“Chẳng qua chỉ là một đám ruồi nhặng mà thôi.” Cố Thanh Phong nói. Nhưng nữ nhân lại thích nghe câu trả lời này, tuy nhiên có một điều kiện tiên quyết, chính là ngươi phải thật sự có thực lực.
Cũng giống như người có tiền có thể giả bộ nghèo, sau khi bị nữ nhân phát hiện, người ta nhất định sẽ nói thích con người của nam nhân, chứ không phải vì tiền bạc, sau đó tình cảm càng ngày càng tốt.
Nhưng nếu người nghèo giả vờ giàu có, sau khi bị phát hiện, người ta chắc chắn cảm thấy nam nhân không trung thực, phải chia tay.
“Chủ nhân người thật khí phách , Uyển Nhi rất thích.” Hai mắt Thượng Quan Uyển Nhi nổi lên những ngôi sao lấp lánh.
“Nếu lúc nào ta cũng có thể lợi hại như vậy thì tốt rồi, cái loại cảm giác được vạn người chú ý này, làm cho mọi người thán phục nhất định rất tuyệt.”
“Ngươi có muốn trải nghiệm không? Có thể, bổn đế cho ngươi một cơ hội đi tiêu diệt Vô Cực Tông.”
“A!?” Thượng Quan Uyển Nhi sửng sốt: “Chủ nhân ngài muốn tiêu diệt Vô Cực Tông?”
“Thế nào, không thể sao?”
“Không phải chủ nhân, ngài một chưởng đã tiêu diệt đại quân Vô Cực Tông, bọn họ nhất định không dám quay lại nữa, tại sao phải chạy xa mấy trăm triệu dặm để tiêu diệt Vô Cực Tông chứ, ngài có thù với bọn họ sao?”
“Hừ, đám ruồi này bị bổn đế đập chết, làm bẩn tay bổn đế lại không tới xin lỗi, bọn họ không đáng chết thì còn ai đáng chết?”
Thượng Quan Uyển Nhi: “...”
Thượng Quan Uyển Nhi không nói nên lời một lúc lâu, nàng ta thế nào cũng không thể tưởng tượng được đây chính là lý do diệt Vô Cực Tông, nếu ngươi nói một câu nhổ cỏ phải nhổ tận gốc cũng được, kết quả lại bởi vì làm bẩn tay.
Thật ra Cố Thanh Phong cũng rất buồn bực, hắn cũng không nghĩ tới Vô Cực Tông này lại không có nhãn lực như thế, sao lại không phái người đến báo thù chứ? Không phải là do một chưởng diệt một đại quân chứ, lớn chuyện nha.
Ngươi không phái người đến báo thù, thì bổn đế làm sao có thể làm lớn chuyện, sau đó kinh động Thượng Du Tinh Hà, kinh động Thần Vũ Hầu chứ?
Hắn còn đang chờ Thần Vũ Hầu chủ động tới tặng đầu đấy.
“Chủ nhân, ngài thật sự muốn tiêu diệt Vô Cực Tông sao?” Thượng Quan Uyển Nhi nói với vẻ hưng phấn nói, trên mặt mang theo một nụ cười e sợ thiên hạ không loạn.
Cố Thanh Phong lắc đầu: “Không phải bổn đế, là ngươi. ”
“Ta?!” Thượng Quan Uyển Nhi không cười nữa: “Chủ nhân, người ta mới có tu vi Chân Tiên thì làm sao có thể diệt Vô Cực Tông được chứ.”
Cố Thanh Phong không nói gì, mà trực tiếp móc ra một cây trường thương vừa thô vừa dài vừa đen.
Phía trên thỉnh thoảng lóe lên một tia sấm sét màu đen kịt đáng sợ, kèm theo một luồng khí tức hủy thiên diệt địa.
Chính là binh khí Tiên Vương của Trọng Minh Tiên Vương, Diệt Thần Mâu!
Thượng Quan Uyển Nhi bị dọa cho tái mặt, còn cho rằng chủ nhân nhà mình muốn chơi trò gì mới.
