“Vô Ưu, đi quét dọn chiến trường đi, lấy tiên bảo của toàn bộ Giới Quan, kể cả trên người người chết, cũng lấy hết cho vi phụ, nhớ kỹ không nên tham lam, không phải vi phụ không nở bỏ tiền, chỉ là hôm nay ngươi còn nhỏ, mặt nước ở đây quá sâu, ngươi nắm không được.” Dạ Vô Ưu: “...”
Dạ Vô Ưu nhanh chóng đi quét dọn chiến trường theo phân phó của Cố Thanh Phong.
Từ sau khi chứng kiến nghĩa phụ của mình giết Kim Tiên như thế nào, hắn ta đã thành thật hơn nhiều, trong lòng sớm đã âm thầm đặt ra mục tiêu, không đạt tới Đại La Kim Tiên, tuyệt đối không giết nghĩa phụ.
Cố Thanh Phong nhìn bóng dáng bận rộn của Dạ Vô Ưu, không khỏi cảm khái, vẫn là có một nhi tử tốt, có thể giao công việc khổ cực mệt mỏi cho hắn ta.
“Ngươi chính là tộc nhân của Tiên Vương bệ hạ?”
Một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên bên tai Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong có hơi giật mình, khi nào!?
Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bên cạnh mình không biết từ lúc nào lại xuất hiện một vị nam tử trung niên ăn mặc nho sinh.
Người này thoạt nhìn cực kỳ bình thường, không có chút tiên quang cùng thần thái nào, giống như một người phàm chưa bao giờ đặt chân vào giới tu hành.
Nhưng điều kỳ quái chính là, rõ ràng ngươi nhìn thấy ông ta đứng ở nơi đó, nhưng trong cảm giác của ngươi lại hoàn toàn không cách nào cảm nhận được người này, giống như nơi ông ta đang đứng là một vừng hư không.
Hoặc là hai bên căn bản không phải ở cùng một không gian và thời gian.
Nhìn thấy một màn này, Cố Thanh Phong biết mình gặp phải thứ dữ rồi, nho sinh trung niên này cho hắn cảm giác đáng sợ hơn so với Kim Tiên trước đó.
Kim tiên uy thế cường đại, là cái loại mà mắt thường có thể thấy được sự cường đại, nhưng vị nho sinh này hoàn toàn không thể nhìn thấu được, sờ không được, giống như vực sâu không đáy.
Tuy nhiên hắn cũng không sợ, bởi vì câu nói vừa rồi của nho sinh trung niên nói, đủ để chứng minh thân phận của ông ta.
Người của tiên triều Tinh Cực!
Vậy không phải là chó của bổn đế sao? Có cái gì phải sợ chứ?
Chó do người nhà nuôi mặc dù rất hung dữ, ai cũng cắn, nhưng không cắn người nhà, bởi vì nó biết ai nuôi nó mà.
Vì thế Cố Thanh Phong liếc xéo nho sinh trung niên một cái, kiêu ngạo nói: “Ngươi là cái thá gì, cũng xứng hỏi thân phận của bổn đế?”
Nho sinh trung niên cũng không tức giận, mà bình tĩnh đánh giá Cố Thanh Phong: “Ta là Thần Vũ Hầu của tiên triều Tinh Cực.”
“Thần Vũ Hầu? Có lớn hơn Tinh Cực Tiên Vương không?” Cố Thanh Phong khinh thường nói.
“Cái đó đương nhiên là không.” Thần Vũ Hầu bình tĩnh lắc đầu.
“Nếu không thì ngươi điên cái gì? Cái quái gì đột nhiên xuất hiện ở phía sau bổn đế, dọa bổn đế giật nảy mình có biết không? Ngươi…”
Cố Thanh Phong đang chỉ vào mũi Thần Vũ Hầu mắng, ai ngờ bên cạnh đột nhiên truyền ra một đạo huyết quang, ngay sau đó tiếng kêu sợ hãi truyền đến.
