“Cố đạo hữu, đây chính là các sư huynh sư tỷ của Hóa Tinh tiên tông được nhắc tới lúc trước, ta đến long trọng giới thiệu một chút, vị này là thủ tịch đại sư huynh của Hóa Tinh tiên tông ta, Tư Mã. Cố Thanh Phong trực tiếp cắt ngang nói: “Bổn đế không có hứng thú biết tên họ của các ngươi, Bổn đế chỉ muốn biết tin tức liên quan đến Tinh Thần Lệ. ”
Nụ cười trên mặt Bạch Vân Hạc nhất thời cứng đờ.
Một đám đệ tử Hóa Tinh tiên tông do Tư Đồ sư huynh cầm đầu đều biến sắc, bọn họ không thể không ngờ rằng sau khi khoe ra danh tiếng Hóa Tinh tiên tông, đối phương lại kiêu căng đến mức này!
Tuy bọn họ nổi lên tâm tư muốn giết người đoạt bảo, nhưng điều này không có nghĩa là đối phương có thể bất lịch sự như thế.
“Khẩu khí thật phách lối, dám khinh thường người Hóa Tinh tiên tông ta như thế!” Một vị đệ tử lên tiếng giận dữ mắng.
Tư Mã sư huynh lại giơ tay ngăn lại: “Minh Đức, không thể vô lý, dù sao đây cũng là ân nhân cứu mạng của Bạch sư đệ. ”
Đệ tử được gọi là Minh Đức tuy rằng phẫn nộ bất bình, nhưng cực kỳ nghe lời, không nói gì nữa.
Lúc này, chỉ thấy trên mặt Tư Mã sư huynh mang theo nụ cười như gió xuân chắp tay nói: “Cố đạo hữu, tại hạ Tư Mã Thiên Thành, rất cảm tạ ngươi đã cứu Bạch sư đệ, mới vừa rồi nghe Bạch sư đệ nói, ngươi muốn tìm hiểu tin tức về Tinh Thần Lệ đúng không?
Tại hạ tuy rằng bất tài, nhưng cả ngày vào nam ra bắc, tin tức vẫn có thể nói là linh thông, đã từng nhìn thấy tin tức của Tinh Thần Lệ trong một quyển sách cổ. ”
Cố Thanh Phong rốt cục cũng có hứng thú, hắn quan tâm đến Tinh Thần Lệ, bởi vì nó liên quan đến tính mạng người nhà.
“Vậy quyển sách cổ? Nó ghi chép những gì? ”
Tư Mã Thiên Thành lộ vẻ khó xử: “Thời gian đã qua hơi lâu, tại hạ đã không nhớ rõ nội dung, có điều đạo hữu không cần lo lắng, ta mang theo quyển sách cổ trên người, sẽ lấy ra cho đạo hữu xem thử. ”
Tư Mã Thiên Thành nói xong liền lấy ra một quyển sách cổ ố vàng, rõ ràng rất có cảm giác thời niên lịch sử, đưa cho Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong tiếp nhận sách cổ liền bắt đầu mở ra.
“Tin tức liên quan đến Tinh Thần Lệ nếu như ta nhớ không lầm, hẳn là ở phần giữa.”
Tư Mã Thiên Thành vừa nói, vừa mờ ám nháy mắt với Bạch Vân Hạc.
Bạch Vân Hạc lập tức lĩnh hội, lúc trước hắn vì giới thiệu người của Hóa Tinh tiên tông, đặc biệt đứng ở phía trước, cách Cố Thanh Phong rất gần, ngay bên cạnh.
Chỉ thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ tàn nhẫn, trong tay tức khắc xuất hiện một thanh tiên kiếm thanh quang lấp lánh.
Xoạt!
Kiếm khí lạnh lẽo, thanh quang chói mắt, sắc bén vô cùng đâm về phía Cố Thanh Phong.
Nhưng Cố Thanh Phong dường như không phát hiện ra, vẫn cúi đầu đọc sách, tìm kiếm tin tức liên quan đến Tinh Thần Lệ.
Choảng!
Một tiếng giòn vang đến, toàn hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh.
Thanh kiếm, bị gãy rồi.
Bạch Vân Hạc sững sờ nhìn tiên kiếm trong tay bị gãy thành hai mảnh, lại nhìn Cố Thanh Phong không chút thương tính, lại còn đang đọc sách, một loại cảm giác hoang đường không thể tin nổi lên trong lòng.
Những người khác của Hóa Tinh tiên tông cũng ngây ngẩn cả người, bọn họ vốn đều đang chờ Cố Thanh phong bắn máu tại chỗ, nhưng ai ngờ, kiếm bị gãy rồi!?
Đây là khí lực khủng bố cỡ nào, lại có thể căng đứt tiên kiếm?!
Làm thế nào điều này có thể xảy ra!!
Mọi người sững sờ nhìn Cố Thanh Phong còn đang lục lọi tìm kiếm, người ta giống như không phát giác, còn đang đọc sách.
Cả hiện trường lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng Cố Thanh Phong lật sách.
Kỳ lạ! Cực kỳ quỷ dị.
Cảm giác hoang đường quỷ dị bao phủ lên mọi người, làm cho bọn họ không hiểu sao có chút khẩn trương.
Chỉ có Tư Mã Thiên Thành híp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hứng thú.
Bộp!
Cố Thanh Phong khép lại sách cổ, ngẩng đầu nhìn về phía Tư Mã Thiên Thành, thản nhiên nói: “Lật xong rồi, trên này cũng không có ghi chép về Tinh Thần Lệ, nói đi, các ngươi muốn chết như thế nào? ”
Lời nói bình thản khiến người ta trong nháy mắt không rét mà run.
Tư Mã Thiên Thành lắc đầu, cười khàn khàn nói: “Con người ta, cuộc đời sợ phiền toái nhất, vốn định tiết kiệm chút công phu, không nghĩ tới…. Ồ oh. ”
Nói xong, hắn lại nhìn về phía Bạch Vân Hạc nói: “Bạch sư đệ, ngươi đã muốn gấp đôi thì dù sao cũng phải nỗ lực nhiều hơn một chút đi. ”
Sắc mặt Bạch Vân Hạc thay đổi, không còn tươi cười hiền hòa lúc trước, ngược lại trên mặt hiện lên vẻ dữ tợn.
“Cố đạo hữu, nhận lấy một kiếm của ta!”
Bạch Vân Hạc vận lên pháp lực toàn thân, toàn lực thúc dục bí thuật thần thông Hóa Tinh tiên tông.
“Nhất kiếm hóa thiên tinh!”
Xoẹt!
Hắn đâm ra một kiếm, trong nháy mắt phân hóa ra muôn vàn kiếm khí khủng bố, kiếm khí bay lượn trên không, ngàn vạn kiếm khí hóa thành từng viên sao băng rực rỡ, cực kỳ thiêu đốt, rực rỡ cực hạn, bao trùm lên Cố Thanh Phong, sặc sỡ mỹ lệ nhưng lại sát khí ngút trời!
Một chiêu này chính là Thiên Tinh kiếm pháp đắc ý nhất của Bạch Vân Hạc, một kiếm đâm ra có thể thúc dục thiên tinh lực, trấn áp tất xả kẻ địch.
Đối mặt với một nhát đáng sợ này, Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy nhàm chán, giống như đang chơi trò chơi với tiểu hài tử.
Hắn vung tay lên.
Đoảng ——!
Hơn một ngàn kiếm khí sao Băng kinh khủng trong nháy mắt vỡ tung, bắn pháo hoa đầy trời, pháo hoa qua đi, hết thảy đều tan thành mây khói.
Chương 867 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]