Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 816: CHƯƠNG 815: BẤT ĐỘNG MA VƯƠNG THÂN (2)

Bọn họ thường là những người biết bản thân không có cách nào vượt qua kiếp nạn, biết ở Hạ Du chắc chắn sẽ chết, cho nên liều mạng đánh cược một trận, tiến vào Trung Du tìm kiếm con đường sống, nhưng mà giới quan sừng sững muôn thuở, chưa bao giờ có người nào có thể lén lút vượt qua thành công, mặc dù có thì kết cục bình thường cũng sẽ rất thảm.” “Điều kiện tiến vào giới quan là gì?” Cố Thanh Phong hỏi.

“Địa Tiên.” Diệu Hoa tiên tử trả lời: “Nhất định phải có địa tiên dẫn đội hoặc bảo vệ.”

“Đúng vậy chủ nhân, Uyển Nhi chính là cầm lệnh bài của tiên triều Vũ Hoá mới qua được giới quan.” Thượng Quan Uyển Nhi ở một bên cực lực biểu hiện cảm giác tồn tại của bản thân.

Cố Thanh Phong gật gật đầu: “Như thế cũng đơn giản, Diệu Hoa, do ngươi dẫn đội tiến vào Trung Du.”

“Vâng chủ nhân.” Diệu Hoa tiên tử cung kính nói.

Xem ra huấn luyện một năm tương đối tốt.

Ít nhất ngoài mặt, tất cả mọi người đều rất hài hòa và thân thiện.

Một năm nay, Cố Thanh Phong cũng không nhàn rỗi, hắn cuối cùng cũng tu luyện xong Vĩnh Dạ Nhiên Đăng Pháp, một thân pháp lực dưới sự trợ giúp của Tinh Cực Ma Hỏa, chất lượng tăng lên gấp trăm lần!

Tuy nhiên chỉ đáng tiếc là bởi vì chất lượng được tăng cao cho nên tổng số pháp lực lại thẳng tắp giảm xuống, từ ngàn tỷ năm ban đầu biến thành hàng chục tỷ năm, nhưng thực lực lại không giảm mà còn tăng lên.

Hơn nữa kèm theo sự nâng cao của chất lượng pháp lực được, Vũ Hóa Tiên Quyết của hắn lại lần nữa tăng lên một cấp độ khác, thực lực thân thể của hắn cũng tăng vọt!

Mặt khác, Tiểu Hư Không Độn Pháp và Bất Động Minh Vương Thân cũng tu luyện hoàn thành, bất kể là chiến đấu hay là chạy trốn đều có sự bảo đảm.

Một tình tiết nhỏ duy nhất là Bất Động Minh Vương Thân đến trên người Cố Thanh Phong, họa phong dường như có chút thay đổi, không có phật quang mà là ma quang đầy trời, càng không có Bát Tí Bồ Tát (Bồ Tát tám tay) tướng pháp trang nghiêm của Phật, ngược lại càng giống một pho tượng Bát Tí Ma Thần dữ tợn khủng bố.

Vì để phù hợp với tình cảnh, Cố Thanh Phong đổi tên Bất Động Minh Vương Thân thành Bất Động Ma Vương Thân.

Sắc trời âm u, cuồng phong nổi dậy.

Thời tiết quỷ dị như này dường như đang báo hiệu cho chuyến đi này không yên bình.

Đoàn người Cố Thanh Phong đi về phía giới quan, cơn gió buốt làm cho hắc bào của hắn tung bay lạch cạch.

Đang lúc bọn họ chuẩn bị bước lên giới quan, đột nhiên!

ù ù…

Một tràng tiếng mõ tiếng tụng kinh thiêng liêng đột nhiên vang lên trên bầu trời, làm cho trong thiên địa thêm vài phần thánh khiết.

Cố Thanh Phong ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy mây đen dày đặc trên bầu trời lại bị một đạo kim quang chói mắt như thanh kiếm sắc bén chọc thủng, bắn về phía mặt đất, hình thành một cột sáng thông thiên.

