## Chương 429: Chú Ý Thực Tiễn
_“Đa tạ nhé, Nại Nại tiểu thư!”_
_“Đâu có đâu có, giúp sửa xong hàng rào của trang trại đều là công lao của Fabre cả, trình độ thợ mộc của cậu ấy là đỉnh cao đấy, cái này không phải là nói khoác đâu nha~”_
_“... Nại Nại, em vừa đi làm gì vậy?”_
Có chút nghi hoặc đưa tay lấy cọng rơm dính trên tóc cô em gái mềm mại xuống, Lộ Hi không nhịn được hỏi:
_“Người vừa cảm ơn em lại là ai vậy?”_
Đã Lộ Hi và Celica đều nhìn thấy người vừa cảm ơn Nại Nại, vậy thì đối phương chắc chắn không phải là u linh hay hồn ma gì đó. Như vậy, cô em gái mềm mại thế mà lại có thể trò chuyện vui vẻ với một người lạ còn sống sờ sờ quả thực rất hiếm thấy.
_“A, vị đó là Thư ký quan tiên sinh phụ trách thu hồi và quản lý bất động sản nhàn rỗi của thị trấn.”_
Vẫy vẫy tay với Thư ký quan tiên sinh vẫn đang gật đầu cảm ơn về phía này, trên mặt Nại Nại vẫn còn mang theo một tia hưng phấn và cảm động kiểu 【Mình thế mà lại được người không quen biết bày tỏ lòng biết ơn!】:
_“Bởi vì chờ đợi màn đêm buông xuống còn cần một khoảng thời gian rất dài, cho nên em đã nhờ Fabre dành cả một buổi chiều để sửa xong hàng rào của một trang trại gần như bị bỏ hoang —— Theo lời Thư ký quan tiên sinh nói, nhờ có sự nỗ lực của chúng ta, trang trại đó sẽ sớm được đưa vào sử dụng trở lại!”_
Fabre?
Gật đầu với con búp bê mới xuất hiện bên cạnh Nại Nại, Lộ Hi lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào:
【...】
Điều này không có nghĩa là Fabre có cái nhìn đặc biệt gì với Lộ Hi, tuy nói trong số các búp bê có sự tồn tại mang tính cách nhảy nhót hiếu động như Mamai đáng tin cậy, thế nhưng, đa số búp bê không có hứng thú thể hiện tâm trạng của mình, ngoại trừ mệnh lệnh của Nại Nại ra, chúng dưới sự chú ý của người khác thường sẽ không cử động lung tung, mà ngoan ngoãn giả vờ thành dáng vẻ của búp bê bình thường.
_“—— Không hổ là Nại Nại, thế mà trong thời gian rảnh rỗi cũng không quên giúp đỡ người khác.”_
Nhìn dáng vẻ Nại Nại thu Fabre cao bằng người thật vào chiếc túi công cụ nhỏ xíu một cách cực kỳ phi khoa học, Lộ Hi khích lệ giơ một ngón tay cái lên với em ấy:
_“Rất giỏi, ít nhất là mạnh hơn tôi và Celica nhiều rồi.”_
_“Nhắc đến chuyện này, Celica và Lộ Hi trong buổi chiều rảnh rỗi này lại làm gì vậy?”_
Tò mò chớp chớp mắt, Nại Nại tự nhiên hỏi đến vấn đề này:
_“Yuxia vẫn luôn ở trong nghĩa trang làm quen với môi trường thuận tiện tự buff cho bản thân thì em biết, nhưng mà, hình như cả một buổi chiều em không hề nhìn thấy Lộ Hi và Celica, chẳng lẽ hai người vẫn luôn ở cùng nhau sao?”_
_“...”_
Cô em gái mềm mại vừa nhắc đến chuyện này, Lộ Hi và Celica theo bản năng liếc nhìn nhau một cái, sau đó lại với biểu cảm vi diệu nhanh chóng chuyển ánh nhìn đi chỗ khác.
