Vô số sao trời cổ xưa rơi xuống, ý đồ muốn làm rung chuyển cánh cửa đen kinh khủng không rõ kia. Nhưng mà nó giống như là cánh cửa vũ trụ tồn tại vĩnh hằng tuyên cổ bất biến, sức mạnh tinh thần nện lên trên vốn không tạo nên được chút gợn sóng nào, giống như đôi bên không phải là tồn tại cùng một đẳng cấp vậy.
Quân đội Tiên quan chần chờ, bước chân xung phong chậm lại, luồng khí tức kia không hiểu sao làm cho bọn họ thấy sợ hãi, lạnh sống lưng.
Chỉ có Tiên Quan lão gia vô pháp vô thiên vẫn đang tùy tiện kêu to: “Tên tiện dân nhà ngươi, thế mà còn dám ra tay đánh trả! Ngươi có biết bổn quan chính là tiên quan của Tinh Cực tiên triều, có quan phục và quan lệnh do tiên triều ban thưởng hay không! Ngươi làm phản rồi!”
“Đúng là ồn ào!” Cố Thanh Phong nhướng mày, hừ lạnh nói: “Một đám sâu kiến không biết trời cao đất dày, ai cho phép đám chó các ngươi sủa trước mặt Bổn đế vậy!”
“Con mẹ nó đều quỳ xuống hết cho Bổn đế!”
Ầm ầm!
Khí thế kinh khủng tuyệt luân bộc phát ra, loại sức mạnh cực độ không rõ kia khuếch tán ra, luồng sấm sét đen lít nha lít nhít che trên bầu trời, kinh khủng đến cùng cực, toàn bộ giới quan đều đang run rẩy.
Giờ khắc này, sự sợ hãi tỏa xuống mặt đất, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập bầu trời.
Vô số sinh linh giới quan đều ngẩng đầu lên.
Bọn họ nhìn về nơi xa trong hư không, thấy được trong mơ hồ có hư ảnh ma thần vặn vặn vẹo vẹo, hư ảnh đang nhìn xuống nhân gian, mà khuôn mặt kia, chính là Cố Thanh Phong.
Ngàn vạn ma quan chiếu rọi xuống toàn giới quan, bất luận là người đang ở nơi xa xôi hẻo lánh đến đâu cũng đều có thể nhìn thấy được, đồng thời, trong hư không dường như còn len lỏi âm thanh quỷ quái rên rỉ, còn có tiếng kêu thảm thiết thút tha thút thít của tiên linh.
Dưới luồng ma uy dọa người này, sắc mặt của người trong toàn bộ giới quan đều thay đổi, gặp Cố Thanh Phong như gặp ma thần.
Phù phù phù phù…
Dưới uy áp khổng lồ, quân đội tiên quan trực tiếp quỳ rạp xuống đất, xương cốt không chịu nổi gánh nặng, âm thanh vang lên không ngừng.
Tiên quan lão gia không quỳ xuống bởi vì người hắn quá béo, hơn nữa còn ngồi trên kiệu cho nên đã bị áp lực khủng bố đè lảo đảo trên mặt đất.
Cả người giống như heo đợi bị làm thịt, máu như bị rút cạn, tứ chi bất lực ghé vào trên thớt, sắc mặt trắng bệch.
Đến tận đây, cả khu vực này đã không còn ai đứng được nữa.
Cái kiểu chỉ cần dùng một ý niệm là có thể làm cho chúng sinh quỳ xuống khiến cho tâm trạng Cố Thanh Phong vô cùng vui vẻ.
“Khặc khặc khặc… Đây mới là tư thái mà các ngươi nên đối mặt với Bổn đế!”
“Như vậy, tiếp theo đây, đều trở thành chất dinh dưỡng cho Bổn đế thôi nào!”
Dứt lời.
Ầm!
