CHÂN TƯỚNG GẦN NHƯ LỘ DIỆN!
Chân tướng gần như lộ diện!
"Cố Trường Ca..."
"Chắc chắn là tên gia hỏa này..."
Nguyệt Minh Không khẽ nghiến răng, gần như lập tức kết luận.
Ngoại trừ Cố Trường Ca, nàng đã nghĩ về tất cả các khả năng, không thể nghĩ ra bất kỳ ai khác lại có những thủ đoạn khủng khiếp như vậy.
Nàng đột nhiên có chút tức giận.
Cái tên không có lương tâm này, lại âm thầm giấu diếm nàng bấy lâu nay!
Tuy nhiên nghĩ đến bản thân mình cũng lén lút che dấu hắn hạ giới, Nguyệt Minh Không không biết phải nói gì.
Dù sao nói đi nói lại, nàng cũng đuối lý, mặc dù nàng mong muốn giải quyết Nhân Tổ chuyển thế giúp Cố Trường Ca, nhưng Cố Trường Ca không hề hay biết.
Hiện tại xem ra, Cố Trường Ca đã động tay chân gì đó trên người nàng.
Vì vậy mới có thể biết được tung tích của nàng, bí mật theo nàng xuống Hạ giới, hơn nữa lại âm thầm trốn trong bóng tối, từ đầu đến cuối không lộ ra ngoài.
Vị thượng tiện thần bí đó, cũng là hình tượng Cố Trường Ca giả vờ làm ra.
Hơn nữa, Nguyệt Minh Không đã nghĩ đến sự kỳ lạ trước khi Khương Dương đến cuộc hẹn.
Bây giờ xem ra lúc đó Cố Trường Ca đã âm thầm giúp nàng, bằng không Khương Dương sẽ không thành thật tới để nàng bày mưu tính kế.
Đủ các loại việc liên kết lại khiến Nguyệt Minh Không không khỏi xoa lông mày của mình.
Trước đây, nàng cảm thấy Cố Trường Ca để kẻ nằm vùng bên cạnh mình, nói rằng rất tin tưởng nàng, nhưng thực ra vẫn đang chú ý đến hành động của nàng.
Lúc ở trong Tiên Cổ đại lục, Cố Trường Ca cũng nhờ thủ đoạn này từ đó tìm được nàng rất nhiều lần.
Nhưng rõ ràng nàng đã dọn dẹp sạch sẽ mọi người xung quanh mình một lần, nhưng làm thế nào mà Cố Trường Ca lại tìm thấy nàng?
"Có vẻ như hành động mình rời khỏi Cố gia lúc đó đã làm cho Cố Trường Ca hoài nghi, nên mới đi theo.”
Nguyệt Minh Không tự nói với chính mình, nhanh chóng tìm ra điểm đáng ngờ dẫn đến sự hoài nghi của Cố Trường Ca.
Chắc là lúc nàng rời khỏi yến hội, biểu hiện quá vội vàng.
Mà Cố Trường Ca là người chu đáo tỉ mỉ, hắn đương nhiên sẽ chú ý để điểm đáng ngờ này.
Nguyệt Minh Không ngược lại cũng không vội suy nghĩ khi trở lại thượng giới làm thế nào để giải thích cho Cố Trường Ca.
Nếu Cố Trường Ca đã đi theo một đường đến đây, tất cả việc mình làm chắc chắn đều nằm trong tầm mắt của hắn.
Nguyệt Minh Không không tin rằng Cố Trường Ca sẽ tiếp tục nghi ngờ đề phòng nàng.
"Nhưng tên gia hỏa này dù sao cũng còn có lương tâm, hắn không định để ta một ngụm canh cũng không thể uống.”
Sau khi Nguyệt Minh Không hiểu rõ những chuyện này, mới thở phào nhẹ nhõm lộ ra chút ý cười.
Lúc này không có bất kì điều bất thường nào.
Những hạt Niết Thế Thanh Liên này, dường như là Cố Trường Ca đặc biệt để lại cho nàng.
Ông!!
