Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 897: CHƯƠNG 896: THẬT SỰ MỘT TAY CÓ THỂ PHÁ (2)

Cố Thanh Phong bị phản ứng của Cổ Linh Nhi chọc cười: “Bổn đế thấy ngươi mới là nằm mơ đi, nữ nhân như ngươi ngay cả ngực hay lưng còn không phân biệt được, cho ta ta cũng ngại lấy. Có điều tướng mạo cũng không tệ lắm, ngươi có tỷ tỷ nào lớn hơn ngươi một chút không? ”

“Ah! Thứ trêu ong ghẹo bướm này! “Cổ Linh Nhi tức giận mặt đỏ bừng xoay người muốn đi, nhưng chưa đi hai bước lại quay lại, tất nhiên là lo cho phụ hoàng.

Chỉ thấy nàng ta nói nhỏ với Cố Thanh Phong: “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới có thể giúp phụ hoàng ta độ kiếp? ”

Cố Thanh Phong cười tà mị, nhẹ giọng nói bên tai nàng ta: “Hôm qua các ngươi không thèm để ý tới bổn đế, hôm nay bổn đế sẽ để cho các ngươi trèo cao không được, muốn độ kiếp? Không có cửa đâu! ”

Nói xong, hắn liền cười to rời đi.

Ừm, gây khó dễ rồi.

Thất Tinh Cổ Quốc, hoàng cung.

“Hắn thật sự nói như vậy?” Cổ Nhược Trần nhìn nữ nhi của mình trầm giọng nói.

Cổ Linh Nhi vô cùng tức giận gật gật đầu: “Hắn nói như thế á phụ hoàng, hắn nói hôm nay các ngươi coi thường hắn, ngày mai để cho các ngươi muốn trèo cao cũng không được, tức chết mất thôi! ”

Cổ Nhược Trần rơi vào trầm mặc.

Lúc này Cổ Minh Hạo mỉa mai cười nói: “Phụ hoàng, chớ có bị Cố Thanh Phong lừa gạt, chỉ là một huyền tiên kiếp, đừng nói Đại La Kim Tiên, cho dù là kim tiên hơi chút thủ đoạn cũng có thể hỗ trợ, bất quá cũng chỉ là dùng thêm một ít thủ pháp che mắt mà thôi.

Theo ta thấy, hắn tất nhiên là muốn lừa gạt phụ hoàng người, từ đó lừa gạt lượng lớn tài nguyên để tu hành. ”

Cổ Nhược Trần nhìn hắn ta một cái, cũng không nói gì.

Cổ Linh Nhi đột nhiên tức giận nói: “Cổ Minh Hạo! Huynh còn cười được, lúc ấy nếu không phải do huynh, vậy Cố Thanh Phong có tức giận mà rời đi không? ”

“Đó là vì ta nhìn thấu được trò lừa của hắn, hắn cảm thấy xấu hổ nên mới chạy mất. Thất muội, muội ngây thơ, chưa hiểu lòng người hiểm ác, trên thế giới này làm sao có thể tồn tại người có thể trợ giúp người khác, vượt qua tiên vương kiếp, nếu thật sự là như thế, vậy tiên vương không phải đã đầy đường rồi hay sao?” Cổ Minh Hạo vẻ mặt tự tin nói.

“Ngộ nhỡ thì sao?”

“Không có ngộ nhỡ.”

“Huynh cứ như vậy muốn phụ hoàng chết sao? Sau đó để dễ cho huynh kế vị ngai vàng? ”

Cổ Minh Hạo nhất thời biến sắc, hung tợn trừng mắt với Cổ Linh Nhi một cái: “Thất muội! Muội đang nói xằng gì vậy? ”

Cổ Linh Nhi cười lạnh một tiếng: “Tình trạng của phụ hoàng mọi người đều biết, tất cả mọi người đều đang tích cực tìm biện pháp, nhưng duy chỉ có huynh, nói cái này không được, cái kia không được.

