## Chương 593: Chạm Vào Là Nổ
_“Ể? Mamai?”_
Vốn đang đi theo từng bước từng bước âm mưu của Miêu Miêu tiểu thư, Nại Nại rõ ràng chưa phản ứng kịp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cho đến khi Mamai độn ảnh trở về bên cạnh cô, cô mới khó hiểu nghiêng đầu:
_“Tại sao lại nhét quân sư của ta vào trong ấm trà?”_
【……】
Mamai nhẹ nhàng xoa đầu Nại Nại:
【……】
_“Tiểu yêu tinh là người xấu?! Thân phận thực sự của cô ta là ‘Tiểu ác ma khiến gia đình trở nên bất hạnh’, mà mục đích xuất hiện vừa nãy là để ta rời xa Lộ Hi?!”_
Kinh ngạc bịt miệng lại, giây tiếp theo, ánh mắt cô nàng mềm yếu nhìn về phía cánh cửa trước mặt có thêm vài phần bất thiện:
_“Đáng ghét, dĩ nhiên suýt chút nữa lừa được ta. Ta đi thảo phạt con tiểu ác ma này ngay đây ——”_
【……】
Nhanh tay lẹ mắt cản cô nàng mềm yếu lại trước khi cô lao vào cửa phòng Lộ Hi, con búp bê đáng tin cậy dùng hành động để chứng minh thế nào mới là đáng tin cậy thực sự:
【……】
_“—— Ra là vậy, vừa nãy Mamai dùng hóa ra là ‘Bí kỹ · Thuật phong ấn ấm trà’ a.”_
Bừng tỉnh gật đầu, sau một thoáng im lặng, Nại Nại đỏ mặt dời tầm mắt đi:
_“Ta, ta vừa nãy không hề mắc mưu đâu nhé! Chuyện suýt bị tiểu ác ma lừa, Mamai cũng tuyệt đối phải giúp ta giữ bí mật! Nhất định không được nói với Lộ Hi!”_
Trong mắt Mamai lóe lên một tia sáng màu tím đen dịu dàng, cậu ta im lặng gật đầu.
Trong khoảng thời gian Nại Nại tiểu thư tiến vào trạng thái bất thường này, ngoại trừ Lộ Hi, người vất vả nhất trong cái nhà này có lẽ chính là tôi rồi.
Không chỉ phải giúp Lộ Hi an ủi Nại Nại tiểu thư, trước mặt vị Giáo hoàng kia còn phải luôn nhắc nhở Nại Nại tiểu thư đừng để lộ sơ hở, còn bây giờ ——
Cơ thể lùi về sau dựa vào tường, Mamai liếc nhìn phòng Lộ Hi, rõ ràng là cơ thể búp bê, nhưng toàn bộ người Enderman lại khó hiểu toát ra một cảm giác ‘tâm mệt mỏi’.
—— Dĩ nhiên ngay cả loại ngưu quỷ xà thần này cũng chạy đến quậy phá. Phải nói rằng, hiện trạng thật sự khiến người ta không thể thư giãn dù chỉ một khắc.
Nhưng mà, nếu đã nhét con mèo không an phận này kín mít vào trong chăn rồi, ít nhất trong khoảng thời gian trước khi Lộ Hi trở về, Nại Nại tiểu thư hẳn sẽ không gây ra rắc rối lớn gì nữa đâu nhỉ.
Nghĩ đến đây, Mamai lại xốc lại tinh thần.
Rất tốt! Vậy thì canh gác tốt ca cuối cùng này, đợi Lộ Hi trở về rồi giao hết những chuyện rắc rối này cho cậu ấy là vạn sự đại cát rồi!
Cố lên, Mamai! Chỉ cần kiên trì qua khoảng thời gian này nữa thôi ——
_“Ể?”_
—— Ngay lúc Mamai định trở về trong cái bóng của Nại Nại, cậu ta đột nhiên nghe thấy cô nàng mềm yếu nghi hoặc lẩm bẩm một tiếng:
_“Trong túi đồ hình như có động tĩnh gì đó.”_
Động tĩnh?
Trong lòng dâng lên một cảm giác không ổn, Mamai vội vàng kéo khóa kéo ra, cắm đầu chui vào trong túi đồ:
【Barney! Bên này lại xảy ra rắc rối gì nữa vậy? Chẳng lẽ đám cuồng nhân phái chiến tranh lại muốn nhân lúc Nại Nại tiểu thư trạng thái bất thường để gây chuyện sao?】
【Không có, là Musta.】
Con búp bê khiên binh trầm ổn đưa tay chỉ về một hướng nào đó:
【Không hiểu sao, từ vừa nãy, ông ta vẫn luôn giữ bộ dạng đứng ngồi không yên.】
Musta?
Tâm mệt mỏi gõ gõ vỏ não, Mamai tiến lại gần Musta đang run rẩy bất an:
【Bạn nhỏ Musta thân mến, xin hỏi trong lúc sự việc đã đủ phức tạp thế này rồi, tại sao ông lại còn muốn gây chuyện nữa vậy?】
【Đừng gọi lão hủ là bạn nhỏ! Tuổi lão hủ sống còn lớn hơn cậu đấy!】
Phản xạ có điều kiện cãi lại một câu, Musta vốn luôn âm trầm ít nói, đối với ai cũng mang vẻ mặt khinh thường 【Bĩu môi. JPG】 lúc này dĩ nhiên lại giống như cắn thuốc kích thích bật chế độ rung:
【Không ổn rồi, bọn họ phát hiện ra lão hủ rồi, phải trốn, nhất định phải mau chóng trốn đi!】
…… Trốn? 【Bọn họ】 lại là ai?
