## Chương 6: Bậc Thầy Không Gian Di Động Lộ Hi
Hả? Đột nhiên tháo vải ra là tình huống gì đây? Ta còn định hỏi rõ địa điểm ngôi làng xong là trực tiếp tốc biến bái bai em ấy cơ mà.
Có chút luống cuống tay chân nhìn thiếu nữ đang cúi gập người thật sâu trước mặt, trong lòng Lộ Hi dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
——Không biết có phải ảo giác hay không a, nếu trực tiếp bỏ chạy ở đây, cứ có cảm giác cô gái này sẽ khóc òa lên rồi chạy thẳng về vòng vây của đám thỏ kia, sau đó cứ thế ngủ say ở đó luôn vậy.
Bây giờ, vẫn nên phối hợp với em ấy một chút đi.
_“Ể~ Ồ! Em, em hóa ra là con gái a!!!!”_
Cố tình nâng cao giọng lên một chút, Lộ Hi ‘kinh ngạc’ nói: _“Thực sự không hề nhận ra chút nào luôn! Thuật ngụy trang của em lợi hại thật đấy!!”_
_“Hì hì, đây là lần đầu tiên có người khen tôi như vậy đấy.”_
Mang theo giọng mũi vì vừa khóc xong khẽ cười một cái, Nại Nại lập tức lại cúi gập người xuống:
_“Thực sự rất xin lỗi! Rõ ràng Lộ Hi tiên sinh đã cứu tôi, vậy mà tôi lại giấu giếm diện mạo thật của mình với ngài!”_
Không không không, căn bản là không hề giấu giếm được chưa? Lúc hệ thống còn chưa nhận ra diện mạo của em, ta đã nắm rõ màu sắc quần lót của em rồi đấy nhé?
Nụ cười mà cô gái trước mắt vừa thể hiện thực sự quá đỗi thuần khiết chói lóa, đè nén khiến Lộ Hi - kẻ vừa làm chuyện đuối lý - có chút không thở nổi.
Để xoa dịu cảm giác tội lỗi ngày càng nặng nề của mình, Lộ Hi vội vàng chuyển chủ đề:
_“Chuyện, chuyện này cũng không thể trách Nại Nại được! Ở cái nơi hoang vu không một bóng người thế này, con gái giữ chút tâm lý đề phòng là chuyện đương nhiên. Thực ra, ta cũng vì lạc đường nên cảm thấy hơi phiền phức. Nại Nại tiểu thư có biết thị trấn gần nhất ở đâu không?”_
_“A! Biết ạ!”_
Nại Nại vội vàng gật đầu: _“Lộ Hi tiên sinh muốn đi cùng tôi sao? Tôi có thể giới thiệu bạn bè của tôi cho Lộ Hi tiên sinh đấy!”_
Người tên Nại Nại mà cũng có bạn bè sao? Ý thức vũ trụ không nhầm lẫn gì chứ?
…Bất quá, như vậy cũng tốt, trong thời gian ngắn làm quen được với nhiều người hơn, đồng nghĩa với việc trong thời gian ngắn có thể tập hợp được nhiều nhiệm vụ hơn, đối với ta mà nói là có lợi.
Sau một thoáng suy nghĩ, Lộ Hi gật đầu: _“Vậy thì làm phiền Nại Nại rồi. Hỏi trước một chút, đến nơi Nại Nại ở phải đi bao lâu?”_
_“Không xa không xa đâu.”_
Nại Nại nghĩ ngợi một chút, giơ ba ngón tay lên: _“Đại khái đi bộ ba tuần là đến rồi.”_
_“Ba!”_
Lộ Hi suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Cho dù nhờ nhiệm vụ cứu Nại Nại, mình vừa nhận được hơn ba giờ thời gian hoạt động, nhưng cái thời gian đi đường ba tuần này là tình huống gì đây? Cô nương ngốc nghếch này làm sao mà một mình chạy đến nơi cách xa thị trấn như vậy được?!
Không thể nào đi được nửa đường lại biểu diễn cho Nại Nại xem một màn đột tử tại chỗ được đúng không? Sẽ để lại bóng ma tâm lý lớn đến mức nào cho đứa trẻ người ta chứ.
_“——Khụ, vừa rồi là ta kích động quá.”_
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Nại Nại, Lộ Hi bối rối ho khan một tiếng: _“Thế này đi, em nói cho ta biết hướng đi đại khái của thị trấn, chúng ta dùng một phương thức di chuyển ‘nhanh chóng’ hơn một chút.”_
Nại Nại khó hiểu nghiêng đầu: _“Nhanh chóng?”_
_“Ừm. Nói đơn giản thì ——”_
Dưới ánh mắt nghi hoặc của cô gái, Lộ Hi ngửa đầu, cười một cách khá bí ẩn:
_“——Ta biết 【Spatial Movement】 đấy.”_
——
Spatial Movement cái rắm!
Khó nhọc điều chỉnh lại vị trí của Nại Nại trên vai, Lộ Hi quệt mồ hôi, tiếp tục cắm đầu đi đường.
Nhìn kỹ một chút sẽ thấy, trên hai vai Lộ Hi mỗi bên quấn một vòng dây leo thô to, còn cánh tay mảnh khảnh của thiếu nữ chính là luồn qua hai vòng dây leo này, treo lủng lẳng trên người Lộ Hi.
