Virtus's Reader
Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ

Chương 7: CHƯƠNG 7: UY NGHI CỦA TRẬN PHÁP ĐẾ CẤP, TƯ THẾ KHIÊU CHIẾN THIÊN ĐỊA (2)

Sau khi Lục Tiêu Nhiên đưa đan dược, hắn lại mở miệng nói tiếp:

"Thành công không phải ở tốc độ mà là chất lượng, ngươi đột phá một mạch từ Đoán Thể, Hậu Thiên, Tiên Thiên lên đến Tông Sư Cảnh, đều là nhờ vào căn cơ được tích lũy trước kia của mình và sức mạnh của công pháp Đế cấp cực phẩm. Nhưng ngươi không nên liều lĩnh tham công, bởi vì những cảnh giới về sau: Linh Cảnh, Sơn Hải, Luyện Thần, Phản Hư, Tạo Hóa, Phá Vọng, Kham Ly, Vương Cảnh, Hoàng Cảnh, Tôn Cảnh, Thánh Cảnh, Đế Cảnh... không chỉ dựa vào tu luyện, mà còn phải kết hợp với cấp bậc tinh thần thì mới đột phá được. Nếu không, chỉ cần bất cẩn một chút, ngươi rất có thể sẽ bị tẩu hỏa nhập ma."

"Vâng! Đệ tử tuân mệnh, vừa hay, đệ tử cũng đang muốn xây một chỗ ở cho riêng mình."

Lục Tiêu Nhiên khẽ gật đầu.

"Nếu thế thì ngươi cứ chọn đất xây phòng cho mình đi, vi sư cũng cần phải đi tu bổ lại trận pháp Chỉ Thủy Phong một lát.”

Dứt lời, Lục Tiêu Nhiên quay người rời đi.

Vân Ly Ca vội mở miệng: "Sư tôn, đệ tử có thể giúp người."

"Ngươi chưa đủ tư cách."

Lục Tiêu Nhiên thản nhiên bỏ lại năm chữ, khiến khuôn mặt của Vân Ly Ca không nhịn được mà thoáng co rúm lại, chỉ có thể cười xấu hổ.

Nghĩ cũng đúng, sư tôn là cao nhân bậc nào? Hắn muốn bố trí trận pháp, với chút đạo hạnh tầm thường này của mình thì có thể giúp được gì?

Chỉ trong chốc lát, tâm trạng của Vân Ly Ca đã bình thường trở lại.

Ánh mắt hắn trở nên kiên định, toát lên thần thái xán lạn như xưa.

"Nếu không có sư tôn, cả đời này ta chắc chắn không thể báo thù, nhưng bây giờ đã có sư tôn dạy bảo, ta tin rằng mình tuyệt đối có thể báo thù."

"Nhưng sư tôn nói cũng rất có lý, số mệnh của tên khốn kiếp kia thật sự không tầm thường, trước khi thực lực của bản thân đủ mạnh, ta nhất định không thể tùy tiện đi đối phó hắn. Nếu không, ta rất có thể bị người giết ngược lại. Ta phải làm một người khiêm tốn, nỗ lực tu luyện, chờ đến khi tu vi của bản thân đủ mạnh rồi thì chắc chắn sẽ giết chết hắn!"

"Trước mắt, đặt một mục tiêu nhỏ: theo kịp bước chân của sư phụ trong vòng mười năm!"

Đương nhiên Lục Tiêu Nhiên không biết suy nghĩ Vân Ly Ca, sở dĩ hắn nói Vân Ly Ca không đủ tư cách là bởi vì hắn chuẩn bị bày ra trận pháp Đế cấp cực phẩm vừa được tặng.

Lúc trước trận pháp cao cấp nhất mà hắn bày được cũng chỉ là trận pháp Địa giai.

Đẳng cấp của trận pháp, đan dược, pháp bảo, từ thấp đến cao theo thứ tự lần lượt là: Hoàng, Huyền, Thiên, Thánh, Đế.

Mỗi giai tầng lại được phân ra làm bốn cấp độ nhỏ là: cực, thượng, trung, hạ.

Trước đó, trận pháp phòng ngự của Chỉ Thủy Phong được tổ hợp từ tám trận pháp Địa giai cực phẩm, cũng chỉ tương đương với một trận pháp Thiên giai thượng phẩm mà thôi.

Trận pháp này dùng để phòng ngự Phá Vọng Cảnh thì không thành vấn đề.

Nhưng Lục Tiêu Nhiên vẫn còn hơi lo lắng, dù sao thế giới của hắn cũng đã xuất hiện một kẻ bật hack, chính là kẻ đánh tan Vân Ly Ca.

Lục Tiêu Nhiên thật sự không dám xem thường những khí vận chi tử trong truyền thuyết kia.

Bởi vậy, trận pháp Đế cấp này nhất định phải được dựng lên.

"Càn, Khôn, Khảm, Ly..."

Từng mắt trận được bố trí hoàn hảo, đặt linh thạch vào, cấu tạo thành toàn bộ trụ cột của đại trận, sau đó, Lục Tiêu Nhiên bấm ngón tay thành quyết.

"Bát Quái Phong Thiên Trận, mở!"

Một tiếng quát vang, đại trận đột nhiên được kích hoạt, trong chốc lát, gió mây cuồn cuộn, trời đất mịt mù, sấm sét kéo tới, bão táp dữ dội.

Ầm ầm...

Toàn bộ linh khí trên đất như nhận được lời triệu tập vô hình, điên cuồng tụ tập về phía Thiên Ma Tông từ bốn phương tám hướng.

Một màn này lập tức làm kinh động các chư vị trưởng lão cao tầng của Thiên Ma Tông.

Mọi người dồn dập bay ra khỏi gian phòng của mình, ngóng nhìn lên bầu trời, trong lòng không ngừng chấn động.

"Là thiên uy! Sao Thiên Ma Tông chúng ta lại dẫn đến thiên uy buông xuống? Ai đã làm tất cả chuyện này sau lưng?"

“Chẳng lẽ là lão tổ của Thiên Ma Tông chúng ta?”

“Đúng vậy, tất nhiên là do lão tổ đã đột phá, ngoài lão tổ ra, không ai có năng lực như vậy.”

Nhưng vừa dứt lời thì một luồng khí thế oai hùng bùng nổ từ sâu bên trong Thiên Ma Tông.

Gần như trong nháy mắt khí thế đó xuất hiện, một bóng dáng nhanh chóng bay ra.

“Tham kiến lão tổ.”

Một đám cao tầng Thiên Ma Tông lập tức cung kính cúi chào.

Mà vị lão tổ Thiên Ma Tông đó chỉ có vẻ nghi ngờ và khiếp sợ mà lên tiếng:

“Rốt cuộc là ai đã dẫn động thiên uy?”

Mọi người ngẩn ra, tỏ vẻ không thể tin được hỏi:

“Lão tổ, thiên uy không phải do ngươi dẫn đến sao?”

Lão tổ Thiên Ma Tông liên tục lắc đầu.

“Sao ta có thể dẫn động thiên uy chứ? Tu vi của ta chỉ mới đạt đến Phá Vọng Cảnh, còn lâu mới có được tư cách dẫn động thiên uy!”

“Hí ~!”

Mọi người lập tức cảm thấy da đầu tê rần.

Người dẫn động thiên uy, lại không phải là lão tổ của Thiên Ma Tông?

Rốt cuộc đó là người phương nào?

Thiên Ma Tông có cất giấu một vị cường giả tuyệt thế đến vậy sao?

Sao đến tận bây giờ bọn họ còn không biết?

