## Chương 301: Thị Lực Desu
_“... Hả?”_
Cảm giác giấc mộng đẹp đột nhiên tan vỡ, não bộ của Lộ Hi nhất thời chưa load kịp:
_“Ngươi, ngươi nói gì cơ?”_
_“Thế giới vi sinh vật mà ngài vừa nói tuy rất đặc sắc, nhưng dường như có chút sai lệch so với những nghiên cứu từ lâu đời của tộc tôi.”_
Cân nhắc từ ngữ một chút, Heimer cẩn thận nói:
“Trong ghi chép của tộc tôi, vi sinh vật tồn tại ở khắp mọi nơi đều có đặc điểm riêng, một số có thể dùng để chế tạo ôn dịch, một số thì không.
Là những Ôn dịch thuật sĩ, việc chúng tôi cần làm chính là thông qua việc không ngừng bắt giữ thử nghiệm, tiến hóa bầu bạn, cuối cùng nuôi cấy ra vi khuẩn độc nhất vô nhị thuộc về riêng mình.”
... Cách miêu tả kỳ lạ thật đấy, ngươi chắc chắn ngươi đang nói về vi khuẩn chứ không phải Poke*mon?
_“Từ từ đã.”_
Cảm thấy não bộ nhất thời không chịu nổi lượng thông tin khổng lồ như vậy, Lộ Hi xua tay ngăn phần giới thiệu của Heimer lại:
_“Từng điều một thôi. Vừa rồi ngươi nói 【Bắt giữ】 và 【Bầu bạn】? Sao ta lại thấy đây là đặc điểm của động vật, lẽ nào vi khuẩn cũng có tình cảm sao?”_
Nếu là thật, thì vô cùng đáng sợ rồi. Thử nghĩ đến cảnh trong dạ dày mình lúc này đang có hàng tỷ sinh mệnh có tri thức tụ tập lại mở đại hội, Lộ Hi chỉ cảm thấy toàn thân ớn lạnh.
Không hiểu sao, trong đầu cậu lại nhớ đến câu slogan quảng cáo của một loại đồ uống men vi sinh rất nổi tiếng.
_“——Đương nhiên rồi! Vi khuẩn tuyệt đối là có suy nghĩ và tình cảm của riêng mình!”_
Nhắc đến vấn đề này, giọng nói của Heimer lập tức trở nên kích động, cho dù cách một lớp mặt nạ mỏ chim dày cộm, Lộ Hi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt rực lửa của gã:
_“Mặc dù những người khác trong tộc đều chỉ trích tôi là kẻ viển vông, nhưng tôi vẫn tin rằng vi khuẩn và những sinh mệnh có tri thức khác là những sự tồn tại giống nhau, chúng có ý thức riêng, cuộc sống riêng, phương thức giao tiếp riêng, chỉ là do chúng thực sự quá nhỏ bé, nên những chuyện này đều không được ai biết đến mà thôi!”_
May quá may quá, thì ra chỉ có một mình ngươi nghĩ như vậy.
Trong nháy mắt đã xếp Heimer có ảo tưởng khác thường với vi khuẩn vào hàng ngũ những quý ngài?? có ảo tưởng với figure trên Trái Đất, trước khi tên cuồng vi khuẩn này nói thêm điều gì, Lộ Hi vội vàng làm một động tác dừng lại:
_“Những chuyện đó để sau hãy nói, ngươi nói về năng lực của mình trước đi.”_
_“Xin lỗi, là tôi đường đột rồi.”_
Trước mặt cấp trên trực tiếp, anh chàng Otaku Heimer vẫn sáng suốt bình tĩnh lại:
“Trả lời câu hỏi trước đó của ngài, năng lực đặc thù của Batley Tộc chính là có thể nhìn thấy và chạm vào những vi sinh vật vốn dĩ vô hình vô chất này.
Sau khi bắt được vi khuẩn ưng ý, chúng tôi chỉ cần dùng ma lực và bí dược để tiến hành cải tạo có định hướng, là có thể khiến nó tiến hóa hoàn mỹ hơn.”
Có thể chạm vào vi khuẩn? Chém gió à?
Lộ Hi với vẻ mặt kỳ quái đưa cho Heimer một tờ giấy:
_“Ngươi vẽ bừa một con vi khuẩn mà ngươi nhìn thấy lên đây xem nào.”_
_“Rất sẵn lòng phục vụ ngài.”_
Dưới ánh mắt kỳ lạ của Lộ Hi, Heimer nhìn quanh quất, trước tiên là vồ hụt một cái trong không khí, sau đó bắt đầu vẽ vời vào lòng bàn tay trống không của mình:
_“... Báo cáo Lộ Hi đại nhân, đã vẽ xong rồi.”_
_“Ừm, để ta xem.”_
Nhận lấy bức vẽ từ tay Heimer, Lộ Hi cố nén sự tò mò, dùng ánh mắt thản nhiên nhìn lướt qua nội dung trên đó:
Ngực khủng, eo thon, mắt to.
