Nhìn thấy chiêu này, Cố Thanh Phong quyết định xuất ra một phẩy năm phần thực lực để đối phó. Nhưng lúc chữ Vạn chạm đến người, có kinh biến xuất hiện!
Quỷ Ẩn vẫn luôn ẩn nấp trên không đột nhiên xuất hiện!
Ấy vậy mà hắn ta xuất hiện bên trong chữ Vạn được Phật quang bao phủ. Thì ra chiêu này Pháp Hư chỉ phối hợp còn sát chiêu thật sự là Quỷ Ẩn.
Chỉ thấy Quỷ ẩn bất ngờ đánh tới, từng đường lôi đình màu đen vờn quanh người hắn ta. Hai mắt hắn ta xuất hiện u quang, thâm sâu quỷ dị giống như đến từ Địa Ngục Cửu U.
Mà trong tay hắn thình lình nắm giữ một thanh trường mâu màu đen.
Toàn thân trường mâu này là một màu đen nhánh, giống như Đá Hắc Diệu óng ánh sáng long lanh. Mũi thương lóe ra ánh sáng lạnh sắc bén, mang theo khí tức cực kỳ âm trầm.
Minh Thần Mâu!
Chí bảo truyền thừa của Vô Ưu Sơn, bảo vật áp trục của Quỷ Ẩn.
Vô số lôi đình màu đen lấp lóe ở mũi thương, hơi thở vô cùng kinh khủng.
“Chết đi!”
Quỷ Ẩn hét lớn một tiếng, đâm ra một kích, pháp lực cả người vận chuyển đến cực hạn.
Thề phải xuyên thủng thân thể của Cố Thanh Phong, đâm xuyên người của hắn.
Một kích này chính mà một kích đắc ý nhất cuộc đời của Quỷ Ẩn. Gần như dốc hết toàn lực, cuối cùng cũng không đánh ra được một kích của trạng thái hoàn mỹ như vậy.
Với một kích này, từ Địa Tiên trở xuống cũng không ai có thể ngăn cản được hắn ta. Không phải Thiên Tiên thì không thể chống!
Nhưng một khắc sau, sắc mặt của Quỷ Ẩn lập tức cứng đờ.
Bởi vì Minh Thần Mâu của hắn ta dừng lại.
Còn chưa đâm đến người kể địch đã dừng lại giữa không trung.
Quỷ Ẩn cứng ngắc di dời tầm mắt, chỉ thấy một bàn tay trắng nõn có lực giữ trên Minh Thần Mâu, lôi đình màu đen kinh khủng bên trên Minh Thần Mâu chôn vùi trong nháy mắt.
Sau đó hắn ta trơ mắt nhìn Minh Thần Mâu rút đi từng chút một khỏi tay mình.
Mà ánh mắt của hắn ta theo Minh Thần Mâu rút đi cũng có chút thất thần.
“Cảm ơn lễ vật vị sâu kiến này đem tới.” Giọng nói của Cố Thanh Phong vang lên bên tai Quỷ Ẩn.
Ngay sau đó, âm điệu của hắn bỗng nhiên biến đổi, trở nên âm trầm kinh khủng.
“Vì để cảm ơn lễ vật ngươi tặng, bản đế dùng nó đưa ngươi xuống Địa Ngục vậy, ha ha ha.”
Phụt!
Đó là âm thanh Trường Mâu đâm vào da thịt.
Trái tim của Quỷ Ẩn bị Cố Thanh Phong trực tiếp dùng Minh Thần Mâu xuyên thủng.
Bên trên Minh Thần Mâu xuất ra lôi đình màu đen mang theo hơi thở của sự hủy diệt, trực tiếp phá hủy sinh cơ của Quỷ Ẩn gần như không còn. Đương nhiên, Cố Thanh Phong cũng không lãng phí. Một vị có pháp lực cấp Địa Tiên, nhất định là không thể lãng phí. Hắn thảng thừng thi triển Thôn Thiên Phệ Địa hút khô pháp lực cả người Quỷ Ẩn.
