Seoul.
Một thiếu niên tóc đen mắt đen, phảng phất mất đi toàn bộ sức lực, xụi lơ trên ghế dựa máy tính, thất hồn lạc phách nhìn màn hình máy tính.
“Sao có thể như vậy?”
Hắn vẻ mặt mờ mịt nhìn ván cờ trên màn hình máy tính, trong lòng đầy vẻ khó hiểu.
Nếu chỉ là bởi vì lực lượng trung bàn của hai bên chênh lệch quá lớn, cuối cùng trong cuộc chiến đấu ở trung bàn, bị thế công hung mãnh của đối thủ đánh tan đến mức phải ném quân, như vậy chỉ có thể nói tài không bằng người, hắn tâm phục khẩu phục.
Thế nhưng, sự thật không phải như thế!
Ván cờ này, sau khi nhìn thấy tỷ lệ thắng một trăm phần trăm khủng bố của đối thủ, hắn liền chuẩn bị toàn lực ứng phó, làm tốt chuẩn bị có khả năng sẽ thua cờ.
Bởi vậy, ngay từ đầu bố cục hắn đã đánh vô cùng nghiêm túc, hắn tự nhận giai đoạn bố cục của mình, đánh đến có thể nói là không chê vào đâu được, từng bước hợp với kỳ lý, không một Hoãn thủ (nước cờ chậm/yếu).
Chính vì vậy, hắn thậm chí từng cho rằng mình ở giai đoạn bố cục đã chiếm thượng phong.
Nhưng đánh đánh, hắn lại ngạc nhiên cảm giác, quân đen của hắn không hiểu ra sao có chút tiến thoái lưỡng nan, rơi vào hạ phong.
Cho dù mãi cho đến hiện tại, hắn xem xét bàn cờ, hồi tưởng lại từng nước cờ của hắn ở giai đoạn bố cục, cư nhiên sững sờ là không biết, hắn rốt cuộc đánh sai ở đâu!
Sau khi tiến vào trung bàn, sự công sát sắc bén của quân trắng, càng là làm người ta hít thở không thông, thế công tràn ngập lực áp chế kia, tựa như cuồng phong sấm sét, kỳ hình của hắn gần như bị giết đến ngàn thương trăm lỗ!
Thứ hắn có thể cảm nhận được, chỉ có cảm giác vô lực.
Vốn dĩ bố cục đã rơi vào hoàn cảnh xấu, lực lượng trung bàn lại cách biệt như thế, cuối cùng thấy đại thế đã mất, xoay chuyển trời đất vô vọng, hắn chỉ có thể lựa chọn ném quân nhận thua, kết thúc ván cờ này.
Hai người... hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Là nghiên cứu sinh cờ vây (Viện sinh), hắn càng có thể cảm nhận trực quan chênh lệch kỳ lực giữa hắn và đối thủ, chênh lệch này... quá lớn.
“shdiide, kỳ thủ chuyên nghiệp sao?”
Hắn ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính ngẩn người nửa ngày, vẫn cứ đang suy nghĩ mình rốt cuộc bố cục chỗ nào đánh không tốt.
Hồi lâu sau, hắn mới đột nhiên ý thức được cái gì, vội vàng di chuột, xin thêm bạn tốt với shdiide.
Nhưng avatar của đối diện đã tối sầm lại, hiển nhiên là offline rồi.
Hắn có chút thất vọng, bất quá vẫn là click chuột trái, theo dõi shdiide, như vậy chỉ cần lần sau shdiide online, hắn là có thể nhận được nhắc nhở, hơn nữa còn có thể quan chiến ván cờ của shdiide.
“Mình dù sao quả thực không nghĩ ra mình đánh không tốt chỗ nào, chờ ngày mai thầy tới, bày kỳ phổ cho thầy xem, để thầy chỉ điểm một chút đi.”
Hắn nghĩ nghĩ, đứng dậy, rời khỏi phòng của mình.
Tuy rằng ván cờ này gần như là bị đối phương nghiền áp, nhưng hắn cũng không chịu đả kích quá lớn, dù sao đánh cờ trên mạng, vốn dĩ chính là đầu trâu mặt ngựa gì cũng có.
