Cố Thanh Phong cảm nhận được pháp lực mênh mông trong cơ thể, khóe miệng không khỏi nhếch lên, hắn tin tưởng chỉ cần bản thân kiên trì và cố gắng thì sớm muộn gì cũng có một ngày, pháp lực ngàn tỷ năm sẽ biến thành trăm ngàn tỷ, một triệu tỷ… Thậm chí một trăm tỷ! Sau đó ánh mắt hắn nhìn về phía ba nữ tử, khóe miệng tươi cười càng lúc càng sâu: “Tỷ muội cộng thêm sư đồ, tổ hợp này không tệ.”
“Chủ nhân!” Thượng Quan Uyển Nhi trực tiếp nhào vào trong ngực Cố Thanh Phong, lộ ra vẻ mặt quan tâm: “Ngài không sao chứ, không bị thương chứ? Chỉ tiếc thực lực Uyển Nhi yếu kém, không thể vì người phân ưu.”
Thượng Quan Uyển Nhi càng nói càng khổ sở, sau đó trực tiếp vùi đầu vào trong ngực Cố Thanh Phong, tự trách khóc rống lên.
Diệu Hoa tiên tử và Thượng Quan Tình nhìn thấy một loạt hành động của Thượng Quan Uyển Nhi đều trợn mắt há hốc mồm.
“Uyển Nhi, ngươi gọi hắn là gì?”
“Chủ nhân a.” Thượng Quan Uyển Nhi thoải mái nói, thậm chí không hè cảm thấy xấu hổ mà ngược lại còn rất tự hào.
Chủ yếu là nàng ta đã hiểu biết được thực lực cường đại của Cố Thanh Phong, giết Địa Tiên như giết gà, thực lực cường đại như vậy, cho dù ở Trung Du cũng là tồn tại ngang dọc, hơn nữa hắn còn là tộc nhân của Tinh Cực tiên vương, với thân phận như này, nàng ta có thể làm tiêu nô cũng không tính là chịu thiệt.
Cho nên lúc này trong đầu nàng ta đã bỏ đi ý niệm phản bội, vội vàng đi lên thảo mai một chút.
Diệu Hoa tiên tử hoàn toàn hiểu được vì sao lúc trước Cố Thanh Phong đánh bại hình chiếu của mình, nhưng không giết Thượng Quan Uyển Nhi, hoá ra là nành ta đã nhận chủ rồi.
Cố Thanh Phong nhìn Thượng Quan Uyển Nhi tâm tình không khỏi sung sướng.
Nhưng lúc này, Thượng Quan Tình đột nhiên nói: “Uyển Nhi! Muội thân là công chúa của Vũ Hóa tiên triều ta, sao muội lại có thể nhận người khác làm chủ nhân để bản thân làm nô lệ chứ?”
Thượng Quan Uyển Nhi vừa muốn phản bác, Cố Thanh Phong lại quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Tình xinh đẹp như tiên, cười nói: “Không sao, rất nhanh ngươi cũng sẽ là nô lệ của bổn đế.”
“A đúng rồi, còn có ngươi, Diệu Hoa tiên tử thích màu đỏ.”
Sắc mặt Thượng Quan Tình và Diệu Hoa tiên tử trong nháy mắt đều trắng bệch.
Hai người các nàng đều đã chứng kiến qua thực lực cường đại của Cố Thanh Phong, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng.
Xoẹt!
Thượng Quan Tình nghiến răng bạc, lấy ra một thanh tiên kiếm đặt trên cổ mình, uy hiếp nói: “Nếu ngươi dám làm bậy, ta…”
Xoảng!
Lời còn chưa dứt, Cố Thanh Phong nhẹ nhàng búng ngón tay bắn ra một đạo ma quang rực rỡ, tiên kiếm trong tay Thượng Quan Tình ngay lập tức vỡ vụn.
Thượng Quan Tình trợn tròn mắt.
Khi thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, thì một bên yếu kém hơn ngay cả quyền lực khống chế sinh mệnh của bản thân cũng không có.