Đâu thể nói với cô em gái mềm mại là 'Tôi và Tiết Lị Tạp vì dỗi nhau mà cứ thế âm thầm làm gối đùi suốt cả một buổi chiều' được? Cho dù với góc nhìn của hai chúng tôi sau khi sự việc xảy ra nhớ lại thì hành động này cũng ngu ngốc hết sức rồi!
_“Ta, chúng ta tự nhiên là đi, đi 【Minh tưởng】 rồi!”_
Rõ ràng là suy nghĩ không hẹn mà gặp với Lộ Hi, Celica đảo mắt một vòng, nghĩ ra một cái cớ tuyệt diệu vô cùng:
“Đã trí tuệ con người không thể tìm ra đáp án cho sự phẫn nộ của Viêm Ma, vậy thì phải dựa vào sức mạnh giữa trời và đất!
Nhờ có một chút xíu sự giúp đỡ của Nhược Nhược Hi, ta đã có một dự cảm vô cùng mãnh liệt —— Bước ngoặt sẽ xuất hiện vào tối nay, nhưng thời cơ xuất hiện chỉ thoáng qua trong chốc lát, cần phải nắm bắt thật tốt mới được!”
Em gái à, cô đây chẳng phải là đem nội dung 【Thiên Khải】 của Yuxia thêm mắm dặm muối kể lại một lần sao?
Mặc dù Lộ Hi liếc mắt một cái đã nhìn thấu cái cớ vụng về của Tiết Lị Tạp, thế nhưng, cô em gái mềm mại luôn tin tưởng đồng đội vô điều kiện lại không hề nghi ngờ chấp nhận lời giải thích của Celica:
_“Thì ra là vậy! Đã như vậy, bốn người chúng ta tối nay nhất định phải tập trung toàn bộ sự chú ý lên người Hách Lai Gia tiên sinh, cố gắng tìm ra nguyên nhân khiến ông ấy phẫn nộ nhé!”_
... Làm sao đây, nhìn khuôn mặt thuần khiết này của Nại Nại, trong lòng đột nhiên trào dâng cảm giác tội lỗi 'Lừa em ấy như vậy có phải là không tốt lắm không'.
Lại liếc nhìn nhau một cái, Lộ Hi và Celica sau khi thay mặt đối phương lên án lẫn nhau xong, mỗi người một bên nắm lấy tay Nại Nại:
_“Ừm, cùng nhau cố gắng nhé!”_ X2
————————————
Nghĩa trang thị trấn, màn đêm từ từ buông xuống.
_“Lộ Hi, mọi người đến rồi.”_
Vẫy vẫy tay với ba người Lộ Hi đang bước vào nghĩa trang, Yuxia làm một động tác ra hiệu im lặng, đưa tay chỉ về một hướng nào đó:
_“Nhìn bên kia kìa.”_
Bên kia?
Thuận theo hướng ngón tay của Thánh nữ tiểu thư, Lộ Hi nhìn một mạch đến cái cây khổng lồ ở trung tâm nghĩa trang nhất, đồng tử lại đột nhiên co rụt lại:
_“Hoàn, hoàn hảo không tổn hao gì? Sao có thể chứ?”_
Cán Bộ · Cuồng Nộ vừa mới ra sân ngày hôm qua vừa xuất hiện đã cực kỳ thiếu ý thức phóng hỏa đốt một cái cây, điểm này là sự thật mà tất cả mọi người đều nhớ rõ mồn một.
Vậy mà, bây giờ cái cây khổng lồ ở trung tâm nghĩa trang lại vẫn cành lá xum xuê đứng sừng sững ở chỗ cũ, đừng nói là bị thiêu thành than củi, ngay cả một chút dấu vết bị tia lửa sượt qua cũng không có.