Chỉ là thứ này thật sự sẽ chơi chết người.
Trong ánh mắt hoảng sợ của Thượng Quan Uyển Nhi, Cố Thanh Phong đưa Diệt Thần Mâu cho nàng ta.
Hắn thản nhiên nói: “Đây là Tiên Vương binh, ngươi cứ cầm thứ này đi đến Vô Cực Tông, đến lúc đó chỉ cần một tay cũng có thể tiêu diệt Vô Cực Tông, không phải ngươi muốn được trải nghiệm một thời khắc nổi bật sao? Cầm lấy đi.”
Thượng Quan Uyển Nhi ngơ ngác cầm lấy Diệt Thần Mâu, cảm nhận được khí tức khủng bố trên đó, không thể không cảm thấy sợ hãi.
Nhưng lập tức hoa tay múa chân vui sướng cả lên.
“Đây là Tiên Vương binh trong truyền thuyết sao!? Cảm giác thật tuyệt vời! Cảm ơn chủ nhân, có bảo vật này, Uyển Nhi nhất định có thể tiêu diệt Vô Cực Tông!”
Cố Thanh Phong cố ý xuất ra Diệt Thần Mâu, hắn không tin mồi nhử lớn như vậy, còn không câu được Thần Vũ Hầu, dù sao Thần Vũ Hầu cũng là người của Trọng Minh nhất tộc, tất nhiên sẽ biết Tiên Vương binh nhà mình.
Ngay sau đó, hắn lại rót vào trong Diệt Thần Mâu rót một luồng pháp lực cường đại, nếu không dựa vào tu vi của Quan Uyển Nhi thì hoàn toàn không có cách nào điều khiển được bảo vật này.
“Đúng rồi, ngươi cứ ngồi xe của Khương mã phu đi, nếu không với tốc độ của ngươi thì quá chậm, dọc theo đường đi nàng ta cũng có thể bảo vệ ngươi.”
Cố Thanh Phong nói xong lại đánh vào trong cơ thể Thượng Quan Uyển Nhi một đạo pháp ấn.
“Đây là pháp quyết khống chế cấm chế trong cơ thể Khương mã phu, dựa vào pháp quyết này ngươi có thể dễ dàng khống chế nàng ta.”
Trong nháy mắt, Thượng Quan Uyển Nhi cảm giác bản thân đã đạt tới đỉnh phong, tuy nói vừa mới đạt tới mấy lần, nhưng lần này thì khác.
Lần này là đỉnh cao tâm lý.
Cầm Tiên Vương binh trong tay, còn nắm trong tay sinh tử của một vị Đại La Kim Tiên, Thượng Quan Uyển Nhi chưa bao giờ có cảm giác mình lại cường đại như vậy.
Nhìn Thượng Quan Uyển Nhi cao hứng, Cố Thanh Phong cũng rất cao hứng, bởi vì hắn thật sự không phải kẻ rảnh rang giẫm chết một con kiến, còn phải tốn sức đi tìm tổ kiến đi tiểu vào.
Nếu có thời gian này thì tha nghe người khác thổi vài khúc sáo, xem vài điệu múa điêu luyện, vun đắp tình cảm không phải sướng hơn sao?
Vô Cực Tông cũng không phải người nhà, có cái gì để đi.
Dù sao ai đi cũng giống nhau thôi, chỉ cần đạt được mục đích là được rồi.
Vì thế cứ như vậy, ngày hôm sau, Khương mã phu lôi kéo Thượng Quan Uyển Nhi lên đường.
Chiến xa Hoàng Kim Cổ phóng hết tốc lực trong hư không, Thượng Quan Uyển Nhi ngồi ở bên cửa sổ thưởng thức phong cảnh trong thiên địa, lại nhìn Đại La Kim Tiên phía trước đang vùi đầu kéo xe, chỉ cảm giác nhân sinh đã đạt tới đỉnh phong.
Chương 970 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]