Cho dù thủ đoạn độ kiếp của Cố Thanh Phong là giả, cho dù chỉ có một phần vạn tỷ lệ là thật, không phải cũng nên thử một lần sao?

Huynh ngay cả thử cũng không cho thử, rõ ràng huynh lo sợ phụ hoàng vẫn sống! ”

Lần này nói đến mức làm cho Cổ Minh Hạo nóng nảy: “Cổ Linh Nhi! Sao muội dám nói chuyện với ca ca muội như thế! Muội…”

“Đủ rồi!”

Cổ Nhược Trần vẫn luôn trầm mặc đột nhiên hét lớn một tiếng, xung quanh trong nháy mắt yên tĩnh, các hoàng tử hoàng nữ ở đây đều cúi đầu.

“Cả đời Cổ Nhược Trần ta, trước giờ không cầu xin ai, nếu đối phương không muốn hỗ trợ, vậy thì bỏ đi.” Giọng của Cổ Nhược Trần bình tĩnh lại.

Cổ Linh Nhi trong nháy mắt khẩn trương: “Phụ hoàng người…”

Lời của nàng ta còn chưa dứt, đã bị Cổ Nhược Trần giơ tay ngăn lại.

Chỉ nghe Cổ Nhược Trần tiếp tục nói: “Bất luận Cố Thanh Phong hắn là thật hay giả cũng không quan trọng, quan trọng là, trên đời này, không có một vị tiên vương nào dựa vào người khác trợ giúp mà thành công!

Con đường tiên vương, suy cho cùng cũng phải dựa vào chính mình!

Trọng Minh tiên vương, Tinh Cực tiên vương, Huyền Quân tiên vương… Nếu bọn họ đều có thể làm được, vì sao bổn hoàng không thể! ! ”

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Cổ Nhược Trần chợt vang dội, giống như đại đạo thiên âm, rung điếc tóc tai, bên trong ẩn chứa tự tin không gì sánh kịp, đôi mắt của ông ta cũng sáng đến dọa người, tràn đầy thần thái.

Những hoàng tử hoàng nữ kia nhìn thấy một màn này, nhất thời trong lòng sinh ra sùng kính, giống như nhìn thấy Thất Tinh Quốc Chủ bễ nghễ thiên hạ lúc trước!

Kỳ thật, nói cho cùng Cổ Nhược Trần vẫn không tin Cố Thanh Phong, hơn nữa đối với người cuồng ngạo này giác quan cũng không phải quá tốt.

Quả thật, thiên kiếp bình thường cùng tiên vương kiếp căn bản không phải là cùng một khái niệm, giữa hai việc này cũng giống như cùng cộng một và cao thêm một số, không có khả năng so sánh.

Cho nên, dứt khoát, Cổ Nhược Trần liền chặt đứt tâm lý may mắn trong lòng, dùng trạng thái mạnh nhất nghênh đón tiên vương kiếp, đổi lấy một đường sống.

Tâm tình, đôi khi so với chiến lực càng thêm quan trọng!

Đúng lúc này.

Ầm đùng——!

Bên ngoài truyền đến một tiếng đinh tai nhức óc, bầu trời lại một lần nữa ảm đạm.

Cổ Nhược Trần hơi sửng sốt, lại có người độ kiếp?

“Báo!!”

Một vị thái giám trẻ tuổi mặt trắng không râu chạy vào.

“Khởi bẩm bệ hạ, Cố Thanh Phong kia lại giúp người độ kiếp, lần này là một vị kim tiên.”

Cổ Nhược Trần: “. .”

Ông ta không khỏi cảm giác tâm tình của mình có chút bất ổn, khí thế hơi yếu đi một chút.

Các hoàng tử hoàng nữ khác cũng nháo nhào kinh ngạc.

Cổ Linh Nhi thấy thế, vội vàng nói: “Phụ hoàng, nếu không người mau tìm Cố Thanh Phong thử xem đi, thật sự không được thì cho hắn thêm một chút lợi ích. ”

Chương 896 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!