Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 818: CHƯƠNG 817: BI KỊCH CỦA NHỊ HOÀNG TỬ (1)

Nhị hoàng tử bất chợt cười lạnh, hắn ta cũng không tin trong số những người ở đây, có ai có thể phá vỡ Cà Sa Phục Ma Trận, hù dọa bổn hoàng tử đúng không? Chỉ nghe hắn ta cười khẩy nói: “Bảo bổn hoàng tử chạy trốn? Haha, ngươi là cái thá gì…”

Ầm ầm!

Nhị hoàng tử còn chưa kịp nói hết, đột nhiên một trận thanh âm đinh tai nhức óc vang lên, ngay sau đó bộc phát ra ma uy kinh động bầu trời.

Trong nháy mắt, sắc trời thay đổi, trời đất mất đi màu sắc.

Có một luồng khí tức đáng sợ lan tràn, nương theo là một cỗ uy áp đáng sợ làm càn khôn cũng không thể chịu nổi, dường như giới quan bất biến cũng đang rung động.

Sau đó nhị hoàng tử nhìn thấy một cảnh tượng mà trong cuộc đời hắn ta ngay cả nằm mơ cũng không dám tưởng tượng được.

Nam tử bị hắn ta coi là người phàm kia, chỉ cần bước ra một bước, trên người hắn có một sức mạnh thống trị thế giới bộc phát ra, pháp lực khủng bố gần như hiện thực hoá như biển rộng vô lượng mãnh liệt trào ra bao trùm toàn bộ hiện trường.

Cái gọi là kiên cố không thể phá hủy, áo cà sa được xưng là có thể trấn áp hết tất cả tà ma trong thiên hạ quả thực giống như giấy tờ, ở trước mặt pháp lực gần như vô tận, áo cà sa che trời trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh, phật quang đầy trời cũng trực tiếp tiêu tán.

Còn mười hai vị cao tăng giống như Phật Đà giáng thế kia, căn bản ngay cả một cái đối mặt cũng không kiên trì được, đã bị đánh bay ra ngoài, máu tươi chảy ra hư không.

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.

Cả người Nhị hoàng tử rời vào trạng thái cứng đờ quỷ dị, đó là bởi vì hình ảnh quá mức chấn động, hiện thực quá huyền diệu dẫn đến đại não của hắn sập nguồn.

Sau đó đã xảy ra chuyện gì đó còn đáng sợ hơn.

Trong hư không xuất hiện một cánh cửa khổng lồ vô cùng quỷ dị âm u đáng sợ, mặt trên tản ra khí tức quỷ dị không rõ, làm cho người khác cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Răng rắc!

Cánh cửa đáng sợ mở ra, vô số bàn tay quỷ dữ tợn bị xiềng xích trói chặt từ bên trong tranh nhau vươn ra, tóm lấy mười hai vị cao tăng đức cao vọng trọng phật pháp tinh thâm.

Bọn họ ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, cả người đã bị ném vào trong cánh cửa, cửa lớn ầm ầm đóng lại, bên trong mơ hồ còn truyền đến tiếng nhai xương cốt răng rắc.

Nhị hoàng tử càng lúc càng hoảng sợ, từng lông tơ trên người đều dựng đứng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Không…

Tiếng bước chân không nhẹ không nặng vang lên.

Nhị hoàng tử đột nhiên bừng tỉnh, cả người giống như vớt ra từ trong nước, vô cùng kinh hãi nhìn bóng người trước mắt không ngừng tới gần hắn ta.

Hắn ta muốn chạy trốn, nhưng uy thế trên người đối phương quá mức khủng bố, áp chế khiến cả người hắn ta cứng ngắc.

Hắn ta cực lực cử động thân thể, nhưng mà thân thể lại không ngừng run rẩy, thậm chí xương cốt cũng phát ra tiếng răng rắc vì không chịu nổi gánh nặng.

Cuối cùng bóng người đó đi tới trước người nhị hoàng tử.

Bịch!

Nhị hoàng tử khuỵu người ngã xuống đất, một cái bóng khổng lồ bao phủ lấy hắn ta.

Nhị hoàng tử ngẩng đầu lên nhìn, người nọ đưa lưng về phía ánh mặt trời, nhìn không rõ khuôn mặt, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chỉ có một nụ cười trên khóe miệng, cùng với lộ ra hàm răng trắng toát.

“Ta… Ta là … tiên triều Vũ Hóa”

Này!

“Ah!!! Tay ta! Tay ta!”

Một đạo hàn quang hiện lên, tay phải nhị hoàng tử trong nháy mắt tách ra khỏi thân thể, phóng lên cao, máu tươi bắn lên hư không, cuối cùng mạnh mẽ hạ xuống.

Hắn ta muốn nhặt lại tay mình, nhưng mà một đạo ma quang hiện lên, đánh vào trên cánh tay hắn ta, cánh tay kia trong nháy mắt bị tiêu diệt hóa thành tro bụi.

Nhị hoàng tử là một vị Chân Tiên, dựa vào thân thể chân tiên cường đại thì một cánh tay căn bản không tính là cái gì, trong nháy mắt đã có thể mọc ra một lần nữa, nhưng lần này lại khác biệt, một luồng ma khí cực kỳ tà ác giống như một con dòi, bám vào chỗ tay bị đứt ra, nó ăn mòn hết tất cả mọi thứ, không ngừng chui vào trong miệng vết thương, giống như từng con cổ trùng sống.

Đó là bởi vì pháp lực của Cố Thanh Phong đã xảy ra biến chất khủng bố.

“Khặc khặc khặc… Cho ngươi có cơ hội chạy trốn rồi, mà ngươi lại không dùng, nếu ngươi không muốn chạy trốn, chắc là đã nghĩ ra lời cầu xin tha, đến đây nào, xin mời bắt đầu diễn xuất của ngươi đi.” Cố Thanh Phong nở nụ cười tà ác nói.

“Độn!”

Nhị hoàng tử há chịu ngồi chờ chết, đau đớn mất đi cánh tay phải làm cho hắn ta từ trong sợ hãi tỉnh táo lại, chỉ thấy hắn ta cắn rách đầu lưỡi, một quả ngọc phù nắm chặt trong lòng bàn tay nổ tung, nổ ra một mảnh kim quang rực rỡ chói mắt, bao phủ toàn bộ người của hắn ta.

Ầm!

Thân hình nhị hoàng tử biến mất tại chỗ.

“Kim Thiền Hư Xác Phù!” Diệu Hoa tiên tử kiến thức rộng rãi kinh hô.

Cố Thanh Phong cười, pháp lực cường đại của hắn sớm đã phong tỏa hư không chung quanh, muốn chạy sao?

Chỉ thấy hắn vươn ngón tay quấn quanh ma khí khủng bố, nhẹ nhàng chỉ về phía hư không, hư không chợt như sóng nước chấn động.

Sau một khắc, cách đó ngàn trượng, trong hư không rõ ràng có máu tươi bắn ra tung toé, ngay sau đó hiện ra một bóng người toàn thân đẫm máu từ không trung rơi xuống.

Chính là nhị hoàng tử.

Khi hắn ta ngã xuống còn có một cánh tay khác của hắn ta.

“Ah!! Đừng giết ta! Làm ơn đừng giết ta.”Nhị hoàng tử mất đi hai cánh tay ngã xuống đất, nước mắt nước mũi đồng loạt chảy ròng ròng, điên cuồng cầu xin tha mạng.

Chương 817 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!