Đậu Đình hỏi: "Thẩm cô nương, vì sao hắn lại hôn mê?”
"Hắn đột nhiên xông tới, ta sợ tới mức đánh hắn một cái, nên hắn ngất đi.” Lục Kiến Vi ghét bỏ: “Sao trong Thần Y Cốc lại có loại cặn bã này vậy?”
"Có lẽ là trà trộn từ bên ngoài vào.” Đậu Đình vãn hồi một chút thanh danh cho Thần Y Cốc, phân phó hộ vệ xách một thùng nước đến dội thẳng xuống đầu hắn.
Nam nhân giật mình một cái rồi mở mắt ra, ánh mắt nhìn về phía Lục Kiến Vi, tức khắc đột nhiên dính chặt trên mặt nàng, khiếp sợ chợt lóe lên trong đáy mắt.
Đám người: Quả nhiên là tên biến thái, mắt cũng sắp dính vào cô nương nhà người ta, đúng là hạ lưu.
Viên Quỳnh cảm thấy mắt của mình ô uế, nghiêng người kéo Thượng Quan Dao lại gần.
Thượng Quan Dao: “...”
"Ngươi là người phương nào?” Đậu Đình hỏi.
Lương Thượng Quân thay đổi giọng nói, giọng hắn trở nên khàn khàn khó nghe.
"Tiểu nhân là tạp dịch trong cốc, được điều tới làm việc vặt trong tiệc sinh thần của Đậu y sư.”
"Đồ biến thái!” Lục Kiến Vi lần nữa lên án.
Lương Thượng Quân nhận được tín hiệu, lập tức diễn.
"Cô nương ngài hiểu lầm rồi, ta chỉ là nhất thời quá mót nên vào nhầm chỗ, không cố ý, xin cô nương thương xót, tuyệt đối đừng đuổi ta xuất cốc, ta vất vả lắm mới vào được trong cốc tìm sinh kế, tiểu nhân”...”
"Được rồi.” Đậu Đình lạnh mặt nói: “Dược lư của ta bị thiêu cháy, chư vị cùng là y sư, hẳn là có thể cảm nhận được nỗi đau của ta. Người này lai lịch không rõ ràng, miệng lại đầy lời nói láo, không sử dụng thủ đoạn đặc thù, sợ là sẽ không khai ra sự thật.”
"Thiêu hủy dược lư không thể nhịn được! Nếu là ta thì đã đạnh gãy tay chân hắn từ lâu rồi!”
“Dám giương oai ở Thần Y Cốc, phải để cho hắn nếm thử sự lợi hại của Thần Y Cốc!
"Quá đáng, dám thiêu hủy dược lư."
Lương Thượng Quân hoảng sợ: "Tiểu nhân không biết gì cả! Thiêu hủy dược lư gì cơ, cũng tiểu nhân cũng không phải chán sống! Trong phủ của Đậu y sư có nhiều hộ vệ như vậy, làm sao tiểu nhân có thể phóng hoả được?”
Có người nói: "Người phóng hỏa chắc chắn có khinh công không tầm thường, ta thấy hắn chỉ là một tạp dịch bình thường, chắc không phải là hắn đâu.”
Lương Thượng Quân cũng có phương pháp ẩn giấu nội lực cực mạnh, người khác không thể cảm ứng được dao động nội lực của hắn, cho nên chỉ coi hắn là người bình thường.
Đây cũng trở thành phòng vệ của hắn.
"Ngươi yên tâm, chỉ là dùng chút thủ đoạn, sẽ không tổn thương đến tính mạng, hết thảy đều là vì điều tra chân tướng, ngươi thân là tạp dịch của Thần Y Cốc, nên vì Thần Y Cốc phân ưu.” Đậu Đình chính nghĩa nói: “Chư vị đều không muốn nhìn thấy phóng hỏa tặc ung dung bên ngoài đúng chứ?”
"Không muốn! Hỏi rõ ràng đi!”
"Cùng lắm thì bồi thường cho hắn một ít tiền tài." Đậu Đình lấy ra một bình thuốc từ trong tay áo.
Lục Kiến Vi cũng không muốn để cho lão động tay với Lương Thượng Quân, dặn dò Tiểu Khách: "Trong ba lô có mấy tảng đá, ném ra ngoài viện đi!”
Vào thời khắc mấu chốt, Tiểu Khách vẫn rất hữu dụng.
Mặc dù nơi này không phải khách điếm, Tiểu Khách không có cách nào vận dụng công năng giám sát, nhưng nó có thể tùy ý dịch chuyển vị trí những thứ trong ba lô cá nhân.
Âm thanh nặng nề trầm đục truyền đến, mọi người đều giật mình. Bước chân của Đậu Đình dừng lại, ánh mắt nhìn về phía tường viện.
Lương Thượng Quân đúng lúc này cử động.
Khinh công của thần trộm đệ nhất giang hồ không phải nói quá, nếu không phải hắn đụng tới Lục Kiến Vi ở nhà vệ sinh, trì hoãn thời gian chạy trốn, hắn đã rời khỏi nơi này, tiếp tục tiêu dao giang hồ từ lâu rồi.
Cũng may quá trình tuy mạo hiểm, nhưng thu hoạch lại không ít.
Lương Thượng Quân tin tưởng trực giác của mình.
Tuy rằng vị cô nương này đã tháo mặt nạ ra, khuôn mặt đã hoàn toàn thay đổi, nhưng hắn vẫn liếc mắt một cái đã nhận ra.
Chuyến đi này không chỉ trộm được dược liệu, thiêu hủy dược lư, còn đụng phải đồng đạo có "kỹ năng thần kỳ".
Nên chúc mừng một phen.