Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 858: CHƯƠNG 857: THẾ GIAN CHỈ CÓ HAI LOẠI NGƯỜI (1)

“Đây chính là nguyên nhân ngươi trung thành với Tinh Cực Tiên Vương? Dù cho lão ta vừa tàn bạo, vừa đạo.” “Đúng vậy.” Yến Kinh Vân gật gật đầu: “Bệ hạ cho dù có tàn bạo, cũng chỉ giết không quá trăm vạn người, nhưng một khi không có bệ hạ thì hàng tỷ sinh linh đều sẽ chết.”

Nói đến đây, Yến Kinh Vân dường như có chút cảm khái tiếp tục nói: “Có phải có chút hoang đường hay không? Rõ ràng Tinh Cực Tiên Vương tàn nhẫn bạo ngược như thế, hàng năm có vô số người chết không đếm xuể vì ông ta, nhưng hết lần này tới lần khác tỷ vạn sinh linh lại cần ông ta che chở. Định nghĩa thiện ác trên thế gian này là mơ hồ như vậy, cái gì là thiện? Cái gì là ác?”

Giống như hắn ta đang hỏi Cố Thanh Phong, nhưng thật ra là đang hỏi bản thân nhiều hơn.

Nghe thấy câu hỏi của Yến Kinh Vân, Cố Thanh Phong nở nụ cười: “Trong mắt bổn đế, thế gian chỉ có hai loại người, một loại là người nhà, một loại không phải người nhà, chỉ đơn giản như vậy.”

Yến Kinh Vân có hơi kinh ngạc, tuy rằng hắn ta không hiểu cái gọi là người nhà của Cố Thanh Phong, nhưng hắn ta có thể nghe ra sự đơn thuần trong lời nói của Cố Thanh Phong.

Đôi khi con người có lẽ nên đơn thuần hơn một chút.

Một lát sau, Yến Kinh Vân thu hồi suy nghĩ phức tạp, lại khôi phục bình tĩnh ngày xưa, thản nhiên nói: “Đi thôi, ngươi nên lên đường rồi.”

“Ngươi con mẹ nó mới lên đường, có thể nói chút lời may mắn hay không?” Cố Thanh Phong mắng.

Yến Kinh Vân cũng không để ý tới hắn, mà chém một kiếm về hướng cổ thụ tinh thần.

Ầm!

Một đạo kiếm khí hình bán nguyệt màu bạc sáng chói phóng ngút lên trời.

Sau vài hơi thở, một phiến hài cốt lá cây tinh thần lấp lánh phiêu nhiên rơi vào trong tay Cố Thanh Phong.

“Cầm phiến lá cây này, đi thẳng theo bất kỳ cành cây nào của cổ thụ tinh thần, ngươi có thể rời khỏi tiên triều Tinh Cực, đến trong Tinh Hư bên ngoài.”

Cố Thanh Phong nhìn những cành cây xâm nhập vào trong hư không, từng nhánh cây uốn cong vặn vẹo, cực kỳ giống từng con đường xuyên qua hư vô, rậm rạp chằng chịt, không biết đi ra chỗ nào, trên đó đều được bao trùm từng cỗ tinh thần chỉ lực thần bí khó hiểu, tráng lệ mà nguy hiểm.

Hắn bước lên một nhánh cây, nói là cành cây, chi bằng nói là một ngọn núi hùng vĩ.

Lúc này, phía sau truyền đến giọng nói bình tĩnh của Yến Kinh Vân: “Nhớ kỹ, tuy rằng ngươi là người của gia tộc Tinh Yêu, có thể ở trong Tinh Hư như cá gặp nước, nhưng đu cá biết bơi thì gặp phải bão táp dưới đáy biển cũng sẽ chết.

Cho nên, khi ngươi gặp phải loại thiên tai như bão tinh tú, đừng do dự, đừng nghĩ ngợi gì cả, nhất định phải chạy trước.