Thật ra cũng chẳng thể trách bọn họ không cảm giác được.

Bát Quái Phong Thiên Trận là một trận pháp Đế cấp cực phẩm, mặc dù đã được Lục Tiêu Nhiên hạn chế ở Chỉ Thủy Phong, nhưng uy thế của nó quá lớn, đủ để bao trùm cả Thiên Ma Tông một cách dễ dàng.

Vậy nên, cho dù mọi người có vắt nát óc đi nữa thì cũng sẽ không thể tra ra được vị trí chính xác của Bát Quái Phong Thiên Trận.

Bên phía Lục Tiêu Nhiên, hắn cũng hơi kinh ngạc, hắn làm sao ngờ tới được, trận pháp Đế cấp cực phẩm lại có thể dẫn động thiên uy!

Dường như ngay cả ông Trời cũng không cho phép trận pháp như vậy được hình thành dễ dàng, cho nên mới không ngừng giáng xuống thiên uy, muốn phá hỏng đại trận.

Chương 8: Đệ tử cấp SS

Nhưng!

Bát Quái Phong Thiên Trận cũng không chịu nhường nửa bước, cũng phát ra uy thế của mình, ngưng tụ đại địa chi lực, chống lại thiên uy.

Hai bên đánh nhau, trời đất âm u. Vào lúc này, vạn vật sinh linh dường như trở thành con kiến hôi đóng vai trò người xem, chỉ có thể ngước nhìn hai bên chiến đấu mà không có cách nào nhúng tay vào.

Cuối cùng, lôi vân thiên uy phát ra một tiếng sấm kinh thiên động địa rồi dần dần biến mất.

Bát Quái Phong Thiên Trận đã lấy phong thái của Đế cấp mà đánh lui thiên uy!

Điều này khiến cho Lục Tiêu Nhiên cực kỳ chấn động!

Đây chỉ là một trận pháp, nhưng bởi vì nó đã đạt đến Đế cấp, nên sinh ra ý chí chống lại Trời cao.

Vậy Đại Đế chân chính sẽ đáng sợ đến mức nào?

Lúc này, Lục Tiêu Nhiên bỗng muốn thu nhận thêm vài đồ đệ nữa, để sớm ngày bước vào cảnh giới Đại Đế trong truyền thuyết kia!

Nhưng tiếc rằng, đồ đệ đâu phải muốn có là có liền.

Chuyện này còn phải xem vận may.

“Quên đi, tạm thời cũng không gấp được, hay là đi tu luyện Thanh Đế Trường Sinh Quyết trước vậy.”

Lục Tiêu Nhiên lắc đầu, dựng lên một khối bia đá ở vùng biên giới Chỉ Thủy Phong.

Chỉ Thủy Phong là nơi cấm địa, người lạ chớ vào, nguy hiểm đến tính mạng.

Sau đó, hắn quay trở về gian phòng của mình để bế quan.

Hắn còn chưa bố trí, một trận pháp Đế cấp cực phẩm khác, đại trận Tử Tiêu Thần Lôi.

Đại trận Đế cấp vốn rất mạnh mẽ, ngang ngược, thậm chí dù bị cường giả Đế cảnh công kích thì cũng có thể chống cự lại không ít.

Một Bát Quái Phong Thiên Trận đã đủ để bảo vệ Chỉ Thủy Phong rồi.

Hơn nữa, Tử Tiêu Thần Lôi Trận vô cùng hung hiểm, một khi kích hoạt thì tất cả sinh linh bên trong trận pháp đều sẽ bị thần lôi phá hủy, sát khí sát phạt quá nặng, không thích hợp để bố trí tại nơi ở của mình.

Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là vì linh thạch.

Khi hắn mở gói quà của Vượng Tài, không một gói quá nào có linh thạch, mà việc bố trí đại trận Đế cấp tiêu hao quá nhiều. Một Bát Quái Phong Thiên Trận đã ép khô tất cả của cải tích góp được mười mấy năm qua của Lục Tiêu Nhiên rồi.

Không bột đố gột nên hồ, dù Lục Tiêu Nhiên có trận pháp Đế cấp, cũng bất lực.

Sau khi trở về phòng, Lục Tiêu Nhiên tạo ra một phong ấn, trực tiếp tuyên bố bế quan, tu luyện công pháp.

Thanh Đế Trường Sinh Quyết là một môn công pháp Đế cấp cực kì mạnh mẽ.

Xét về mặt chiến đấu thì lực lượng của nó hùng hậu tinh thuần, chuyển động liên tục không ngừng, mỗi lần ra tay đều có thể phóng đại lực sát thương của chiêu thức ở mức lớn nhất.

Còn xét về mặt tiếp viện, trong những công pháp cùng giai, tốc độ hấp thu linh khí của nó mạnh hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói là ưu tú nhất.

Càng ghê gớm hơn là nó còn có một công hiệu đặc biệt và vô cùng mạnh.

Nó có thể chữa trị vết thương trên cơ thể một cách nhanh chóng!

Phải biết rằng, chỉ người có thực lực Đại Đế mới có thể làm được đến mức bị thương nặng mà không chết, sau đó vận công trị thương rồi mới có thể hồi phục cơ thế lại như trước.

Mà hiện tại, sau khi Lục Tiêu Nhiên tu luyện Thanh Đế Trường Sinh Quyết, hắn lập tức có được thủ đoạn khôi phục cơ thể.

Hắn tu luyện Thanh Đế Trường Sinh Quyết, chỉ mất thời gian ba ngày để đạt đến cảnh giới đại viên mãn.

Tốc độ này thật sự quá đáng sợ.

Phải biết rằng, hiện giờ Vân Ly Ca tu luyện Hỗn Nguyên Đế Kinh mà cũng chỉ mới tu đến được khoảng một phần mười, thậm chí còn chưa hoàn toàn nắm rõ.

Trong khi đó, Lục Tiêu Nhiên chỉ mất có ba ngày là đã lĩnh ngộ được Thanh Đế Trường Sinh Quyết đại viên mãn!

Sau đó, hắn tu luyện Thanh Đế Trường Sinh Quyết suốt khoảng một tháng.

...

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Cuối cùng, Lục Tiêu Nhiên đã trải qua một tháng ròng khổ tu dài.

Tu vi của Lục Tiêu Nhiên lại đột phá thêm một cảnh giới.

Sau khi tỉnh lại từ chuỗi ngày tu luyện, hai mắt hắn không chỉ không hề mỏi mệt, mà trái lại còn tràn đầy sức sống và tinh thần.

“Thanh Đế Trường Sinh Quyết này quả nhiên lợi hại, nếu đổi lại công pháp Thiên giai của Thiên Ma Tông, với thực lực mới vừa đột phá Phá Vọng Cảnh của ta thì e là phải mất thêm ít nhất nửa năm nữa mới có thể đột phá tiếp. Mà bây giờ, tu vi của ta đã đột phá tới Phá Vọng Cảnh nhị trọng. Tốc độ tu luyện này thực sự quá nghịch thiên.”

Phải biết rằng tu vi càng mạnh thì việc đột phá sẽ càng khó.

Cho dù một thiên tài cực phẩm có thể nhanh chóng lĩnh ngộ công pháp như Lục Tiêu Nhiên cũng không thể thay đổi sự thật này, chỉ có thể tu luyện từng bước theo quy tắc của thiên đạo.

Thế mà công pháp Đế cấp lại có thể giúp hắn rút ngắn thời gian khoảng gấp sáu lần. Trình độ kinh khủng của nó quả thực khiến người ta hoảng sợ.