Vì vậy, nàng vung tay áo lên, một trận ánh sáng đầy màu sắc quét qua, trực tiếp thu hết toàn bộ.
Sau đó, nàng rời khỏi đây, dự định giải quyết một số rắc rối để không bại lộ tung tích, sau đó trở lại Thượng giới.
Nếu Cố Trường Ca đã tự mình ra tay giải quyết được phiền phức tiềm tàng lớn nhất của Nhân Tổ, nàng còn phải lo lắng gì nữa.
Bây giờ Cố Trường Ca nếu không muốn nhìn thấy nàng, vậy nàng cũng biết dựa vào thủ đoạn của mình, không thể tự mình đi tìm Cố Trường Ca.
Một số chuyện, xem ra chỉ có sau khi trở lại Thượng giới mới có thể đi hỏi hắn.
Tuy nhiên, nàng lo lắng với tính khí của Cố Trường Ca lúc đó sẽ không thừa nhận , nói rằng tất cả những điều này không liên quan gì đến hắn, ngược lại nói không chừng còn trả đũa lại, trách nàng lén lút xuống Hạ giới...
Không thể không nói, Nguyệt Minh Không đối với tính tình của Cố Trường Ca hiện tại không nói là hoàn toàn hiểu rõ, nhưng cũng đã đoán được rất rõ ràng.
Cố Trường Ca để lại hạt Niết Thế Thanh Liên cho nàng, đã chứng tỏ nàng trong mắt Cố Trường Ca đã chiếm một vị trí nhất định.
Điều này vẫn khiến Nguyệt Minh Không rất vui mừng.
Nàng trước giờ trước mặt thủ hạ vẫn luôn lãnh đạm, hôm nay không khỏi lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tiên nhan tuyệt thế, phong hoa vô song.
...
Hết chương 566.
Chương 567. Vỡ òa
Mà bên kia, sau khi bị thân ảnh mang sương mù ngập trời đánh xuống Thiên trì.
Yêu Yêu cảm thấy rằng bản thân đã rút lui khỏi trạng thái thờ ơ lạnh lùng, xem mọi thứ như con kiến.
Nàng không còn sở hữu sức mạnh chí cường, tùy tay có thể hủy thiên diệt địa, nàng lại một lần nữa trở thành một tiểu nữ hài yếu đuối thậm chí không giết nổi một con gà.
Mà nàng hiện tại đang dần rơi xuống đáy hồ.
Bất lực mà tuyệt vọng, đừng nói vùng vẫy, ngay cả một chút sức lực cũng không sử dụng được.
Uy áp kinh hoàng từ trên cao giáng xuống, ngang mặt hồ vẫn có sóng xung kích kinh khủng không gì sánh được.
Dưới áp lực như vậy, tất cả sinh linh chỉ có thể lựa chọn quỳ trên mặt đất không dám động đậy.
Yêu Yêu biết rằng với năng lực của bà bà, chỉ có thể lựa chọn quỳ phục trên mặt đất, không dám động đậy.
Bọn họ đã xé rách quan hệ với Khương Dương, vì vậy hắn ta sẽ không thể nào ra tay cứu bà bà.
Nghĩ đến những điều này, Yêu Yêu cảm thấy hơi buồn bã.
Lại nói, chuyện này không liên quan gì đến bà bà.
Bà bà theo nàng đến đây, hoàn toàn có thể ở bên ngoài, nhưng vì nàng, mà đem tính mạng của mình lưu lại đây.
Dù sao loại tồn tại khủng bố kia, e rằng ngoài sư tôn ra, không có ai có thể chiến thắng?
Nếu nàng chết ở đây, có thể bồi sư tôn và bà bà, cùng với người ca ca Khương Dương đã không gặp từ lâu.
Cảnh vật hiện lên trong đầu nàng.
Có những cảnh là lúc nhỏ chơi đùa với ca ca, cũng có những ngày tháng bên bà bà, nhưng càng nhiều hơn đó chính là những sớm chiều bên cạnh sư tôn.
"Yêu Yêu không thể báo thù cho sư tôn….”
