Trên người ngươi không có khí bất diệt của Kim Tiên. Cho dù ngươi có che dấu tu vi, nhiều nhất cũng chỉ là Huyền Tiên đỉnh phong mà thôi. Ngươi không thể đi ra khỏi nơi này đâu, muốn trách thì trách ngươi to gan lớn mật như thế. Không chỉ giúp thiếp thân hoàn thiện trận pháp, còn chủ động chui đầu vào lưới, haha…” “Ngươi nói nhảm nhiều thế, đúng lúc tuyệt vời như này, đừng để bổn đế tát ngươi.”
Giọng nói bất mãn của Cố Thanh Phong truyền ra từ trong sát trận.
ân Vũ Điệp lập tức giận dữ: “Chết đến nói rồi còn dám mạnh miệng, chết!”
Rất nhiều sức mạnh khủng bố trong nháy mắt bao phủ Cố Thanh Phong.
Từng ngọn núi xương trắng trấn áp về hướng hắn, hóa thành mưa máu trường thương và lợi tiễn không ngừng đánh vào trên người hắn, gió tà giống như có thể thổi tan hồn phách vẫn không ngừng thổi qua.
Những sức mạnh này nhìn qua vô cùng đáng sợ, nhưng đến trên người Cố Thanh Phong thì ngay lập tức biến thành, núi xương trắng mài giũa thân thể, mưa máu trường thương tăng trưởng pháp lực, gió tà quỷ khóc nuôi dưỡng thần hồn.
Loại cảm giác được nuôi dưỡng và cải thiện tăng lên toàn diện này giống như trở về trong lòng mẹ, vô cùng ấm áp.
Vẫn là người nhà tri kỷ chu đáo.
ân Vũ Điệp nhìn Cố Thanh Phong bị công kích bao phủ, trong mắt hiện lên vẻ khoái ý.
“Đại trận La Sát sẽ mài mòn thân thể của ngươi, gây ô nhiễm pháp lực của ngươi, tiêu tan thần hồn của ngươi, cách tiếp cận ba hướng, mặc cho ngươi tồn tại là Kim Tiên, với tình huống không hề chuẩn bị, cũng phải nuốt hận ngay tại chỗ!”
“Ngươi mau câm miệng lại, có thể chuyên tâm một chút được không?” Giọng nói bất mãn của Cố Thanh Phong truyền ra từ trong đại trận La Sát.
ân Vũ Điệp chợt sửng sốt, sau đó kinh hãi thất sắc: “Ngươi vậy mà vẫn chưa chết?!”
“Đừng nói nhảm nữa, nhanh chóng dốc toàn lực điều động trận pháp cho ta, sử dụng hết sức mạnh bú sữa của ngươi bú ra đi.”
“Khốn khiếp! Còn dám miệng cứng!” ân Vũ Điệp ngay lập tức xuất hết toàn lực, quanh thân quỷ khí phun trào, toàn bộ rót vào trong trận La Sát.
Trong một lúc Cố Thanh Phong càng lúc càng sảng khoái, giống như đang xông hơi khô vậy.
Cơn chóng mặt của hắn cũng thuyên giảm rất nhiều, trong lúc nhất thời hắn thoải mái đến mức muốn ngủ thiếp đi.
Một canh giờ sau.
Xương người chất thành núi, gió tanh mưa máu cũng tản đi.
Cố Thanh Phong giống như một xác chết, lẳng lặng nằm ở trong khuê phòng, thần thái bình thản, khóe miệng lộ ra nụ cười.
ân Vũ Điệp nhìn thấy cảnh tượng này, kéo lê thân thể sắp hư thoát đi vào bên trong, khóe miệng nở nụ cười của người chiến thắng: “Cuối cùng cũng chết, không ngờ người này lại khó chơi như thế, suýt nữa hao phí pháp lực toàn thân của ta rồi, cũng may vẫn giữ được mạng, đến lúc ăn hắn và đứa nhỏ tên Dạ Vô Ưu kia, tu vi nhất định có thể lên một tầng cao hơn, đột phá Kim Tiên chỉ trong vài ngày.”
