Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 967: CHƯƠNG 966: BÂY GIỜ ĐỀU ĐÃ QUỲ RỒI, ĐÚNG LÀ THUẬN MẮT HƠN NHIỀU (1)

Từ khi nào một Huyền Tiên nho nhỏ cũng có thể lợi hại như thế, vì một thiếp thất đã muốn diệt một nước? Thật ra cái này chủ yếu là do Cố Thanh Phong tiếp xúc với Tiên Vương quá nhiều, truyền nhân của Tiên Vương cũng giết, còn mỗi ngày xưng huynh gọi đệ với các Tiên Vương lão cổ, thế cho trong mắt hắn từ lâu đã không còn tồn tại dưới Đại La.

Cũng được, đúng lúc tiêu diệt Vô Cực Tông, khiến cho tiên triều Tinh Cực chú ý, để cho Thần Vũ Hầu chủ động đến, đúng lúc hắn lười đi tìm ông ta.

“Này, Khương mã phu, có nghe thấy gì không, còn không mau khởi hành đi tiên triều Vũ Hóa.”

Khương mã phu!?

Khương Ly suýt chút nữa mất kiểm soát, nhưng nàng ta vẫn cố nhịn xuống.

Vì thế Khương mã phu lập tức mang theo đám người Cố Thanh Phong đi tới tiên triều Vũ Hóa.

Không thể không nói, Đại La Kim Tiên kéo xe thật sự rất nhanh, sau mấy ngày đã đến nơi.

Sau khi đến tiên triều Vũ Hóa, hai nàng vì muốn cứu phụ hoàng của mình nên đã vội vàng dẫn Cố Thanh Phong vào hoàng cung.

Vừa đến cửa hoàng cung, thị vệ đang muốn ngăn cản lại, nhưng sau khi thấy rõ dáng hình của người tới, trong nháy mắt sắc mặt đại biến, sau đó vui mừng như điên.

“Tình công chúa, Uyển công chúa, rốt cục các người cũng đã trở lại rồi, bệ hạ có lệnh, một khi nhìn thấy hai vị điện hạ, ngay lập tức dẫn về hoàng cung, kính xin hai vị công chúa nhanh chóng đi theo tiểu nhân.”

Sau đó, dưới sự dẫn dắt của thị vệ, ba người không trở ngại đi thẳng vào hoàng cung, thành công nhìn thấy hoàng đế tiên triều Vũ Hoá, Thượng Quan Kỳ.

“Phụ hoàng, người không sao chứ?” Thượng Quan Tình nhìn phụ hoàng già nua trước mắt có chút kích động nói.

Ai ngờ…

Hoàng đế Thượng Quan kỳ vô cùng giận dữ, đập mạnh bàn: “Hai nữ nhi bất hiếu các ngươi, còn biết đường trở về sao! Các ngươi có biết công tử Lý Thiên Cơ đã phái đại quân đang trên đường đến tiên triều Vũ Hoá chúng ta không!

Chính là vì hai người các ngươi không từ mà biệt, mới khiến cho tiên triều Vũ Hoá gặp nguy cơ, hai người khốn khiếp các ngươi! Làm sao bổn hoàng lại có hai nữ nhi như các ngươi chứ!”

Thượng Quan Kỳ nói xong, nhìn về phía Cố Thanh Phong ở bên cạnh, thấy hắn anh tuấn vô song, phong thái bất phàm, trong lòng bất chợt dâng lên một dự cảm không tốt.

Vì thế ông ta vội vàng quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Tình và Thượng Quan Uyển Nhi, quả nhiên phát hiện nguyên âm (dấu hiệu nhận biết trinh nữ) của hai người đã mất, cả người chợt biến sắc, đứng phắt dậy khỏi long ỷ.

nguyên âm (dấu hiệu nhận biết trinh nữ)

“Hai người các ngươi đã không còn giữ thân trong sạch!?”

