Vũ Văn Hùng dầu gì cũng là truyền nhân Tiên Vương, là một chiến lực không thể thiếu. Vũ Văn Hùng lúc này đã bị đốt thành than, cả người đen thùi lùi, nhưng Đại La dù sao cũng là Đại La. Sau khi Tinh Cực ma hỏa tiêu tan, tiên quang trên thân hắn ta lấp lánh, máu thịt lại lần nữa mọc ra, khôi phục hình người
Ngoại trừ sắc mặt tái nhợt sau cơn chấn động, nhìn qua có vẻ cũng không đáng ngại. Nhưng chỉ có mình Vũ Văn Hùng mới biết, Tinh Cực ma hỏa vừa rồi đã tiêu hao không ít căn nguyên của hắn ta.
Tinh Cực ma hỏa được dập tắt cũng đã tiếp thêm lòng tin cho mấy người Lăng Vân Tiêu.
Tinh Cực Tiên Vương hiện giờ chắc chắn đã suy yếu đến cực điểm, nếu không thì Tinh Cực ma hỏa sẽ không bị dập tắt dễ dàng như thế.
“Động thủ!” Lăng Vân Tiêu ra lệnh một tiếng, trong nháy mắt năm người bọn hắn chia thành năm hướng tấn công về phía Cố Thanh Phong.
Lăng Vân Tiêu xung phong lên đầu.
Xoẹt!
Tiên kiếm trong tay hắn lập tức xuất vỏ chém ngang không trung. Trong tích tắc đã có bốn vạn tám nghìn tia kiếm khí lấp lánh xuất hiện, trùng trùng điệp điệp giống như sóng lớn cuồn cuộn, lấy thế dời núi lấp biển lao về phía Cố Thanh Phong.
Hắn ta không hổ là người mạnh nhất trong những truyền nhân của Tiên Vương, người lành nghề vừa ra tay là khác bọt liền.
Vô lượng kiếm!
Một chiêu này tổng cổng bốn vạn tám ngàn tia kiếm khí, che trời rợp đất, có thể dễ dàng tiêu diệt Đại La Kim Tiên cùng cấp, chính là tuyệt học trấn thế của Thiên Đô Tiên Vương.
Cùng lúc đó, Không Kiến mặt đầy ôn hoà cũng lập tức xuất thủ.
Một luồng phật quang rực rỡ từ trên người hắn ta dâng lên, pháp lực dâng trào, một cái chuông vàng lớn ngưng tụ trước người hắn ta, bên trên khắc rất nhiều Bồ Tát La Hán, dáng vẻ trang nghiêm, thần thánh không thể xâm phạm.
Chiếc chuông vàng vừa xuất hiện, trong nháy mắt đất trời bị tiếng chuông bao trùm giống như tiếng sấm rền vang.
Mắt thường có thể thấy sóng âm màu vàng đang đánh về phía Cố Thanh Phong. Đi qua nơi nào, hư không nơi đó bị bóp méo, mặt đất nứt toác, thế không thể đỡ.
Kèm theo từng tiếng vang dữ dội, những truyền nhân Tiên Vương khác đều sử dụng lá bài tẩy của mình.
Vũ Văn Hùng đưa tay cắm vào đôi mắt mình một lần nữa, đôi con ngươi chớp mắt nổ tung để lại hai hàng huyết lệ, trăng máu kinh hoàng dâng lên, Tàn Nguyệt chi đồng lại xuất hiện!
Khương Ly cởi cái roi dài màu máu bên hông xuống, hung hăng quất một cái, ánh lửa bắn tung tóe. Trong hư không liền xuất hiện hàng tỷ con quạ máu kết bè kết đội bay lượn. Khi cánh vỗ bắn ra ngọn lửa đỏ tương như máu.
Hai tay Mặc Tinh Ngân đè xuống, biến hóa ra một núi thây xương trắng. Bên trên xác chất thành núi, máu chảy thành sông, mùi máu ngập trời giống như sao băng rơi xuống muốn đè bẹp Cố Thanh Phong.
