## Chương 611: Trả Đũa Gấp Đôi?
Gió đêm ôn hòa thổi qua mặt đất một cách vừa vặn, dưới bầu trời đêm trong trẻo đến mức khó tin, một đôi nam nữ thanh niên ngồi sát bên nhau trong im lặng, không cần quá nhiều lời lẽ để miêu tả, khung cảnh trông vừa yên bình vừa tươi đẹp.
Đột nhiên, từ phía người nam truyền đến một tiếng gọi có phần luống cuống:
_“... Nại Nại, Nại Nại?”_
_“...”_
Không có tiếng đáp lại.
Thấy cảnh này, Lộ Hi khẽ thở dài một tiếng khó mà nhận ra.
Đúng như chư vị đang thấy, nhân lúc Nại Nại không chú ý, tôi ôm tâm tư chơi khăm, một tay kéo cô ấy ngã xuống.
Lúc kéo Nại Nại ngã, tôi đã cố ý kiểm soát lực đạo, và kết quả cũng đúng như tôi dự đoán, Nại Nại ngã vào lòng tôi.
Vốn định đối mặt với diễn biến [Nại Nại giật mình nhảy dựng lên, vừa oán trách trò đùa của tôi, vừa trút bỏ tia phòng bị cuối cùng], nhưng ai mà ngờ được, sự việc lại biến thành bộ dạng như bây giờ ——
Bất đắc dĩ nhìn cô nàng mềm mại đang vùi mặt vào ngực mình, không nhúc nhích hệt như chú mèo cuối cùng cũng tìm được ổ chăn ấm áp vào mùa đông, Lộ Hi có phần không hiểu ra sao lại gọi thêm lần nữa:
_“Không sao chứ? Lẽ nào bị va đập vào đâu rồi?”_
_“...”_
Cô gái không hề đáp lại, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu rúc sâu hơn vào lòng cậu.
—— Lại hoàn toàn không chịu đi luôn!
Hai tay cứng đờ giữa không trung, đối mặt với cô gái không nói một lời, chỉ biết cọ cọ má vào lòng mình, Lộ Hi đẩy ra cũng không được, mà ôm lấy cũng không xong.
Không phải tôi nói chứ, sau khi đổi sang tính cách của Tiết Lị Tạp, Nại Nại vốn đã có mối quan hệ không thể tách rời với từ [Quỷ dị] nay lại càng trở nên khó nắm bắt hơn rồi sao ——
_“—— Hứ, vì đây là [Hình phạt].”_
Như đoán thấu tâm tư của Lộ Hi, cô nàng mềm mại vẫn đang vùi má trong lòng cậu khẽ hừ một tiếng:
_“Vừa rồi Lộ Hi xấu xa kéo em ngã, làm em giật bắn mình, cho nên bây giờ em cũng làm Lộ Hi giật bắn mình, như vậy rất hợp lý.”_
—— Thật sự trở nên càng khó nắm bắt hơn rồi!!!
Hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của Nại Nại, Lộ Hi lớn tiếng nhả rãnh trong lòng.
Lối tư duy trẻ con lại siêu cấp đáng yêu này đặt lên người Nại Nại lại phù hợp đến bất ngờ! Cho dù là cô nàng mềm mại ở chế độ khác, duy chỉ có điểm [Đáng yêu mang theo chút tàn niệm] này là vĩnh viễn không bao giờ thay đổi!
_“Cho, cho nên?”_
Cân nhắc từ ngữ một chút, trước khi cơ thể xuất hiện vài phản ứng không thể miêu tả, Lộ Hi run rẩy hỏi cô gái mềm mại thơm tho trong lòng:
_“Nại Nại tiểu thư thân mến, mục đích làm tôi giật mình của em đã đạt được một cách hoàn hảo rồi, có muốn đứng lên hít thở không khí chút không?”_
_“Không muốn. Vì gió đêm rất lạnh, ở đây lại rất ấm.”_
Như để thị uy, cô lại rúc mặt vào lòng Lộ Hi thêm chút nữa, Nại Nại tiếp tục rầu rĩ nói:
_“Đây gọi là [Trả đũa gấp đôi]! Mối thù làm em giật mình, nhất định phải dùng thời gian gấp đôi để hoàn trả mới được!”_
Em gái à! Em chắc chắn việc ôm một cô gái xinh đẹp như em dưới bầu trời sao tuyệt đẹp đối với tôi là hình phạt sao?
Chuyện này mà để cái tên tóc hồng hay ghen tị vừa nãy nghe thấy, nói không chừng cậu ta sẽ trực tiếp vác xẻng với vẻ mặt sảng khoái rủ tôi ra ngọn núi vắng người phía sau chơi đấy!
Lộ Hi nhũn cả người.
Ngược lại, cô gái cứ một mực rúc trong lòng cậu lại như hoàn toàn không nhận ra điều này, sau một hồi im lặng, cô đột nhiên không ngẩng đầu lên mà hỏi một câu như thế này:
_“Theo Lộ Hi thấy, từ lúc ban đầu gặp anh cho đến nay, trên người em có xảy ra sự thay đổi nào không?”_
Thay đổi?
