Trong đó chất đầy những dãy tủ làm bằng gỗ tiên, ít nhất cũng có hơn vạn cái, nhưng rất nhiều tủ trống không, ít nhất là trống một nửa. Nhưng cái trống rỗng kia cũng khiến hắn bất mãn, thiếu rất nhiều bảo vật.
Cố Thanh Phong biết rằng nhưng bảo vật ít ỏi này có lẽ đều đã bị nhưng thí luyện giả từng vào Phi Tiên cấm khu lấy đi rồi.
Không biết đã bao nhiêu tỷ năm trôi qua, bởi vì không được Phi Tiên Tông bổ sung, bảo vật bên trong càng ngày càng ít.
Nhưng mà, tin tức tốt là, phần lớn bảo vật bị lấy đi đều là bảo vật cấp thấp, dù sao thí luyện giả có thực lực mạnh mẽ rất ít, phần lớn bảo vật cấp cao vẫn còn lại.
Hắn lập tức triển khai thần niệm, điên cuồng nhìn lướt qua, một lát sau, trên mặt hiện lên một tia kinh hỉ!
Hắn vươn tay phải về phía lấy một cái tủ trong góc, đột nhiên một cái hộp có mùi hương và màu sắc cổ xưa bị hút tới.
Xoạc!
Thiên Đô kiếm chém xuống, chiếc hộp chia thành hai nửa, để lộ một món trang sức màu xanh lam hình giọt nước.
Bên trên đó ẩn chứa một cỗ lực lượng nồng đậm gần như Tinh Thần chi Lực.
Đúng vậy, đó là Tinh Thần Lệ mà Cố Thanh Phong vẫn luôn nghĩ đến!
“Thật tốt, cuối cùng người nhà cũng được cứu rồi!”
Cố Thanh Phong ngây ngẩn cả người, vô cùng trân quý cất Tinh Thần Lệ đi, sau đó bắt đầu tùy ý tìm kiếm, vơ vét đủ loại đồ tốt.
Cuối cùng, hắn thậm chí còn tìm được một lệnh bài bằng đồng, mặt trước có khắc hai chữ Phi Tiên cổ, mặt sau thì khắc bốn chữ “đệ tử hạch tâm”.
Hắn đoán lệnh bài “đệ tử hạch tâm” này chắc chắn là một phần thưởng của tầng trên bậc thang, dù sao leo bậc thang lên trời mục đích cũng là giúp Phi Tiên Tông khảo hạch đệ tử.
Một khi đệ tử có thiên phú xuất chúng đạt đến một độ cao nhất định, tự nhiên sẽ có thể đạt được lệnh bài đệ tử hạch tâm, thăng cấp thành đệ tử hạch tâm.
Khi Cố Thanh Phong đi ra khỏi bảo khố, hắn sửng sốt trong giây lát.
Bởi vì hắn nhìn thấy một đám người hóa đá, bọn họ cũng không phải thật sự hóa đá, mà là mỗi người đều sững sờ, chết lặng, ngu ngơ tại chỗ.
Đó là những thiên kiêu vừa vào Hãm Không sơn.
Những thiên kiêu đáng thương này rất vất vả mới cố lấy được dũng khí dám tiến vào Hãm Không sơn, định leo bậc thang lên trời để kiếm chút đồ, nhưng khi đến nơi, họ phát hiện ra, mẹ nó, bậc thang lên trời biến mất rồi!?
Ai đã làm! Là ai!!!
Ồ, hóa ra là Cố Đế Quân, vậy thì không sao cả.
Cố Thanh Phong phớt lờ đám đông đang sững sờ, kéo Khương Ly đang tuyệt vọng ngồi một bên bước ra ngoài.
Về phần vì sao Khương Ly tuyệt vọng, chủ yếu là bởi vì nàng ta nhìn thấy Cố Thanh Phong trường sinh bất tử, ngay cả kỳ vật thượng cổ như bậc thang lên trời cũng không làm gì được hắn, cho nên Khương Ly hoài nghi, cho dù đi ra bên ngoài, sư tôn Lưu Vân Tiên của mình thật sự có thể cứu được nàng ta sao?
Chẳng lẽ trong tương lai vận mệnh của nàng ta chính là trở thành một lô đỉnh song tu, dùng hết sẽ vứt đi?
Cuộc sống thật ảm đạm.
Thấy Cố Thanh Phong tới gần, mọi người theo bản năng hoảng sợ lùi lại, nhường một lối đi.
Cố Thanh Phong không thèm nói chuyện với họ, hắn vội vàng đi đến phế tích Phi Tiên tông, muốn xem bên trong có bảo vật gì, và rốt cuộc thời kỳ thượng cổ đã xảy ra chuyện gì mà một Phi Tiên tông mạnh đến như vậy lại bị diệt môn.
Hành động dã man, bi thảm và vô nhân tính như vậy rất có thể là do người nhà làm!
Hắn rất vội!
Cuối cùng rất vất vả hắn cũng đến được Thượng Giới tìm người thân, bận rộn nhiều năm vẫn chưa tìm được nhiều người nhà, có thể không nóng lòng sao?
Một lúc lâu sau.
Cố Thanh Phong đi tới phế tích Phi Tiên Tông, nhìn đại trận bảo vệ ngọn núi bên trên, hắn lấy lệnh bài đệ tử hạch tâm ra, quả nhiên, trận pháp bảo vệ ngọn núi đã cho hắn vào trong
Nhưng Khương Ly không may mắn như vậy, không thể vào được.
Hắn cũng không định mang Khương Ly đi cùng, cho nên chỉ bảo nàng ta đợi ở bên ngoài, toàn thân bị khống chế, Khương Ly căn bản chạy không thoát.
Sau khi tiến vào, Cố Thanh Phong đi không bao lâu đã nhìn thấy một mảnh phế tích, từ bên ngoài phế tích có thể thấy được trước đây nó từng là cung điện, khu kiến trúc lầu các, đạo tràng,...
Trong nháy mắt là đống hoang tàn đổ nát.
Khắp nơi đều có dấu vết của trận chiến, vô số vết kiếm, dấu chưởng, dấu quyền, còn có vô số hố lớn và vết nứt trên mặt đất.
Càng đi vào, vết tích chiến đấu càng nhiều, có thể tưởng tượng Phi Tiên Tông thời cổ đại đã xảy ra loại bi kịch gì.
Kỳ quái nhất chính là, Phi Tiên Tông tuy là phế tích, nhưng đại trận bảo vệ núi còn nguyên vẹn, vẫn vận hành bình thường, từ điểm này có thể suy ra, đây rất có thể không phải là thế lực bên ngoài tấn công sơn môn.
Vấn đề nằm ở bên trong!
Rốt cuộc loại tồn tại mạnh mẽ và kỳ lạ đến cỡ nào mà có thể hủy hoạt Phi Tiên tông môn tung hoành khắp nơi thời kỳ thượng cổ chỉ trong một đêm.
Phải biết rằng, lúc đó Phi Tiên Tông là sự hiện diện còn mạnh hơn cả Tiên Vương!
Điều này khiến Cố Thanh Phong càng thêm mong chờ.
Hắn dần dần đi sâu hơn, và đột nhiên, hắn nhìn thấy một bộ xương trong đống đổ nát.
Đó là một bộ xương đen tuyền.
Hắn vội vàng tiến lên kiểm tra, phát hiện, quả nhiên là xương cốt của một Tiên Vương!
Chương 950 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]