Trong toàn bộ quá trình, ngay cả một chút sức mạnh cũng không bị rò rỉ ra ngoài, có thể thấy được mức độ kiểm soát sức mạnh của người đàn ông mặc Long bào này đã đạt đến một trình độ thượng thừa. Đồng thời cũng chứng minh một điều rằng ông ta quá bủn xịn, thật sự không để lại cho Cố Thanh Phong chút gì.
Cố Thanh Phong đau đớn, gục ngã!
Tốt xấu gì ông cũng phải để lại cho Bổn đế chút gì đó chứ!
Đang lúc hắn sắp bùng nổ muốn chửi ầm lên, những lời của Vũ Văn Bác đã xua tan đi ý định đó của hắn.
Vẻ mặt Vũ Văn Bác nặng nề chất vấn: “Quốc chủ Thất Tinh? Cổ Nhược Trần, ngươi có ý gì đây?”
Sau khi nghe thấy mấy chữ Cổ Nhược Trần – Quốc chủ Thất Tinh, Cố Thanh Phong quyết định không chấp nhặt gì với ông ta nữa.
Bởi vì trước khi đến Thất Tinh Tiên Thành, hắn đã dò la nơi này có quốc gia nào do người nhà thống lĩnh giống như Tinh Cực Tiên Triều hay không.
Nhưng mà không.
Cổ Nhược Trần là con người!
Cố Thanh Phong vẫn luôn rất tôn kính vị tiền bối nhân loại đức cao vọng trọng này.
Cổ Nhược Trần đứng chắp tay sau lưng, bình tĩnh nhìn Vũ Văn Bác: “Vũ Văn Bác, nơi này nằm trong lãnh thổ Thất Tinh Cổ Quốc của ta thì phải tuân thủ quy tắc của Thất Tinh Cổ Quốc, không được phép giết người trong thành.”
Sắc mặt của Vũ Văn Bác trở nên u ám, mặc dù ông ta là Đại La Kim Tiên, mà Cổ Nhược Trần là Chuẩn Tiên Vương, nhưng sau lưng ông ta chính là Trọng Minh Tiên Vương!
Là Tiên Vương chân chính!
“Cổ Quốc chủ, tên tiểu tử này không coi ai ra gì, sỉ nhục thiếu chủ của tộc Trọng Minh ta. Ngươi thật muốn bảo vệ hắn sao? Ngươi nên suy xét hậu quả cho rõ ràng.”
Cổ Nhược Trần thấy Vũ Văn Bác nói chuyện một cách trần trụi như vậy, ánh mắt chợt lạnh lẽo. Nhưng ông lại không tỏ thái độ, hiển nhiên vẫn đang kiêng kị Trọng Minh Tiên Vương.
“Bổn Hoàng nói lại lần nữa, ở trong thành Thất Tinh Tiên không được phép giết người.”
Vũ Văn Bác cười khẩy: “Cổ Nhược Trần, ngươi muốn đối địch với tộc Trọng Minh chúng ta sao?”
“Ha ha, ngươi vẫn chưa có tư cách để đại diện cho gia tộc Trọng Minh đâu.” Cổ Nhược Trần không khách sáo nói.
“Ồ? Vậy sao? Tộc Trọng Minh có lẽ sẽ không vì những chuyện vặt vãnh này mà phát động chiến tranh với Thất Tinh Cổ Quốc của ngươi đâu, nhưng ngươi cũng đừng quên Độ Kiếp Đan!”
Nghe thấy ba chữ Độ Kiếp Đan, sắc mặt của Cổ Nhược Trần hơi thay đổi.
“Nếu như lão phu đoán không sai, thì Tiên Vương của ngươi sắp tới rồi đúng không? Không có Độ Kiếp đan của tộc Trọng Minh ta luyện chế, ngày mà kiếp Tiên Vương tới chính là ngày tàn của ngươi!
Nhưng nếu như có Độ Kiếp Đan, nó có thể tăng thêm một phần mười cơ hội thành công cho ngươi.
