Nếu như là hai mươi vị Thiên Tiên sơ kỳ, vậy thì hắn ta nhất định không thành vấn đề, nhưng vấn đề bấy giờ không phải. Dần dần, Dạ Vô Ưu chống cự càng ngày càng yếu ớt, ý thức của hắn ta cũng bắt đầu xuất hiện mơ hồ khi sức mạnh cạn kiệt.
Có phải dừng lại ở đây rồi không?
Cuộc sống của ta sẽ kết thúc ở đây?
Rõ ràng hao hết muôn ngàn gian khổ mới luyện thành đứa trẻ ma, nhưng kết quả cuối cùng là hoàn toàn vô ích sao?
Đang giờ phút hấp hối, Dạ Vô Ưu đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Nhi tử Vô Ưu của ta, đừng để vi phụ thất vọng.” Chính là giọng nói đầy thân thiết của Cố Thanh Phong.
Dạ Vô Ưu trong nháy mắt bừng tỉnh, nghĩa phụ! !
Hận ý ngập trời từ đáy lòng tuôn ra, trong nháy mắt đốt cháy huyết dịch toàn thân, dường như có thứ gì đó nổ tung!
Hắn ta không thể chết!
Hắn ta vẫn chưa trả thù được, hắn ta vẫn chưa giết nghĩa phụ! Hắn ta không cam lòng! !
Nghĩa phụ! Ta phải giết ngươi!
Từ đáy lòng Dạ Vô Ưu bộc phát ra một trận rống giận, hận ý cường đại cùng với nguồn sức mạnh không cam lòng đã hóa thành đứa trẻ ma, làm cho Chân Ma Lực vốn dĩ đã khô kiệt của hắn ta trong nháy mắt tăng vọt! Cùng lúc đó, một loại xiềng xích nào đó trong thân thể cũng bị phá vỡ.
Đứa trẻ ma vốn là chí tà chí ác, không dung tha vạn vật trong thiên địa, cừu hận chính là chất dinh dưỡng tốt nhất của hắn ta.
Cố Thanh Phong hủy đi Vô Ưu Sơn của hắn ta, hắn dẫm đạp tôn nghiêm của hắn ta, bảo hắn ta nhận giặc làm cha, có thể nói, người mà Dạ Vô Ưu hận nhất, ngoại trừ cha đẻ của Dạ Vô Ưu hắn ta thì chính là vị nghĩa phụ này.
Dựa vào hận ý đối với nghĩa phụ, Dạ Vô Ưu từ bờ vực các chết sống sót trở lại!
“A!”
Dạ Vô Ưu điên cuồng rống lên một tiếng, huyết viêm trên người ầm ầm bộc phát, giống như mặt trời nổ tung, máu tươi đầy trời, cái cối xay âm dương khủng bố kia trong nháy mắt vỡ nát.
Năng lượng cường đại chấn động quét ngang toàn hiện trường, giống như sóng biển trực tiếp đánh bay hai mươi vị Thiên Tiên ra ngoài.
Cùng lúc đó, một cỗ khí thế thuộc về Huyền Tiên dâng lên từ trên người hắn ta.
Hắn ta đã đột phá!
Giữa sự sống và cái chết có sự khủng bố lớn, nhưng nếu đột phá được ranh giới giữa sự sống và cái chết, sẽ có một cơ hội lớn.
“Khặc khặc khặc…” Một tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp trời đất.
Cố Thanh Phong hài lòng nhìn Dạ Vô Ưu đột phá thành Huyền Tiên, trong lòng tràn đầy vui mừng, quả thực so với mình đột phá còn cao hứng hơn.
“Nhi tử Vô Ưu của ta, quả nhiên có tư thế Tiên Vương, không hổ là đại nhi tử của bổn đế!”
Hắn vừa nói, vừa kéo hai mươi vị Thiên Tiên còn lại vào cánh cửa Địa Ngục, cảm nhận được sức mạnh tăng vọt trong cơ thể, càng thêm vui vẻ.
