Truyền nhân của các môn phái lớn, các gia tộc lớn ào ào sử dụng hết tất cả vốn liếng, không dám giữ lại chút nào, ra tay hết sức, chỉ sợ sẽ bị lật thuyền trong mương trong khoảnh khắc hết sức quan trọng này. Sau trận chiến kịch liệt cả ngày, cuối cùng, danh sách top một trăm cũng được định ra vào lúc chạng vạng tối.
Chỉ là, khi danh sách một trăm được công bố, một cảnh tượng khiến cho người xem trừng to mắt đã xuất hiện.
Chỉ vì người đầu tiên trong danh sách lại là vị chưa hề tham gia bất kì một trận đấu nào.
Tất cả mọi người nhìn vào danh sách top một trăm kia, ánh mắt đều tập trung vào người đứng đầu bảng, bên trên viết lớn mấy chữ, Thiên Kiếp đế quân Cố Thanh Phong.
Ô dù!
Một cái ô dù to tướng!
Một người chưa hề tham gia luận võ thế mà lại đứng đầu bảng danh sách, đây không phải là ô dù thì là gì.
Nhưng điều lạ lùng chính là cho dù biết có người gian lận nhưng mọi người cũng không phát ra một tiếng xì xào nào, thậm chí còn cảm thấy chuyện đúng ra nên là như vậy, đến cả những tuyển thủ bị đào thải kia cũng phản ứng y như vậy.
Bảng danh sách này tất nhiên là do Cổ Nhược Trần cố ý làm ra, tất cả một trăm vé bước vào Phi Tiên cấm khu Cố Thanh Phong nhất định phải có một cái, tất nhiên là phải viết tên hắn vào trong bảng danh sách.
Về phần vì sao lại viết đứng đầu bảng, đó là vì Cổ Nhược Trần đã thận trọng cân nhắc một lần rồi.
Bởi vì theo sự hiểu biết cũng hắn với Cố Thanh Phong, người này cực kì thích thể hiện trước đám đông đồng thời lòng dạ cũng cực kì nhỏ nhen, nếu như để tên hắn ở cuối cùng nhất, không chừng lại xảy ra chuyện lửa lan đến người mình gì đó nữa.
“Người có tên trong danh sách một trăm người này đều có được tư cách tiến vào Phi Tiên cấm khu, ngày mai…” Đại thần đọc bảng danh sách đang nói thì đột nhiên:
“Chờ một chút!”
Một giọng nói đã cắt ngang lời đại thần.
Đại thần lập tức nhướng mày, vừa muốn mở miệng răn dạy kết quả lại nhận ra người kia chính là Vũ Văn Hùng, truyền nhân của Trọng Minh tiên vương.
Đành phải sửa lời lại nói: “Vũ Văn công tử, ngươi có chuyện gì?”
Vũ Văn Hùng bước lên một bước, ngạo nghễ nói với đám người kia: “Tên Cố Thanh Phong kia đến cả thi đấu cũng không tham gia, có tài đức gì mà chiếm vị trí đầu bảng, nhận được tư cách tiến vào Phi Tiên cấm khu?”
Lời vừa nói ra, một trận xôn xao.
Mọi người ở đây đều không ngờ thế mà lại dám có người chỉa mũi giáo về phía Cố đế quân.
Ngươi cho rằng chỉ một mình ngươi sáng mắt, còn bọn ta đều mù rồi chắc?
Bọn ta đâu có bị mù, chỉ là bọn ta không dám nói mà thôi.
Vì sao Vũ Văn Hùng lại dáng anh dũng như thế?
Cho dù đã nhiều lần bị Cố Thanh Phong sỉ nhục, nhưng hắn vẫn cố tình muốn gây hấn?
Thật ra chủ yếu là lá bài tẩy của hắn đã cho hắn dũng khí.
Là lá át chủ bài mà hắn vẫn luôn muốn lấy ra nhưng lại không có cơ hội dùng tới.
Lần đầu tiên gặp phải Cố Thanh Phong, lúc bị sỉ nhục hắn đã muốn dùng rồi, kết quả là bị thúc phụ nhà mình ngăn cản.
Lần thứ hại ở Đổ Thạch phường, bởi vì tức quá nên đầu óc chậm chạp, để cho Cố Thanh Phong chớp lấy thời cơ đánh đòn phủ đầu khóa pháp lực lại, không thể dùng ra được.
Cho nên lần thứ ba này, sở dĩ Vũ Văn Hùng đứng ra là vì muốn nắm chắt cơ hội, báo thù một phen!
Hắn muốn đem những khuất nhục đã nhận vào khoảng thời gian này trả lại gấp bội!
Vũ Văn Hùng rất hưởng thụ loại cảm giác được vạn người chú ý này, nếu như đánh bại Cố Thanh Phong ở trước mặt mọi người thì có thể cứu vãn tôn nghiêm của mình.
Ô dù trần trụi như thế, truyền nhân tiên vương đều phải tham gia, ngươi dựa vào cái gì mà không tham gia?
Những người khác không dám nói, ta nói! Những người khác không dám làm, ta làm!
Lúc này, đại thần ở bên cạnh khó xử nói: “Vũ Văn công tử, Cố Đế Quân chính là khách tôn quý nhất của Thất Tinh cổ quốc ta, hơn nữa thực lực cũng có thể thấy rõ…”
“Có thể nhìn thấy rõ?” Vũ Văn Hùng hừ lạnh: “Có thể nhìn thấy rõ mà không dám đến tham gia thi đấu sao? Nếu hắn muốn tiến vào cấm khu Phi Tiên, thì phải hỏi Vũ Văn Hùng ta có đồng ý hay không!”
“Nhưng mà… cách đây không lâu, không phải ngài bị Cố Đế Quân dùng một tay cho…” Lời đại thần còn chưa nói hết, nhưng ý tứ trong đó đã vô cùng rõ ràng.
Ông ta dù sao cũng là đại thần của Thất Tinh cổ quốc, tất nhiên biết địa vị của Cố Thanh Phong trong lòng quốc chủ nhà mình.
Tuy rằng Trọng Minh nhất tộc không dễ đắc tội, nhưng thầm mỉa mai hai ba câu vẫn không thành vấn đề.
Sắc mặt Vũ Văn Hùng bất chợt trở nên cực kỳ khó coi.
Quần chúng vây xem bốn phía cũng đúng lúc phát ra vài tiếng cười nhạo, nghị luận sôi nổi.
Nhìn mọi người cười trộm khúc khích, Vũ Văn Hùng cảm thấy trên mặt không nhịn được nữa, ngay lập tức giận dữ nói: “Đó là bởi vì ở trên đường phố, bổn công tử sợ làm bị thương người vô tội, lúc đó mới không vận dụng toàn lực, nếu không chỉ dựa vào hắn, căn bản không phải là đối thủ của bổn công tử.”
Hắn ta không giải thích còn được, nhưng với lời giải thích này, tiếng nghị luận xung quanh lại càng lớn hơn, thậm chí còn kèm theo những tràng cười la ó.
Trên mặt Vũ Văn Hùng lúc xanh lúc trắng, hắn ta đột nhiên hét lớn: “Cố Thanh Phong, ngươi muốn tiến vào cấm khu Phi Tiên lại không tham gia luận võ thì tính là anh hùng gì, có ngon ra đánh một trận với ta!”
âm thanh như sấm chớp, từ từ truyền khắp tứ phía.
...…
Chương 924 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]