“Chỉ là con sẽ lập tức được thấy người rồi.”
Lúc này, điều nàng hối hận nhất và không nỡ từ bỏ chính nhất chính là không tìm ra dấu vết của Cố Trường Ca, không giết được Khương Dương, báo thù cho sư phụ và ca ca.
Ông!!
Yêu Yêu nhắm chặt mắt, không để ý đến vị trí trung tâm lông mày của mình, hoa văn giống như cánh hoa đào đang nở rộ rực rỡ, chiếu rọi đáy hồ tối đen trở nên sáng lạn.
Có một thứ ánh sáng kỳ lạ ló dạng ở đó.
Mơ hồ có thể nhìn thấy một cây đào với rễ cắm sâu ở vô tận hỗn độn, thần liên rũ xuống dài thườn thượt.
Cũng vào lúc này, Yêu Yêu cảm thấy như mình đã rơi xuống đáy vực sâu.
Nhưng tại sao không có cảm giác như rơi xuống bùn mà lại ấm áp như vậy?
Cũng không có sự lạnh lẽo và tăm tối như trong tưởng tượng.
Giống như ngày hôm đó từ không trung rơi xuống, đột nhiên được sự tôn đón được.
Nàng muốn mở to mắt.
Nhưng ngay sau đó, một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai nàng, giống như một dòng suối trong vắt chảy qua khe đá, tự nhiên ấm áp.
"Tiểu nha đầu, sao lại không nghe lời, kêu ngươi ở Tiên Luân Thánh địa đợi ta, sao lại một mình lén lút chạy đến đây?”
Nghe thấy những lời quen thuộc này, Yêu Yêu đột nhiên mở mắt ra nhìn cảnh tượng trước mắt một cách khó tin.
Không biết từ khi nào, hồ nước gần đó đã được làm sạch, tạo thành một không gian ấm áp tuyệt đối.
Mà bạch y nam tử lên tiếng trước mặt đang giữ chặt nàng chẳng phải là sư tôn mà nàng quen thuộc hay sao?
"Không thể nào, sư tôn không phải đã chết rồi sao? Chẳng lẽ đây là địa phủ trong truyền thuyết? Ở địa phủ nhìn thấy sư tôn rồi…”
Yêu Yêu nhìn mọi thứ trước mắt với vẻ hoài nghi, rồi khẽ lẩm bẩm, cảm thấy mình đã chết rồi nên mới nhìn thấy sư tôn ở nơi này ...
Chỉ là sư tôn, người thật đẹp trai!
Thảo nào ngày thường không thể nhìn thấy khuôn mặt thật, phải dùng sương mù che lại, để không cho mọi người nhìn thấy.
Bằng không nhiều nữ tử như vậy nhìn thấy, còn không phải là đua nhau tranh đoạt để làm sư nương của nàng sao.
Nghĩ đến điều này, Yêu Yêu đột nhiên có chút vui vẻ, mặc dù đã chết nhưng cuối cùng nàng cũng hoàn thành được một ước nguyện mà nàng hằng mong ước.
Cuối cùng nàng cũng thấy rõ sư tôn trông như thế nào, từ trước đến nay nàng luôn biết sư tôn vẫn còn rất trẻ.
Không phải loại dáng vẻ lão ngoan đồng nặng nề.
Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên không biết dũng khí từ đâu ra, vươn bàn tay nhỏ bé của mình, như ma xui quỷ khiến đã sờ vào khuôn mặt của sư tôn.
Dường như muốn nhìn xem, sư tôn trước mặt là thật hay giả.
Tuy nhiên, một bàn tay đã chặn trước mặt nàng, còn thuận thế gõ vào đầu nàng một cái.
Đồng thời kèm theo giọng nói hơi bất đắc dĩ.
"Tiểu nha đầu này, đang suy nghĩ lung tung cái gì, sư tôn của ngươi lợi hại như vậy, làm sao có thể chết được, cho dù có ở địa phủ, sư tôn cũng có thể dẫn ngươi trở về.”
"Hả?!"