Trình độ của đối diện, tất nhiên là kỳ thủ chuyên nghiệp, hơn nữa không phải kỳ thủ chuyên nghiệp bình thường.
Hắn đi ra khỏi phòng, khi đi ngang qua phòng nghiên cứu, không khỏi hơi hơi sửng sốt, bước chân tức khắc dừng lại.
Lúc này, trong phòng nghiên cứu, chỉ có một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, hắn để một đầu tóc ngắn rẽ ngôi, trước mặt bày bàn cờ, đang một mình Đả phổ (xếp lại kỳ phổ), biểu tình chuyên chú.
“Phương Hạo Tân.”
Hắn có chút kinh ngạc, mở miệng hỏi: “Cậu còn đang Đả phổ à?”
“Ừ.”
Thiếu niên tên là Phương Hạo Tân thu hồi tầm mắt từ bàn cờ, gật gật đầu, nói: “Đang xếp phổ ván thứ hai của Trang Vị Sinh Thập Đoạn đấu với Khổng Tử Thiên Nguyên ở giải Thiên Nguyên Chiến.”
“Ván cờ kia xác thật xuất sắc, hai bên đều đánh quá diệu, tớ nhìn cũng cảm giác nhiệt huyết sôi trào, Trang Vị Sinh Thập Đoạn vẫn là gừng càng già càng cay a!”
Thiếu niên có chút cảm khái, nghĩ nghĩ, đi vào phòng nghiên cứu, ngồi xuống bên cạnh Phương Hạo Tân, hỏi: “Nói đi cũng phải nói lại, cậu đã quyết định muốn về nước rồi sao?”
“Đúng.”
Phương Hạo Tân gật gật đầu, nói: “Một tháng sau trở về, sau đó tham gia giải Định Đoạn năm sau.”
“Cậu tới bao lâu rồi? Tớ nhớ hình như đều sắp năm năm rồi? Không phải cậu đột nhiên nói muốn về nước định đoạn, tớ đều suýt chút nữa quên mất quốc tịch của cậu rồi.”
Thiếu niên hỏi: “Vì sao nhất định phải trở về? Bên phía chúng tớ mỗi năm danh ngạch kỳ thủ chuyên nghiệp tuy rằng ít hơn, nhưng với thực lực của cậu, cho dù ở chỗ chúng tớ cũng có thể dễ dàng định đoạn chứ?”
“Tuy rằng bên phía các cậu, trình độ cờ vây chỉnh thể vẫn còn thuộc hàng thượng thừa thế giới, nhưng đã kém xa trước kia rồi, trên thi đấu quốc tế, chỉ có Trang Vị Sinh Thập Đoạn một mình gánh vác.”
“Cậu muốn nâng cao trình độ, ở lại sẽ tốt hơn.”
Phương Hạo Tân trầm mặc một lát, mới chậm rãi nói: “Chính vì vậy, tớ mới càng phải trở về.”
“Hả?”
Thiếu niên nghe được lời này, hơi hơi sửng sốt.
Phương Hạo Tân từ trong hộp cờ kẹp ra quân cờ, nhẹ nhàng hạ xuống, sau đó mở miệng nói: “Nếu không, sau khi Trang Vị Sinh Thập Đoạn ngã xuống, phía sau, chẳng phải là không có một ai sao?”
“Aishhh! Lời này của cậu, nghe tớ thật muốn đánh người a.”
Thiếu niên không khỏi trừng mắt thổi râu.
Nhưng cuối cùng thiếu niên lại thở dài, nói: “Bất quá xác thật, với thiên phú của cậu mà nói...”
Thiếu niên không có tiếp tục nói tiếp, lắc lắc đầu, biểu tình có chút cô quạnh.
“Bất quá đâu, cũng bình thường, dù sao ông sơ (cao tổ phụ) của cậu là Phương Tân, kỳ thủ duy nhất ở niên đại đó thắng Thẩm Dịch, cậu trời sinh đã có gen đánh cờ.”
