Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 775: CHƯƠNG 774: CHẲNG ĐÁNG NỖ LỰC (2)

Ở Vĩnh Hằng Chân Giới cường giả như mây, xuất môn trên người không chứa trăm tỷ năm pháp lực, ngộ nhỡ bị người xem thường thì làm sao bây giờ? Cố Thanh Phong trong lòng tính toán, pháp lực trăm tỷ năm, thể chất gấp hơn một trăm lần Chân tiên chi thể, thực lực như vậy, hẳn là miễn cưỡng có thể tự bảo vệ mình dưới thủ hạ Địa Tiên đi?

Trong lòng có thêm một tia cảm giác an toàn, cuối cùng quyết định bước ra khỏi Thiên Ma Giới, rời khỏi vùng an toàn.

Lúc này, còn nửa năm nữa Thái Ất bí cảnh mới mở cửa, Cố Thanh Phong mang theo tiêu nô kỹ nghệ càng ngày càng thuần thục, khởi hành đi Thái Huyền tiên môn.

Thái Huyền tiên môn là một thế lực tông môn ở hạ lưu Tinh Hà, không giống với đại đa số tiên triều tiên tông khác chỉ có một Tán Tiên.

Thái Huyền tiên môn nội tình thâm hậu, không chỉ có mấy vị Tán Tiên, còn có một vị Chân Tiên Thái Tọa tọa trấn, thực lực khủng bố như vậy, ở hạ lưu tuyệt đối là xếp hạng cao, phương viên ức vạn dặm không ai dám chọc vào.

Sở dĩ đi Thái Huyền tiên môn, là bởi vì trước đó Thượng Quan Uyển Nhi đi Thiên Ma giới vì phải giao nhiệm vụ tìm kiếm Thái Ất tiên lệnh cho Thái Huyền tiên môn.

Mạnh như Thái Huyền Tiên Môn, ở trước mặt thế lực trung du cũng chỉ có thể tích cực phối hợp, cố gắng lấy lòng.

Cố Thanh Phong nhanh chóng đi tới biên giới Thiên Ma Giới, nhìn ranh giới tối tăm kia, hắn hít sâu một hơi.

Quay đầu lại hắn lưu luyến nhìn nhà mình, rồi lại nhìn một đám tiểu đệ kéo xe như Thiên Ma Tâm bịn rịn không muốn rời xa.

“Bản đế phải đi rồi.” Cố Thanh Phong trầm giọng nói.

Thiên Ma Tâm trong nháy mắt gào thét một tiếng: “Chủ nhân! Lão nô chỉ hận không cách nào rời khỏi Thiên Ma Giới, nếu không nhất định phải đi theo bên cạnh chủ nhân, làm trâu làm ngựa vì chủ nhân!”

“Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Chắc chắn là thật, thời gian lão nô đi theo chủ nhân, chính là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời lão nô…”

Những Thiên Ma khác trơ mắt nhìn Thiên Ma Tâm biểu diễn ở đó, không nói lên lời, cũng không xen vào.

Lúc này, Cố Thanh Phong nhìn về phía những Thiên Ma khác hỏi: “Các ngươi thì sao?”

Những Thiên Ma khác chợt lấy lại tinh tú, vội vàng nói: “Chủ nhân! Chúng tôi cũng vậy!”

“Khặc khặc khặc…. Nếu các ngươi đều không muốn chia xa Bản đế, vậy Bản đế lại có một biện pháp có thể vĩnh viễn không phải chia cách.” Cố Thanh Phong điên cuồng cười nói.

Trong lòng Thiên Ma Tâm đột nhiên có dự cảm không lành, kiên trì hỏi: “Mạn phép xin hỏi chủ nhân là biện pháp gì?”

“Tất nhiên là dung hợp thành một thể với Bản đế! Từ nay về sau sẽ vĩnh viễn đi theo bản đế, vĩnh viễn không chia lìa!”