Bão tinh tú khủng bố ngay cả tiên vương cũng không thể ngăn cản, hơn nữa nếu gặp phải cơn bão tinh tú cấp lớn, chỉ sợ ngay cả Tiên Vương cũng rất khó toàn thân trở ra.

Từ xưa đến nay, gặp bão tinh tú mà không bị thương, chỉ có một mình Tinh Cực Tiên Vương.”

Cố Thanh Phong không quay đầu lại, mà tự mình đi về phía trước, đi dọc theo cành cây cổ thụ tinh thần, dũng cảm tiến về phía trước.

Yến Kinh Vân nhìn bóng người không chút do dự của hắn, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, tiếp tục nói: “Tuy nhiên ngươi cũng không cần quá mức lo lắng, tiên triều Tinh Cực nằm ở xung quanh Tinh Hư thứ sáu, điều này cũng có nghĩa là, khi ngươi đi tới bên ngoài, cũng là ở xung quanh Tinh Hư thứ sáu.

Các thế lực lớn cơ bản đều đặt địa bàn ở khu vực chung quanh, bởi vì khu vực chung quanh rất ít khi gặp phải bão tinh tú, xác suất gặp phải bão tinh tú ở ngoại vilà một phần một trăm triệu, càng đi sâu vào trong, xác suất gặp phải bão tinh tú sẽ càng lớn, một khi đi sâu trong Tinh Hư, khắp nơi đều có thể thấy được bão tinh tú.

Nhưng mà trong tay ngươi có tinh đồ mà ta cho ngươi, chỉ cần cẩn thận, cơ bản có thể né tránh…”

“Được rồi, một đại nam nhân cứ lải nhải dài dòng, bổn đế đi rồi không cần tiễn.” Cố Thanh Phong cũng không quay đầu lại mà khua khua tay nói.

Nhìn như tiêu sái lạnh nhạt, thật ra trong nội tâm của hắn đang rất cuống cuồng.

Yến Kinh Vân như chó canh cửa, sao ngươi vẫn chưa chịu đi?

Ngươi không đi thì làm sao bổn đế chạy trốn được?

Cố Thanh Phong sau khi nghe những gì Yến Kinh Vân kể lại, hắn đã hạ quyết tâm, có đánh chết cũng không rời khỏi tiên triều Tinh Cực, Tinh Hư quá nguy hiểm!

Vẫn là dưới gốc đại thụ thật mát mẻ nha.

Chỉ là Yến Kinh Vân như chó canh cửa cứ luôn nhìn chằm chằm, căn bản không có cơ hội để chạy trốn.

Hắn đã đi rất lâu, cũng sắp đi tới cuối cành cây rồi, Yến Kinh Vân giống như hòn vọng phu, vững vàng đứng tại chỗ không nhúc nhích.

ĐM!

Cố Thanh Phong thầm mắng một tiếng, vì kế hoạch hiện tại, chỉ có thể rời khỏi tiên triều Tinh Cực trước rồi tính sau, chờ đến khi vào trong Tinh Hư, rồi tìm cơ hội chuồn trở về.

Chỉ cần rời đi một lát chắc không có chuyện gì chứ?

Chỉ cần không gặp phải bão tinh tú, thì với thực lực của bổn đế cho dù gặp một trận mưa sao băng cũng không sao.

Về phần bão tinh tú? Tỷ lệ 1/100 triệu ngoại vi, xổ số cũng chưa trúng qua, dựa vào cái gì mà hắn có thể trúng?

Vì thế Cố Thanh Phong sải bước đi vào sâu trong cành cây, nơi đó cành cây kéo dài đến trong hư không, giống như chìm vào một mảnh sương mù xám xịt.

Hắn không chút do dự, trực tiếp đâm đầu vào trong sương mù.

Trong nháy mắt, trời đất quay cuồng, vậy đổi sao dời.

Chương 857 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!