Chưa đợi Mamai hỏi thêm, Musta đã đến giới hạn chịu đựng liền hóa thành một đạo huyết quang, vút một cái bay ra khỏi túi đồ, lao thẳng lên bầu trời đêm vô tận.
【Haiz, đám người này rốt cuộc còn muốn gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối cho Nại Nại tiểu thư nữa đây.】
Mamai vô lực ngã ngửa ra sau, mà Barney cũng vô cùng vững vàng đỡ lấy cậu ta:
【Chỗ này, vẫn nên giao cho Lộ Hi xử lý đi.】
——————————
_“Ồ? Cuối cùng cũng lộ ra đuôi cáo rồi.”_
Kể từ khoảnh khắc huyết quang bốc lên đã nhạy bén khóa chặt một hướng nào đó, trong mắt Giáo hoàng miện hạ lóe lên một đạo kim quang chói lọi:
_“Xem ra hành động cố ý phóng xuất khí thế của chúng ta là chính xác. Cảm nhận được hai ta đã tụ tập lại với nhau, tên mất tích đó cuối cùng vẫn không ngồi yên được.”_
_“Ông ta phỏng chừng đã sớm dự đoán được khoảnh khắc này rồi.”_
Da Vinci hiểu rõ gật đầu:
_“Sáng nay cậu chẳng phải đã bắt được một tia mùi máu tanh trong phòng Lộ Hi sao, ngay lúc cậu phát hiện ra ông ta, ông ta cũng đã phát hiện ra cậu —— chỉ tội nghiệp đứa trẻ Lộ Hi đó, phỏng chừng cho đến tận bây giờ, cậu ta vẫn tưởng cậu phát hiện ra điểm bất thường từ sự bất thường của bạn nhỏ Celica.”_
_“Chuyện này không trách cậu ta được, cho dù là người thông minh đến đâu, cũng không thể biết trước được mối quan hệ giữa chúng ta.”_
Hít sâu một hơi, nụ cười trên mặt Giáo hoàng miện hạ có thể gọi là ‘dập dờn’:
“Nhưng dù thế nào đi nữa, lần này ta để cậu ta ăn quả đắng là sự thật.
Trước đó ta còn vì không chắc chắn lúc nào mở miệng hỏi Lộ Hi mới là thời cơ tốt nhất, nhịn suốt cả một ngày, không ngờ ta dĩ nhiên có thể tìm được điểm đột phá trên người bạn nhỏ Celica, lúc này mới thuận nước đẩy thuyền cùng cậu diễn một màn kẻ tung người hứng —— bình thường luôn nhìn con cáo nhỏ này nhảy nhót khắp nơi, nhưng nói cho cùng, người trẻ tuổi chính là phải va vấp nhiều một chút mới có thể trưởng thành mà.”
_“Đừng có nhân cơ hội này mà tâng bốc bản thân nữa.”_
Đeo một ma cụ giả kim kiểu dáng ống nhòm lên mặt, Da Vinci lập tức khóa chặt hướng huyết quang sáng lên trong màn đêm:
_“Tên đó không hề có ý định chạy trốn mù quáng, ngược lại cắm đầu lao về một góc hẻo lánh của Rhine City —— ông ta định làm gì?”_
_“Dù sao cũng không thể là lấy tính mạng của cư dân ra đe dọa chúng ta, cậu và ta đều biết, ông ta khinh thường làm loại chuyện này.”_
Thao túng Thánh Quang linh hoạt rẽ ngoặt một cái, Giáo hoàng miện hạ nhíu chặt mày:
_“Nếu đã không phải vì 【Chạy trốn】, vậy thì địa điểm mà ông ta định hạ cánh có vấn đề rồi. Da Vinci, cậu biết bên đó có gì không?”_
_“Đợi đã, để ta chỉnh độ phóng đại lên xem sao.”_
Bấm vài cái trên ống nhòm giả kim, Da Vinci lão gia tử kinh ngạc trợn tròn mắt:
_“Là sở giao dịch nguyên liệu của Công hội Rhine City! Bình thường Mạo hiểm giả săn giết ma vật xong đều sẽ giao chiến lợi phẩm đến đây để đổi lấy thù lao —— khoan đã, chẳng lẽ tên này căn bản chưa từng nghĩ đến việc chạy trốn, mà là muốn 【Đối đầu trực diện】 với chúng ta sao?!”_
_“…… Chậc, đúng là có phong phạm của ông ta.”_
Thắng gấp một cái trên không trung, cũng không thấy Giáo hoàng miện hạ có động tác gì, hàng chục tinh linh Thánh Quang cấp trung đã ngưng tụ xong bên cạnh ông:
_“Lấy danh nghĩa Giáo hoàng Belundo, các ngươi tiến lên bảo vệ và sơ tán dân chúng xung quanh sở giao dịch nguyên liệu, đồng thời ngăn cản những Mạo hiểm giả thực lực không mạnh chạy đến hóng hớt.”_
【——】
Sau khi nhận được mệnh lệnh, trên người các tinh linh Thánh Quang đồng loạt lóe lên một đạo ánh sáng rực rỡ. Chúng nhanh chóng tản ra, trung thành thực thi chỉ thị của Giáo hoàng miện hạ.
Cùng với việc huyết quang cắm đầu lao vào sở giao dịch nguyên liệu, toàn bộ thế giới dường như đình trệ yên tĩnh lại nửa giây.
Ngay sau đó, huyết khí nồng đậm bốc lên nghi ngút, tức thì nhuộm đỏ cả một vùng trời ——
_“Bùm!!!!”_
PS: (→)