Đám người Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy đội quân được tạo thành từ Tán tiên này, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch: “Xong rồi! Là quân đội của Tiên Quan lão gia!” Khuôn mặt nhị hoàng tử mang vẻ cuồng hỉ, nhảy về phía quân đội giống như bị điên vậy.
Đồng thời, trong miệng còn không ngừng hô to: “Tiên Quan lão gia, cứu mạng với! Có người đạp đổ quy tắc của ngài, muốn giết người trong giới quan nè!”
Lúc này, trong phút chốc, bầu trời vỡ ra một lỗ hổng sâu không thấy đáy, giống như cái miệng máu to lớn của quái vật trong vực sâu.
Ngay sau đó, bốn vị nữ tử mặc áo trắng tựa như thiên tiên kéo một cỗ kiệng màu sắc diễm lệ, ung dung hoa quý, giáng xuống từ trên trời giống như đang nhảy múa vậy.
“Tiên Quan lão gia giáng lâm!”
âm thanh tiên nhân khuếch tán ra.
Những người đi đường không kịp chạy đi xa lập tức giống như cha chết mẹ chết vậy, không dám chạy nữa, ào ào ngừng bước chân lại, ai nấy đều quỳ bịch bịch xuống đất, dùng hành động tỏ lòng tôn kính với Tiên Quan lão gia.
Nhị hoàng tử nhìn thấy cảnh tượng này nhưng vẫn nhảy về phía cỗ kiệu.
“Tiên Quan lão gia, tiểu nhân là nhị hoàng tử của Vũ Hóa tiên triều, ngàn năm trước trong lúc chúc thọ tiểu nhân đã từng theo phụ hoàng đến chúc thọ cho ngài đó.”
“Phụt… Ha ha ha…” Trong kiệu đột nhiên truyền đến âm thanh nhịn cười.
Ngay sau đó, một người đàn ông to béo mặc quan phục mở cửa kiệu, nhịn không được mà cười to nhìn nhị hoàng tử đang nhảy chân sáo qua đây.
“Ha ha ha… Thú vị, đúng là thú vị quá đi, không ngờ còn có người đi đường kiểu này, ngươi đi thêm mấy bước cho bản quan nhìn đi.”
Nhị hoàng tử nhìn thấy Tiên Quan lão gia bật cười thì lòng vui như mở hội, cười có nghĩa là có hi vọng rồi, chẳng thèm quan tâm đến chế giễu gì nữa, nhảy càng tung tăng hơn.
Vừa nhảy còn vừa nói:
“Tiên quan lão gia cứu mạng với, người kia dám giết ta ngay trong cảnh nội giới quan, đúng là không để ngài vào mắt mà!” Nhị hoàng tử gào khóc kêu to.
“Ồ?” Lúc này, đôi mắt nhỏ của tiên quan thịt viên nhíu lại, liếc về phía Cố Thanh Phong.
Mắt hắn vốn đã nhỏ, giờ híp lại thì đúng là nhỏ chỉ còn như sợi chỉ, làm cho người ta nghi ngờ cuối cùng hắn có thể nhìn thấy người khác hay không.
Chẳng qua chỉ một giây sau, đôi mắt Tiên Quan bỗng nhiên trợn to nhìn chằm chằm về phía ba cô gái sau lưng Cố Thanh Phong, trong mắt tràn ngập vẻ tham lam.
“Hay cho ba cô nương duyên dáng yêu kiều, đúng lúc đã ba năm rồi bổn quan chưa nạp tiểu thiếp, nay vừa lúc ba người các ngươi vào bù chỗ trống ba năm kia.” Tiên Quan lão gia mang vẻ mặt dê xồm nói.
Trong giọng nói của hắn ta đầy vẻ đương nhiên, vốn chẳng thèm cân nhắc đến cảm nhận của bất kì kẻ nào hay bất kỳ yếu tố nào khác.
Đâu cần biết bối cảnh các nàng là gì, dù sao cũng chẳng lớn bằng hắn được.
Bởi gì trong giới quan này, Tiên Quan chính là trời!
Dù hắn chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi trong Tinh Cực tiên triều, chỉ vẻn vẹn là một Tán tiên nhưng đối với bên dưới mà nói, có là thế lực đứng đầu thì cũng phải ba quỳ chín lạy với hắn!
Cũng vì nguyên nhân như vậy mà sau rất nhiều năm, khi tất cả đã trở thành thói quen thì tất nhiên Tiên Quan cũng đã tạo thành tính cách vô pháp vô thiên không kiêng kỵ chút nào.
Người ta đúng là có vốn liếng để không chút kiêng kỵ mà, chỉ vì sau lưng có Tinh Cực tiên triều làm chỗ dựa cho nên có thể làm mưa làm gió với cấp dưới cũng phải.
“Tiên quan lão gian, hai đứa bên kia một là muội muộicủa tiểu nhân, tuổi lớn hơn xíu là sư tôn của muội muội tiểu nhân, chỉ cần lão gia ngài cứu tiểu nhân một mạng thì tiểu nhân nguyện ý chắp tay dâng bọn họ lên.” Nhị hoàng tử còn đang dùng chân nhảy nhảy nói với vẻ nịnh nọt.
Đôi mắt Tiên Quan lão gia hơi híp lại, mỉm cười nói: “Tốt lắm, mạng của ngươi, lão gia ta đảm bảo…”
Ầm!
Một đạo ma quang bắt ra, hiện ra từ trước mặt Tiên Quan lão gia đánh mạnh vào người nhị hoàng tử.
Vẻ mặt nhị hoàng tử cứng đờ trong phút chốc, hai mắt vô cùng hoảng sợ, tràn ngập sự khát vọng đối với cuộc sống, theo bản năng hắn giơ tay hướng về phía Tiên Quan lão gia, nhưng chỉ vừa đưa lên một nữa thì toàn bộ thân thể đã bị tan ra từng khúc, hóa thành tro bụi.
Tiên Quan lão gia bị giật nảy mình, nụ cười bỉ ổi cứng lại trên gương mặt.
Những người đi đường quỳ trên mặt đất tất cả cũng sợ ngây người, giống như nhìn thấy chuyện không thể xảy ra được vậy.
Bọn họ càng run rẩy lợi hại hơn.
“Xong rồi xong rồi! Tiên Quan lão gia sắp nổi giận rồi, lần này chúng ta đều sẽ bị liên lụy!”
Một người đi đường đang quỳ trên mặt đất bị dọa đến nội đứng thẳng dậy, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng ngay vào lúc hắn đứng lên kia, một người trong đám binh sĩ của đội binh sau lưng Tiên Quan lão gia lập tức ra tay, một đạo tiên quang óng ánh trực tiếp đâm xuyên thủng người người đang chạy trốn.
Ngay lúc này đây Tiên Quan lão gia cũng lấy lại được tinh thần, chỉ thấy vẻ mặt hắn âm tàn phẫn nộ, nhìn Cố Thanh Phong rồi hét lên: “Tên tiện dân đáng chết nhà ngươi, thế mà lại dám giết người mà bổn quan muốn đảm bảo, bổn quan nhất định phải…”
Hắn ta còn chưa kịp nói xong thì đột nhiên một tràng cười nhạo không thèm che giấu chút nào vang lên.
“Con heo này là Tiên Quan đấy ư? Hơn nữa còn chỉ là một Tán tiên? Không ngờ người nhà của bổn đế đã sa đọa đến mức dùng con heo để làm thuộc hạ rồi sao?”
Chương 821 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]