Thiếu niên vỗ vỗ ngực bụng, tự an ủi mình, nói: “Tớ thì khác nha, ông sơ của tớ chính là bán kim chi, tớ hiện tại có khả năng trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, đã rất giỏi rồi!”
“Ông sơ tớ không có thắng.”
Phương Hạo Tân sửa đúng nói: “Đó không phải một ván cờ công bằng, ông sơ tớ cuối cùng nhận thua, còn nữa, ba tớ, ông nội tớ, ông cố tớ, bọn họ đều không phải kỳ thủ.”
“Nói ông sơ cậu thắng Thẩm Dịch cậu còn không vui?”
Thiếu niên có chút cạn lời, hỏi: “Không hiểu nổi cậu nghĩ thế nào.”
“Ông sơ tớ để lại gia huấn, nói người khác nói thế nào ông ấy không quản được, nhưng hậu bối của ông ấy tuyệt đối không thể nói ông ấy từng thắng Thẩm Dịch.” Phương Hạo Tân nói.
“Được rồi.”
Thiếu niên lắc lắc đầu, cảm khái nói: “Bất quá nói đi cũng phải nói lại thật đúng là thổn thức không thôi.”
“Ở niên đại của Thẩm Dịch, bên phía các cậu thật đúng là hoành áp thiên hạ, không chỉ có Thẩm Dịch, còn xuất hiện kỳ thủ như ông sơ cậu vậy.”
“Khi đó, kỳ đàn các nước đều bị đè đến không ngẩng đầu lên được, cứ như là ở khoảng thời gian đó, tất cả thiên tài cờ vây đều sinh ra ở bên phía các cậu, muốn đánh cờ, phải vượt biển đến chỗ các cậu đánh.”
“Cái chết của Thẩm Dịch, cứ như là một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi (nhất kình lạc, vạn vật sinh).”
“Một thời đại hạ màn, hiện tại, là một thời đại mới tinh!”
Thiếu niên cảm khái rất nhiều, nhắc tới thời đại hơn một trăm năm trước kia, đến nay hắn vẫn sẽ thần hướng, niên đại đó để lại quá nhiều câu chuyện, quá nhiều truyền thuyết, đến nay được người ghi nhớ, được người tưởng nhớ.
Tuy rằng trong hơn một trăm năm này, hiện giờ cờ vây phát triển rất nhiều, nhưng những kỳ phổ mà các kỳ thủ khi đó lưu lại, lại như cũ làm người ta cảm thấy rung động thật sâu.
Nhìn những kỳ phổ đó, cứ như thời gian vượt qua hơn trăm năm, bọn họ trong lúc hoảng hốt, còn có thể nghe được kỳ thủ khi đó đang nói chuyện với bọn họ, nghe được thanh âm của bọn họ.
Cờ vây, còn gọi là Thủ đàm.
Khoảnh khắc quân cờ hạ xuống, đó là thiên ngôn vạn ngữ, hết thảy đều không cần nói cũng hiểu.
Phương Hạo Tân ở một bên trầm mặc không nói, tuy rằng ông sơ của hắn là Phương Tân, nhưng khi hắn sinh ra, ông cố của hắn đều đã chết, tự nhiên càng chưa từng gặp qua ông sơ Phương Tân.
Cho nên, Phương Hạo Tân đối với cái thời đại áp phục kỳ đàn thiên hạ kia, cũng cảm thấy vô cùng xa lạ và xa xôi, cũng sẽ vô cùng thần hướng.
Đột nhiên, thiếu niên dường như nghĩ tới cái gì, hai mắt sáng ngời, hỏi: “Đúng rồi, gần đây trên mạng lưu truyền một tin đồn, cậu biết không?”
“Tin đồn gì?” Phương Hạo Tân hỏi.
“Chính là Thẩm Dịch bại cục a, trên mạng nói Thẩm Dịch kỳ thật từng thua cờ, cái này không ai hiểu rõ hơn cậu đi?”
Thiếu niên vẻ mặt tò mò, hỏi: “Phương Tân là ông sơ cậu, đề tài này, không ai có quyền lên tiếng hơn cậu.”