Sau khi thời gian bị đóng băng, biểu cảm nghi hoặc trên mặt Nại Nại cũng bị ngưng đọng lại đó, Lộ Hi lúc này giống như đang cõng một cái cặp sách to đùng kỳ quái, khó nhọc tiến bước.
Hửm? Ngươi hỏi tại sao không cõng hoặc bế? Với tư thế đó Nại Nại sẽ rất khó chịu?
Ai thèm quan tâm chứ! Dù sao cũng đang trong thời gian Time Stop, Nại Nại cũng sẽ không để ý đâu!
Ta có thể không chút do dự mà tuyên bố, trải qua nền giáo dục thi cử, bờ vai của gia tuyệt đối là mạnh nhất! Bất kể dùng tư thế nào cũng tốn sức hơn đeo cặp sách nhiều đúng không!
…Bất quá, mệt thì vẫn sẽ mệt thôi.
Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, Lộ Hi đặt Nại Nại trên lưng xuống, thành thạo áp sát vào đùi em ấy nằm xuống.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải vì đến thị trấn rồi còn cần em ấy giới thiệu tình hình, ta mới không thèm mang em ấy cùng lên đường đâu!
Đương nhiên, cũng không phải vì sợ em ấy gặp nguy hiểm, càng không phải vì cái lý do yếu đuối là một mình đi đường rất cô đơn chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng muốn khóc! Các người đừng có suy nghĩ lung tung nghe chưa!
_“…Haiz, rốt cuộc những ngày tháng tự mình cà khịa chính mình này còn phải kéo dài bao lâu nữa đây.”_
Nhấn nút tạm dừng cho vở kịch nội tâm quá đỗi phong phú, Lộ Hi cảm nhận xúc cảm mềm mại sau gáy, cứ thế ngửa mặt nhìn khuôn mặt của Nại Nại.
Cái biểu cảm kinh ngạc.jpg này, mặc dù thoạt nhìn khá đáng yêu, nhưng nhìn liên tục trong một thời gian dài như vậy, lại có thể nghiền ngẫm ra một hương vị buồn cười.
Quả nhiên vẫn là quá nhàm chán rồi.
Lật người lại hoàn toàn, Lộ Hi áp thẳng mặt vào đùi Nại Nại hít một hơi thật dài.
Nơi này là không gian Time Stop tĩnh lặng tuyệt đối, tiếng gió cũng vậy, tiếng nước cũng thế, sự tồn tại của tất cả mọi thứ đều tĩnh lặng đến mức khiến người ta sợ hãi.
Trong cái không gian mà ngay cả hệ thống và thế giới đều bị Time Stop này, muốn tìm một người để nói chuyện cũng không tìm được, chỉ có thể chơi trò tự mình cà khịa chính mình trong lòng, lâu dần, không chừng sẽ dẫn đến các triệu chứng như tâm thần phân liệt gì đó.
…May mà, bên cạnh ít nhất vẫn còn ‘mang’ theo một người a.
Nhìn khuôn mặt của Nại Nại, Lộ Hi bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không gặp được em ấy, đầu tiên ta có thể vì không tìm được cách kéo dài 【Đếm ngược】 mà dứt khoát bỏ cuộc, thứ hai, một kẻ không biết săn bắn như ta xác suất chết đói trong thế giới Time Stop cũng rất cao.
Bây giờ thì tốt rồi, trong chiếc ba lô nhỏ của Nại Nại có để đủ lương khô. Mặc dù chỉ là phần của một người, nhưng trong trạng thái Time Stop em ấy cũng không cần ăn uống. Hơn nữa, sau khi giải trừ Time Stop, biểu cảm của em ấy khi nhìn thấy chiếc ba lô trống rỗng của mình chắc chắn sẽ rất thú vị.
Mọi nguy hiểm đều bị giam cầm tại chỗ, cái 【Rừng Ma Vật】 đã chôn vùi vô số mạo hiểm giả trong lời kể của Nại Nại này, trong mắt Lộ Hi chẳng qua cũng chỉ ở mức độ của một chiếc máy chạy bộ aerobic cỡ lớn mà thôi.
Việc xác định phương hướng cũng khá đơn giản, mặt trời thậm chí cả những đám mây đều không hề thay đổi dù chỉ một chút, cứ thế mà đi là được.
Bất quá, trên đường đi Lộ Hi lại nhặt được không ít thứ từ đủ loại sào huyệt ma vật khác nhau.
Ví dụ như những đồng tiền vàng nhỏ nhìn qua là biết ngay là tiền, hay như những viên đá quý lấp lánh mà phụ nữ và rồng đều sẽ thích, lại ví dụ như những cây thảo dược trông giống nhân sâm chắc hẳn giá cả nhất định rất đắt đỏ.
Đều nhét hết vào ba lô của Nại Nại, đợi đến thành phố rồi có lẽ còn phải nhờ em ấy giúp bán đi.
_“…Được rồi, nghỉ ngơi đến đây thôi.”_
Cảm thấy sự mệt mỏi trên cơ thể đã dần rút đi, xoay người đứng dậy từ chiếc gối đùi mà người thường hằng ao ước, Lộ Hi vươn vai một cái, lại cõng Nại Nại lên lưng:
_“Còn phải tiếp tục lên đường nữa.”_
PS: Chào mừng mọi người vào group giao lưu a, ghim ở khu bình luận là số group.
PS2: Người mới () sách mới, mong được phiếu phiếu ủng hộ~