“Tất cả bọn họ chết hết cả rồi.” Cố Thanh Phong cau mày ngắt lời. “Tất cả… tất cả chết hết rồi?” Tiên Nhân sửng sốt một chút, lập tức nổi giận tím mặt nói: “Tiểu tử, bản tọa nể mặt Uyển công chúa nên mới tử tế với ngươi mà ngươi dám đùa giỡn với ta? ”
Ông ta vừa dứt lời, một tiếng nổ vang, Thái Ất bí cảnh cách đó không xa hoàn toàn sụp đổ, giống như long trời lở đất, tiên sơn trong nháy mắt vỡ vụn, hóa thành một đống gạch vụn.
Tiên Nhân ngơ ngác nhìn chằm chằm bí cảnh sụp đổ, như thể bị hóa đá.
Nhìn thấy cảnh này, những người khác bùng nổ ngay lập tức.
“Đồ đệ của ta!”
“Bí cảnh sụp đổ rồi vì sao bọn chúng vẫn còn chưa ra ngoài?”
Mấy đạo tiên quang trực tiếp xông vào đống phế tích của bí cảnh, bắt đầu tìm kiếm, nhưng cho dù bọn họ có tìm thế nào, cũng không tìm được một người nào còn sống, giống như toàn bộ mọi người đều đã chết hết trong bí cảnh rồi.
Lúc này, mấy chục đạo tiên quang lao tới, vây quanh Cố Thanh Phong.
“Nói! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Tại sao tất cả bọn họ lại chết hết! Chỉ còn một mình ngươi còn sống?”
“Chắc chắn là do ngươi đã giở trò quỷ gì rồi đúng không!”
Một số Tiên Nhân hét lên giận dữ.
Đó là vì bọn họ còn đang nể mặt Thượng Quan Uyển Nhi, nếu không những Tiên Nhân này ngay cả hỏi cũng không thèm, sẽ lập tức rút hồn luyện phách rồi.
Đối mặt với sự tra hỏi quát mắng của mọi người, Cố Thanh Phong chỉ thốt ra một chữ: “Cút.”
Các Tiên Nhân nhất thời sửng sốt, hiển nhiên bọn họ không ngờ tới một phàm nhân có thể nói với mình những lời như vậy.
Sau đó, ông ta nổi cơn thịnh nộ và nói: “Đồ khốn! Sao một người phàm dám coi thường Tiên Nhân chúng ta?”
“Ngươi không muốn nói đúng không, chờ bản tọa rút hồn ngươi luyện phách, xem ngươi có nói hay không!”
Mấy người lớn tiếng kêu lên, nhưng cả đám không có người nào ra tay trước, mà là liếc nhìn Thượng Quan Uyển Nhi cách đó không xa, muốn xem thái độ của nàng ta.
Dù sao đánh chó phải ngó mặt chủ, mặc dù đang rất tức giận, nhưng cũng không muốn vô duyên vô cớ đắc tội Thượng Quan Uyển Nhi.
Rõ ràng mấy câu này là đang thử thái độ của Thượng Quan Uyển Nhi.
Tuy nhiên, điều không ngờ tới là Thượng Quan Uyển Nhi lại hoàn toàn thờ ơ, như thể thứ họ muốn giết không phải người thí luyện của mình, mà là một người xa lạ.
Những Tiên Nhân kia đều đã già thành tinh, lập tức hiểu được thái độ của Thượng Quan Uyển Nhi.
Bọn họ cũng hiểu rất rõ suy nghĩ này, cho dù Thượng Quan Uyển Nhi có thân phận tôn quý, nhưng nàng ta cũng là Tiên Nhân, nàng đương nhiên càng coi trọng Tiên Nhân hơn, ai muốn vì phàm nhân mà đắc tội những Tiên Nhân khác chứ?
Phàm nhân dù sao sớm muộn cũng sẽ chết, bây giờ ngươi che chở cho hắn được một lúc nhưng thời gian dài sau này hắn vẫn sẽ chết, Tiên Nhân và phàm nhân đã không còn là một giống loài.