_“Ha, đương nhiên là có rồi.”_
Nhớ lại cô nàng mềm mại lúc mới gặp thậm chí còn ôm lòng cảnh giác như mèo con với Yuxia có độ thân hòa max, Lộ Hi không nhịn được bật cười:
“Lúc đó em rốt cuộc như thế nào, nhìn Yuxia hai ngày nay chẳng phải sẽ hiểu sao? Tôi nhớ có một lần nhờ em đi chợ một mình, kết quả ba người chúng tôi đợi nửa ngày cũng không thấy em về.
Chạy ra ngoài tìm mới phát hiện, em vậy mà vì không dám hỏi giá chủ quán nên thu mình ở góc phố, cầm bút và giấy ghi lại tiếng rao hàng ngẫu nhiên của ông ta.”
Kiểu như 'táo ba đồng vàng một quả','cá muối hôm nay giảm giá năm đồng vàng' các loại, ngày hôm đó sau khi tìm thấy Nại Nại, trên cuốn sổ tay của cô ấy đã ghi lại một đống thứ đại loại như vậy —— Rõ ràng, cô ấy muốn thông qua phương thức thụ động này để thu thập giá cả của tất cả các mặt hàng mình cần, sau đó lao lên mua xong vứt tiền lại rồi chạy.
_“Không, không được cười em!”_
Lịch sử đen tối từ rất lâu trước kia bị Lộ Hi lôi ra nhắc lại, Nại Nại tức giận trực tiếp dùng đầu húc một cái vào ngực cậu:
_“Ngày hôm đó em rõ ràng đã rất nỗ lực mà! Nếu mọi người không đến tìm em, em sắp ghi lại được toàn bộ tiếng rao của sạp hàng đó rồi!”_
_“Hahaha, nỗ lực thì nỗ lực thật, nhưng nếu dùng sự nỗ lực đó vào những phương diện trực tiếp khác, diễn biến sự việc có lẽ sẽ đơn giản hơn nhiều.”_
Đòn thiết đầu công mềm xèo của cô nàng mềm mại đương nhiên không thể gây ra sát thương gì cho Lộ Hi, sau khi khẽ cười vài tiếng, cậu lại có chút thắc mắc hỏi:
_“Nhưng mà, sao tự nhiên em lại hỏi vậy? Sau khi gia nhập tổ đội hiện tại, Nại Nại đã trở nên cởi mở hơn, hoạt bát hơn, và cũng đáng yêu hơn trước rất nhiều —— Đây chẳng phải là sự thật mà tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sao?”_
_“Ư...”_
Như không dám đối mặt, Nại Nại xoay người lại, nằm ngửa trên đôi chân đang khoanh của Lộ Hi, hai bàn tay nhỏ bé che chặt lấy khuôn mặt mình, qua kẽ tay lí nhí lầm bầm:
_“Cho, cho nên mới nói, tại sao Lộ Hi luôn có thể không đỏ mặt mà nói với em những lời như 'rất đáng yêu' vậy chứ...”_
_“Bởi vì tồn tại đáng yêu thì chính là rất đáng yêu mà.”_
Giọng điệu của Lộ Hi vô cùng tự nhiên, cứ như đang nói 'bởi vì mặt trời thì sẽ phát sáng' vậy:
_“Phần ưu điểm đương nhiên là vô cùng đáng yêu rồi, ngay cả phần khuyết điểm không hiểu sao cũng vô cùng đáng yêu. Tóm lại thì, Nại Nại dù thế nào cũng rất đáng yêu.”_
_“!!!!”_
Sự thật chứng minh, dưới chuỗi tấn công đáng yêu liên hoàn từ người trong lòng, cho dù là Chúa tể Quỷ dị đã Chuunibyou hóa cũng không có chút sức lực chống cự nào.
Che mặt tự mình xấu hổ xoắn xuýt một hồi lâu, cô gái mới miễn cưỡng bình ổn lại nhịp tim đang đập như nhảy tap dance của mình, siêu cấp nỗ lực cố gắng giành lại quyền chủ động của câu chuyện về tay mình:
_“—— Mặc, mặc dù theo Lộ Hi thấy, em dường như đã xảy ra sự thay đổi như vậy, thậm chí trong mắt chính em, bản thân ngày càng dám bắt chuyện với người khác dường như cũng tích cực hơn trước không ít. Nhưng mà...”_
Hai bàn tay nhỏ bé đột nhiên buông xuống khỏi khuôn mặt, Nại Nại ngước mắt lên, bình tĩnh mà trầm buồn nhìn biểu cảm mang theo chút kinh ngạc của Lộ Hi, nói ra những điều mình vẫn luôn suy nghĩ mấy ngày nay:
_“Khi em thực sự dùng lối tư duy của [Celica] để suy nghĩ giống như lần này, em mới thực sự nhận ra.”_
_“Về bản chất không hề thay đổi của mình, và, về sự thật rằng bản thân vẫn luôn [Giậm chân tại chỗ].”_