Nhưng hắn còn chưa kịp hưởng thụ cảm giác thành tựu khi bản thân đã nỗ lực tu hành để đột phá cảnh giới, thì một giây sau đó, đan điền trong cơ thể hắn lại phát ra tiếng ‘bốp’ một lần nữa.

Hắn lại đột phá!

Tu vi đạt đến Phá Vọng Cảnh tam trọng.

“?”

Lục Tiêu Nhiên thoáng hoang mang, đây là loại tình huống gì vậy? Sao mà thời gian chỉ mới qua chốc lát, hắn đã đột phá thêm lần nữa rồi?

Nhưng ngay sau đó, hắn lập tức nhớ ra một điều.

“Vượng Tài.”

“Tới đây, chủ nhân, ta đến rồi.”

“Điều tra bảng thông tin của Vân Ly Ca.”

“Vâng, đang tạo giao diện thông tin của Vân Ly Ca.”

Tên họ: Vân Ly Ca.

Giới tính: Nam.

Công pháp: Hỗn Nguyên Đế Kinh, tu luyện tới tầng thứ hai.

Tu vi: Tông Sư Cảnh thập trọng, đại viên mãn đỉnh.

“Quả nhiên, ta biết ngay mà!”

Lục Tiêu Nhiên thoáng im lặng, bản thân phải cực khổ tu luyện suốt một tháng trời mới đột phá đến Phá Vọng Cảnh nhị trọng. Không ngờ được, Vân Ly Ca lại vừa cống hiến cho hắn một tầng tu vi.

“Vượng Tài, ngươi cứ làm như vậy thì ta sẽ dần mất đi động lực tu luyện đó.”

“Chủ nhân, sau khi khóa lại với ta, ngươi sẽ không cần phải tu luyện nữa, chỉ cần thu đồ đệ là được.”

Lục Tiêu Nhiên khẽ vuốt huyệt Thái Dương, hơi bất đắc dĩ nói:

“Ngươi làm vậy là đang tước đoạt sự vui vẻ của ta đấy.”

“Vậy, Vượng Tài vừa kiểm tra được đệ tử có tư chất cấp SS, có muốn thu phục nữa không?”

Chương 9: Vương nữ của Đại Chu

“Muốn.”

“Không phải chủ nhân không vui sao?”

“Không vui chỉ là chuyện nhỏ, sự nghiệp dạy học trồng người mới là việc quan trọng. Để bồi dưỡng ra những nhân tài ưu tú, sự vui vẻ của riêng ta chỉ đành phải để lại sau cùng.”

Vượng Tài: “...”

“Đệ tử cấp SS ở đâu?”

“Đang trên đường chạy tới.”

...

Cùng lúc đó, cách Thiên Ma Tông hơn trăm dặm, hai bóng dáng xinh đẹp như hai luồng sáng rực rỡ đang vội vàng bay tới.

“Vô Hà quận chúa, ngài chậm lại chút, chúng ta cách Thiên Ma Tông không còn xa nữa rồi.”

Nhưng lời nói đó cũng chẳng khiến tốc độ của đối phương chậm lại.

“Lý ma ma, chúng ta không thể ngừng lại đâu. Dị tượng xảy ra ở Thiên Ma Tông đã qua được một tháng. Ta phải nhanh chóng chạy tới Thiên Ma Tông, chậm thêm nữa thì sẽ bỏ lỡ cơ duyên, ta nhất định sẽ tiếc nuối cả đời.”

Lý ma ma thở dài yếu ớt, trong ánh mắt không khỏi toát lên một chút đau lòng.

Cơ Vô Hà là con gái riêng của vương phủ, nàng phải cố gắng hơn gấp trăm lần so với bất kỳ một vương tử hay vương nữ nào trong vương phủ.

Để xứng với thân phận quận chúa của mình, không có lúc nào nàng không cố gắng.

Cuối cùng sự cố gắng cũng đã được đền đáp, nàng dần dần được người trong vương phủ thừa nhận.

Lẽ ra, nếu cứ theo đà đó mà bước thì cuối cùng, sẽ có một ngày nàng trút bỏ được dáng vẻ chú vịt con xấu xí, hóa thành một vương nữ chân chính của Tử Ninh Vương phủ Đại Chu.

Nhưng!

Sự kiện kia lại xuất hiện, chỉ trong nháy mắt, nó đã đạp đổ tất cả mọi cố gắng của nàng.

Trong một đêm, nàng trở thành trò cười của cả vương phủ.

Nhưng nàng cũng không vì thế mà suy sụp, trái lại nàng còn cố gắng nhiều hơn, mỗi ngày, ngoài thời gian ăn cơm, nàng chỉ tu luyện, tu luyện và tu luyện.

Cho dù có là một nam tử thì cũng chưa chắc có thể làm được như vậy, huống chi, nàng chỉ là một nữ nhân mảnh mai!

Nàng vốn không cần phải liều mạng như vậy, cho dù bị tất cả mọi người trong vương phủ cười nhạo thì nàng vẫn là nữ nhi của Tử Ninh Vương phủ, vô số thanh niên tài tuấn của Đại Chu muốn theo đuổi nàng.

Nhưng nàng vẫn cứ liều mạng.

Liều mạng vì tôn nghiêm của chính mình.

Hai người vội vàng đi về phía trước, nhanh chóng tới được Thiên Ma Tông.

Bởi có thực lực, hai người không dừng lại ở sơn môn mà trực tiếp bay qua sơn môn, tiến vào bên trong Thiên Ma Tông.

Vương nữ của Tử Ninh Vương phủ, dù có cho Thiên Ma Tông một trăm lá gan thì bọn họ cũng không dám động đến một cọng lông của nàng!

Huống hồ, bên cạnh nàng còn có một lão ma ma Tạo Hoá Cảnh đi theo, cho dù Thiên Ma Tông thật sự có ý kiến, bọn họ muốn chạy thoái ra khỏi Thiên Ma Tông cũng không là chuyện khó.

Sau khi vào Thiên Ma Tông, Vô Hà lập tức lấy ra la bàn Huyền Ngọc từ ống tay áo.

Lúc Tử Ninh Vương nhận về Vô Hà, hắn đã tặng cho nàng một pháp bảo Thiên giai cực phẩm, chỉ cần rót vào linh khí là có thể tìm ra được phương hướng lưu động của linh khí quanh mình, thứ này cũng có thể dùng để tìm bảo vật.

La bàn Huyền Ngọc vừa được lấy ra, trên bề mặt của nó đã hiện ra rõ ràng một đường vân dài hẹp trông như mạch máu, đó chính là phương hướng lưu động của linh khí quanh nàng.

“Ở hướng đó, đi thôi.”

Cơ Vô Hà và ma ma đi theo chỉ dẫn trên la bàn, nhanh chóng tìm đến một ngọn núi vắng vẻ không dễ bị phát hiện ở Thiên Ma Tông.

“Chỉ Thủy Phong?”

Lão ma ma khẽ cau mày nói:

“Quận chúa, trước khi đến đây, lão thân đã điều tra qua về Thiên Ma Tông. Chỉ Thủy Phong là một trong ba trăm hai mươi ngọn núi của Thiên Ma Tông, là một nơi cực kỳ bình thường. Không chỉ thế, phong chủ của Chỉ Thủy Phong, Lục Tiêu Nhiên, chỉ là một tu sĩ cực kỳ bình thường. Không biết chừng, tu vi của hắn còn thấp hơn ngài.”