Thượng Quan Tình còn muốn tự đoạn tâm mạch, nhưng sau một khắc, tiếng xiềng xích xích leng keng vang lên trong hư không.
Sau đó.
“A!”
Nàng ta chỉ cảm giác thân thể mình cứng đờ, giống như là có thứ gì đó đang trói buộc siết chặt toàn thân, nàng ta không khỏi đau đớn kêu lên một tiếng.
Thượng Quan Tình cúi đầu nhìn, rõ ràng phát hiện đó là một sợi xích màu đen, nàng ta kinh hãi muốn tránh thoát nó, nhưng lúc dùng sức lại phát hiện pháp lực cả người giống như rơi vào vũng bùn, hoàn toàn không cách nào điều động được nó.
“Ngươi mau buông ta ra! Thả ta ra!” Thượng Quan Tình cực kỳ hoảng sợ, không có pháp lực, nàng ta sẽ hoàn toàn mặc cho người chém giết, thậm chí ngay cả tự đoạn tuyệt tâm mạch cũng không làm được.
Thân thể Chân Tiên cường đại dị thường, không có sự trợ giúp của pháp lực, tiên nhân cũng không cách nào tự sát được.
“Khặc khặc khặc…. bây giờ xem như ngươi hoàn toàn rơi vào trong lòng bàn tay của bổn đế rồi, tùy ý bổn đế bóp bẹp.” Cố Thanh Phong liếm liếm khóe miệng, cười tà nói.
“Ngươi đừng tới đây! Nếu ngươi dám vào động một ngón tay của ta, phụ hoàng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Sắc mặt Thượng Quan Tình tái nhợt lớn tiếng uy hiếp.
Xẹt!
Cố Thanh Phong nâng bàn tay lên, trong lòng bàn tay trắng nõn hiện ra một ngọn lửa màu tím yêu dị, nó chính là Tinh Cực Ma Hỏa.
Lúc Tinh Cực Ma Hỏa xuất hiện, Thượng Quan Tình và Diệu Hoa tiên tử ngay lập tức kinh ngạc hét lên.
“Tinh Cực Ma Hỏa! Ngươi, ngươi… rốt cuộc ngươi là ai? Có quan hệ gì với Tinh Cực tiên vương?”
“Tinh Cực tiên vương chính là người nhà của bổn đế, cho nên thân phận của bổn đế, các ngươi chắc đã hiểu rõ rồi.”
Bỗng dưng, Cố Thanh Phong cười tà nhéo nhéo cái cằm trắng nõn nhỏ nhắn của Thượng Quan Tình lên, nói nhỏ bên tai nàng ta: “Trong lòng ngươi chắc là rất hiểu rõ, với thân phận và thực lực của bổn đế muốn tiên triều Vũ Hóa đổi hoàng đế chẳng qua cũng chỉ là một câu nói mà thôi, thậm chí diệt cả tiên triều Vũ Hoá cũng không cần tốn nhiều sức lực.
Cho nên, ngươi không muốn phụ hoàng của ngươi mất đi ngôi vị hoàng đế chứ? Tình, công, chúa, điện, hạ!”
Thân thể Thượng Quan Tình chợt mềm nhũn, khuỵu người ngã xuống đất.
Đúng lúc này, Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên kinh ngạc hét lên một tiếng: “Chạy đi đâu!”
Cố Thanh Phong quay đầu lại nhìn, thì ra là Diệu Hoa tiên tử muốn bỏ chạy, lại bị đồ nhi thân yêu của nàng ta là Thượng Quan Uyển Nhi chặn lại.
Diệu Hoa tiên tử vội vàng, không ngừng ra tay muốn đẩy Thượng Quan Uyển Nhi ra, nhưng sao có thể làm gì được, lúc trước bị Quỷ Ẩn đả thương đã trúng độc lại trải qua đại chiến liên tục, độc tính đã sớm xâm nhập đến tận xương tủy càng ngày càng nghiêm trọng, không còn thực lực lại còn bị đồ nhi của mình cản lại.
“Uyển nhi, ta là sư tôn của ngươi!”
Chương 811 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]