Nếu Thượng Quan Uyển Nhi không ra mặt, những Tiên Nhân của đại môn phái này cũng không còn kiêng dè chút gì nữa, mọi người đều nhìn chằm chằm muốn rút hồn luyện phách Cố Thanh Phong, ép hỏi hắn rốt cuộc trong Thái Ất bí cảnh đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng vừa định ra tay, Thượng Quan Tình lại đứng lên.
“Mọi người, có chuyện kỳ quái, kính xin hãy hỏi rõ nguyên nhân trước khi quyết đinh.”
Nhìn thấy Thượng Quan Tình ra mặt, những người còn lại lập tức dừng lại.
“Vị đạo hữu này, xin hỏi ngươi đã từng gặp người thí luyện của ta, Sở Phong Dương chưa?” Thượng Quan Tình chăm chú nhìn Cố Thanh Phong hỏi.
Nhìn thấy bộ dạng sốt ruột của Thượng Quan Tình, Cố Thanh Phong trong lòng nhất thời có chút ác ý, cười tà nói: “Ta từng gặp rồi.”
“Tốt quá, vậy xin hỏi bây giờ người đó đang ở đâu?” Thượng Quan Tình có chút vui vẻ nói.
“Chết rồi.”
“Chết rồi!?” Thượng Quan Tình như bị sét đánh, vẻ mặt khó tin: “Không thể nào! Với thực lực của hắn ta cho dù gặp một tán tiên cũng có thể đánh bại, sao hắn ta có thể chết được chứ?”
Cố Thanh Phong không giải thích, tùy ý rút Ngục Ma Kiếm ra.
Thời điểm Thượng Quan Tình nhìn thấy Ngục Ma Kiếm, tinh thần và khí lực của nàng ta như bị rút cạn.
“Hắn ta chết như thế nào?” Thượng Quan Tình khàn giọng nói.
Cố Thanh Phong nhìn nữ nhân mảnh khảnh yếu ớt trước mặt, trên mặt hiện lên một nụ cười nham hiểm: “Ta giết.”
Thượng Quan Tình đột nhiên ngẩng đầu, dùng một đôi mắt đẹp không thể tin nhìn hắn: “Tại sao!”
“Khoảnh khắc hắn ta chọn rút kiếm ra chống lại bản đế, kết cục đã định sẵn rồi.”
“Nhưng ngươi có thể chọn không giết hắn ta…”
“Câm miệng! Cho phép hắn ta rút kiếm ra chống lại bản đế mà lại không cho bản đế giết hắn ta sao? Ngươi dám nói thêm một câu, ta cũng giết ngươi!” Cố Thanh Phong khinh thường nói.
Thượng Quan Tình sửng sốt trước sự xuất quỷ nhập thần của Cố Thanh Phong, thân là công chúa cao cao tại thương làm gì có khi nào lại phải chịu bị đối xử như thế này?
Lúc này Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng chạy tới, nàng ta sẽ không cho phép giết tỷ tỷ của mình, dù sao đó cũng là tỷ tỷ ruột của nàng ta, nếu như cứ chết đi như vậy chẳng phải dễ dàng quá rồi sao?
Phải làm nàng ta đau khổ, vấy bẩn nàng ta, chà đạp nàng ta, kéo nàng ta từ vị trí thượng thần cao cao tại thượng ném xuống!
Vì vậy Thượng Quan Uyển Nhi lập tức kéo Thượng Quan Tình đi.
“Uyển Nhi, ngươi…”
“Câm miệng tiện nhân, không phải chỉ là một người thí luyện chết thôi sao? Nói cách khác là do tài nghệ hắn ta không bằng ai chết là đáng đời, chẳng lẽ còn muốn muốn giúp hắn ta báo thù sao? Muốn bất chấp thân phận của công chúa Tiên Triều đi ra tay với một phàm nhân sao? Ngươi làm mất hết mặt mũi của Vũ Hóa Tiên Triều rồi!”
Thượng Quan Uyển Nhi bất chấp tất cả, nàng ta nói ra câu nào câu nấy đều là mắng Thượng Quan Tình.
Chương 799 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]