Cơ Vô Hà dùng ánh mắt kiên định đáp lại:

“Thiên Ma Tông vừa mới xảy ra dị tượng trời sinh, mà Chỉ Thủy Phong này lại là nơi có linh khí nồng đậm và kỳ lạ nhất, vậy nên, dị tượng kia chắc chắn được gây ra bởi ngọn núi này. Trong ngọn núi này tuyệt đối có điều bất thường. Ta muốn vào đó xem một chút.”

“Vậy được rồi, nếu thế thì để lão thân đi cùng tiểu thư một lần.”

Dù sao thì với tu vi của mình, việc bảo vệ an toàn của quận chúa đại nhân cũng không thành vấn đề.

Hai người đều có thể cảm nhận được Chỉ Thủy Phong có trận pháp bảo vệ nên đã không bay đến đó.

Mặc dù bọn họ không sợ Thiên Ma Tông, nhưng chung quy cũng không đáng để gây chuyện.

Vừa tiếp đất, hai người lập tức bị dòng chữ khắc trên bia đá của Lục Tiêu Nhiên gây chú ý.

“Chỉ Thủy Phong là nơi cấm địa, người lạ chớ vào, nguy hiểm đến tính mạng.”

Lão ma ma nhẹ giọng đọc một lần, không khỏi lắc đầu cười khẽ.

“Phong chủ của Chỉ Thủy Phong thật mạnh miệng. chỉ là một ngọn núi nhỏ nhoi, lại can đảm dám buông lời ngông cuồng như thế.”

“Biết đâu lời này là do Lục phong chủ để lại cho các đệ tử Thiên Ma Tông thì sao?”

Cơ Vô Hà thản nhiên lên tiếng, Lý ma ma cũng thu hồi nụ cười.

“Cũng đúng, cho dù tu vi của Lục phong chủ có kém đi nữa, nhưng dù sao cũng là một nhân vật ở Thiên Ma Tông, không phải là người mà những đệ tử Thiên Ma Tông có thể tùy tiện trêu chọc được. Nhưng đối với những người có cấp bậc như chúng ta, lệnh cấm này của hắn lại như một trò đùa.”

Cơ Vô Hà khẽ gật đầu, nhưng vẫn mở miệng nói:

“Tuy là vậy, nhưng chung quy là chúng ta đã tự tiện xông vào địa bàn của người khác. Lý ma ma nhớ là không được làm người khác bị thương đó. Nếu như tìm được cơ duyên thì đừng để người khác biết, như vậy chúng ta mới có thể lấy đi, còn nếu đã rơi vào tay Lục phong chủ, thế thì chúng ta chỉ có thể lấy vật ra trao đổi, nhất định không thể lấy cớ ta là vương nữ của Tử Ninh Vương phủ mà ỷ thế hiếp người, cướp đoạt cơ duyên của đối phương.”

Lý ma ma dở khóc dở cười.

“Ta biết rồi, tiểu quận chúa của ta.”

Nhưng nàng cũng cảm thấy rất khâm phục trong lòng.

Mặc dù Cơ Vô Hà theo đuổi lực lượng, nhưng bản tính nàng không xấu, sẽ không vì mình mà ỷ thế hiếp người.

Đi bắt nạt người vô tội.

Chương 10: Vương nữ của Đại Chu (2)

Vương nữ của Đại Chu (2)

Điều này thực sự là hiếm có đối với một người vừa có thân phận cao quý lại vừa có thực lực.

Cơ Vô Hà bước lên thềm trước, tiến vào trong trận pháp, Lý ma ma đi theo phía sau.

Hai người vừa bước vào trận pháp, bên này, Lục Tiêu Nhiên đã cảm giác được ngay lập tức.

Bát Quái Phong Thiên Trận được khống chế bởi ý niệm của hắn, đương nhiên là cùng một thể với hắn.

“Ồ? Thật sự có người tới cửa rồi. Vượng Tài.”

“Tới đây.”

Vượng Tài lập tức tạo ra một phần tư liệu, cung cấp Lục Tiêu Nhiên thẩm tra.

“Cơ Vô Hà, tu vi Tiên Cảnh đỉnh phong. Nàng là con gái riêng của Tử Ninh Vương phủ ở Đại Chu. Thuở còn bé, nàng bị lưu lại ở dân gian, đã đính hôn với một thiếu niên. Sau khi được Tử Ninh Vương tìm về, thân phận địa vị có sự thay đổi lớn. Tử Ninh vương phủ ép Cơ Vô Hà từ hôn. Ba năm sau, đối phương đột nhiên tìm tới cửa hẹn chiến, đánh bại Cơ Vô Hà, khiến Cơ Vô Hà biến thành trò cười của cả vương phủ.”

“Sao kịch bản này quen quá vậy?”

“Vượng Tài, đây cũng là một nhân vật phản diện sao? Xin ngươi làm người đấy, ngươi không thể tìm một khí vận chi tử cho ta sao?”

“Chủ nhân, hầu hết khí vận chi tử đều tâm cao khí ngạo, trời sinh phản nghịch, không thể sống dưới người khác. Cho dù bị thu vào cửa thì nhất định có một ngày, hắn sẽ muốn áp đảo trên chủ nhân, chủ nhân có muốn làm chó không?”

“Hay là ngươi làm chó đi.”

Để Lục Tiêu Nhiên làm chó cho mấy nhân vật chính bật hack, tự cho mình đúng, bắp chân chi phối đại não, nhìn thấy nữ nhân là lập tức không thấy đường đi, thì không bằng trực tiếp giết hắn luôn cho rồi.

...

Sau khi hai người Cơ Vô Hà và Lý ma ma bước vào trận pháp, hoàn toàn không bị sức mạnh bên ngoài quấy nhiễu, cũng không gặp bất kỳ bẫy rập hay không trận pháp công kích nào. Thậm chí ngay cả giác quan thứ sáu của võ giả cũng không cảm nhận được bất cứ mối nguy hiểm nào, bọn họ không khỏi cảm thấy cạn lời với dòng chữ trên bia đá của Lục Tiêu Nhiên.

“Ta vốn tưởng rằng phong chủ của Chỉ Thủy Phong đã bày vài ba trận pháp, mà giờ nhìn xem, lão thân quá đề cao hắn rồi.”

Cơ Vô Hà cười nhạt nói:

“Đây không phải là chuyện tốt sao? Vừa hay thuận tiện cho ta và ngươi tìm ra điều huyền bí của Chỉ Thủy Phong này.”

“Cũng đúng.”

Nhưng một khoảng thời gian sau, hai người dần cảm thấy có gì đó không đúng.

Các nàng quả thật đang đi, cảnh sắc bên cạnh cũng dần dần lùi về sau.

Nhưng dựa theo sức của hai người bọn họ, lẽ ra lúc này đã sớm lên đến đỉnh núi rồi mới đúng.

Thế mà hai người vẫn mãi ở dưới chân núi.

“Quận chúa, có gì đó không đúng.”

Lý ma ma có tu vi cao tới Tạo Hóa cảnh là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường.

Nghe Lý ma ma nói như vậy, Cơ Vô Hà chấn động trong lòng, cũng cảm thấy có điều bất thường.

“Dường như đúng là vậy, có vẻ chúng ta đang ở dưới chân núi thật. Nhưng vấn đề là ta chẳng cảm thấy gì hết, cứ như hết thảy đều bình thường vậy.”

Hai người nhìn nhau, đều sinh ra cùng một suy nghĩ.

Các nàng đã bị nhốt trong pháp trận rồi.

Lát sau, ánh mắt Lý ma ma cũng tràn ngập sự nghiêm trọng.