Cho nên Cổ Nhược Trần à, bây giờ hãy nói cho lão phu nghe ngươi đã thực sự suy nghĩ kỹ chưa?”
Ầm!
Khí thế trên người Cổ Nhược Trần bộc phát dữ dội, xông thẳng lên trời cao, trời đất lập tức đổi màu. Một luồng lực lượng khó mà tưởng tượng bao trùm toàn bộ thành Thất Tinh Tiên.
Mọi người trong thành đều cảm thấy khó thở.
“Ngươi dám uy hiếp Bổn Hoàng!” Cổ Nhược Trần nổi giận đùng đùng.
Đối mặt với Chuẩn Tiên Vương mạnh mẽ như vậy, Vũ Văn Bác tự biết mình không địch lại. Nhưng ông ta không hề sợ hãi, ngược lại còn cười khinh: “Lão phu nào dám uy hiếp một vị Chuẩn Tiên Vương chứ? Lão phu chỉ không muốn ảnh hưởng đến quan hệ giữa Thất Tinh Cổ Quốc và tộc Trọng Minh chỉ vì một người hèn mọn mà thôi.”
Nghe thấy hai chữ “quan hệ”, Cổ Nhược Trần càng tức giận hơn.
Mối quan hệ giữa hai thế lực lớn? Rõ ràng là chèn ép!
Gia tộc Trọng Minh chưa bao giờ đặt Thất Tinh Cổ Quốc ở vị trí ngang hàng, từ trước đến nay luôn thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi.
Ngoại trừ thực lực mạnh mẽ, còn có một nguyên nhân chính là Độ Kiếp đan.
Gia tộc Trọng Minh giỏi điều khiển sấm sét nên đã nghiên cứu rất nhiều về thiên kiếp, Trọng Minh Tiên Vương thì cướp đoạt taọ hoá của đất trời, sáng tạo ra Độ Kiếp đan có thể giảm bớt sát thương của Lôi kiếp và tăng tỷ lệ sống sót.
Trong lần lôi kiếp trước, Cổ Nhược Trần gần như khuynh gia bại sản, ký kết một loạt điều ước nhục nước mất chủ quyền. Lúc đó mới có được một viên độ kiếp đan, vượt qua lần thiên kiếp trước.
Nhưng kiếp nạn lần này không giống, lần này chính là Tiên Vương kiếp, khi tu luyện đạt đến đỉnh phong Chuẩn Tiên Vương sẽ giáng Tiên Vương kiếp. Nếu như vượt qua thì sẽ là Tiên Vương, nếu không vượt qua thì sẽ là thân tử đạo tiêu.
Có thể nói Cổ Nhược Trần không có chút tự tin nào về Tiên Vương kiếp, cơ bản tương đương với không còn đường sống.
Nhưng nếu có một viên Độ Kiếp đan, như vậy có thể tăng một phần mười tỷ lệ thành công!
Tuy rằng một phần mười không nhiều, nhưng đối mặt nguy cơ sinh tử, cho dù là táng gia bại sản cũng sẽ có vô số người đổ xô vào.
Sâu thẳm trong trái tim Cổ Nhược Trần bắt đầu do dự, ông ta rất muốn từ bỏ Cố Thanh Phong để đổi lấy cơ hội mua và bán Độ Kiếp đan. Thành thật mà nói, so với Độ Kiếp đan, một người xa lạ như Cố Thanh Phong không đáng nhắc đến.
Ông ta có thể tu luyện đến cảnh giới như vậy, đương nhiên không thể vì một người người xa lạ mà vứt bỏ tiền đồ của mình.
Điều thực sự khiến ông ta do dự hoàn toàn không phải là Cố Thanh Phong, mà là thái độ của Trọng Minh Tiên Vương.
Trong thâm tâm Cổ Nhược Trần biết rất rõ rằng dựa vào thái độ của Trọng Minh Tiên Vương trước kia, lão ta chắc chắn không muốn để cho mình thành Tiên Vương.
Chương 880 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]