Virtus's Reader
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm

Chương 152: CHƯƠNG 150. -

Lông mi Ôn Trứ Chi hơi rũ xuống, suy nghĩ một lúc mới chậm rãi nói: “Chi bằng như thế này, hai vị có thể cùng Ôn mỗ giao dịch.”

“Ngươi thật sự giải ra rồi?” Sài Côn trông có vẻ ngạc nhiên, sau đó phản ứng lại: “Ngươi muốn giao dịch như thế nào?”

Lam Linh thu liễm ý cười: “Ôn Trứ Chi, cho dù ngươi tìm được vị trí bảo vật thì sao? Chỉ dựa vào ngươi và Kim đao thương hành, liệu sẽ đi được tới đâu? Chỉ sợ giữa đường đã bị người khác ám sát rồi. Ngươi vốn dĩ không giữ được bảo vật, chi bằng ngoan ngoãn nói ra, ta có thể nể tình khuôn mặt này của ngươi mà bán ngươi linh dược.”

Ôn Trứ Chi xoay xe lăn, chầm chậm tiến về cửa đại sảnh, ngẩng đầu nhìn nữ tử đang ở sau quầy xem náo nhiệt.

“Lục chưởng quầy có muốn làm ăn không?”

Lục Kiến Vi đầy hứng thú nói: “Nói nghe thử.”

“Ta nói cho ngươi vị trí cụ thể của bảo vật cùng với bản đồ cơ quan bên trong, nếu ngươi tìm được linh dược thì nó sẽ thuộc về ta, những bảo vật còn lại đều thuộc về ngươi, như thế nào?

Giao dịch này cũng quá hấp dẫn rồi, Lam Linh và Sài Côn không cần suy nghĩ đã muốn đáp ứng.

Tại sao lại không hợp tác với bọn họ chứ!

Lục Kiến Vi một tay chống cằm, mái tóc xõa sang một bên thái dương, dưới ánh nắng lấp lánh làn da càng thêm trắng ngần, lông mày cũng toát lên thần thái linh động.

“Ôn công tử, ta không có hứng thú với bảo vật.”

Lục Kiến Vi yêu tiền nhưng tự biết lượng sức mình.

Trong mắt những kẻ khác, thực lực của nàng rất mạnh, sau lưng còn có thế lực lớn chống lưng, Ôn Trứ Chi chọn cùng nàng giao dịch là việc hợp tình hợp lý.

Nhưng người trong nhà biết việc trong nhà, Lục Kiến Vi không có sư môn, chỉ có một mình, cho dù biết bảo vật ở đâu cũng không thể đi lấy.

Xung quanh là bầy sói đói, nếu nàng thật sự đồng ý, chờ đợi Lục Kiến Vi sẽ chỉ có những lần ám sát không ngừng nghỉ.

Ôn Trứ Chi dường như không bất ngờ, lại nói: “Vậy thì đổi một vụ làm ăn khác, Ta dự định ở khách điếm dài ngày, ngươi bảo vệ ta chu toàn, giá cả vẫn là một tháng một vạn lượng.”

Thời hạn một tháng trước đã hết, hắn phải gia hạn.

Lục Kiến Vi gật đầu cười nói: “Được thôi.”

“Ôn Trứ Chi, ngươi có ý gì?” Sài Côn cau mày: “Ngươi chuẩn bị vĩnh viễn trốn trong khách điếm sao? Ngươi không cần linh dược nữa?”

Lam Linh cũng nói: “Ngươi muốn gây sự với bọn ta? Ngươi xác định bọn ta không có cách phá giải tàng bảo đồ? Đúng là nực cười.”

Ôn Trứ Chi không đáp lại, quay đầu phân phó A Nại: “Về phòng.”

Hắn rời đi dứt khoát khiến hai người Lam Linh và Sài Côn còn chưa kịp đe doạ đã thấy cửa phòng đóng sầm ngay trước mắt.

Kẻ chiến thắng cuối cùng chỉ có Lục Kiến Vi — nàng lại kiếm được một vạn lượng.

Lại năm ngày nữa trôi qua, Ôn Trứ Chi mỗi ngày đều nhàn nhã đọc sách, uống trà đánh cờ, dường như không có quá nhiều khao khát với linh dược, A Nại và Yến Phi Tàng mỗi ngày đều đi ra ngoại thành phát cháo.

Lam Linh và Sài Côn sắp đợi không nổi nữa.

Bọn họ nhận được tin tức, những dị sĩ trong Thiên Lí Lâu và Hắc Phong Bảo đều không tìm được manh mối từ bản sao chép của Tương tác tập chú.

“Ngươi thật sự tin Ôn Trứ Chi đã giải ra được tàng bảo đồ?” Sài Côn tìm Lam Linh bàn bạc.

Bọn họ tuy là đối thủ cạnh tranh, nhưng đứng trước lợi ích cũng có thể hợp tác làm cộng sự.

Lam Linh dùng ngón tay cuộn tròn thắt lưng bằng vải trên eo, nhướng mày cười nói: “Hắn tinh thông kỳ môn độn giáp, nói không chừng thật sự đã xem hiểu. Có điều Ôn Trứ Chi chỉ là một tên tàn phế, nếu không ở Bát Phương Khách điếm thì chúng ta sao lại tới mức bị động như thế?”

“Chi bằng chúng ta thử thăm dò hắn?”

“Được.”

Trong sân, Ôn Trứ Chi đang kiên nhẫn dạy Nhạc Thù, bỗng dưng có hai vị khách không mời mà tới, quấy rầy bọn họ.

“Ôn công tử, nếu Lục chưởng quầy đã không có hứng thú với bảo vật, chi bằng ngươi cùng chúng ta hợp tác?”

Ôn Trứ Chi không ngẩng đầu lên: “Các ngươi không có thành ý, ta không làm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!