Lúc này hai mắt Thần Vũ Hầu mù lòa, hốc mắt là hai lỗ máu, đang chảy máu, trên người có mấy vết kiếm sâu có thể nhìn thấy được xương, dáng vẻ cực kỳ nhếch nhác, còn bên cạnh chân ông ta là thi thể Yến Kinh Vân. Tuy rằng nhếch nhác nhưng ông ta lại điên cuồng cười lớn: “Haha haha… Tinh Cực Tiên Vương! Ngươi chạy phải không? Trả lại mạng cho tỷ tỷ ta!”
Ai cũng không nghĩ tới Thần Vũ Hầu này ở thời khắc mấu chốt, đánh ra một đòn chí mạng.
Vốn không ai để ý đến ông ta trong cuộc đại chiến, ông ta vẫn luôn chiến đấu với hộ vệ Yến Kinh Vân của Tinh Cực Tiên Vương.
Hơn nữa bởi vì hai người bọn họ đều là Đại La Kim Tiên, rất khó nhúng tay vào cuộc chiến Chuẩn Tiên Vương, cho nên khoảng cách chiến trường của hai người rất xa.
Nhưng chính là một nhân vật nhỏ bé không ai để ý đến như này, lại lặng lẽ giết chết Yến Kinh Vân cũng là Đại La Kim Tiên, lại ở thời khắc mấu chốt, tự hủy Trọng Đồng, sử dụng đại chiêu của tiên tộc Trọng Minh, cũng chính là đại chiêu mà Vũ Văn Hùng đã từng dùng qua hai lần, Tàn Nguyệt Chi Đồng!
Ông ta vì tỷ tỷ của mình, thật tàn nhẫn!
Đương nhiên, tàn nhẫn này không phải tàn nhẫn với bản thân, mà là tàn nhẫn đối với tộc nhân, mỗi một lần thi triển Tàn Nguyệt Chi Đồng, đều sẽ dẫn tới một tộc nhân của tiên tộc Trọng Minh bị mù lòa, thân là Đại La Kim Tiên đỉnh phong Thần Vũ Hầu, làm sao có thể không có quyền đổi mắt.
Cho nên, không có mua bán, sẽ không có sát hại, không có Tàn Nguyệt Chi Đồng, sẽ không có tộc nhân Trọng Minh bị mù lòa.
Tinh Cực Tiên Vương nhìn Thần Vũ Hầu cười điên cuồng, vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ, vừa hộc máu vừa chửi: “Bổn vương vẫn luôn đối với tỷ đệ các ngươi không tệ, nếu không phải tỷ tỷ ngươi hạ độc bổn vương, bổn vương làm sao có thể giết chết nàng ta, bây giờ ngươi bảo ta bồi thường mạng? Người ngươi nên báo thù chính xáclà Trọng Minh Tiên Vương mới đúng, nếu như không có chỉ thị của lão ta…”
“Câm miệng! Tỷ tỷ ta độc ngươi, ngươi ngoan ngoãn đi chết không phải là được rồi sao, ai bảo ngươi giết ngược lại? Còn dám vu khống lão tổ nhà ta, ngươi chết vạn lần cũng chưa đền hết tội!”
“Ngươi!!”
Phụt!
Tinh Cực Tiên Vương bị tức giận nộ khí công tâm, lần nữa phun ra một ngụm máu tươi lớn, càng lúc càng mệt mỏi.
“Thần Vũ Hầu! Tên chết tiệt nhà ngươi, ngươi lại dám đánh lén người nhà bổn đế!”
Cố Thanh Phong nóng nảy, chắc chắn hắn không thể nghĩ tới, người nhà đã sắp chạy thoát, vậy mà vào giờ khắc cuối cùng bị Thần Vũ Hầu nhúng tay vào, thất bại trong gang tấc!
Tinh Cực Tiên Vương trọng thương ngã xuống đất, cuối cùng không còn sức lực bỏ chạy nữa.