Cánh cửa minh phủ ầm ầm mở ra, bên trong đầy sự đen tối, như con đường thông đến vực sâu vậy, khí tức không rõ tuôn ra giống như thủy triều, khiến cho bất kỳ sinh linh có linh trí nào cũng đều bị chấn nhiếp linh hồn.
Bàn tay quỷ dữ tợn kinh khủng nhô ra từ đó, điên cuồng kéo dài ra, tranh nhau chen lấn chộp tới đám binh sĩ đang quỳ rạp trên mặt đất.
“A!”
“A! Cứu mạng với!”
“Không… Đừng mà!”
Tiếng kêu thảm thiết giống như hòa vào nhau không ngừng vang lên, Cố Thanh Phong nghe thấy những tiếng kêu rên động lòng người kia thì như say như mê.
Pháp lực dâng lên từ cơ thể khiến cho hắn nhảy cẫng lên, hắn thích cái loại cảm giác tăng trưởng mạnh mẽ này.
Pháp lực vốn chỉ vỏn vẹn có chục tỷ năm dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được điên cuồng tăng trưởng.
Sau một hồi, cuối cùng tất cả cũng đã kết thúc.
Trên mặt đất xuất hiện từng cái xác người co quắp, chứng minh dấu vết họ đã từng còn sống.
Chẳng qua tiên quan lão gia vẫn chưa chết, Cố Thanh Phong đặc biệt giữ con sâu cuồng vọng này lại, để hắn chịu nhiều sợ hãi hơn một chút trước khi chết.
Cạch cạch cạch…
Cố Thanh Phong chậm rãi bước về phía tiên quan.
Lúc này tiên quan vẫn còn đang kêu gào, cuộc sống không cần e dè suốt nhiều năm đã khiến cho hắn mất đi bản năng phán đoán cơ bản.
Hoặc là thực chất từ trong lòng hắn vẫn cho rằng hắn là tiên quan của Tinh Cực tiên triều, đám dân đen bên dưới sẽ phải thuận theo vô điều kiện.
“Cái tên dân đen nhà ngươi! Ngươi muốn làm gì! Bổn quan nói cho ngươi biết ta chính là tiên quan của Tinh Cực tiên triều, nếu như ngươi dám bất kính với ta thì tiên triều sẽ lập tức phái cường giả đến đây, đến lúc đó, ngươi… A!”
Cố Thanh Phong giẫm một chân lên mặt tiên quan, làm cho khuôn mặt mập mạp của hắn trở nên vặn vẹo, mấy cái răng cũng rớt xuống, máu tươi chảy ròng ròng.
“Giết ngươi là cường giả của Tinh Cực tiên triều sẽ đến đây ngay à? Khặc khặc khặc… Đúng là trùng hợp ghê!” Cố Thanh Phong cười gằn nói.
Ầm ầm ầm ầm!
Liên tục dùng chân đạp lên trên mặt tiên quan, cả cái đầu của hắn đều bị giẫm lún vào đất.
Tiên quan luôn sống trong an nhàn sung sướng có bao giờ phải chịu nỗi khuất nhục đau đớn như vậy đâu, hắn càng phát ra sự phẫn nộ, kêu to điên cuồng, còn ăn phải mấy ngụm đất.
Cố Thanh Phong thấy hắn còn có tinh thần như thế, lúc này mới vung tay lên, huyễn hóa ma khí ngập trời thành mấy chục con hung thú, hung hăng đánh về phía hắn.
Đám hung thú kia điên cuồng cắn xé thân thể tiên quan, làm cho hắn kêu rên liên hồi.
“Khặc khặc khặc… Vừa lúc giúp ngươi giảm béo.”
Cuối cùng tiên quan cũng biết sợ, sự đau đớn mãnh liệt làm cho hắn bừng tỉnh từ trong trạng thái không chút e ngại gì kia, hắn đột nhiên nhân ra rằng người đàn ông trước mắt này đúng là không sợ Tinh Cực tiên triều thật, hơn nữa còn thật sự muốn giết mình.
Chương 823 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]