Sắc mặt của ông ta trong nháy mắt trở nên tái nhợt, ngã trên long ỷ: “Tiêu rồi! Tất cả đã kết thúc rồi! Như thế này thì sao bổn hoàng giải thích với Thiên Cơ công tử đây! Tiên triều Vũ Hoá sẽ không còn tồn tại nữa.”

Lập tức trong ánh mắt Thượng Quan Kỳ đột nhiên bộc phát ra sát ý đáng sợ, cỗ sát ý kia chỉ thẳng vào Cố Thanh Phong.

“Có phải là ngươi không! Có phải tiểu bạch kiểm ngươi làm không?”

Sắc mặt tỷ muội Thượng Quan trong nháy mắt trở nên tái nhợt: “Phụ hoàng! Dừng lại! Hai người bọn cọn đã nhận hắn làm chủ từ lâu, mặt khác lần này chủ nhân đến đây chính là vì…”

Lời còn chưa dứt, đã bị tiếng giận dữ của Thượng Quan Kỳ cắt đứt: “Cái gì!? Ngươi nhận hắn làm chủ? Đường đường là công chúa của tiên triều Vũ Hoá uy nghiêm, lại có thể nhận một Địa Tiên làm chủ!

Hai cái phôi thai thấp hèn các ngươi, đúng là sỉ nhục tiên triều Vũ Hoá…”

“Thật sự là ồn ào.” Một tiếng hừ lạnh nhạt vang lên.

âm thanh không lớn, lại giống như sấm sét, vang vọng khắp hiện trường.

“Cái gì!” Thượng Quan Kỳ giận tím mặt, đôi hổ mắt nhìn chằm chằm nhìn Cố Thanh Phong, giống như một con sư tử tức giận muốn ăn thịt người.

“Bổn hoàng không biết ngươi là do ai phái tới, phá hỏng thân thể trong sạch của hai ả hạ tiện này, muốn đặt tiên triều Vũ Hoá ta vào chỗ chết! Nhưng hiện tại bổn hoàng vẫn là hoàng đế của tiên triều Vũ Hoá, trong hoàng cung cũng không phải là nơi cho một vị Địa Tiên nho nhỏ của ngươi có thể giương oai! Người đâu!

Rầm rầm!

Bỗng một đám thị vệ mặc hắc giáp tràn vào từ bốn phương tám hướng, những ngự tiền thị vệ này rõ ràng đều là tu vi Địa Tiên đỉnh phong, thậm chí mấy vị tướng lĩnh lãnh đạo còn là cường giả Thiên Tiên.

Cố Thanh Phong nhìn thấy cảnh tượng này đã nở nụ cười, thật sự là đã lâu rồi không nhìn thấy những con kiến hôi nhỏ yếu như vậy.

Hắn không để ý tới ngự tiền thị vệ mình vây quanh mình, mà từng bước đi về phía Thượng Quan Kỳ.

Thượng Quan Kỳ cười lạnh, cười Cố Thanh Phong không biết sống chết.

Ông ta vung tay lên: “Bắt hắn!”

Ầm ầm!

Đủ loại tiên quang từ trên người ngự tiền thị vệ xuất hiện, bọn họ nhao nhao nhào tới bắt Cố Thanh Phong.

Tuy nhiên…

“Quỳ xuống.” Một giọng nói lãnh đạm truyền khắp toàn trường, âm thanh không lớn, lại giống như đại đạo thiên âm, giống như thần đế vạn cổ miệng chứa lệnh trời.

Bịch bịch bịch…

Tất cả ngự tiền thị vệ đều quỳ ngay ngắn xuống đất giống như đã được luyện tập từ trước, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngay cả đầu cũng không nhấc nổi, giống như trên người có một ngọn núi lớn đè lên.

Lộc cộc…

Đại điện lặng ngắt như tờ chỉ có vang vọng tiếng bước chân của Cố Thanh Phong.

Lúc này Thượng Quan Kỳ đã xụi lơ ngồi trên long ỷ, thân là cường giả Thiên Tiên đỉnh phong, nếu không phải có long ỷ chống đỡ, sợ là cũng quỳ rạp xuống đất giống như đám ngự tiền thị vệ.

Chương 966 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!