Sức mạnh khủng bố kia quả thực giống như muốn hủy diệt thế giới này, tràn ngập dòng nước lũ năng lượng hủy diệt khắp nơi. Đối mặt với một đòn khủng bố này, nam tử mặc áo bào trắng vẫn mỉm cười như trước, không né không tránh, tùy ý để Cố Thanh Phong đánh tới.
Ầm ầm!
Trong thiên địa bùng phát ra một tiếng nổ lớn, giống như hai mặt trời va chạm mạnh trong hư không, bùng phát ra dòng nước lũ hủy diệt khủng bố.
Cả người nam tử mặc áo bào trắng hoàn toàn bị dòng nước lũ năng lượng hủy diệt cắn nuốt.
Nhưng mà, một lát sau, khi dòng nước lũ tản đi, bóng dáng của nam tử mặc áo bào trắng ngay lập tức lộ ra.
Hắn ta nhìn một quyền Cố Thanh Phong đánh vào trước ngực mình, lồng ngực vốn bằng phẳng lúc này đã có chút lõm xuống, chỗ trũng da thịt bị đánh vỡ, lộ ra một mảnh xương cốt óng ánh như vàng.
Còn nắm đấm của Cố Thanh Phong đã bị xương cốt óng ánh màu vàng gắt gao chống đỡ, không có cách nào xuyên qua.
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày, đây chính là Kim Tiên sao? Xem ra kim chỉ này chính là xương cốt màu vàng sao?
Xương thật cứng! Lại có thể ngăn cản một quyền toàn lực của bổn đế.
Có vẻ như đã đến lúc thể hiện ra danh tính của mình.
Nhưng ngay khi hắn muốn biểu lộ thân phận, để cho đối phương quỳ xuống gọi cha, thì vang lên giọng nói của thanh niên áo bào trắng.
“Không tệ, lại có thể phá vỡ một tầng da thịt của bổn tọa, đủ để ngươi kiêu ngạo rồi.”
Lời nói nhàn nhạt tràn ngập bức khí kia, làm cho người ta nghe xong cảm thấy rất khó chịu, đồng thời cũng quyết định vận mệnh kế tiếp của hắn ta.
Người xưa có câu nói, cái miệng hại cái thân, thật không phải nói suông mà thôi.
Nam tử mặc áo bào trắng không ý thức được nguy hiểm đang đến, mà vẫn tiếp tục thản nhiên nói: “Đáng tiếc, người ngươi đang đối mặt chính là Kim Tiên, ngươi có biết Kim Tiên còn gọi là gì không? Kim Giả, Bất Hủ, cho nên tên đầy đủ chân chính của Kim Tiên nên gọi là Kim Tiên Bất Hủ!
Mặc cho thực lực của ngươi cường đại hơn thế này đi nữa, cũng đừng mơ tưởng phá vỡ tiên cốt bất diệt của bổn tọa! Cho nên…”
“Ngươi có biết không.” Cố Thanh Phong đột nhiên ngắt lời.
“Đáng lẽ ngươi sẽ không phải chết.”
Nam tử mặc áo bào trắng nhíu mày, ánh mắt ngưng tụ, nhìn thẳng Cố Thanh Phong giống như trình bày một sự thật.
“Nhưng rất đáng tiếc, ngươi sắp phải chết rồi, bởi vì bổn đế đời đời ghét nhất hai kiểu người, một kiểu là người không cho ta khoe khoang, một kiểu khác là người khoe khoang trước mặt ta, rất không may, ngươi là kiểu người thứ hai, cho nên…Chết đi.”
Nam tử mặc áo bào trắng mỉm cười: “Sự hài hước của ngươi … À!!! ”
Lời của hắn ta còn chưa nói hết, cả người trong nháy mắt giống như bị điện giật, thân hình kịch liệt lui, sắc mặt cuồng biến, thét chói tai.
Lý do cho sự thay đổi này là một ngọn lửa.
Một ngọn lửa nhỏ.
Một ngọn lửa nhỏ tên là Tinh Cực Ma Hỏa.