Cái đầu nhỏ của Yêu Yêu đột nhiên không thể suy nghĩ gì nữa, sư tôn sao lại đột nhiên nói như vậy? Chẳng lẽ tất cả những chuyện này hoàn toàn là do chính mình tưởng tượng?
Hay là nói sư tôn thực sự chưa chết? Bản thân mình cứ nghĩ sai.
"Sư tôn..."
Yêu Yêu định mở miệng hỏi lại lần nữa.
Nhưng mà, ngay sau đó, sư tôn trước mặt nàng đột nhiên di chuyển thân ảnh, áo bào vung lên, toàn bộ nước hồ bắt đầu mênh mông cuồn cuộn, giống như bị một đôi bàn tay to vô hình đẩy ra, tất cả đều bị cắt đứt ra bên ngoài.
Sau đó, dẫn nàng phóng lên tận trời, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Yêu Yêu có phản ứng chậm hơn nữa, cũng đã phản ứng kịp.
"Sư tôn, sự tôn người thật sự là chưa chết..."
Nàng không khỏi kêu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngấn lệ, lập tức khóc lên như hoa lê trong mưa, ôm chặt Cố Trường Ca.
Sư tổn vẫn ổn, sư tôn không có chết.
Những cảm xúc lo lắng, bất an, buồn bã, bi thương,… thi nhau trào dâng, như vỡ òa, nước mắt không ngừng rơi.
Hết chương 567.
Chương 568. Đoàn tụ
"Sư tôn làm sao có thể chết? Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?"
Cố Trường Ca bất lực sờ đầu nàng, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết, sau đó nói: "Có vẻ như trong khoảng thời gian này, bởi vì không có sư tôn, thật sự xảy ra không ít chuyện mà.”
"Xin lỗi, sư tôn làm ngươi lo lắng rồi."
Vào lúc này, chắc chắn hắn không thể nói rằng hắn thực sự đã trốn ở sâu trong Vũ Hóa Thiên trì để ngồi xem màn kịch này.
Dù sao cũng chỉ với Yêu Yêu rằng lúc đó hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị nhốt tại đây, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Đối với nha đầu đơn thuần thiện lương này, Cố Trường Ca cũng không biết phải nói cái gì, chỉ có thể sau này bù đắp cho nàng nhiều hơn mà thôi.
Nếu đã làm sư tôn của nàng, hắn đương nhiên không thể tùy ý bỏ rơi nàng được.
Bất kể từ phương diện nào mà nói, đều là như thế.
Hơn nữa, lúc nãy cho dù hắn không hiện thân, Yêu Yêu cũng sẽ không có chuyện, thân là đạo quả, sức mạnh mà nàng thể hiện, hiện tại chỉ là một phần nhỏ.
Chỉ với hồ nước này, làm sao có thể dìm chết được nàng?
Chỉ là nàng không biết điều đó, luôn ở đó lo lắng vớ vẩn mà thôi.
Nghe những lời của Cố Trường Ca, Yêu Yêu càng khóc dữ dội hơn, như muốn trút bỏ mọi buồn phiền trong khoảng thời gian này.
Cố Trường Ca khẽ lắc đầu, lúc này mới độ một hơi khí tiên linh vào, để tránh nàng bị tổn thương tâm thần.
Dưới sự vui buồn lẫn lộn, rất dễ bị như vậy.
Trong lòng tiểu nha đầu này, bản thân mình đã chiếm một vị trí không gì sao sánh được.
Mà rất nhanh, Yêu Yêu từ từ vượt qua khỏi cảm xúc vui buồn tột độ này.
Nghĩ đến hành động vô lễ mình vừa làm, mặt nhỏ của nàng khẽ đỏ bừng.
Nàng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hoàn mỹ như bảo thạch động lòng người nhìn chằm chằm vào Cố Trường Ca: "Sư tôn, lần sau đừng để Yêu Yêu ở một mình, được không?"
Nhìn thấy giọng điệu gần như van xin của nàng, Cố Trường Ca không khỏi lắc đầu và mỉm cười.