_“Đột nhiên cảm thấy hơi sợ rồi...”_
Chế độ Túng Lị Tạp lại một lần nữa online, Celica rúc vào sau lưng Lộ Hi:
_“Mọi người xem, những tấm bia mộ trước đó còn đổ xiêu vẹo cũng đã được dựng lại rồi —— Chẳng lẽ nói, khu nghĩa trang này là sự tồn tại giống như Mê cung? Chỉ cần qua một thời gian nhất định sẽ tự động reset kiểu đó?”_
_“Không phải đâu.”_
Yuxia lắc đầu:
_“Bia mộ là do Trưởng trấn tiên sinh phái người chuyên môn đến đặt lại vị trí cũ vào ban ngày. Dù sao đây cũng là biểu tượng gửi gắm nỗi nhớ thương đối với người đã khuất, chỉ có ngày hôm qua vì phải giữ lại hiện trường cho Mạo hiểm giả đến chi viện xem xét nên mới không phái người sửa chữa.”_
Đừng thấy Trưởng trấn tiên sinh thoạt nhìn có dáng vẻ mập mạp hiền từ, thực tế thì, có thể đảm nhiệm chức trách quan chức quản lý một phương thị trấn trong Đế quốc do Hoàng đế đại thúc lãnh đạo, năng lực làm việc của ông ấy không hề tệ.
Không nói đến những cái khác, ít nhất ý thức 'bảo vệ tốt hiện trường không gây thêm rắc rối cho nhân viên điều tra' ông ấy vẫn có.
_“Nói cách khác, tình huống bất thường xuất hiện chỉ có 【Cây khổng lồ】.”_
Đưa ra tổng kết cuối cùng, Lộ Hi ngẩng đầu nhìn về hướng cây khổng lồ:
_“Hôm qua lúc Hách Lai Gia hồi sinh cũng là từ trong ngọn lửa của cây khổng lồ một lần nữa hiển hiện ra cơ thể, chẳng lẽ nói, giữa hai thứ này có mối liên hệ gì đó?”_
_“Cứ mù quáng suy đoán tại chỗ là không thể tiến lên một bước nào đâu, khi có năng lực thực tiễn, cho dù không nắm chắc mười phần cũng phải dũng cảm bước ra bước đầu tiên —— 【Holy Art: Divine Punishment】!”_
Yuxia rõ ràng giây trước còn đang dùng giọng điệu dịu dàng không kém gì giáo viên mầm non để giảng đạo lý, nhưng giây tiếp theo, thân hình của cô lại giống như một khẩu súng phóng lựu kéo theo quỹ đạo Thánh Quang hoa lệ và chói lóa lao về phía trước.
_“Bùm!!!!!”_
_“Dư mọe tình huống gì thế này a a a a a a!!!!!!”_
Tiếng vang khổng lồ vang lên bên cạnh cây khổng lồ, kéo theo đó, còn có dòng lũ Thánh Quang phóng thẳng lên trời như thủy triều dâng trào. Uy áp nở rộ từ đòn đánh này, thậm chí khiến Lộ Hi cách điểm búa nện xuống mấy chục bước cũng không nhịn được phải lùi lại một bước.
Tình, tình huống gì vậy? Yuxia tại sao lại đột nhiên bay ra ngoài rồi?!
_“Mọi người xem, như vậy, chúng ta có thể kiểm chứng phỏng đoán 【Có phải chỉ cần tiêu diệt Hách Lai Gia lúc cây khổng lồ không bốc cháy, hắn sẽ không hồi sinh nữa hay không】 rồi.”_
Hoàn toàn không bận tâm đến Hách Lai Gia vừa ra sân chưa đầy một giây đã bị mình một búa đập nát thành sương trắng, Yuxia giống như có cảm ứng từ xa ném cho Lộ Hi một nụ cười xinh đẹp:
_“Cho nên, phải chú trọng 【Thực tiễn】 nha~”_
Lộ Hi luống cuống đến mức thậm chí còn dùng cả cái giọng dịch thuật chết tiệt:
_“Đây quả là một bài học triết lý nhân sinh sinh động và hình tượng biết bao, tôi nhớ kỹ rồi.”_