Nhìn thấy một màn này, Cố Thanh Phong đành phải toàn lực sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên, dịch chuyển tức thời tới chắn trước người Tinh Cực Tiên Vương.
Còn ba vị Chuẩn Tiên Vương cùng với Thần Vũ Hầu đang vây quanh cười nham hiểm.
Đến lúc này, hai người Cố Thanh Phong hoàn toàn lâm vào vòng vây, rơi vào đường cùng.
Tinh Cực Tiên Vương lộ vẻ tro tàn, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác tuyệt vọng.
Nghĩ đến bản thân một đời kiêu hùng, đường đường là cường giả Tiên Vương, vậy mà sẽ chết trong tay đám nhãi nhép này.
Nhưng mà khi ông ta nhìn thấy bóng dáng uy nghiêm của Cố Thanh Phong, trong lòng ông ta âm thầm hạ quyết tâm.
“Cố Thanh Phong, hôm nay ta không đi được nữa, ngươi cầm binh khí Tiên Vương của ta, Tinh Cực Châu, mau chạy đi, dựa vào thực lực của ngươi chỉ cần mặc kệ ta, nhất định có thể chạy thoát được, sau này báo thù cho ta!”
Tinh Cực Tiên Vương lại bắt đầu lập di chúc phân chia di sản.
Cố Thanh Phong cúi người xuống, nhìn dáng vẻ quyết tuyệt của Tinh Cực Tiên Vương, sắc mặt âm trầm bất định, dường như cũng đang tiến hành đấu tranh tư tưởng nào đó.
Tinh Cực Tiên Vương vội vàng nói: “Đừng hành động như nữ nhi nữa, muốn tu đạo thì phải tàn nhẫn quả quyết! Đừng quan tâm tới ta! Lấy được binh khí Tiên Vương của bổn vương, sau này chờ ngươi thành tựu Tiên Vương, rồi hãy báo thù mối huyết hận cho ta! Đi nhanh!”
Lúc này, ba vị Chuẩn Tiên Vương phong tỏa hư không điên cuồng cười nói: “Muốn chạy? Hôm nay không ai trong các ngươi có thể chạy!”
Lúc này chung quanh hư không đều bị phong tỏa, thạt sự chắp cánh cũng khó tránh.
Trong tiếng cười điên cuồng của mấy người, Cố Thanh Phong nhận lấy Tinh Cực Châu, chậm rãi đứng dậy, khi hắn đứng dậy, dường như có một cỗ thế kinh khủng ngưng tụ trên người, giờ khắc này, giống như một hung ma vạn cổ đi ra từ vực sâu.
Hắn xoay người, bình tĩnh chăm chú nhìn đám người ở đây, trong ánh mắt ẩn chứa một loại thâm trầm gần như thực chất nào đó.
“Cố Thanh Phong, chết đến nơi, ngươi còn có thủ đoạn gì nữa, cứ việc sử dụng đi.”
“Mặc dù ngươi rất khó giết, nhưng sau khi chúng ta giải quyết Tinh Cực Tiên Vương xong, sẽ liên thủ phong ấn ngươi lại, mang đến trước mặt Tiên Vương đại nhân, xem ngươi có chết hay không! Haha haha…”
Mấy người nắm chắc phần thắng trong tay cười điên cuồng.
“Cười đủ chưa?”
Một giọng nói bình tĩnh mà không nghe ra bất kỳ tâm tình dao động nào cắt đứt tiếng cười của đám người.
Chính là Cố Thanh Phong.
Mấy người nhìn chăm chú vào Cố Thanh Phong, trong đó vị Chuẩn Tiên Vương da bọc xương kia nhếch miệng cười nói: “Vẫn chưa.”
“Tốt lắm, rất tốt!” Cố Thanh Phong đột nhiên vỗ tay, hai mắt tràn ngập ma quang vô tận nhìn chăm chú vào ba người, chậm rãi nói: “Các ngươi nghĩ rằng ăn chắc bổn đế rồi sao?”
“Chứ còn gì nữa? Ha ha ha”
Chương 983 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]