## Chương 205: Mắt Nổ Đom Đóm Cũng Là Sao!
_“... Cho nên, Nại Nại cứ thế tìm được linh kiện cần thiết, và tình cờ gặp được Nhược Nhược Hi?”_
Ngồi quanh đống lửa trại ấm áp, ánh lửa chiếu lên góc nghiêng của Celica ấm áp vô cùng:
_“Thì ra là vậy! Vòng quay định mệnh chính là xoay chuyển như thế đó.”_
_“Đã bảo cô là không có cái vòng kỳ quái đó rồi, cho dù có thì cũng không xoay lung tung như cô nói đâu.”_
Đưa một cây xúc xích nướng do Cook làm cho Celica, Lộ Hi tiện miệng cà khịa:
_“Nhưng mà, thật nể Nại Nại em có thể một mình đi đến vị trí sâu như vậy trong Rừng Ma Vật đấy, nghe nói đây là một nơi vô cùng nguy hiểm mà.”_
Một cô nàng mềm yếu, một cái balo, vậy mà có thể vượt qua tầng tầng lớp lớp ma thú ngăn cản, thuận lợi đến được vị trí tầng giữa của Rừng Ma Vật — đây đã không còn là vấn đề có thể trả lời bằng sự may mắn đơn thuần nữa rồi, nếu không phải được giáo dục khoa học và bài bản, Lộ Hi nói không chừng thực sự sẽ tin vào lời nói nhảm ‘Vòng quay định mệnh’ của Tiết Lị Tạp.
_“Ê hê hê, lúc đó em không nghĩ nhiều như vậy. Bạn của mình gặp vấn đề lớn như thế, đương nhiên em phải mau chóng đi tìm linh kiện để sửa chữa rồi.”_
Nại Nại có chút ngại ngùng gãi đầu, khóe miệng nở nụ cười trong trẻo:
_“Nhưng mà, cũng chính vì vậy, em mới có thể gặp được Lộ Hi, rồi sau đó quen biết Yuxia và Celica nha! Mặc dù bình thường toàn gặp phải những chuyện xui xẻo, nhưng nếu để em chọn ra ngày may mắn nhất trong đời, thì đó chắc chắn là ngày gặp được Lộ Hi!”_
Bóng tốt! Trúng hồng tâm!
So với những lời theo đuổi hoa mỹ và những câu từ phức tạp, thì tiếng lòng được thiếu nữ vô tình thốt ra trong cuộc sống thường ngày như thế này lại càng có sức lan tỏa hơn.
Một số người quá để ý đến những chiêu trò và phương pháp trong tình yêu, mà bỏ qua việc thường chỉ có tiếng lòng thực sự mới dễ dàng đổi lấy sự cảm động từ nội tâm.
Cảm thấy nhịp tim đập nhanh một cách không tự nhiên, Lộ Hi lặng lẽ cắn một miếng thịt nướng, mượn cớ đó để che giấu sự rung động trong lòng.
_“Nhưng mà, tôi vẫn rất tò mò.”_
Yuxia có chút khó hiểu chớp mắt: _“Búp bê sư tử trắng mà Nại Nại nhắc đến là ai vậy? Tại sao chúng ta chưa từng gặp?”_
Ngoài những con búp bê như Barney, Mamai luôn xuất hiện trong chiến đấu, cô nàng linh dị mềm yếu này trong đời thường cũng thường ôm một vài con búp bê có kiểu dáng chủ yếu là dễ thương đi dạo qua lại. Thế nhưng, không một ai có mặt ở đây có ấn tượng về ‘sư tử trắng’ trong câu chuyện.
Là người khởi xướng ‘Chuyến thám hiểm rừng rậm một mình của Nại Nại’, sư tử trắng theo lý thuyết không nên bặt vô âm tín như vậy.
Khoan đã, chẳng lẽ nói...
Rõ ràng đã nghĩ đến điều gì đó, trên khuôn mặt tinh xảo của Yuxia hiện lên một tia áy náy:
_“Xin lỗi, không cẩn thận hỏi trúng chuyện buồn rồi. An tâm đi Nại Nại, sau khi trở về tôi sẽ cầu nguyện cho sư tử trắng tiên sinh.”_
_“[Cầu nguyện]... A! Không có không có! Nó đâu có chết!”_
Cái đầu nhỏ mơ hồ một lúc mới hiểu ý của Yuxia, Nại Nại vội vàng xua tay:
_“Bệnh của nó sau khi em trở về đã tự khỏi rồi. Chỉ là từ khi Celica gia nhập tổ đội, nó trở nên hơi lười biếng, ngay cả ra khỏi túi dụng cụ để hóng gió cũng không chịu.”_
_“Chóp chép chóp chép... Hửm? Từ khi ta gia nhập á?”_
Khó hiểu chỉ vào mình, Celica nuốt thức ăn trong miệng xuống vừa định mở miệng nói gì đó, một tia hắc diễm sâu thẳm đột nhiên lóe lên trong mắt cô. Giống như trực giác, Celica hỏi:
_“Nại Nại, tên của con sư tử trắng đó là gì vậy?”_
_“A, tên của nó là —”_
[Khống Tinh Bí Pháp: Mắt nổ đom đóm cũng là sao chi thuật!]