“Giả.”
Phương Hạo Tân lắc lắc đầu, chém đinh chặt sắt nói: “Thẩm Dịch sau hai mươi ba tuổi, đến khi ông ấy cuối cùng nhân bệnh qua đời, chưa bao giờ thua một ván cờ nào.”
“Tuy rằng tớ xác thật cảm thấy là giả, nhưng nghe cậu nói ra, quả nhiên vẫn cảm giác càng có sức thuyết phục.”
Thiếu niên cười cười, đột nhiên nghĩ tới cái gì, có chút tò mò hỏi: “Đúng rồi, tớ còn muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Cậu nói.” Phương Hạo Tân mở miệng nói.
“Chính là sau khi biết tin Thẩm Dịch chết, ông sơ cậu lúc ấy có phản ứng gì a? Dù sao sau khi Thẩm Dịch chết, ông sơ cậu chính là đệ nhất nhân kỳ đàn rồi.” Thiếu niên hỏi.
Phương Hạo Tân trầm mặc một lát, sau đó mở miệng nói: “Tớ nghe ông nội tớ kể lại, sau khi biết tin Thẩm Dịch chết, ông sơ tớ chỉ thở dài một hơi, cái gì cũng chưa nói.”
“Chỉ vậy?”
Thiếu niên có chút thất vọng, nói: “Tớ còn tưởng rằng ít nhiều sẽ nói chút gì đó chứ.”
“Cái gì cũng chưa nói.”
Phương Hạo Tân lắc lắc đầu, nói: “Chỉ là tớ nghe ông nội nói, khi ông còn nhỏ, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy ông sơ tớ một mình ngồi trong phòng, nhìn bàn cờ, hộp cờ phân biệt đặt ở hai bên.”
“Hộp cờ phân biệt đặt ở hai bên?” Thiếu niên có chút không hiểu, hỏi.
“Chính là một hộp cờ đặt ở bên tay phải mình, hộp cờ còn lại đặt ở bên trái đối diện bàn cờ, hai hộp cờ đều mở ra, cứ như là... đối diện có người giống nhau.”
Phương Hạo Tân giải thích nói: “Ông nội tớ lúc ấy còn rất nhỏ, nửa đêm nhìn thấy một màn này bị dọa khóc, cho nên ông nội tớ ấn tượng rất sâu.”
Lời này nghe được thiếu niên lập tức ngẩn người tại chỗ.
Đây vốn dĩ hẳn là một câu chuyện rất kinh dị, nhưng hắn lại một chút cũng không cảm thấy kinh dị, thậm chí cảm xúc có chút mạc danh phức tạp, buồn bã mất mát.
“Haizz...”
Thiếu niên lắc lắc đầu, cuối cùng thở dài một tiếng, muốn nói cái gì, lại không biết nói cái gì cho tốt.
“Đều là chuyện cũ rồi.”
Phương Hạo Tân mở miệng nói: “Nếu cậu có thể trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, lần sau gặp lại, chúng ta chính là đối thủ.”
“Mượn lời chúc của cậu.”
Thiếu niên ủ rũ cụp đuôi nói: “Tớ cũng không giống cậu, định đoạn nói định là có thể định, tớ phải vận khí phi thường tốt mới được, tóm lại, hy vọng tớ có thể trước mười tám tuổi định đoạn đi, haizz, không hổ là người trong huyết quản chảy dòng máu của Phương Tân.”
“Tớ vừa rồi đều nói qua, ba tớ, ông nội tớ, ông cố tớ, bọn họ đều không phải kỳ thủ.”
Phương Hạo Tân phản bác nói: “Dựa theo cách nói của cậu, bọn họ hẳn là đánh cờ cũng rất lợi hại, nhưng sự thật là bọn họ đều không biết đánh cờ cho lắm.”
“Được rồi được rồi, không ảnh hưởng không ảnh hưởng.”
Thiếu niên lắc lắc đầu, không muốn tiếp tục tranh luận đề tài này, nói: “Cậu trở về cũng là chuyện tốt, bằng không cậu ở đây, áp lực càng lớn hơn.”