Đám người Thiên Ma Tâm trong nháy mắt biến sắc: “Chủ… Chủ nhân, lão nô không xứng a, không xứng hưởng thụ loại vinh dự này, huống hồ lão nô còn muốn giữ lại thân thể hữu dụng này để có thể san sẻ buồn vui vì chủ nhân!”

“Khặc khặc khặc… lòng chân thành của các ngươi đã làm rung động Bản đế, Bản đế nói các ngươi xứng thì nhất định xứng!

Thôn Thiên Phệ Địa!

Cố Thanh Phong chợt mở miệng rộng ra, trước miệng hắn hình thành một cái hố đen kinh khủng, lực hút của nó vô cùng mạnh mẽ đi tới bao phủ đám người Tâm Chi Thiên Ma.

“Đừng! Chủ nhân! Đừng ăn…”

Vù vù vù!

Đám người Thiên Ma Tâm hóa thành mấy đạo hắc quang sau đó bị Cố Thanh Phong nuốt vào.

Thượng Quan Uyển Nhi ở bên cạnh sợ tới mức run rẩy, nàng ta nhắm mắt không dám nhìn thẳng Cố Thanh Phong.

“Hình như ngươi rất sợ Bản đế?” Cố Thanh Phong nheo mắt nói.

Thượng Quan Uyển Nhi run rẩy càng lúc càng kịch liệt, đôi môi mềm mại cũng bắt đầu run rẩy, nàng ta sợ tới mức nói cũng không nói nên lời, chỉ có thể lắc đầu.

“Hửm!? Ngươi không sợ Bản đế sao?”

Thượng Quan Uyển Nhi hoảng sợ, vội vàng run rẩy nói: “Sợ…sợ.”

“Cái gì? Bản đế thật sự làm cho người ta sợ đến vậy sao?”

Bịch bịch!

Thượng Quan Uyển Nhi trực tiếp quỳ xuống bên chân Cố Thanh Phong, ôm đùi Cố Thanh Phong, hoảng hốt lo sợ nói: “Chủ nhân, ta cầu xin ngài đừng ăn ta, đừng ăn ta, ngài bảo ta làm cái gì cũng được.”

Trên mặt Cố Thanh Phong lộ ra nụ cười như gió xuân, nhẹ nhàng đỡ Thượng Quan Uyển Nhi dậy, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt hoảng sợ trên mặt.

Thì thầm ở bên tai nàng ta: “Ngươi chính là nô tỳ mà Bản đế thích nhất, Bản đế làm sao nỡ ăn ngươi chứ.

Tuy nhiên, Bản đế đời này ghét nhất loại người nợ tiền không trả, đặc biệt càng chán ghét người nợ tiền ta mà không chịu trả, ngươi hiểu không?”

“Chủ… Chủ nhân, ngài yên tâm, một trăm vạn cân tiên ngọc kia, sau khi nô tỳ trở lại Vũ Hoá tiên triều, cho dù có táng gia bại sản cũng sẽ…”

“Suỵt!”

Cố Thanh Phong vươn một ngón tay ra, khẽ đặt lên đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của Thượng Quan Uyển Nhi, Thượng Quan Uyển Nhi giống như bị điện giật, cả người giật mình.

Một đôi mắt to đen trắng sợ hãi nhìn Cố Thanh Phong.

“Không phải một trăm vạn cân tiên ngọc, mà là chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín cân tiên ngọc, đừng quên, chính ngươi cũng đáng giá một cân, Bản đế không cho phép ngươi rẻ rúng bản thân mình như vậy.”

“Vâng vâng vâng…”

Thượng Quan Uyển Nhi bị dọa lui về phía sau nửa bước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, vội vàng gật đầu.

“Đi thôi.”

Cố Thanh Phong nói xong, không thèm để ý tới Thượng Quan Uyển Nhi giống như một con nai nhỏ sợ hãi nữa, mà sải bước đi ra khỏi Thiên Ma Giới.

Một bước bước ra biên giới tối tăm, trong nháy mắt thiên địa chuyển hóa, giống như đi tới một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Chương 774 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!