Lúc này, khí tức khủng bố trên người Dạ Vô Ưu bùng cháy huyết viêm quỷ dị, hắn ta nhìn sang, trong ánh mắt tràn ngập một luồng sát khí không hề che dấu.
Sức mạnh cường đại mang đến cho hắn ta lòng tin mạnh mẽ, sự kinh khủng của đứa trẻ ma ở giai đoạn Huyền Tiên càng ngày càng thể hiện hoàn hảo.
“Nghĩa phụ.” Dạ Vô Ưu đột nhiên mở miệng nói.
“Nhi tử có chuyện gì sao?”
“Nhi hôm nay đột phá thành Huyền Tiên, thực lực đột nhiên tăng mạnh, nhưng đối với việc khống chế sức mạnh lại vô cùng không thành thạo, nghĩa phụ ngài có thực lực cường đại, Vô Ưu khẩn cầu nghĩa phụ ra tay trợ, giúp nhi tử mài giũa một phen.” Dạ Vô Ưu nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Phong, ý đồ muốn nhìn thấy một chút sợ hãi từ trên mặt hắn.
Hễ nhìn thấy một chút kiêng kỵ, sợ hãi là Dạ Vô Ưu hắn ta dứt khoát giết nghĩa phụ ngay.
Sở dĩ thăm dò như thế, là bởi vì hắn ta không cách nào xác định được thực lực của nghĩa phụ, bất luận hắn ta nhìn như thế nào thì nghĩa phụ cũng là một người phàm, nhưng vấn đề là có người phàm nào mà một quyền một tiên nhân không?
Bởi vậy chứng minh, nghĩa phụ rất có thể nắm giữ một loại bí pháp hay bí bảo nào đó che giấu thực lực bản thân.
Đánh giá từ thực lực mà nghĩa phụ thể hiện ra lúc trước, tương đương với cấp độ của Huyền Tiên, cho nên Dạ Vô Ưu mới có thể thăm dò như vậy.
Hắn không dám nói hết mức, ví dụ như nói thẳng cái gì đại trượng phu sinh ra trên đời, há có thể sống luồn cúi dưới người khác.
Cái này chẳng khác nào với trở mặt, nếu lỡ đánh không lại thì sao?
“Khặc khặc khặc. ...” Cố Thanh Phong vui vẻ cười lớn, hắn đang lo tìm cái cớ gì để so tài với Dạ Vô Ưu, dù sao người ta vừa mới đột phá Huyền Tiên, không lợi dụng một phen chẳng phải là lãng phí sao?
Nhưng hắn lại ngại nói thẳng, nếu lỡ tổn thương tình cảm thuần túy giữa phụ tử thì làm sao bây giờ?
Hiện tại thì hay rồi, đại nhi tử Vô Ưu thật sự là tri kỷ, trực tiếp tự mình chủ động nói ra.
Cố Thanh Phong chỉ muốn hỏi, một đứa trẻ tốt như vậy đi đâu tìm người thứ hai đây?
“Hiếm thấy nhi tử của ta cầu tiến như thế, cũng được, vậy để vi phụ chỉ điểm thật tốt cho ngươi, ngươi cứ dốc hết toàn lực tấn công, để vi phụ xem thử bản lĩnh của ngươi.”
Trong mắt Dạ Vô Ưu hiện lên một tia sát ý, trên mặt lại ôm quyền cung kính nói: “Nghĩa phụ, đắc tội rồi!”
Trong miệng nói đắc tội nhưng động tác trên tay lại không chậm một chút nào, sức mạnh cuồng bạo thuộc về cấp độ Huyền Tiên, hắn ta trực tiếp thi triển ra không hề giữ lại gì.
“Cửu U Minh Hỏa Mâu!”
Một ngọn trường mâu toàn thân đen kịt, trong suốt như pha lê, bốc cháy với ngọn lửa máu đáng sợ xuất hiện ở trong hư không.
Chương 841 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]