Sau đó ôn hòa nói:
"Sư tôn sao có thể để cho ngươi một mình được, chẳng phải đã đồng ý với ngươi cho dù ngươi không thể tu luyện, vi sư cũng sẽ nuôi ngươi sao?”
"Tiểu nha đầu cả ngày trong đầu toàn nghĩ ngợi lung tung cái gì, ngươi là đồ đệ của vi sư mà.”
Yêu Yêu hơi sững sờ khi nghe điều này, không hiểu sao lại không thể vui được.
Giọng điệu cũng trầm xuống một chút như mất mát gì đó.
“Yêu Yêu đối với sư tôn mà nói, chỉ là đồ đệ sao…”
"Tất nhiên đó không chỉ là đồ đệ, vi sư không phải nói với ngươi rồi sao, có khi vi sư còn thân hơn cả những người thân thiết nhất.”
Nghe vậy, Cố Trường Ca sờ đầu nàng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng ôn hòa như thường lệ….
Đối với câu trả lời của Cố Trường Ca, mặc dù đã hài lòng hơn câu trả lời đầu tiên, nhưng Yêu Yêu vẫn có chút buồn bực.
Nàng không biết mình còn nhỏ tuổi như vậy, đang buồn bực chuyện gì cơ chứ?
Sư tôn có lúc là người thân thiết hơn cả những người thân của mình.
Nàng luôn tâm niệm câu này.
Hiện tại ca ca không còn nữa, bà bà chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều, người thân duy nhất còn lại của nàng cũng chỉ có sư tôn thôi.
"Thù của ca ca Khương Dương của ngươi, vi sư đã giúp ngươi báo rồi, sau này ngươi không cần buồn nữa”
"Ở sâu trong Vũ Hóa Thiên Trì, ta nhìn thấy hắn ta, từ trong miệng của hắn ta biết được chuyện của ngươi, liền thuận tay giết hắn ta.”
"Nhưng kẻ đoạt xá ca ca ngươi chỉ là một luồng chân hồn của Tiên Luân Chí Tôn, hung thủ thật sự vẫn còn đang ở đâu đó trên Thượng giới.”
"Nhưng Yêu Yêu yên tâm, đến lúc đó vi sư sẽ tự mình tìm hung thủ…”
Sau đó, Cố Trường Ca tiếp tục mở miệng, chủ động bàn về chuyện ca ca của nàng.
Khương Dương đã chết, Luân hồi ấn vẫn còn đang tiêu hóa trong đại Đại đạo bảo bình.
Tất nhiên, hắn không thể nói với Yêu Yêu về quá trình chi tiết này.
Mặt khác, Yêu Yêu không biết thân phận thực sự của Khương Dương, Cố Trường Ca đã nói với nàng hung thủ thật sự là Tiên Luân Chí Tôn, nàng nhất định sẽ tính món này với Tiên Luân Chí Tôn đầu tiên.
Có tầng nhân quả này, cho dù cây đào sau lưng Yêu Yêu muốn tính toán điều gì, cũng không thể tìm ra kẽ hở gì.
Xét cho cùng, Tiên Luân Chí Tôn thực sự là đồng phạm của Nhân Tổ.
Dấu vết về sự tồn tại của Nhân Tổ đã bị Cố Trường Ca xóa đi?
Đến lúc đó tra cũng chỉ có thể tra được đến trên đầu của Tiên Luân Chí Tôn, dù sao Tiên Luân ấn, Tiên Luân Thánh địa đều là hắn lưu lại lúc rời khỏi Thiên Thần giới.
"Con biết rồi, tạ ơn sư tôn.”
Yêu Yêu nghe Cố Trường Ca nói như thế, gật đầu.
Mối hận này, cho dù Cố Trường Ca không ra tay, nàng cũng sẽ cố gắng hết sức để giải quyết.
Bây giờ Cố Trường Ca đã giúp nàng giải quyết một phần, nhưng phần còn lại Yêu Yêu cảm thấy phải do tự nàng giải quyết.
"Yêu Yêu..."
