Cố Thanh Phong nhìn thấy mà cay mắt, lại nhìn chiến xa hoàng kim cổ của mình, nhìn thế nào cũng thấy chán ghét, chiếc xe này còn do hắn từ hạ giới mang tới, ở hạ giới mặc dù là đứng đầu, nhưng đến thượng giới quả thực nhìn không ra một cái gì. Nó giống như một khoảng cách giữa xe đạp và xe hơi.
Hắn luôn luôn chú ý đến thể diện, đã bao giờ phải chịu loại ấm ức như thế này?
Đổi xe đi! Phải thay đổi xe! Vào thành phố và mua một chiếc xe hơi!
Tuy rằng muốn đổi xe, nhưng vừa nghĩ đến phải tiêu tiền, Cố Thanh Phong lại có chút đau lòng, hắn nhìn tường thành cao lớn hùng vĩ kia, toàn thân hiện lên ánh sáng vàng đen.
Đó là một khối tiên thạch chất đống mà thành tường thành, mỗi một khối đều là do bí pháp luyện chế, được bao phủ bởi trận pháp phù văn, đều có giá trị không nhỏ.
Mà tường thành do vô số tiên thạch chồng chất thành, kéo dài không dứt, liếc mắt một cái nhìn không thấy đầu, nếu đổi thành tiên ngọc, quả thực chính là giá trị liên thành! Giá trị liên thành thật sự!
Vừa nghĩ đến đây, đáy mắt Cố Thanh Phong hiện lên một tia hồng ma quang.
Sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn muốn tòa thành này họ Cố!
Tiến vào Thất Tinh Tiên Thành, cảnh tượng phồn hoa bên trong không hề thua kém ngoại giới hùng vĩ.
Đường phố rộng rãi trải đầy ngọc thạch trắng tinh, bốn phương tám hướng, dày đặc như lưới, kiến trúc hai bên đường tựa như tiên cung, đều mang theo tiên khí mang mát.
Các loại cửa hàng rực rỡ muôn màu, bán tài nguyên tu hành như tiên đan, tiên thảo, tiên binh vân vân…
Đồng thời còn có không ít địa điểm vui chơi giải trí, ăn uống đánh bạc, muốn gì có đó.
Từ trước tới nay tiên nhân cũng không phải hạng người thanh tâm quả dục, ngược lại, dã tâm dục vọng của bọn họ còn lớn hơn phàm nhân rất nhiều, tự nhiên chơi bời rất sung.
Nhìn thấy cảnh tượng phồn hoa này, lại so sánh mấy tháng nay, cô đơn du lịch trong bầu trời đầy sao, Cố Thanh Phong cảm giác mình phải hưởng thụ một phen.
Lúc này, con trai ngoan Dạ Vô Ưu đột nhiên nói: “Nghĩa phụ, tiên thành này thực sự là thánh địa tu luyện, ngài thường nói, tu luyện không thể xa rời thực tế, hài nhi muốn đi dạo trong thành, tìm kiếm một phen tiên duyên thuộc về mình. ”
Cố Thanh Phong nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Vô Ưu con ta, tu luyện quả thật không thể xa rời thực tế, nhưng tu sĩ chúng ta quan trọng nhất là chịu được trống trải, học được hưởng thụ sự cô độc, không bị thế giới phồn hoa quấy nhiễu tâm thần, mỗi người trước khi thành công, đều phải trải qua một đoạn thời gian không người dòm ngó, ngươi hiểu không? ”
Khóe miệng Dạ Vô Ưu giật giật… Ta mê nó hiểu rồi! Miệng mẹ nó mọc trên mặt người, ngươi nói như thế nào cũng có lý! Dù sao khi ngươi muốn ta làm gì, luôn có thể tìm được đủ loại lý do, không muốn để cho ta làm gì, cũng có thể tìm được đủ loại lý do.
Loại cảm giác tồi tệ này làm cho Dạ Vô Ưu nghĩ đến cha ruột của mình, năm đó còn nhỏ, cha ruột cũng đáng ghét như vậy.