Ánh mắt nàng ta lộ ra ánh sáng xanh nhạt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, môi đỏ tươi như máu.
Khi nàng ta đi tới trước mặt Cố Thanh Phong, không ngừng sụt sịt mũi, giống như đang tham lam ngửi ngửi mùi thơm của thức ăn.
Ba!
Một cái tát mạnh đã đánh thức nàng ta khỏi một giấc mơ đẹp.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong vốn đang ngủ đã mở hai mắt ra, vẻ mặt đầy lửa giận quát: “Chiết tiệt ai bảo ngươi dừng lại! Tiếp tục đi!”
ân Vũ Điệp sững sờ, một lát sau mới có phản ứng mặt mày tái nhợt, kinh hãi nói: “Ngươi chưa chết!?”
Ba!
“Bảo ngươi tiếp tục đấy, điếc phải không?”
ân Vũ Điệp cho dù có ngốc hơn nữa cũng hiểu được nam nhân trước mắt này không phải sự tồn tại mà nàng ta có thể dễ dàng đối phó, nàng ta nào còn dám tiếp tục, vẻ mặt hoảng sợ quay đầu bỏ chạy.
“Rơi vào trong tay bổn đế, còn muốn chạy?”
Cố Thanh Phong vung tay lên, một lực hút khủng bố đã trực tiếp hút ân Vũ Điệp trở về, sau đó một tay bóp lấy cổ mềm mại của nàng ta.
ân Vũ Điệp đau kêu lên thành tiếng, vẻ mặt hoảng sợ.
”Là ngươi tự mình kéo dài, hay để bổn đế giúp ngươi?”
“Ta là thiếp thất của trưởng lão U Minh điện, nếu ngươi dám…”
Ba!
Lại thêm một cái tát hung hăng tát vào trên mặt ân Vũ Điệp, trực tiếp đánh bay nàng ta ra ngoài, hai má xinh đẹp suy sụp, môi chảy máu, tóc tai bù xù, trông rất chật vật.
“Trong lựa chọn bổn đế cho ngươi có cái này không?”
Cố Thanh Phong mắt lộ ra vẻ dữ tợn, cả người bốc lên ma khí, hắn cúi người xuống, nhìn chằm chằm ân Vũ Điệp đang bối rối.
Bỗng dưng, vươn một bàn tay dùng sức nắm lấy khuôn mặt mềm mại của nàng ta, sau đó xé rách, cái miệng nhỏ nhắn vốn mềm mại kia cũng kéo dài không ít.
“Một nữ quỷ tốt, vì sao lại nói nhiều như thế? Bổn đế lúc trước đã nói, toàn bộ thành âm Sát, nhiều nữ quỷ như vậy, chỉ cho ngươi một cơ hội, nhưng cho ngươi cơ hội rồi mà ngươi không dùng được a! Ngươi không sử dụng nó!”
Cố Thanh Phong nhe răng cười dùng sức vỗ vỗ khuôn mặt mềm mại của ân Vũ Điệp, vẻ dữ tợn lộ ra trong mắt hắn khiến thân thể mềm mại của nàng ta sợ tới mức run rẩy.
“Nếu ngươi đã không dùng, vậy bổn đế sẽ ban cho ngươi một cái chết tốt đẹp.”
Nói xong, Cố Thanh Phong ngay lập tức bóp chặt cổ mềm mại của ân Vũ Điệp, chuẩn bị đưa nàng về Tây Thiên.
ân Vũ Điệp hoảng sợ kịch liệt giãy dụa: “Ta kéo, ta kéo!”
Vừa run rẩy, vừa kéo.
Khóe miệng Cố Thanh Phong hiện ra một nụ cười nham hiểm: “Khặc khặc khặc… Thật sự coi như bổn đế thiếu một nữ nhân như ngươi sao? Nếu không phải vì cảm nhận phong tục nhân tình nơi này, ngươi cho rằng ngươi có thể sống đến bây giờ sao? Bây giờ ngươi hiểu rồi sao? Trễ rồi”
Chương 863 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]