“Ngươi đi đi.” Tiên quan Trung Du hạ lệnh nói. “Vâng, đại nhân.” Thiên Tiên mặc áo bào màu xanh sau một lễ xong, liền nhẹ nhàng kết thúc.
Hắn đối mặt Dạ Vô Ưu ngạo nghễ mà đứng, trường kiếm trong tay cũng không ra khỏi vỏ.
“Tiểu nhi tóc vàng, chỉ sợ là còn chưa cai sữa…”
Ầm ầm!
Trên người Dạ Vô Ưu mạnh mẽ bộc phát ra huyết quang vô tận, cả người hóa thành một dòng thác huyết sắc, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, trong nháy mắt xuyên qua thân thể đạo nhân mặc áo bào màu xanh.
Lời nói của hắn ta bỗng dừng lại, hai mắt trồi ra, sắc mặt dữ tợn, miệng phun ra máu tươi.
Hắn ta không thể tin cúi đầu nhìn, chỉ thấy ngực mình bị mở ra một cái lỗ hổng lớn, bên trong trống rỗng, thậm chí còn có thể xuyên thấu qua lỗ hổng nhìn thấy Dạ Vô Ưu cách đó không xa.
Lúc này Dạ Vô Ưu giống như một tiểu ma đầu, trên mặt ngây thơ mang theo máu tươi của đạo nhân mặc áo bào màu xanh, bàn tay nhỏ bé hồng thuận còn nắm lấy một trái tim đang đập thình thịch.
Dạ Vô Ưu há mồm cắn vào trái tim, chợt máu huyết bên trong toàn bộ đều bị hắn ta cắn nuốt, môi cũng bị nhuộm đỏ tươi.
Bịch!
Cơ thể của đạo nhân mặc áo bào màu xanh sụp đổ, từ trong hư không rơi xuống.
Đến lúc này, tiên nhân trên đấu trường trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, ai cũng không thể ngờ tới, một tiểu đậu đinh như vậy lại trực tiếp giết chết đạo nhân mặc áo bào màu xanh cũng cùng là một vị Thiên Tiên.
Phải biết rằng, tu vi càng cao thì càng khó lộ ra xu thế áp đảo, nếu cùng là Thiên Tiên, hai bên đại chiến mấy ngày, thậm chí mấy năm cũng có thỉnh thoảng xảy ra, một gã Thiên Tiên mặc dù mạnh hơn một gã khác, vậy cũng chỉ là đánh bại thì dễ chứ giết chết lại rất khó.
Nhưng Dạ Vô Ưu lại có thể hạ trong tích tắc, thực lực như vậy quả thực có thể nói là khủng bố.
Thật ra điều này có quan hệ rất lớn với cơ thể đứa trẻ ma của hắn ta, Chân Ma Lực trong cơ thể vô cùng quái dị, trong khoảnh khắc xuyên qua người của đạo nhân mặc áo bào xanh kia, Chân Ma Lực lập tức xâm nhiễm thân thể người kia, cắn nuốt hết sinh cơ.
Lúc này, một tiếng cười điên cuồng đột nhiên truyền khắp hiện trường.
“Khặc khặc khặc… Vô Ưu của ta, rất có tư thế Tiên Vương!”
Tiên quan Trung Du phục hồi tinh thần lại, lúc này giận dữ chửi mắng: “Các ngươi cũng dám nói bậy Tiên Vương? Giết cho bản quan!”
Lần này ông ta trực tiếp hạ lệnh cùng nhau ra tay.
Cả người hơn mười vị Thiên Tiên cộng thêm mấy vạn đại quân tiên quang dữ dội, uy thế kinh người, phóng xuống giống như những vì sao.
Tiên pháp thần thông phô ùn ùn kéo tới bao phủ lấy Dạ Vô Ưu.
Dạ Vô Ưu trong nháy mắt rơi vào nguy cơ.
Nhưng Cố Thanh Phong cũng không cứu hắn ta, mà là dự định rèn giũa hắn ta trong một lúc, cường giả chân chính đều là thông qua thí luyện máu và lửa, chứ không phải đóng cửa chế xe không quan sát đường sá (ý chỉ làm việc theo ý chủ quan của bản thân mà không cần biết tới thực tế khách quan) .