Lúc này, Ngân Hoa bà bà, người luôn trốn bên cạnh Thiên trì, đột nhiên hét lên vì kinh ngạc vui mừng, hoảng sợ. Khuôn mặt già nua rưng rưng, vô cùng phấn khích.
Lúc đó Yêu Yêu rơi vào Thiên trì, bà muốn cứu nàng.
Nhưng thân ảnh khủng khiếp sừng sững giữa trời cao, hào quang của nó ngăn cản mọi hướng, bao trùm cả thế giới, khiến bà sợ hãi không dám di chuyển.
Đối với an nguy của Yêu Yêu, Ngân Hoa bà bà đương nhiên vô cùng lo lắng, nhưng bà chỉ có thể lo lắng không yên, không thể động đậy.
Bà thực sự không nghĩ đến Yêu Yêu sẽ được Cố Trường Ca tự mình vào đó cứu ra.
"Bà bà…”
Yêu Yêu lúc này cũng vô cùng kinh ngạc, nàng cứ tưởng bà bà sẽ chết dưới tay của thân ảnh kinh khủng đó, nhưng không ngờ bà bà lại sống sót.
“Bà cháu hai người đoàn tụ với nhau đi.”
"Ta còn có chuyện chưa giải quyết."
Mà lúc này, Cố Trường Ca đặt Yêu Yêu xuống nói với một giọng nhẹ nhàng, đôi mắt nhìn về phía thân ảnh đáng sợ trên bầu trời.
“Vâng, sư tôn.”
Yêu Yêu rất hiểu chuyện, biết Cố Trường Ca đang nói chuyện gì lúc này.
Ánh mắt nàng không khỏi hiện lên vẻ ngưỡng mộ.
Sương mù xám xịt cuồn cuộn, núi lở đất mòn, đến vòm trời cũng bị thủng một lỗ, bị đốt sập giống như mặt kiếng nứt ra từng khúc, rớt xuống.
Cảnh tượng như vậy vô cùng kinh khủng, không chỉ đám người Yêu Yêu, Ngân Hoa bà bà khiếp sợ bất an, cũng làm cho rất nhiều Chí Cường giả ở Thiên vực đều cảm thấy hoảng sợ.
Bầu trời sụp đổ, xuất hiện những vết nứt kinh khủng như vậy, lúc này ai có thể vá trời đây?
Hết chương 568.
Chương 569. Vá trời
Oanh!!
Lúc này, mọi người đột nhiên chú ý tới Cố Trường Ca.
Thân ảnh khủng khiếp bao phủ trong màn sương mù dày đặc màu xám trên bầu trời, đạo uy áp đáng sợ với ánh mắt lạnh lùng vô tình đột nhiên rơi xuống, khí huyết cuồn cuộn, theo trời đất rung chuyển.
Loại khí tức này quá kinh khủng.
Nó như thể một pho Vô Thượng Chân Ma đang thức tỉnh.
Giờ khắc này, không chỉ là toàn bộ Thiên vực, thậm chí các vực khác của Thiên Thần giới, Địa vực, Huyền vực, Hồng vực... Đều cảm nhận được loại khí tức cái thế này.
Chư thế tan tành, vũ trụ sụp đổ!
Vô số sinh linh và tu sĩ run rẩy dưới loại khí tức này, thần hồn đều muốn vỡ tung, như thể đang đối mặt với thiên tai thảm họa.
Chuỗi quy tắc thần liên đáng sợ đan xen vào nhau ở đó, ngọn lửa xuyên qua bầu trời, các ngôi sao run rẩy rơi xuống, muốn hủy trên mặt đất!
Cả thế giới dường như sắp diệt vong.
"Quá kinh khủng..."
“Vũ Hóa Thiên trì rốt cuộc ẩn giấu tồn tại gì? Tại sao cảm thấy khí tức này đã vượt qua phạm trù thế giới này có thể tiếp nhận?”
"Đúng vậy, đây rốt cuộc là đại ma đáng sợ như thế nào, chỉ thức tỉnh thôi đá phá thủng vòm trời, cái này nhất định mang đến tai ương cho chúng sinh.”
"Cái này nên làm thế nào đây…”