Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 978: CHƯƠNG 977: TINH CỰC TIÊN VƯƠNG, NGUY HIỂM (1)

Tinh Cực Tiên Vương nhìn như tùy ý, thật sự ẩn chứa một tia khí tức nguy hiểm. Kết quả Cố Thanh Phong hoàn toàn không trả lời vấn đề, trực tiếp hỏi: “Trước tiên không đề cập đến những thứ không thực tế này, hiện tại bổn đế quan tâm nhất là thân thể của ngươi, không phải nói cần mấy năm mới có thể khôi phục lại sao? Tại sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã xuất quan rồi? Bây giờ ngươi đã trở lại thời kỳ đỉnh phong chưa?”

“Ồ? Xem ra ngươi rất quan tâm thực lực hiện tại của bổn vương.” Ánh mắt Tinh Cực Tiên Vương nheo lại nói.

“Đây không phải là lời thừa sao! Bổn đế không quan tâm đến ngươi, thì ai quan tâm ngươi nữa? Chỉ khi nào người nhà sống tốt, thì bổn đế mới có thể càng sống tốt.”

Khóe miệng Tinh Cực Tiên Vương có hơi co giật, cái này rốt cuộc là ý gì? Sao lại khó nói chuyện với người này như vậy.

“Ngươi nói mau đi, thực lực của ngươi khôi phục rồi chứ?” Cố Thanh Phong nói dồn dập, hắn vội muốn chết, đã chờ giờ khắc này quá lâu.

Cảm giác này giống như hỏi bạn gái mới hẹn hò, nàng đã hết rớt dâu rồi chứ?

Tinh Cực Tiên Vương có chút cạn lời, nhưng vẫn trả lời: “Mặc dù có Tinh Thần Lệ tương trợ, nhưng chung quy thời gian quá ngắn, chỉ có thể làm cho bổn vương tỉnh lại từ trong giấc ngủ say thôi.”

Sắc mặt Cố Thanh Phong thay đổi: “Có ý gì?”

“Ý chính là thực lực bổn vương vẫn chưa khôi phục, tuy nhiên thương thế đã được khống chế, nếu có thời gian nhất định có thể…”

Ba!

Một cái tát vang vọng khắp hiện trường, lời nói của Tinh Cực Tiên Vương đột nhiên dừng lại.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên yên lặng.

Tinh Cực Tiên Vương, Lạc Phi, cùng với Yến Kinh Vân ở bên cạnh, trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể tin được.

Ngay lúc mọi người ngơ ngác, giọng nói phẫn nộ của Cố Thanh Phong vang lên.

“Con mẹ nó thực lực ngươi vẫn chưa khôi phục còn dám gọi bổn đế đến đây? Ngươi có đần độn không? Bổn đế đang miệt mài tu luyện, vì ngươi còn phải bỏ luyện, từ xa chạy tới, kết quả ngươi nói với ta chuyện này?”

“Cố Thanh Phong! Ngươi điên rồi! Ngươi lại dám đánh bệ hạ!” Lạc Phi ở bên cạnh la thét chói tai nói.

“Ngươi câm miệng lại cho ta! Tiện nhân nhà ngươi! Không phải lúc ngươi gọi ca ca tốt ở trên giường đâu, bây giờ nhìn thấy phu quân của mình, cảm thấy cánh cứng rồi phải không?”

Yên tĩnh!

Bầu không khí trở nên im lặng ngay lập tức!

Tinh Cực Tiên Vương vừa rồi vì bị tát một cái, mà lửa giận ngút trời, Tinh Cực Tiên Vương bất chợt sửng sốt, nhưng ngay sau đó một ngọn lửa giận lớn hơn dâng lên trong lòng.

“Ngươi nói gì! Lạc Phi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”

Lạc Phi trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch: “Thiếp… Thưa bệ hạ, không phải như ngài nghĩ, thiếp không có, là hắn nói bậy! Hắn nói nhảm!”