đóng cửa chế xe không quan sát đường sá (ý chỉ làm việc theo ý chủ quan của bản thân mà không cần biết tới thực tế khách quan)
Cho dù Dạ Vô Ưu thật sự có tư thế Tiên Vương, vậy cũng không phải cả ngày bế quan là có thể luyện thành Tiên Vương, chiến đấu mới là tu luyện tốt nhất.
Và rồi…
Ầm ầm ầm!
Dạ Vô Ưu bị thần thông tiên bảo vô tận cắn nuốt, thân thể bị nổ không biết bao nhiêu lần.
Vẻ mặt hắn ta hoảng sợ, may mắn thành thạo Đại Hư Không Độn Pháp, vài lần chuyển hướng, lúc này mới không đến nỗi chết ngay tại chỗ.
Hắn ta nắm bắt thời gian nghỉ trong giây lát, vội vàng hét lớn về phía Cố Thanh Phong: “Nghĩa phụ cứu ta!”
Cố Thanh Phong nhìn nghĩa tử không chịu thua kém của mình, bất đắc dĩ thở dài một hơi: “con trai Vô Ưu của ta, ngươi gặp phải một chút thất bại đã gọi nghĩa phụ, cứ như vậy, thì khi nào mới có thể trưởng thành?”
Dạ Vô Ưu nghe thấy quả thực muốn chửi ầm lên, cái này con mẹ nó gọi là một chút thất bại?
Mấy chục vị Thiên Tiên, đại quân mấy vạn tiên nhân, cho dù Huyền Tiên đến cũng phải chết, ngươi gọi đây là một chút thất bại?
Nhưng hắn ta lại không dám nói, sợ chọc giận Cố Thanh Phong, hắn ta vẫn muốn giữ cái mạng nhỏ của mình.
“Hài nhi vô dụng, kính xin nghĩa phụ cứu mạng!
“Thôi thôi, nghịch tử nhà ngươi.”
“Minh Phủ Chi Ác!”
Khi Cố Thanh Phong quát khẽ một tiếng, cánh cửa Địa Ngục lại xuất hiện, khí tức khủng bố không rõ tràn ngập khắp hiện trường, làm cho thế công của đám tiên nhân cũng không thể không ngừng lại.
Sau một khắc, vô số bàn tay quỷ dữ tợn từ trong đó thò ra, trong thiên địa nhất thời vang lên vô số tiếng kêu rên của tiên nhân.
Một vị tiên nhân bị bàn tay quỷ bắt vào cánh cửa Địa Ngục.
Chỉ trong nháy mắt, đại quân mấy vạn tiên nhân biến mất, chỉ còn lại có mấy chục vị Thiên Tiên.
Cố Thanh Phong ngáp dài nói: “con trai Vô Ưu, kẻ địch như này có thể được chưa?”
Dạ Vô Ưu nhìn mấy chục vị Thiên Tiên, khóe miệng giật giật: “Nghĩa phụ, không được lắm.”
Cố Thanh Phong nhướng mày, hiển nhiên rất không hài lòng với biểu hiện của Dạ Vô Ưu, nhưng ai bảo đây là đại con trai của mình, vì thế đành phải vung tay lên, cánh cửa Địa Ngục lại mở ra một lần nữa.
Còn lại mấy chục vị Thiên Tiên trong nháy mắt bất chấp, giống như mỗi người mỗi cách, mỗi người đều thể hiện thần thông của mình có ý đồ chống cự hoặc là chạy trốn.
Có người thi triển bí thuật, bóp nát một quả ngọc phù, nổ trào ra một mảnh kim quang rực rỡ bao phủ thân thể, lập tức hóa thành một đạo lưu quang rồi chạy trốn.
Cũng có người xuất ra pháp bảo phi hành, dốc hết toàn lực bỏ trốn.
Còn có thân thể trực tiếp biến mất trong không trung, dường như chưa bao giờ tồn tại.
Chương 839 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]