“Có điều…” Cố Thanh Phong đột nhiên chuyển đề tài nói: “Tu luyện quan trọng việc có bận rộn mới biết quý trọng lúc nhàn rỗi, thư giãn hợp lý, vi phụ nể tình ngươi ngày thường ngày đêm khổ tu, cho phép ngươi ở trong thành dạo một vòng, nhưng nhất định sẽ không cho ngươi tiên ngọc, ngươi còn nhỏ, không rõ tiền tài là nguồn gốc khiến người ta sa đọa, ngươi không kiềm chế được, đi đi, đi chơi đi. ”
Dạ Vô Ưu nhất thời mừng như điên, không cho tiền thì không cho tiền đi, hắn muốn tạm thời thoát khỏi tầm mắt của Cố Thanh Phong, không muốn lúc nào cũng bị giám thị.
Chỉ có như vậy, mới có cơ hội phá giải lời thề nhận giặc làm cha trên người mình, cũng gia tăng lá bài tẩy, đặt nền móng tốt cho việc giết cha sau này.
Về phần tiền tài, hắn thân là Huyền Tiên, muốn kiếm tiền còn không đơn giản sao? Chẳng qua chỉ là tốn thêm một phen công phu mà thôi.
“Đa tạ nghĩa phụ, hài nhi đi đây.”
Dạ Vô Ưu nói xong, sau đó liền vắt giò lên cổ chạy đi, thật sự giống như một thằng nhóc nhảy nhót.
“Đứa nhỏ này…” Cố Thanh Phong cưng chiều mỉm cười, sau đó dặn dò thủ hạ ở một bên phân phó nói: “Phái hai Huyền Tiên âm thầm theo dõi nó, một khi nó kiếm được tiền, lập tức mang tới cho Bổn đế. ”
“Vâng, Chủ thượng.”
Thân ảnh hai gã Huyền Tiên lập tức hòa vào hư không, biến mất không thấy đâu.
“Hài tử đi rồi, cũng nên làm chút chuyện người lớn nên làm.”
Nói xong, Cố Thanh Phong liền đi về phía Quần Phương các.
Từ xưa thanh lâu chi chính là địa phương linh thông tin tức nhất, chính là lựa chọn tìm hiểu tin tức.
Quần Phương Các chiếm diện tích vạn mẫu đất, lầu chính là một tòa tháp bát giác tiên tháp, mái hiên đấu vòm, rường cột chạm trổ, giăng đèn kết hoa, vô cùng rực rỡ.
Ngay cả bậc thang nối liền đại môn đều là do ôn ngọc chất đống xây đắp lên, trong suốt như tuyết trắng, còn phản quang, một vài tiên tử dung mạo tuyệt mỹ, mặc váy đứng ở phía trên, đôi mắt đẹp phát ra ánh sáng mê hoặc.
Không cần hoài nghi vì sao tiên nữ cũng sẽ làm công việc thế này, tất nhiên là vì tu hành.
Song tu chi đạo cũng là một đại đạo, Thải Dương bổ âm đồng thời còn có thể kiếm được một ít tài nguyên tu hành, cớ sao không làm?
Phải biết rằng lượng kiếp giống như thanh gươm của Damocles treo ở trên đỉnh đầu mọi người, một vài người thiên tư kém, tiên nữ không có bối cảnh làm sao có thể nhận được tài nguyên tu luyện?
(cụm từ “thanh gươm của Damocles thường được sử dụng rộng rãi như một cách nói ẩn dụ để mô tả một mối nguy hiểm hiển hiện.)
“Khách quan, đến chơi nào!”
Hai thị nữ dáng vẻ nhìn thấy Cố Thanh Phong dừng chân trước cửa, lập tức đi lên đón khách, lấy bưởi đụng người.
Đang lúc Cố Thanh Phong chuẩn bị đi vào tìm hiểu tình báo.
Ầm ầm——!
Chương 874 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]