“Dựa theo lẽ thường, trong tình huống đơn giản như vậy, dù là một người bình thường thì cũng có thể nhìn qua là rõ ngay. Nhưng ta phải mất hồi lâu mới hiểu được sự huyền bí trong đó. Không những thế, quận chúa phải có ta chỉ điểm mới chú ý tới. Nơi này không chỉ có khả năng mê hoặc nhân tâm, mà còn... có thể ảnh hưởng đến tinh thần lực và tư tưởng của một người. Huyễn trận thật mạnh.”

Nét mặt Cơ Vô Hà cũng trở nên nghiêm túc.

“Xem ra chúng ta đã coi thường vị phong chủ Chỉ Thủy phong này rồi. Nhưng chuyện này cũng nói rõ rằng Chỉ Thủy phong này rất có khả năng ẩn chứa một kỳ ngộ quan trọng.”

“Đúng vậy.”

Lý ma ma gật đầu, sau đó cất lời:

“Quận chúa hãy lánh sang một bên, đợi lão thân thi triển công kích phá vỡ huyễn trận này.”

“Được!”

Cơ Vô Hà lùi qua một bên, Lý ma ma khẽ quát một tiếng, vận chuyển công pháp của mình. Chỉ trong nháy mắt, linh khí xung quanh xao động mãnh liệt, bị nàng điên cuồng hấp thu vào trong cơ thể.

Sau đó nàng quát khẽ, một chưởng bổ xuống.

“Hây! Băng Sơn chưởng!”

Một chường đánh ra, cuồng phong như rồng, uy lực xé rách không khí xung quanh, phát ra tiếng rít bén nhọn đau nhói màng nhĩ.

Nếu chưởng này đập lên mặt đất, chẳng cần nghĩ cũng biết có thể lật tung núi đá trong phạm vi trăm thước.

Nhưng…

Chưởng phong đập xuống lại chẳng sinh ra chút ảnh hưởng nào.

Giống như đã lặng lẽ tan vào trong không khí, hoàn toàn không từng đánh ra chưởng này vậy.

“Cái gì!”

Đồng tử hai người đều co lại, một luồng khí lạnh từ bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Đây là huyễn trận ư?

Trận này e là đã vượt khỏi phạm vi huyễn trận rồi? Ngay cả công kích cũng có thể tiêu hóa hết sạch?

Trên thực tế, Bát Quái Phong Thiên Trận thật sự không phải huyễn trận, nó ngưng tụ lực bát quái, biến đổi địa phong thủy hỏa, chỉ cần sinh linh đi vào trong đó đều bị trực tiếp phong ấn tại chỗ.

Chuyển động cũng được, công kích cũng thế, tất cả đều bị phong ấn trong một vùng trời đất này, thực lực không đủ để vượt qua trận pháp thì cũng căn bản không có cách nào chạy ra được.

Lý ma ma lau mồ hôi lạnh trên trán, ép mình phải bình tĩnh lại.

“Quận chúa đừng sợ, dù trận pháp này có mạnh hơn nữa cũng chỉ là trận pháp của Thiên Ma Tông. Trong Thiên Ma Tông, thực lực mạnh nhất cũng chỉ mới Phá Vọng Cảnh mà thôi, sao có thể sánh được với Tử Ninh Vương phủ lừng lẫy Đại Chu chúng ta? Lão thần nhất định có thể phá vỡ được trận pháp này.”

“Ma ma cố lên.”

...

Một lát sau, sắc mặt Lý ma ma đã trắng bệch như sáp.

Cơ Vô Hà cũng tràn đầy tuyệt vọng.

Không có tác dụng gì hết.

Cho dù công kích hay trốn chạy, cho dù Lý ma ma có thi triển bí thuật chạy trốn của Tử Ninh Vương phủ thì cũng không thể thoát khỏi trận pháp này.

Đáng sợ hơn là, nàng muốn dùng bí bảo phụ vương tặng cho để truyền tin, yêu cầu phụ vương tới cứu viện cũng không thể làm được.

Các nàng đã hoàn toàn bị nhốt chặt trong vùng trời đất nhỏ bé này.

Chương 11: Địa bàn của ta, ta làm chủ

Địa bàn của ta, ta làm chủ

Nếu sớm biết trận pháp này kinh khủng như vậy, có cho các nàng mười lá gan, các nàng cũng không dám tự tiện xông vào.

Chính vào lúc tuyệt vọng, một giọng nói xa lạ bất thình lình vang lên từ trên núi.

“Chơi đủ chưa?”

Hai người ngẩn ra, nhìn theo tiếng nói, thấy được bóng dáng Lục Tiêu Nhiên, hai tay chắp sau lưng, cưỡi gió mà đến.

“Cái gì!”

Cả hai đều run lên, ánh mắt toát ra sự sợ hãi và cảnh giác dày đặc.

Trận pháp này mạnh mẽ như vậy, đến mức Lý ma ma đường đường là cao thủ Tạo Hóa Cảnh cũng không thể đánh bại được. Mà Lục Tiêu Nhiên lại có thể tùy ý đi lại trong trận pháp.

“Quân chúa cẩn thận, kẻ này có tu vi rất mạnh.”

Lý ma ma chắn trước mặt Cơ Vô Hà, Lục Tiêu Nhiên đã bước tới gần.

“Ngươi định làm gì?”

Lục Tiêu Nhiên liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt dừng trên người Cơ Vô Hà sau lưng nàng.

“Các ngươi đến địa bàn của ta còn hỏi ta định làm gì à?”

“Ngươi chớ có làm càn, chúng ta chỉ đi nhầm vào đây thôi. Hơn nữa, chúng ta là người của Tử Ninh Vương phủ Đại Chu, nếu ngươi dám đụng đến một cọng tóc của chúng ta thì ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.

Lý ma ma giận dữ mắng, Lục Tiêu Nhiên nhíu mày, thẳng thắn cho một bạt tai.

Uỳnh!

Chưởng lực to lớn, tát Lý ma ma bay thẳng ra ngoài, đập mạnh vào tảng đá lớn cách đó không xa, đập nó nát bấy.

Lục Tiêu Nhiên ghét nhất là dài dòng, một cái tát có thể làm xong chuyện thì hắn chắc chắn sẽ không nhiều lời.

“Lý ma ma.”

Cơ Vô Hà sợ hãi hét lên, lập tức rút một thanh bảo kiếm Thiên giai trung phẩm ra, hàn quang lóe lên, chuẩn bị đâm về phía Lục Tiêu Nhiên.

Nhưng!

Lục Tiêu Nhiên chỉ dùng đến hai ngón tay đã dễ dàng kẹp lấy mũi kiếm của nàng.

Cơ Vô Hà đương nhiên đã đoán trước được một chiêu này.

Lục Tiêu Nhiên có thể đánh bại Lý ma ma, một cao thủ Tạo Hóa Cảnh trong giây lát. Bản thân mình chỉ là một Linh Cảnh nhỏ nhoi, đương nhiên không thể dễ dàng gây thương tích cho hắn được.

Cho nên trong nháy mắt khi Lục Tiêu Nhiên kẹp lấy mũi kiếm.

Cơ Vô Hà bất ngờ lấy ra một viên đan dược khắc đầy phù văn xanh thẳm từ trong túi trữ vật.

“Xẹt!”

Sau khi bóp nát đan dược, một ánh điện hiện lên, lôi điện lập tức nổ tung xung quanh.

Trong phạm vi trăm thước đầy rẫy lôi điện, tiếng nổ vang rền tự như cả bầy chim cùng kêu thét.

Đây là pháp bảo hộ thân mà vương tử, vương nữ của Tử Ninh Vương phủ mới có được – Chấn Lôi Đan Thiên cấp thượng phẩm.