Sau khi giải quyết xong Quỷ Ẩn, Cố Thanh Phong cười gằn nhìn về phía hòa thượng Pháp Hư đang bày ra vẻ mặt thất kinh.
Lúc này Pháp Hư cực kỳ sợ. Quỷ Ẩn là một vị cường giả hoàn toàn không kém gì y, nhưng cho dù cường giả bậc này mà ở trước mặt Cố Thanh Phong cũng chỉ là đồ chơi trong lòng bàn tay mà thôi, vậy y có thể không sợ sao?
Có lúc, cũng không phải là người càng mạnh mẽ thì càng không sợ chết, mà thật ra là ngược lại. Người càng mạnh thì lại càng sợ chết.
Lúc làm người không có gì cả, chỉ thấy một thân mệnh tiện này chết thì chết.
Thế nhưng làm người như Pháp Hư, thành Tiên được hưởng bất tử thì có thể tùy ý cảm nhận hết tất cả thời điểm của thế gian thì sẽ sợ chết, không nỡ chết. Ngươi đã tốn hết bao nhiêu năm cố gắng mới có được địa vị cũng như thực lực. Ai cam tâm chết chứ?
Đây chính là cảm nhận lúc này của Pháp Hư.
“Ha ha ha, đến lượt ngươi.” Cố Thanh Phong cười gằn đi về phía Pháp Hư.
Trong nháy mắt mồ hôi lạnh của Pháp Hư chảy ròng, chỉ thấy thần sắc của y biến hóa không ngừng. Một lát sau miễn cưỡng nở một nụ cười lấy lòng: “Đại nhân, hiện tại tiểu tăng làm chó còn kịp không? Gâu! Gâu gâu!”
Trong nháy mắt khung cảnh vì thế mà yên tĩnh.
Ngay cả Diệu Hoa Tiên Tử đang chiến đấu kịch liệt vả cả nhóm kẻ thù của nàng ta vào giờ khắc này không hẹn mà cùng dừng tay lại.
Từng người đều vô cùng kinh ngạc nhìn Pháp Hư học theo tiếng chó sủa. Không khí gần như ngưng đọng, chỉ có tiếng chó sủa quanh quẩn không ngừng.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy tam quan vỡ nát, tròng mắt suýt thì rớt xuống mặt đất.
Đường đường là một vị Địa Tiên, là một vị cường giả tiếng tăm lừng lẫy khắp vạn dặm vùng ngân hà vậy mà lại học tiếng chó sủa?
Đương nhiên Pháp Hư cũng quan sát được vẻ mặt khinh vỉ và kinh ngạc của đám người, nhưng y cũng không để ý. Làm chó thì sao? Làm chó có gì không tốt?
Bần tăng khổ tu cho đến nay, vất vả lắm mới thu được thành tựu như bây giờ, há có thể đánh mất như vậy? Nếu như gâu gâu hai tiếng có thể bảo đảm hết tất cả những thứ hôm nay thì y gâu gâu cả đời cũng được.
“Ha ha ha ngươi vô sỉ, bản đế rất thích. Nhưng trước đấy ngươi đã từ chối hai lần khiến bản đế rất không vui.” Cố Thanh Phong cười gằn nói.
Phịch!
Pháp Hư trực tiếp quỳ rạp xuống đất, giống như là làm Phật bái: “Đại nhân, trước đây là do tiểu tăng không biết điều, vẫn xin đại nhân cho tiểu tăng cơ hội, tiểu tăng nhất định sẽ cố gắng trân trọng. Từ nay về sau sẽ thay đổi hoàn toàn, làm chó một lần nữa.”
Cố Thanh Phong lắc đầu: “Bản đế đã phá lệ cho ngươi thêm cơ hội, thế nhưng mà cho ngươi cơ hội ngươi cũng không dùng được nha! Vậy nên, kiếp sau chú ý chút đi.”
Chương 809 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]