“Bản hầu đúng là không dám xuống Tinh Hà, vậy thì sao?” Thần Vũ Hầu thản nhiên nói. “Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong trong nháy mắt cười rộ lên: “Bổn đế còn tưởng rằng ngươi lợi hại lắm, thì ra cũng chỉ là một tiểu tất tam ngay cả Tinh Hà cũng không dám xuống nha.”
Hắn nói xong, một giây sau, sắc mặt dữ tợn, một đôi mắt tràn ngập ma quang nhìn chằm chằm Thần Vũ Hầu, nở nụ cười tàn ác nói: “Vậy ngươi mẹ nó uy hiếp bổn đế cái gì?”
Thần Vũ Hầu khẽ nhíu mày: “Cho nên nói, bản hầu thật sự rất chán ghét tộc Tinh Yêu các ngươi, chủng tộc như các ngươi, căn bản không nên… Cái gì!!”
Thần Vũ Hầu trong nháy mắt biến sắc, cả người giống như dịch chuyển tức thời xuất hiện ở bên bờ Tinh Hà, vươn bàn tay to như ngọc mạnh mẽ bắt lấy.
Nhưng mà Cố Thanh Phong đã sớm lao vào Tinh hà rồi, tạo ra sóng biển cao hơn mười thước.
Sóng biển bắn tung tóe, bất ngờ không kịp đề phòng, có không ít giọt nước rơi trúng trên người Thần Vũ Hầu.
Thần Vũ Hầu lúc này lộ ra vẻ mặt sợ hãi, pháp lực dồi dào điên cuồng tuôn ra, giống như sóng to gió lớn.
Còn những giọt nước kia lại giống như những ngôi tinh tú, đụng phải pháp lực dồi dào, phát ra thanh âm xèo xèo.
Cuối cùng, vẫn là vị Đại La Kim Tiên Thần Vũ Hầu này nhỉnh hơn một bậc, thành công chống lại những giọt nước của Tinh Hà.
Lúc này, truyền đến giọng nói của Cố Thanh Phong từ trong Tinh Hà.
“Tiểu tất tam, có gan thì ngươi xuống đây đi!”
Thần Vũ Hầu???!!!
Ông ta dù thế nào cũng không thể ngờ tới, Cố Thanh Phong lại dị chủng như thế, Tinh Hà Thuỷ của Thượng Du mà hắn cũng có thể ngăn cản được, đây rốt cuộc là quái vật gì vậy!?
Bây giờ ông ta đã hối hận rồi.
Dùng lời nói hiện đại mà nói chính là, sớm biết ngay từ đầu đã không tự phụ, trực tiếp tóm là xong, lần này thì hay rồi, vịt đến tay còn để bay đi, tát vào mặt.
“Sao lại không nói gì rồi? Không phải ngươi thích uống trà sao? Sao ngươi không tiếp tục uống đi?” Cố Thanh Phong ở trong Tinh Hà vừa bơi lội, vừa trào phúng nói.
Nghe thấy hai chữ ‘uống trà’, cho dù Thần Vũ Hầu sống vô tận năm tháng, cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ cùng phẫn nộ, cộng thêm ê mặt.
Rõ ràng lúc trước có cơ hội bắt được Cố Thanh Phong, nhưng lại không chịu bắt hết lần này tới lần khác, rõ ràng đều chạy đến trước mặt đối phương, không chịu bắt người thì cũng thôi đi, còn nhất định phải pha trà uống trà? Đây không phải là bị bệnh sao?
“Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao có thể bơi trong Tinh Hà mà không bị tổn hao gì? Chẳng lẽ ngươi đoạt xá cơ thể của Tinh Cực Tiên Vương!” Thần Vũ Hầu đột nhiên lạnh lùng nói.
“Ta là cha ngươi!”
“Khốn khiếp! Thật sự coi Hầu gia không làm gì được ngươi sao?”
Thần Vũ Hầu hoàn toàn trở nên nóng nảy, đôi mắt chợt bắt đầu phát sáng, trong lúc sáng rực rỡ như sao, kim quang lấp lánh.
Vèo!
Một đạo ánh mắt vô cùng chói mắt bắn ra, giống như mặt trời đang thiêu đốt, vô cùng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ Tinh Hà.
Mâu quang đó hung hăng bắn về phía Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong chợt kinh ngạc giật mình, vội vàng khống chế thân thể lặn xuống, nhanh chóng né tránh.
Chỉ thấy đạo mâu quang kia lại đâm xuyên Tinh Hà Thủy, lao thẳng về phía anh ta, có thể thấy được sức mạnh của một đòn này đến tột cùng mạnh bao nhiêu.
Tuy nhiên cũng may Cố Thanh Phong ở trong Tinh Hà giống như cá gặp nước, hoàn toàn không cần giống người khác phải hao hết tâm lực chống lại nước sông, ngược lại hắn có thể hưởng thụ sự gia tăng của nước sông, không ngừng đạt được Tinh Cực pháp tắc chi lực.
Với sự gia tăng của tinh cực pháp tắc chi lực, tuy rằng uy năng khác không hiển thị, nhưng ở trong Tinh Hà hắn thậm chí có thể huy động Tinh Hà Thủy mô nhỏ.
Hắn không ngừng huy động Tinh Hà Thủy làm lá chắn phòng ngự ở trước người mình, cùng lúc đó còn khống chế dòng nước, làm cho thân thể không ngừng chìm xuống.
Cuối cùng, sau khi chìm xuống mấy trăm trượng thì đạo mâu quang kia rốt cuộc cũng bị Tinh Hà Thuỷ mài mòn.
Tuy rằng hắn không hề bị thương chút nào, nhưng Cố Thanh Phong lại âm thầm kinh hãi, Đại La Kim Tiên này thật sự hoàn toàn không cùng đẳng cấp với các tiên nhân khác, giống như tồn tại ở một chiều không gian khác.
Không chỉ có thể tùy ý bỏ quan khoảng cách không gian, còn có thể xuyên thủng Tinh Hà.
Vừa rồi hắn rõ ràng cảm nhận được ánh mắt khủng bố kia, cảm nhận trong nháy mắt đó chính là giống như tia gamma trong vũ trụ, đang điên cuồng bắn phá, Tinh Hà chính là vô tận tinh tú, sau khi bị bắn vào hàng tỷ tinh tú, lúc này mới tiêu diệt được chúng nó.
Mặc dù kinh hãi, nhưng Cố Thanh Phong từ trước đến nay cũng không phải là người chân thành.
Lập tức chửi: “Phế vật, bổn đế đứng ở trước mặt ngươi, mà ngươi cũng không đánh được, ngươi nói ngươi còn sống để làm cái gì? Còn là Đại La Kim Tiên sao? Chẳng qua chỉ là tiểu tất tam mà thôi.”
Sắc mặt Thần Vũ Hầu trong nháy mắt trở nên âm trầm, trên bầu trời mây đen dày đặc, sấm chớp đùng đùng, thậm chí mơ hồ có thể nghe thấy tiếng kêu rên của đại đạo.
Ông ta không nói một lời nào, trong hai mắt lại bắt đầu ngưng tụ mâu quang, chẳng qua lần này thời gian ngưng tụ rõ ràng lâu hơn so với lần trước rất nhiều, kim quang trong mắt cũng càng ngày càng hừng hực, trong chốc láy, trong hai mắt của ông ta dường như có hai vầng mặt trời màu ánh kim.
Cùng lúc đó, sắc mặt của ông ta càng ngày càng tái nhợt.
Chương 849 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]