Một luồng dao động ma lực cực kỳ bí ẩn đột nhiên truyền ra từ túi dụng cụ của Nại Nại, khoảnh khắc tiếp theo, cô nàng mềm yếu đột nhiên cắn phải lưỡi mình:
_“Ư! Đau quá! Lộ Hi~ mau tới giúp em xem thử, không, không chảy máu chứ?”_
Nhìn bộ dạng đáng yêu của cô nàng mềm yếu trước mặt rơm rớm nước mắt, đáng thương thè chiếc lưỡi nhỏ ra với mình, Lộ Hi bịt mũi, hít sâu một hơi:
_“... An tâm đi, không có.”_
Thấy chưa các bạn! Thế nào gọi là [Quyết ý của sắt thép] hả! Thế nào gọi là [Lòng ta như sắt] hả! Cảm tạ ta đi, ca tụng ta đi — kẻ sở hữu năng lực Time Stop như ta đã cứng rắn kéo giới hạn tiết tháo của nam giới lên gấp ba lần đấy, gấp ba lần!
_“May quá may quá...”_
Nghe Lộ Hi xác nhận, Nại Nại như trút được gánh nặng vỗ ngực: _“Em sợ nhất là chảy máu. Rõ ràng Cook đã vất vả làm ra đồ ăn ngon như vậy, nếu vì cắn phải lưỡi mà chỉ có thể nhìn thì buồn lắm~”_
_“Thực ra không sao đâu~”_
Yuxia cười híp mắt dang hai tay ra, một luồng Thánh Quang ôn hòa xuất hiện trong lòng bàn tay cô:
_“Cho dù có thực sự cắn rách môi, có Thánh nữ là tôi ở đây, Nại Nại cũng không cần lo bị đói bụng đâu~”_
Năng lực tiện lợi biết bao! Một kẻ thích vừa ăn vừa nói chuyện rồi cắn phải môi như ta cần Yuxia nhất đấy!
Chủ đề cứ thế được chuyển hướng một cách tự nhiên, cuộc thảo luận về tên của sư tử trắng tạm thời bị gác lại sang một bên.
Trong không gian phong ấn, con rồng hắc diễm khổng lồ từ từ cụp mắt xuống, không để lại dấu vết thu hồi ý chí của mình.
Thuật chiêm tinh... Thiếu nữ tên Nại Nại, lại mạnh mẽ đến mức có thể triệu hồi vong hồn của thời đại đó sao?
... Nói không chừng là ảo giác thôi.
——————————————
_“Ngủ ngoài trời~ Ngủ ngoài trời~~”_
Dưới bầu trời đầy sao rực rỡ, Celica nhảy múa hát ca quanh đống lửa trại, không hề nhìn ra chút mệt mỏi nào sau một ngày đi đường trong rừng rậm:
_“Hôm nay lâu lắm mới được ngủ ngoài trời~ Ngủ ở bên ngoài nhà~~”_
_“Ồ? Muốn ngủ ngoài đường đến vậy sao, được thôi, ta thỏa mãn cô.”_
Lộ Hi vất vả lắm mới dựng xong hai cái lều, quay đầu nhìn thấy con ngốc vô tâm vô phế này, trên trán không khỏi nổi lên một trận gân xanh:
_“Sau này cứ để Tiết Lị Tạp ngủ ngoài trời luôn đi, dù sao bản thân cô ta cũng có một căn nhà gỗ trong rừng mà.”_
_“Hành vi ác quỷ như vậy, lẽ nào ngươi là Lucifer sao?!”_
Celica giật mình kinh hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trắng bệch: _“Không được đâu! Cung điện Cây Thế Giới của ta đã bị bộ phận quản lý cứng nhắc của Công hội lấy danh nghĩa xây dựng trái phép dỡ bỏ rồi! Nếu không phải ta khóc kịp thời, OL tiểu thư nói không chừng còn thu phí dỡ bỏ của ta nữa!”_
Nhắc mới nhớ, Celica đúng là có một ngày bị OL tiểu thư nghiêm mặt gọi ra ngoài, không ngờ là đi làm công tác xử lý liên quan đến xây dựng trái phép à.
Nhưng mà...
Lộ Hi lại một lần nữa chấn động vì độ _"tiết"_ của Tiết Lị Tạp: _“Khóc kịp thời, cô cũng giỏi thật đấy.”_
_“Hừ hừ~ Đó là đương nhiên~”_
Hoàn toàn không nghe ra thâm ý ẩn giấu trong lời nói của Lộ Hi, Celica đắc ý ưỡn ngực:
_“Sau đó ta có lén đi xem hóa đơn thanh toán của Công hội, phí dỡ bỏ đó đắt lắm, đủ để ta ăn mười cái Tiramisu cao cấp nhất đấy.”_
Cũng không biết Celica làm thế nào, cô ta xây công trình trái phép của mình tít trên cao ở phần giữa của một cái cây chọc trời.
Một người trèo lên trèo xuống thì còn đỡ, một khi đông người, cành lá rậm rạp chằng chịt sẽ cản trở đường tiến lên — vì lý do này, bộ phận dỡ bỏ của Công hội chỉ có thể cử một nhân viên kỹ thuật lão luyện nhất, từng chút từng chút một dỡ bỏ ‘Cung điện Cây Thế Giới’ của Celica.
Vấn đề phí dỡ bỏ, chắc chắn lại làm Fallon đại thúc rụng thêm vài sợi tóc rồi.
_“Đã vậy, lần sau dựng lều thì tên nhà cô mau tới giúp một tay đi!”_
Kết thúc cuộc đối thoại bằng một câu thuyết giáo như vậy, Lộ Hi cúi người, vừa định chui vào một trong hai cái lều —
_“Vậy thì, bây giờ hãy phân chia lều trại một chút đi~”_
— Cho đến khi, cậu nghe thấy Yuxia nói như vậy.
PS: Chỗ này nên chèn thêm một câu danh ngôn:_"Không thèm bb nhiều với các người."_
PS2: Ngươi tính là bậc thầy đọc tâm cái búa ấy