Một khi bị bóp nát, sẽ phát ra một kích toàn lực có thể so sánh với đỉnh phong của Kham Ly Cảnh trong phạm vi trăm thước.

Một kích này đã đủ để tạo thành vết thương trí mạng cho Lục Tiêu Nhiên rồi?

Nhưng lôi điện còn chưa tan đi, Cơ Vô Hà đã nghe được giọng nói như ác ma kia.

“Chậc, Chấn Lôi Đan Thiên cấp thượng phẩm, không hổ là vương nữ của Tử Ninh Vương phủ, vừa ra tay đã là số tiền lớn như vậy.”

“Cái gì!”

Đồng tử Cơ Vô Hà co lại, lông tơ toàn thân dựng đứng.

“Sao... sao có thể như vậy được?”

Thậm chí ngay cả Chấn Lôi Đan cũng không thể đả thương được đối phương, hắn rốt cuộc là ai?

Không phải là Thiên Ma Tông sao?

Kẻ mạnh nhất Thiên Ma Tông cũng chỉ mới Phá Vọng Cảnh thôi mà?

Ngay cả Chấn Lôi Đan có thể so với một kích toàn lực của Kham Ly cảnh sơ kỳ mà hắn cũng chống cự lại được sao?

Trên thực tế, bị vây trong trận pháp này, trừ phi có thể loại bỏ được sức mạnh của trận pháp, nếu không muốn tổn thương được Lục Tiêu Nhiên thì đúng là chuyện viển vông.

Một lát sau, lôi điện đã tan đi hoàn toàn, bóng dáng Lục Tiêu Nhiên lại xuất hiện trước mắt nàng lần nữa.

Lông tóc không tổn hao gì, đến cả vạt áo cũng không hao tổn chút nào.

Cơ Vô Hà hoàn toàn sụp đổ.

Ngay giây sau, không đợi nàng phản ứng kịp, Lục Tiêu Nhiên đã cong ngón giữa, gõ lên đầu nàng.

“Ngang bướng.”

Cộp!

Sức lực to lớn đập lên đầu nàng, khiến Cơ Vô Hà trợn trắng mắt hôn mê.

Lục Tiêu Nhiên ngẩn ra, hơi lúng túng sờ mũi.

“Vừa đột phá hai cảnh giới liên tiếp nên lực lượng cũng mạnh hơn nhiều, nhất thời không khống chế được sức lực.”

Ngừng một lát, hắn lại lắc đầu.

“Thôi bỏ đi dù sao thì ta cũng không thể ở trong trận pháp này được, muốn nàng bái sư vẫn mang nàng trở về rồi hãy nói.”

Dứt lời, Lục Tiêu Nhiên một tay ôm eo Cơ Vô Hà. Lúc chuẩn bị rời đi, hắn nhìn lướt qua Lý ma ma cách đó không xa, bàn tay túm trong hư không một cái, nắm lấy bả vai Lý ma ma bay lên trên núi.

Lục Tiêu Nhiên nhanh chóng dẫn hai người bay lên đỉnh núi.

Vân Ly Ca tu luyện xong, vừa bước ra từ trong phòng mình đã thấy sư phụ một tay ôm một mỹ nữ trẻ tuổi, tay kia xách một lão ma ma.

Trong chốc lát, vẻ mặt hắn bỗng hơi quái dị.

Sư tôn mình lại còn có sở thích như vậy?

Hình như hơi bị bất nhân quá thì phải? Đây không phải hành vi của người quân tử.

Nhưng đối phương là sư tôn mình, có ơn lớn với mình, hắn cũng không tiện đánh giá nhiều.

“Đồ nhi bái kiến sư tôn.”

Vân Ly Ca cúi người thi lễ, Lục Tiêu Nhiên gật đầu.

“Vừa lúc, bà lão này giao cho ngươi đó.”

“Ấy? Sư tôn, ta không được đâu.”

“Có gì mà không được, sư tôn tin tưởng ngươi.”

Dứt lời, Lục Tiêu Nhiên vứt Lý ma ma xuống trước mặt Vân Ly Ca, còn mình thì dẫn Cơ Vô Hà bước vào trong phòng.

Vân Ly Ca nhìn lão ma ma trước mắt, mặt đen như đáy nồi.

Giở trò đồi bại với một nữ tử vốn là chuyện hắn khinh thường. Nhưng chuyện này cho qua, đã thế sư tôn còn đưa cho mình một người già như thế nữa.

Nếp nhăn trên mặt nàng chỉ liếc một cái đã muốn ói rồi, còn phải “khởi nghĩa vũ trang”, “thảo phạt” nàng? Trời ạ, chắc mình gặp ác mộng cả đời mất.

Song Vân Ly Ca bỗng tự tát mình một cái.

“Vân Ly Ca, sao ngươi có thể nghĩ vậy được chứ? Sư tôn là ân nhân của ngươi đấy. Cho ngươi công pháp Đế giai, để ngươi có thể bước chân vào con đường tu luyện một lần nữa. Giờ chỉ bảo ngươi thảo phạt một mụ già mà ngươi cũng muốn ra sức khước từ sao? Ngươi có còn là người hay không? Ngươi xứng đáng với sự khổ tâm bồi dưỡng của sư tôn sao?”

Nghĩ vậy, Vân Ly Ca bèn hít sâu một hơi, nhìn Lý ma ma đang nằm hôn mê trên đất, ánh mắt kiên định, ôm nàng vào trong phòng.

...

Chương 12: Đánh cược

Có trời làm chứng, không phải Lục Tiêu Nhiên bảo hắn làm loại chuyện đó, chỉ đơn giản là hắn muốn Vân Ly Ca trông chừng Lý ma ma thôi.

Lúc này, hắn đi vào phòng mình, đút cho Cơ Vô Hà một viên thuốc, khiến Cơ Vô Hà nhanh chóng tỉnh táo lại.

Cơ Vô Hà choáng váng mở mắt ra, thấy Lục Tiêu Nhiên đang cách mình rất gần, không khỏi tim đập thình thịch.

Nam nhân anh tuấn có vô số, đặc biệt anh tuấn thì ngàn dặm mới thấy được một người.

Nhưng Cơ Vô Hà chỉ ngơ ngẩn không đến một giây đã phản ứng lại ngay lập tức.

“Xem chưởng.”

Một chưởng không báo trước, nhanh chóng đánh ra giống như độc xà ra khỏi động, nhắm ngay lồng ngực Lục Tiêu Nhiên.

Tốc độ chưởng lực rất nhanh, lúc xẹt qua không khí còn nghe thấy loáng thoáng tiếng chưởng phong gầm thét.

Nhưng nó chưa tới được lồng ngực Lục Tiêu Nhiên đã bị hắn bắt lại bằng một tay, sau đó vặn một cái. Cảm giác đau đớn kịch liệt khiến sắc mặt Cơ Vô Hà trắng bệch trong nháy mắt, liên tục hít sâu.

“Đau thì kêu lên, ta không cười ngươi đâu.”

Cơ Vô Hà giận run cả người, tên khốn kiếp này còn dám đùa giỡn với nàng à?

Kẻ sĩ có thể chết không thể nhục! Dù phải liều mạng với ngươi cũng quyết không lùi nửa bước.

Nghĩ vậy, Cơ Vô Hà không để ý tới bàn tay bị bẻ gãy, gắng sức đứng dậy, chuẩn bị phát động tấn công lần nữa.

Nhưng Lục Tiêu Nhiên bỗng cong ngón giữa, lại gõ lên ót nàng một cái.

Cộc!

“Á!”