Chỉ thấy trước ngực nam tử mặc áo bào trắng dấy lên một tia hỏa diễm sâu thẩm giống như thạch anh tím, nó chính là Tinh Cực Ma Hỏa đến từ người nhà của hắn!
“Ah ah! Tinh Cực… Tinh Cực… Tinh Cực Ma Hỏa!!!” nam tử mặc áo bào trắng giống như nhìn thấy quỷ điên cuồng kêu lên, không còn vẻ thong dong như trước nữa, giống như một người nữ tử chanh chua.
Chỉ bởi vì danh tiếng của Tinh Cực Ma Hỏa, cùng với uy lực quá lớn của nó.
“Ngươi ngươi ngươi… Rốt cuộc là ai! Làm sao có được Tinh Cực Ma Hỏa của Tiên Vương bệ hạ!”
nam tử mặc áo bào trắng vừa kêu sợ vừa điên cuồng thi triển các loại tịch hỏa pháp quyết (chữa cháy) , ý đồ muốn dập tắt ngọn lửa nhỏ này.
tịch hỏa pháp quyết (chữa cháy)
Đáng tiếc, Tinh Cực Ma Hỏa nhất định không thể bị một tồn tại của loại cấp độ này như hắn ta có thể dập tắt.
Vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, ma hỏa màu tím thâm tàng đã điên cuồng khuếch trương, trước ngực, cổ, tứ chi, lưng, pháp lực của hắn bất chấp điên cuồng phun trào ra cũng vô ích.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân biến thành một người lửa.
“Tinh Cực Tiên Vương chính là người nhà của bổn đế.” Cố Thanh Phong không nhanh không chậm nói.
Lúc này, nam tử mặc áo bào trắng bị thiêu chỉ còn lại một bộ xương cốt màu vàng, cả người biến thành một bộ xương.
Nhưng hắn ta vẫn không chết, mà bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất.
“Thưa ngài! Người của mình! Ngài là tộc nhân của bệ hạ, tiểu nhân là nô tài của bệ hạ, đại nhân mau thu thần thông đi.”
Bùm bùm bùm。
Kim cốt (bộ xương màu vàng) điên cuồng dập đầu.
“Người của mình ‘mẹ nó’, xuống địa ngục hỏi Diêm Vương thử xem, ngươi có xứng không?” Cố Thanh Phong trực tiếp đạp kim cốt một cước xuống đất.
Sau đó lại lấy ra Tỏa Tiên Xích quấn quanh hắn ta, kim cốt chợt không cách nào điều động được pháp lực, thế lửa càng lúc càng không có cách nào ngăn cản được.
“Ah ah! ! Tha mạng!”
Cuối cùng, hắn ta chết trong tiếng la hét thảm khốc.
Vì thế Cố Thanh Phong vội vàng thu hồi Tinh Cực Ma Hỏa, sau đó vẻ mặt đau lòng nhìn bộ xương bị thiêu kia chỉ còn lại một phần mười.
“Tổn thất lớn rồi!”
“Càn Khôn giới bị thiêu cháy không còn gì, một thân pháp lực cũng thiêu không còn gì, chỉ còn lại mấy khối xương cốt, hơn nữa lại không đi vào được tiên triều Tinh Cực, haizzz.”
Cố Thanh Phong thở dài, dường như tổn thất mười vạn, cho nên hắn không muốn dùng Tinh Cực Ma Hỏa, uy lực lớn thì lớn thật, nhưng sau khi giết người xong, cũng không nhặt được lợi ích cứt chó nào.
Dạ Vô Ưu ở một bên đã sớm nhìn đến sững sờ, này là tình hình gì vậy?!
Cường giả Kim Tiên cao cao tại thượng, con mẹ nó nháy mắt cái đã chết rồi?!
Hơn nữa nghĩa phụ vì sao lại có được Tinh Cực Ma Hỏa?
Chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, Tinh Cực Tiên Vương là người nhà của hắn?
Chương 844 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]