“Nghĩa phụ, hài nhi vừa phát hiện ra một kiện tiên bảo ghê gớm!”
Dạ Vô Ưu vội vàng luống cuống giơ một thanh kiếm chạy vọt tới.
Cố Thanh Phong tiếp nhận bảo vật nhìn xem, sắc mặt chợt u ám chửi lớn: “Con mẹ nó không phải chỉ là một kiện tiên kiếm cấp bậc tán tiên sao? Tiên kiếm cấp bậc thấp nhất, có gì phải kinh ngạc!”
Dạ Vô Ưu cẩn thận nhìn ánh mắt của Thần Võ Hầu, lập tức hướng về phía Cố Thanh Phong nói: “Nghĩa phụ, kiếm này thật sự không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó, người nhìn kỹ một chút đi, nhìn lại xem.”
Ngoài miệng thì nói thế, nhưng Dạ Vô Ưu lại âm thầm bắt đầu truyền âm.
“Nghĩa phụ à! Người này thật sự không thể chửi bậy! Ông ta chính là Thần Vũ Hầu của tiên triều Tinh Cực, là Đại La Kim Tiên đó!”
Cố Thanh Phong chợt lộ ra vẻ khinh thường, hắn còn cho rằng thanh kiếm này là bảo vật tuyệt thế gì đó, hoá ra là Dạ Vô Ưu sợ mình chửi Thần Vũ Hầu, cho nên cố ý chạy tới đây ngắt lời.
Hắn truyền âm trả lời lại: “Thần Vũ Hầu của tiên triều Tinh Cực? Đại La Kim Tiên? Hừ hừ, thì ra là tiểu tất tam a.
tiểu tất tam
(Tiểu tất tam: Ban đầu nó chỉ những người có điều kiện sống tồi tệ và nó là một từ chửi rủa.)
(Tiểu tất tam: Ban đầu nó chỉ những người có điều kiện sống tồi tệ và nó là một từ chửi rủa.)
Bổn đế còn là người nhà của Tinh Cực Tiên Vương, bổn đế kiêu ngạo sao?”
Nhìn Cố Thanh Phong không thèm để Thần Vũ Hầu vào mắt, Dạ Vô Ưu cũng sắp sốt ruột chết rồi, hắn ta không sợ Cố Thanh Phong chết, nhưng hắn ta sợ bản thân mình bị liên lụy chết nha!
“Nghĩa phụ à! Cho dù ngài là người nhà của Tinh Cực Tiên Vương, cũng không thể tùy tiện đắc tội Thần Vũ Hầu ! Bởi vì ngay cả Tinh Cực Tiên Vương cũng không muốn vô cớ đắc tội ông ta.”
“Cái gì!!”
Cố Thanh Phong kinh hãi thất sắc, không thể nào! Không đời nào! Người nhà của bổn đế từ khi nào lại rác rưởi như vậy?
“Ông ta chẳng qua chỉ là một Đại La Kim Tiên, có cái gì có thể làm cho Tiên Vương kiêng kỵ chứ?”
“Nghĩa phụ, luận về thực lực tuy rằng Thần Vũ Hầu thúc ngựa cũng không sánh bằng Tinh Cực Tiên Vương, nhưng ông ta cũng không phải sinh ra và lớn lên ở tiên triều Tinh Cực, mà ông ta đến từ bên ngoài tiên triều Tinh Cực, nghe đồn trong mẫu tộc của ông ta cũng có một vị Tiên Vương!
Hơn nữa tỷ tỷ ông ta chính là phi tử Tinh Cực Tiên Vương sủng ái nhất.
Cho nên nói, nghĩa phụ người vẫn nên tém tém lại chút là tốt nhất.”
“Cái thứ khốn khiếp, vi phụ là loại người bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh sao? Nhưng mà…”
Chương 846 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]