Ngay sau đó, mười hai vị tăng nhân mặc áo cà sa tắm rửa trong kim quang, từ trên trời giáng xuống, trên mặt mỗi người đều có thần sắc thần thánh bình thản, giống như Đức Phật giáng thế.

Và ngay phía sau mười hai vị tăng nhân này, còn đi theo một vị nam tử ung dung hào hoa anh tuấn uy vũ bất phàm.

Đám người Thượng Quan Uyển Nhi sau khi nhìn thấy nam tử kia, chợt biến sắc, thốt lên: “Thượng Quan Cực!”

“Hahaha, hai vị muội muội tốt của ta, dạo này khỏe không, đã lâu không gặp, ngay cả một tiếng nhị ca cũng không chịu gọi sao?” Vị nam tử anh vũ bất phàm kia cười nói.

Hắn ta chính là nhị hoàng tử của tiên triều Vũ Hoá, là ca ca của Thượng Quan Uyển Nhi và Thượng Quan Tình, Thượng Quan Cực.

“Ta không có loại ca ca huynh muội tương tàn như ngươi!” Thượng Quan Uyển Nhi hung tợn nói.

Bất cứ ai bị ám sát năm lần bảy lượt cũng sẽ có thái độ không tốt.

Thượng Quan Cực không thèm để ý chút nào, mà không kiêng nể gì đánh giá đám người Cố Thanh Phong, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Diệu Hoa tiên tử.

Hắn ta nhìn chằm chằm Diệu Hoa tiên tử linh lung, thân thể thành thục thướt tha, trong mắt nhị hoàng tử Thượng Quan Cực hiện lên vẻ tham lam.

“Bổn hoàng tử thật sự không thể tưởng tượng được, hai vị Địa Tiên, mười mấy Chân Tiên, tất cả đều bại trong tay Diệu Hoa tiên tử ngươi, tiên tử thật đúng là thâm tàng bất lộ nha, nhưng hôm nay có mười hai vị Địa Tiên cao tăng của Bát Nhã Thiền Tông ở đây, ngươi có chắp thêm cánh cũng khó bay!”

Diệu Hoa tiên tử nghe xong lời này, sắc mặt không khỏi lộ ra vẻ cổ quái, nàng ta theo bản năng nhìn Cố Thanh Phong, có chút không biết nên tiếp lời hắn ta như thế nào.

Hoá ra Thượng Quan Cực đã hiểu lầm, lầm tưởng Diệu Hoa tiên tử giải quyết những người hắn phái đi.

Thật ra đây cũng là suy nghĩ bình thường, bởi vì trong đội ngũ chỉ có một Địa Tiên là Diệu Hoa tiên tử, về mặt công khai có sức mạnh chiến đấu mạnh nhất, không phải nàng ta giết thì còn ai có thể giết được nữa?

Cũng không thể là một tên “người phàm” Cố Thanh Phong giết chứ?

“Bần tăng Pháp Minh, chào thí chủ Diệu Hoa.” Một nhà sư trung niên cầm thiền trượng hành lễ.

“Diệu Hoa thí chủ, ngươi giết sư đệ Pháp Hư của bần tăng, còn cướp đi phật bảo của Bát Nhã Thiền Tông như ta, đúng là tội ác tày trời, tuy nhiên phật từ bi hỷ xả, chỉ cần thí chủ ngươi trả lại phật bảo, hơn nữa đi theo bần tăng trở về Bát Nhã Tự, quỳ trước Đức Phật một vạn năm để cho bần tăng dùng phật pháp tẩy sạch tội ác cho ngươi là được, hy vọng thí chủ không nên chấp mê bất ngộ.”

Diệu Hoa tiên tử nghe thấy lời nói như vậy, còn chưa trả lời, Cố Thanh Phong ở một bên đã cười thành tiếng trước.

Chương 815 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!