Phương pháp của năm vị truyền nhân Tiên Vương không giống nhau, nhưng điểm tương đồng duy nhất chính là mỗi một thức thần thông đều hàm chứa uy lực khổng lồ, dấy lên thần huy rực rỡ loá mắt. Sức mạnh thần thông của từng người hình thành nên một cơn đại hồng thủy đáng sợ, rung chuyển trời đất.
Đó là cảnh tượng kinh khủng đến bậc nào, đội hình phô trương như vậy, có thể nói là bất kỳ một vị nào Đại La Kim Tiên nào trên đời này cũng rất khó sống sót từ trong đó.
Nhưng khi đối diện với một màn này, Cố Thanh Phong lại bật cười điên cuồng. Đã bao nhiêu năm, hắn vẫn luôn khổ cực truy tìm đối thủ có thế lực ngang nhau, nhưng từ trước đến giờ vẫn không tìm được. Hôm nay dưới sự liên thủ của năm truyền nhân Tiên Vương, cuối cùng đã làm cho hắn hắn dậy lên hứng thú.
Năm người này rất mạnh, có thể trở thành truyền nhân Tiên Vương là đã đủ để chứng minh vấn đề, hơn nữa còn thăng lên cấp Đại La thì càng không thể khinh thường.
Hôm nay thực lực của hắn đã sớm đạt tới trình độ Đại La, nhưng cụ thể trình độ gì vẫn chưa biết được. Hôm nay vừa vặn thí nghiệm một phen.
Đối diện với sự bao vây của năm người, cuối cùng Cố Thanh Phong đã xuất thủ.
Hắn mặc cho ma uy trên thân mình giải phóng, liên tục tăng lên tới một mức độ không thể tưởng tượng nổi.
Tóc đen bay phấp phới, ánh mắt ngạo nghễ, như thần như ma!
Giây tiếp theo, mười món Đại La tiên binh xuất hiện trước người hắn.
Huyết Nguyệt Phi Đao, Bá Dương Thiên Đao, Phục Thiên Ấn, Lục Thần Kiếm, Thất Long Cọc, Khóa Tiên Liên, Bát Môn Kim Quang Kính, Tứ Tượng Bàn Long Mang, Càn Khôn Tháp, và… Cửu Thiên Huyền Đống Băng Linh Tuyết Hồn Băng Phách Hàn Quang Trụ!
Mười Đại La tiên binh vừa xuất hiện, mười ánh tiên quang tỏa ra ngất trời, uy năng cuồn cuộn, thần huy rực rỡ chói mắt, đạo vận vô hạn bao phủ.
Nhìn thấy một màn này, dù là các truyền nhân Tiên Vương có xuất thân giàu có cũng không khỏi há hốc mồm. Mẹ nó! Như vậy cũng quá ngang tàng rồi.
Thật ra bọn hắn không biết đây chỉ là một chút tài sản của Cố Thanh Phong mà thôi.
Nhiều năm qua, hắn thông qua cần kiệm tiết kiệm, chăm lo việc nhà, cướp của người giàu chia cho người nghèo khó, giúp người làm niềm vui, giúp người độ kiếp, tích góp từng tí một thành một khối tài sản khổng lồ. Sở dĩ chỉ lấy ra mười cái Đại La tiên binh, cũng không phải bởi vì hắn chỉ có mười món, mà là cảm thấy mười món là đủ dùng rồi.
“Mọi người chớ hoảng sợ! Binh khí quan trọng là chất lượng chứ không phải số lượng. Hắn lấy ra mười món Đại La tiên binh, pháp lực để điều khiển tiên binh cũng phải chia thành mười phần, chắc chắn là vô cùng yếu kém. Chúng ta có thể đánh bại từng cái một!” Lăng Vân Tiêu nhắc nhở.
Chương 941 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]