Người bình thường cùng lắm là phấn đấu cho cả đời sung túc giàu sang, danh vọng và tiền tài. Nhưng điều mà tiên nhân tìm kiếm là trường sinh!
Có vẻ như không có ham muốn, nhưng thực tế là ham muốn lớn nhất trên thế giới.
Vì vậy, khi tiên nhân nhìn thấy tiên bảo, mong muốn của họ vượt xa người phàm.
“Khà khà khà… Bọn ngươi có muốn không?” Cố Thanh Phong nói nhỏ, giống như một con đang dụ dỗ người ta xa đọa.
“Ngươi…”
Một vị tiên nhân vừa định nổi giận mắng, Cố Thanh Phong lại cười nhạt nói: “Các ngươi không cần thẹn thùng, những thứ này đều là thư mọi người xứng đáng có được, do đồ đệ của các ngươi lấy được từ bí cảnh đó, sau đó lại bị bản đế cướp đi.”
Những tiên nhân đều sửng sốt trước những gì Cố Thanh Phong nói, bởi vì họ cũng định nói như vậy nhưng họ không ngờ rằng Cố Thanh Phong lại thẳng thắn như vậy, thậm chí còn bịa ra lý do.
Nhưng càng như vậy, cảnh tượng càng có vẻ kỳ lạ.
Một tiên nhân mắng: “Tiểu tử, ngươi muốn làm cái quỷ gì? Chẳng lẽ là muốn cầu xin tha thứ sao?”
“Khà, Khà, Khà … Bản đế thích nhìn thấy mọi người bày ra dục vọng trần trụi trước mắt ta, và cả vẻ mặt đầy ham muốn mà không được.” Cố Thanh Phong nhe răng cười, tiện tay vẽ lên một ranh giới phía trước tiên bảo.
“Những kẻ vượt qua ranh giới sẽ chết!”
Tất cả những tiên nhân đều sửng sốt trong giây lát, rồi nổi cơn thịnh nộ.
“Khẩu khí cũng to lắm, bản tọa cũng muốn thử một chút.” Một vị tiên nhân trung niên áo bào màu vàng thần sắc uy nghiêm lạnh lùng nói.
Chỉ thấy ông ta bước ra và đi thẳng về phía tiên bảo.
Người này phản ứng rất nhanh, đã sải bước đi ra ngoài khi những người khác còn đang sững sờ.
Trong nháy mắt đi đường ranh giới được vẽ, ông ta nhấc chân, lơ lửng trên đường kẻ, khinh thường nhìn Cố Thanh Phong, sau đó tiếp đất.
Ầm!
Ngay khi bàn chân nam tử áo bào vàng vừa đặt xuống, toàn thân ông ta nổ tung, hóa thành bột phấn.
Kinh biến như vậy khiến mọi người bị sốc!
Họ thậm chí còn không nhìn thấy Cố Thanh Phong ra tay mà tiên nhân mặc áo vàng trực tiếp bị biến thành tro bay.
“Cao nhân phương nào kính xin hãy nhanh chóng xuất hiện!” Một vị tiên nhân nghiêm túc nói, nhìn về hư không xung quanh.
Tuy nhiên, không ai chú ý đến hắn ta, hơn nữa họ đã dùng toàn lực để cảm nhận nhưng cũng không nhận thấy xung quanh có người nào.
Mọi người quay lại, và cuối cùng chuyển sự chú ý của họ dồn sang Cố Thanh Phong đang tươi cười.
Lúc này, Cố Thanh Phong đang nghịch chiếc nhẫn Càn Khôn nhuốm máu, trên đó có một luồng khí tức đặc biệt thuộc về tiên nhân áo vàng.
Lạch cạch!
Cố Thanh Phong ném chiếc nhẫn Càn Khôn lên núi tiên bảo, cười xấu xa nói: “Con bài thương lượng lại tăng lên rồi, hoan nghênh tới thử nếu muốn, bản đế cam đoan rằng ai dám thử đều sẽ chết.”
Khi mọi người nhìn vào chiếc nhẫn Càn Khôn đẫm máu, đồng tử của họ nhất thời co rút lại thành kim châm, trong lòng tràn ngập sóng gió.
“Làm sao có thể!?”
“Chẳng lẽ thật sự là do tiểu tử này ra tay sao?”
“Tiểu tử, rốt cuộc ngươi đã dùng yêu thuật gì để giết một tiên nhân chứ?”
Tất cả những tiên nhân tức giận nói.
Đối mặt với tiếng hò hét và chất vấn của mọi người, Cố Thanh Phong nhìn một lượt mọi người, khinh bỉ nói: “Một đống rác rưởi, con mẹ nó, chỉ là một nét vẽ thôi có gan thì tới lấy, không có gan thì về nhà với mẹ đi, làm màu nhiều làm gì?”
“Thằng khốn nạn!”
“Chỉ là phàm nhân, thật là to gan!”
Một đám tiên nhân lập tức trừng mắt nhìn hắn, lửa giận sắp bùng nổ, tiên nhân coi thường phàm nhân, hiện tại lại bị phàm nhân khinh thường, làm sao bọn họ có thể không tức giận? Đặc biệt là khi lời nói của phàm nhân này lại còn rất bẩn thỉu.
Phải nói rằng, những tiên nhân này đều là đã sống lâu thành tinh rồi, mặc dù họ thể hiện sự tức giận nhưng họ không liều lĩnh bước tới mà âm thầm quan sát, cố gắng tìm ra sơ hở của đối phương hoặc là chờ đợi một người nào đó tiến lên thăm dò.
Dù sao vừa rồi mới có một vị tiên nhân chết một cách rất thần bí, ai mà không sợ hãi?
Sau một hồi, cuối cùng cũng có người nhịn không được.
Đó là một bị đại hán để râu quai nón, hai cánh tay cường tráng để trần, cơ bắp chằng chịt như rễ cây cổ thụ, tỏa ra ánh kim loại, hiển nhiên là một tiên nhân luyện thể thành công.
Đại hán râu quai nón này dựa vào sức mạnh thể chất của mình, cơ thể cường tráng có thể so với tiên binh, đương nhiên kẻ tài cao gan cũng lớn, ông ta nghĩ rằng mình sẽ không chết một cách không rõ ràng như tiên nhân áo vàng.
“Để bản tọa tới chăm sóc ngươi!” Đại hán râu quai nón kia lộ ra vẻ khinh thường đi ra ngoài, đi thẳng đến vạch kẻ do Cố Thanh Phong vạch ra, hiển nhiên không tin vượt qua vạch kẻ đó sẽ chết.
Trong mắt Cố Thanh Phong hiện lên một tia vui vẻ, hắn vô cùng hứng thú nhìn chằm chằm đại hán râu quai nón.
Khi đại hán râu quai nón sắp chạm tới đường kẻ, vẻ khinh thường trong nháy mắt biến mất, trên mặt đầy hung ác, thân hình đột nhiên phát huy lực lượng, cả người bùng lên một đạo tiên quang màu đỏ, đột nhiên quay người lao về phía Cố Thanh Phong.
Đại hái râu quai nón liều lĩnh khác xa với vẻ bề ngoài, ý tưởng của ông ta là nếu không tìm ra vấn đề thì nên giải quyết kẻ gây ra vấn đề, đó chính là Cố Thanh Phong.
Mặc kệ đường kẻ ngươi vạch ra tà môn ngoại đạo đến cỡ nào, hay là đã đặt ra loại cạm bẫy nào, chỉ cần người đó chết, mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Chương 801 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]