_“——Đây chẳng phải là mỹ thiếu nữ 2D sao tên khốn!!!”_
Dùng sức đập mạnh tờ giấy xuống mặt bàn, Lộ Hi tức giận nhìn Heimer đáng thương đang run rẩy trước mặt:
_“Vi khuẩn nhà ai lại mặc bộ đồng phục thủy thủ hở hang lộ cả cặp đùi trắng nõn thế này hả? Còn muốn lăn lộn trong Ma Vương Quân nữa không? Muốn thì nghiêm túc lại cho ta!”_
_“Vâng! Vô cùng xin lỗi!”_
Cúi gập người với biên độ vượt quá chín mươi độ, Heimer lỡ tay nghịch ngợm một chút vội vàng vẽ lại một bức khác, rồi giao bức vẽ vào tay Lộ Hi:
_“Vừa rồi là có thêm thắt một vài yếu tố tưởng tượng cá nhân của tôi vào phiên bản mô phỏng, thực tế thì nó như thế này, xin ngài xem qua!”_
Hung hăng lườm anh chàng Otaku cuồng vi khuẩn đang viết đầy chữ ngại ngùng trên mặt một cái, Lộ Hi nhìn nội dung mà gã vẽ lần này.
Một hình cầu tròn vo đơn giản.
Nếu loại bỏ một vài yếu tố nhân hóa, vi khuẩn trong mắt Heimer thực ra khá giống với thú nhồi bông vi khuẩn bản Q trên Trái Đất. Mặc dù vẫn còn khoảng cách một trời một vực so với vi sinh vật trong nhận thức của Lộ Hi, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhận ra đây là thứ gì.
Dù sao cũng là chủng tộc kỳ diệu của thế giới Fantasy, ngay cả chuyện xuyên không cũng đã xảy ra rồi, Lộ Hi cũng sẽ không theo đuổi cái gọi là 'tính khoa học' quá mức ở cái thế giới mà ma pháp chạy đầy đường này.
_“Ừm, lần này thì bình thường hơn nhiều rồi.”_
Gật đầu tỏ vẻ công nhận lời khai của Heimer, Lộ Hi nhìn bàn tay dường như đang véo một vật gì đó của đối phương:
_“Theo như lời ngươi nói lúc nãy, thứ mà ngươi đang véo bây giờ chính là vi khuẩn sao?”_
_“Chính xác là vậy, nhưng do ngài không thuộc tộc tôi, nên ngài không thể nhìn thấy, càng không thể chạm vào vi khuẩn trên tay tôi —— Chính vì vậy, tôi mới cảm thấy vô cùng vui sướng trước những lời ngài vừa nói.”_
Nhẹ nhàng 'phóng sinh' vật vô hình đang véo trên đầu ngón tay, Heimer đột nhiên cúi gập người thật sâu với Lộ Hi. Bất cứ ai cũng có thể nghe ra, sự an ủi không thể che giấu ẩn chứa trong giọng nói của gã:
_“Trong tiền đề không thể nhìn thấy vẻ đẹp của những vi sinh vật này, ngài không hề đơn thuần nhấn mạnh mặt mang lại dịch bệnh của nó, mà ngược lại còn nói nó 【Đôi khi cũng sẽ cung cấp sự giúp đỡ】 —— So với những kẻ trong tộc tự ý hiểu chúng là dịch bệnh, dốc hết khả năng để hắt nước bẩn lên những sinh mệnh vô tội đó, ngài thực sự là, thực sự là ——”_
Vừa nghẹn ngào nói, trong mặt nạ mỏ chim của Heimer vừa truyền ra tiếng nước nhỏ giọt tí tách.
Tên tên tên này thế mà lại khóc sao?!
Khiếp sợ nhìn Heimer trước mặt thế mà lại vì một câu nói không mang thành kiến của mình mà cảm động đến phát khóc, Lộ Hi trong lòng có muôn vàn lời muốn nhả rãnh nhưng chẳng biết ngỏ cùng ai.
Đại ca! Ngươi khóc thì cứ khóc đi! Tháo cái mặt nạ ra trước đã chứ!
Lỡ như tốc độ thoát nước không theo kịp tốc độ khóc, chết đuối trong chính nước mắt của mình thì mất mặt lắm đấy!
Vốn tưởng kẻ tạo ra hỗn loạn khổng lồ ở Rhine City sẽ là nhân vật tàn nhẫn nào đó, bây giờ nhìn lại, đây hoàn toàn là một tên Otaku vi khuẩn vô hại với người và vật mà.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Lộ Hi nghiêm mặt nhìn tên Otaku vi khuẩn Heimer đang sụt sùi trước mặt:
_“Bất kể trước đây ngươi có kế hoạch gì, bây giờ ta lấy thân phận Ma Vương Quân Cán Bộ ra lệnh cho ngươi, lập tức thu hồi toàn bộ dịch bệnh đang lan tràn trong Rhine City, tuyệt đối không được gây ra bất kỳ sự hỗn loạn nào.”_
_“Tại, tại sao?!”_
Vốn tưởng công việc quấy rối của mình làm rất hoàn hảo, sẽ được Lộ Hi đại nhân vô cùng dịu dàng tán thưởng hết lời, Heimer lập tức sững sờ tại chỗ:
_“Nhiệm vụ của tôi khi được phái đến Rhine City là cố gắng tạo ra hỗn loạn ở đây càng nhiều càng tốt, tại sao Lộ Hi đại nhân lại hạ mệnh lệnh như vậy?”_
Quả nhiên, mặc dù có Ma Tính Ấn Ký chống lưng, nhưng khi đối mặt với một số mệnh lệnh rõ ràng vi phạm lập trường của Ma tộc, Ma Vương Quân trước khi thi hành vẫn sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Heimer, Lộ Hi tựa lưng vào ghế, não bộ hoạt động với tốc độ cực hạn:
Vậy thì, phải giải thích thế nào cho mệnh lệnh của mình đây?
PS: Nguyên mẫu năng lực của Heimer bắt nguồn từ một bộ anime tên là 《Moyashimon》, ai xem rồi xin mời (→)
PS2: Không phải Hataraku Saibou đâu, là Moyashimon đấy