Ngón tay gõ lên xương sọ của Cơ Vô Hà vang lên tiếng kêu thanh thúy, lập tức đã đánh tan tất cả sức lực của Cơ Vô Hà, khiến nàng hét lên một tiếng thảm thiết, ôm đầu rớt nước mắt.

Lục Tiêu Nhiên thu tay phải lại, cười tủm tỉm nhìn nàng.

“Còn định bướng không?”

Qua một lúc Cơ Vô Hà mới đỡ đau, ôm đầu dịch người về phía sau, cách Lục Tiêu Nhiên xa một chút.

Tuy nàng biết làm vậy là vô dụng nhưng cũng xoa dịu cõi lòng mình một chút.

Tên kia quá nguy hiểm.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

“Rảnh rỗi muốn nhận đồ đệ chơi cùng thôi.”

Khóe miệng Cơ Vô Hà co lại, từ chối ngay lập tức.

“Đây là chuyện không có khả năng. Ta là vương nữ của Tử Ninh Vương phủ Đại Chu, ta tuyệt đối không thể làm đồ đệ của ngươi.”

Mặc dù nàng cũng chẳng hiểu tại sao Lục Tiêu Nhiên biết thân phận của mình rồi vẫn muốn nhận mình làm đệ tử.

Nhưng!

Thứ hạng của Thiên Ma Tông ở Đại Chu tuy cũng thuộc hàng đầu nhưng không coi là đứng đầu, càng không thể so với vương thất.

Mà Lục Tiêu Nhiên còn chẳng phải là tông chủ Thiên Ma Tông thì sao có tư cách nhận nàng làm đồ đệ được.

Lục Tiêu Nhiên cũng không giận, còn mỉm cười bảo:

“Nếu ngươi muốn rửa nhục, ngoài việc làm đồ đệ của ta, nếu không cho dù nhận được truyền thừa của Đại Đế thì cũng chưa chắc đã thành công được.”

“Cái gì!”

Cơ Vô Hà giật mình.

“Ta không hiểu, ngươi nói thế là có ý gì?”

“Sao phải giả vờ làm gì? Không phải ngươi đến Thiên Ma Tông là để tìm kiếm cơ duyên, tăng lên thực lực bản thân, chống lại vị hôn phu trước kia của ngươi, rửa sạch nỗi nhục à?”

Trái tim trong lồng ngực Cơ Vô Hà bắt đầu đập điên cuồng.

Không có nhiều người biết chuyện nàng muốn rửa nhục, đương nhiên cũng có thể đoán được ít nhiều.

Nhưng lời Lục Tiêu Nhiên cũng có vẻ hơi khoa trương quá, thậm chí ngay cả truyền thừa của Đại Đế cũng dám nói ra. Còn nói cho dù mình nhận được truyền thừa của Đại Đế cũng không thể rửa nỗi nhục này được?

Lục Tiêu Nhiên xua tay, ý bảo nàng không cần sợ hãi, tiếp tục cất lời:

“Ta cũng không phải nhất định thu ngươi làm đệ tử, cứ như ta thấp kém như vậy.”

“Ta chỉ nói cho ngươi trọng điểm thôi, ngươi chỉ có hai con đường có thể đi.”

“Một là vất vả ngược xuôi, bôn ba cả đời sau đó nhìn vị hôn phu, à không, vị hôn phu trước nhục nhã ngươi, càng ngày càng mạnh, mạnh đến mức ngươi chỉ có thể ngước nhìn mà thôi. Cuối cùng ngươi sẽ sầu não uất ức, thậm chí còn hối hận mình đã từ hôn với hắn.”

“Hai là bái ta làm thầy, cho ngươi cơ hội giết hắn.”

Cơ Vô Hà không biết nói gì hơn.

Dường như hắn rất chắc chắn rằng tương lai nam nhân kia sẽ rất mạnh, mạnh đến mức khiến nàng bất lực, lao lực quá độ.

Nhưng nàng không đồng ý ngay, mà hỏi thêm một câu.

“Ta muốn biết, ngươi dựa vào đâu mà nói ra những lời này? Hơn nữa, nếu ta bái ngươi làm thầy, ngươi có thể dạy cho ta được cái gì?”

“Dựa vào cái gì? Có thể cho ngươi cái gì? Để ta nghĩ xem nào.”

Lục Tiêu Nhiên gõ gõ đầu.

“Ừm... Bồi dưỡng ngươi thành Đại Đế được không?”

“Gì cơ?”

Nhịp tim của Cơ Vô Hà vốn đã đập loạn rồi, lúc này lại run mạnh.

Tên này không nói mấy câu làm cho người ta kinh ngạc thì không chịu thôi.

Lại còn dám nói có thể dạy mình thành Đại Đế!

Đại Đế là tồn tại vĩ đại đến mức nào?

Trong vạn năm có bao nhiêu người có thể thành Đại Đế? Chỉ như lông phượng sừng lân mà thôi.

Chưa từng có một ai tu luyện võ đạo mà dám hi vọng xa vời rằng mình có thể trở thành Đại Đế cả.

Ngay cả nghĩ một chút thôi cũng cảm thấy đó là ý nghĩ ngu xuẩn, não úng nước.

“Ta không tin.”

“Thế thì cút.”

Lục Tiêu Nhiên cũng thốt lên ba chữ này không chút khách khí.

Cơ Vô Hà nắm chặt tay.

Thật sự cứ đi như vậy sao?

Lục Tiêu Nhiên thả nàng đi, nàng lại hơi dao động.

Trong lòng nàng cũng hiểu rằng mình không phải là người được mong chờ nhất ở Tử Ninh Vương phủ, cho nên nàng không bao giờ có thể tiếp xúc được với công pháp tốt nhất của Tử Ninh Vương phủ.

Cho dù là một môn công pháp Thánh giai trung phẩm, là hy vọng lớn nhất, càng là nỗi tuyệt vọng lớn nhất trong lòng nàng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao nàng tới Thiên Ma Tông để tìm kiếm cơ duyên.

Giờ tất cả dấu vết đều cho thấy Lục Tiêu Nhiên trước mắt này không phải người bình thường.

Tuy rằng những lời hắn nói ra thật hoang đường.

Nhưng có lẽ hắn có thể khiến nàng tiến bộ hơn nữa cũng chưa biết chừng.

Đây là một ván cược.

Chương 13: Chân Hoàng Cửu Biến

Một ngày làm thầy cả đời là thầy. Ở Đại Chu, thậm chí trên toàn bộ đại lục cũng là vậy.

Trừ phi đối phương là tà ma ngoại đạo điên cuồng mất trí, nếu không bất cứ đồ đệ nào cũng không thể hủy bỏ quan hệ sư đồ.

Hơn nữa, một người không thể bái nhiều sư phụ. Muốn bái thêm sư phụ thì nhất định phải nhận được sự đồng ý của người trước mới được.

Cố ý hủy bỏ quan hệ sư đồ sẽ bị tất cả mọi người cười chê.

Trong thế giới võ đạo, sư phụ có địa vị cao cả.

Nếu Cơ Vô Hà đồng ý mà Lục Tiêu Nhiên lại không thể cho nàng thứ mà nàng mong muốn thì nàng sẽ thua lỗ rất nặng.

Nếu Cơ Vô Hà không đồng ý thì giờ có thể quay về Tử Ninh Vương phủ.

Nhưng sự thần kỳ của Lục Tiêu Nhiên lại khiến nàng không dễ dàng từ bỏ như vậy.

Im lặng hồi lâu, cuối cùng Cơ Vô Hà cũng hạ quyết tâm.

Nàng hít sâu một hơi, ánh mắt nghiêm nghị nói.