“Khốn khiếp!” Tinh Cực Tiên Vương không phải là kẻ ngốc, vừa nhìn thấy Lạc Phi kinh hoảng như thế, ông ta trong nháy mắt đã hiểu, cảm giác trên đầu xanh mướt một mảnh.

Một luồng sát ý khủng bố từ trên người ông ta bộc phát ra, thiên địa trong nháy mắt biến sắc, ngay cả cổ thụ Tinh Thần cũng run chuyển theo.

“Cố Thanh Phong!” Ông ta nổi giận gầm lên một tiếng, nhưng mà lời còn chưa dứt.

Đột nhiên!

Ầm ầm!

Chỉ thấy ở chỗ không gian và thời gian của cổ thụ Tinh Thần mãnh liệt nứt ra, xuất hiện một khe nứt giống như vực sâu.

“Cố Thanh Phong! Cuối cùng cũng để bọn ta tìm được!”

Một âm thanh như tiếng sấm sét truyền ra từ trong khe nứt, vang vọng hiện trường.

Xoẹt xoẹt!

Bốn bóng người như thiên thần từ trong đó bay ra, sừng sững trên bầu trời, quan sát đám người.

Là ba vị Chuẩn Tiên Vương, cùng với một vị Đại La Kim Tiên.

Mà vị Đại La Kim Tiên kia chính là Thần Vũ Hầu!

Cách mấy ngày, rốt cuộc Thần Vũ Hầu cũng chờ được viện quân tới.

Bốn người vừa xuất hiện, Tinh Cực Tiên Vương vốn đang tức giận bỗng giật mình.

Giận dữ nói với Cố Thanh Phong: “Là ngươi dẫn bọn họ đến!?”

Dù thế nào ông ta cũng không nghĩ tới, một người có thể vì mình hao tâm tổn trí vượt mọi gian khổ đi tìm Tinh Thần Lệ, lại có thể là kẻ địch?

Vậy thì con mẹ nó ngươi ăn no rảnh mỡ đi tìm Tinh Thần Lệ làm gì? Trực tiếp động thủ không được sao?

So với Tinh Cực Tiên Vương khiếp sợ, đám người Thần Vũ Hầu càng khiếp sợ hơn.

“Tinh Cực Tiên Vương!?”

“Hóa ra ngươi lại trốn ở chỗ này?!”

Bọn họ đầu tiên là kinh ngạc, nhưng sau khi cảm nhận được khí tức suy yếu trên người Tinh Cực Tiên Vương.

Mấy người liếc nhau, đột nhiên cười rộ lên.

Trong đó có một vị Chuẩn Tiên Vương dáng người gầy gò, gần như da bọc xương cười nói: “Quả nhiên là đi mòn gót sắt chẳng tìm thấy, đến khi tìm được chẳng tốn chút sức nào! Lúc trước bọn lật tung cả thiên hạ cũng không tìm được tung tích của ngươi, không nghĩ tới lần này vì bắt Cố Thanh Phong, lại còn có thu hoạch ngoài ý muốn! Lần này đúng là nhờ Điền đạo hữu thôi diễn thiên cơ chi thuật.”

Ông ta nhìn về phía một vị lão đầu mặc đạo bào bẩn thỉu ở bên cạnh nói.

Lão đầu bẩn thỉu được xưng là Điền đạo hữu cười hắc hắc: “Lần này thật sự là trùng hợp, dựa theo thực lực của bần đạo, muốn thôi diễn tồn tại cấp bậc như Tiên Vương căn bản không có khả năng, nhưng thôi diễn tung tích của Cố Thanh Phong vẫn rất dễ dàng, không nghĩ tới hai người này lại có thể ở cùng một chỗ, vừa hay một hòn đá trúng hai con chim, ha ha ha…”

“Chư vị, trời ban cho cơ hội tốt, chúng ta nên làm chính sự trước đi, phòng ngừa rắc rối, chờ sau khi giải quyết xong hai người này, chúng ta lại uống rượu chúc mừng một phen.”

Người nói chuyện chính là một vị Tiên Vương diện mạo lão nông, làn da ngăm đen, dáng vẻ thật thà.

Chương 977 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!