“Ta tình nguyện... bái ngươi làm sư phụ.”

Thực lực của Lục Tiêu Nhiên trên Tạo Hóa Cảnh. Dù đặt ở Tử Ninh Vương phủ, thực lực ấy cũng cực kỳ nổi bật.

Hơn nữa, hắn còn có thể bố trí ra loại trận pháp vô cùng mạnh mẽ như vậy, chắc chắn không thể là người bình thường.

Mà hắn còn nắm rõ tin tức của mình như lòng bàn tay.

Vì thế Cơ Vô Hà cũng cam lòng đánh cược một lần.

“Đinh, chúc mừng chủ nhân nhận được một vị đồ đệ cấp SS, thưởng cho công pháp Đế giai cực phẩm, Chân Hoàng Cửu Biến. Thưởng cho Đế binh cực phẩm, ấn Phượng Tê Ngô Đồng.”

Lục Tiêu Nhiên chép miệng.

Lướt qua thì thấy đều là đồ tốt, đáng tiếc chỉ có nữ tử mới tu luyện được Chân Hoàng Cửu Biến, mình không thể tu luyện, đành nhường lại cho Cơ Vô Hà thôi.

Nếu cho mình tu luyện, tốc độ tu luyện chắc chắn nhanh hơn Cơ Vô Hà nhiều.

Dù sao luận về tư chất, chẳng ai hơn được mình.

Thôi kệ, tiếp tục nằm thắng.

“Được, ngươi đã tình nguyện nhận ta làm sư phụ thì kể từ hôm nay, ngươi chính là đệ tử thứ hai của Lục Tiêu Nhiên ta.”

Cơ Vô Hà ngẩn ra.

“Người chỉ có hai vị đệ tử thôi ư?”

Lục Tiêu Nhiên gật đầu.

“Đúng vậy, ngươi còn có một vị sư huynh tên là Vân Ly Ca.”

Cơ Vô Hà im lặng nhưng vẻ mặt có hơi sai sai.

Đường đường là phong chủ Thiên Ma Tông mà tính thêm mình mới có hai đệ tử, danh tiếng kém cỏi như vậy có thể dạy nên người tốt sao?

Nàng chợt thấy hối hận vì sự liều lĩnh của mình rồi.

Dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, Lục Tiêu Nhiên mỉm cười.

“Đệ tử không nhiều đều là tinh anh. Mỗi đệ tử của ta đều là người ngàn dặm mới tìm được một. Không có tư chất Đại Đế, ta sẽ không thu nhận.”

Khóe miệng Cơ Vô Hà co giật, lại nữa rồi.

Lục Tiêu Nhiên nhìn vẻ mặt nàng là biết nàng không tin.

Hắn cũng lười giải thích thêm, có giải thích nữa cũng vô dụng, trực tiếp nhấn một ngón tay vào hư không, đưa Chân Hoàng Cửu Biến vào giữa mi tâm của Cơ Vô Hà.

“Đây là công pháp vi sư lựa chọn cho ngươi.”

Công pháp đi vào tinh thần não hải, Cơ Vô Hà lơ đãng nhìn lướt qua, còn đang thầm tự hỏi chắc không phải là công pháp Thiên giai chứ.

Bản thân nàng tu luyện cũng có công pháp Thiên giai.

Thậm chí còn có mấy quyển.

Là vương nữ của Tử Ninh Vương phủ, nàng vốn không thiếu mấy thứ này.

Nhưng!

Khi nhìn rõ phẩm chất của Chân Hoàng Cửu Biến, nàng trợn to mắt nhìn, như vừa gặp quỷ.

“Đế... giai… cực phẩm? Trời ơi, ta đang nằm mơ sao?”

Công pháp Đế giai - công pháp cao cấp nhất trên toàn đại lục, hiếm có như lông phượng sừng lân vậy.

Mỗi bộ công pháp Đế giai đều có thể dấy lên một hồi tinh phong huyết vũ trên khắp đại lục.

Đời này, nàng cũng không hi vọng xa vời rằng mình có thể có được công pháp Đế giai. Nhiều lắm chỉ dám mơ đến một quyển công pháp Thánh giai trung phẩm được lưu truyền các thế hệ trong Tử Ninh Vương phủ.

Nhưng vừa bắt đầu Lục Tiêu Nhiên đã cho nàng một cuốn công pháp Đế giai cực phẩm. Chuyện này quả thật phá nát thế giới quan của nàng, khiến nàng có nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Lục Tiêu Nhiên đứng bên cạnh nhìn trộm vẻ mặt của vị đệ tử hời mình, trong lòng vô cùng sảng khoái.

Này thì nghi ngờ vi sư, giờ đã biết sự lợi hại của vi sư chưa?

Nhưng hắn còn chưa đợi được Cơ Vô Hà tạ ơn mình, bên ngoài đã bất ngờ vang lên một tiếng nổ dữ dội.

“Vô liêm sỉ, ta giết ngươi!”

“Sư tôn, cứu mạng!”

Nghe được giọng nói này, Lục Tiêu Nhiên nhướng mày, thoắt cái biến mất tại chỗ. Khi hắn hiện thân lần nữa, đã đi ra bên ngoài.

Vừa đúng lúc thấy được Lý ma ma ra tay nhanh như điện, khí tựa sấm rền, giống như một con quỷ dạ xoa đòi mạng đang giận dữ đùng đùng, áp sát Vân Ly Ca.

Nàng là cường giả Tạo Hóa Cảnh mà Vân Ly Ca chỉ là một Tông Sư Cảnh thập trọng đại viên mãn.

Thực lực hai bên cách biệt quá lớn, một chiêu của nàng cũng có thể giết chết Vân Ly Ca.

Lục Tiêu Nhiên híp mắt lại, thân tùy tâm mà động, nháy mắt đã đi tới giữa hai người.

Sao có thể để nàng giết Vân Ly Ca? Dù gì đó cũng là đồ đệ bảo bối ngốc nghếch của mình.

“Dừng tay.”

Lục Tiêu Nhiên quát lên một tiếng, Hỗn Nguyên Đế kinh vận chuyển, phong vân cuồn cuộn, cây cỏ đều yên tĩnh, một quyền đã tới chỉ trong nháy mắt.

Thực lực của Lý ma ma vốn không bằng hắn, trong nháy Lục Tiêu Nhiên ra tay, nàng bị quyền ý không thể địch nổi đè bẹp trên đất.

“Phụt!”

Lý ma ma phun ra một ngụm máu tươi.

Nàng quỳ rạp trên đất, đôi mắt vẫn đỏ ngầu như trước.

“Có chuyện gì thế?”

“Súc sinh, ta phải giết chết hai tên dâm tặc các ngươi.”

Dâm tặc? Dâm tặc gì cơ?

Lục Tiêu Nhiên chẳng hiểu ra sao, nhìn về phía Vân Ly Ca.

Vân Ly Ca còn tủi thân nói:

“Không phải sư tôn bảo ta “thảo phạt” nàng sao? Ta chuẩn bị tư tưởng mất một lúc lâu mới ra tay được, ai ngờ vừa cởi được một cái cúc áo nàng đã tỉnh rồi.”

Lục Tiêu Nhiên: “...”

“Ta bảo ngươi trông chừng nàng chứ có bảo ngươi “thảo phạt” nàng đâu.”

“Hả?”

Đầu tiên Vân Ly Ca còn nghệt mặt ra, sau đó mặt đỏ phừng phừng lan ra cả vành tai.

Hắn lại xuyên tạc ý của sư tôn, xong rồi! Đúng là mất mặt quá đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!