## Chương 74: Trực Giác Của Thú Tiết Lị Tạp
_“Chào buổi sáng, Lộ Hi~”_
Phải thừa nhận rằng, sáng sớm đã có một cô gái xinh đẹp nở nụ cười như thiên thần chào hỏi bạn là một trải nghiệm vô cùng hoàn hảo, ít nhất trong mắt Lộ Hi là như vậy:
_“Chào buổi sáng, Nại Nại.”_
_“?”_
Đôi mắt to chớp chớp vài cái, Nại Nại nhạy cảm rất nhanh đã phát hiện ra điểm gì đó không đúng. Cô bé tiến sát vào mặt Lộ Hi, cẩn thận nhìn ngắm:
_“Tối qua Lộ Hi ngủ không ngon sao? Trông có vẻ rất mệt mỏi.”_
_“Cũng tàm tạm. Chỉ là đau đầu do say rượu cộng thêm nằm mơ nghe thấy tiếng chú hề cười ‘I yaha!’ thôi, không có gì đâu.”_
Lộ Hi cười gượng, bộ não trở nên hơi chậm chạp do ngủ không ngon cho đến tận bây giờ mới phát hiện ra điểm kỳ lạ của sự việc:
_“Nói mới nhớ Nại Nại, sáng sớm em chạy đến cửa phòng tôi làm gì? Đừng nói là đặc biệt đến để chào hỏi nhé?”_
_“Đương nhiên không phải rồi, cho dù em có tâm tư chào hỏi, nhưng nếu lỡ đánh thức Lộ Hi thì ngại lắm.”_
Nại Nại nhẹ nhàng lắc đầu, chỉ về phía sau lưng Lộ Hi: _“Thực ra em đến tìm Mamai.”_
Mamai? Ai cơ? Nhà chúng ta có nuôi mèo sao?
Theo bản năng, ánh mắt Lộ Hi nhìn theo hướng ngón tay Nại Nại chỉ về phía sau lưng, thứ đập vào mắt khiến cậu không khỏi rùng mình một cái.
Một hình nhân có nụ cười cứng đờ, cái đầu thon dài to bằng thân hình mảnh khảnh đang tĩnh lặng đứng đó. Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu xuống xung quanh nó, không những không tăng thêm cho nó vài phần ấm áp, ngược lại càng khiến nó trông âm u quỷ dị.
Đệt! Ta nhớ ra rồi! [Búp bê cảm nhận môi trường đặc chủng] của Nại Nại tên là cái tên quỷ quái này!
Trước đây không phải đã từng đặt ở cửa phòng ta một lần rồi sao? Tại sao lại chạy đến nữa rồi?!
_“Mamai thật là không nghe lời...”_
Trong lúc Lộ Hi đang căng cứng toàn thân, Nại Nại khẽ thở dài, cúi người ôm lấy hình nhân thon dài:
_“Đây đã là lần thứ bảy trong tháng này rồi đúng không? Tại sao em cứ nhân lúc ban đêm chạy đến phòng Lộ Hi vậy?”_
[...]
Hình nhân thon dài Mamai tự nhiên không thể trả lời, không biết có phải do góc độ Nại Nại ôm hay không, đôi mắt vô cơ của nó vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lộ Hi, khiến kẻ sau cảm thấy tê dại cả da đầu.
Trái ngược với điều đó, Nại Nại lại khá ngại ngùng cúi đầu với Lộ Hi:
_“Xin lỗi, sau này em nhất định sẽ trông chừng Mamai cẩn thận! Nào, Mamai cũng vậy! Mau xin lỗi Lộ Hi đi!”_
[...]
Trong cơn hoảng hốt, Lộ Hi dường như nhìn thấy cái đầu thon dài của Mamai động đậy một cái.
_“Ừm ừm! Sau này cũng phải đảm bảo không được phá phách nữa nhé!”_
Cũng không biết đã nghe thấy gì, trên mặt Nại Nại lại nở nụ cười rạng rỡ, cô bé vẫy tay với Lộ Hi:
_“Vậy thì, em đi chuẩn bị bữa sáng trước đây! Sáng nay sẽ nấu món cháo mà Lộ Hi thích ăn, đánh răng rửa mặt xong thì mau đến ăn nhé!”_
_“Ừm, ồ!”_
Nhìn bóng lưng cô gái ôm búp bê nhảy chân sáo rời đi, Lộ Hi lặng lẽ ôm lấy trái tim.
Nại Nại vừa nãy nói, cái tên Enderman thon dài đó là lần thứ bảy trong tháng này đến cửa phòng ta?
Nhưng mà... Hôm nay mới mùng tám thôi mà?!
——————
_“A! Nhược Nhược Hi!”_
Thật vất vả mới bình phục lại tâm trạng, Lộ Hi vừa bước vào phòng ăn, giọng nói ồn ào của Tiết Lị Tạp đã vang lên:
_“Ngươi thu dọn chậm quá đi mất! Để một người chọc người thương xót như ta ngồi khô không ở đây đợi ngươi dọn cơm, chuyện tàn nhẫn như vậy mà ngươi cũng làm ra được sao!”_
_“Chọc người thương xót? Hửm? Ở đâu? Không thấy có người như vậy nha.”_
Tiện miệng khịa Tiết Lị Tạp một câu, Lộ Hi kéo ghế ngồi xuống: _“Yuxia đâu? Cô ấy không đến ăn cơm sao?”_
_“Yuxia hiện tại đang làm bài tập cầu nguyện bắt buộc mỗi ngày, lát nữa sẽ đến.”_
Nại Nại đeo chiếc tạp dề nhỏ đáng yêu vừa bày một đĩa sandwich hấp dẫn lên bàn ăn, vừa trả lời:
_“Nghe nói lời cầu nguyện của Yuxia không chỉ có thể thanh tẩy môi trường xung quanh, kiên trì lâu dài còn có thể mang lại sự che chở của Thánh Quang cho những nhân viên bên trong nơi đóng quân nữa đấy!”_
Yuxia với tư cách là Thánh chức giả có quy cách cao nhất, cho dù chỉ là lời cầu nguyện hay chúc phúc đơn giản cũng có thể mang lại hiệu ứng giống như tiểu thần thuật, điều này cũng gián tiếp thể hiện thực lực của cô.
_“Hóa ra là vậy...”_
Nghe nói lát nữa Yuxia cũng sẽ qua ăn cơm, Lộ Hi vừa định bắt đầu ăn liền đặt đũa xuống, chuyển sang nhìn Celica bên cạnh với vẻ trêu chọc:
_“Cô nhìn Yuxia nhà người ta xem, ngay cả làm bài tập cũng có thể mang lại lợi ích cho người khác. Nhưng một con Tiết Lị Tạp nào đó tự xưng là ‘Kẻ ngự trị Ám Long’ ‘Hắc Ám Ma Kiếm Sĩ’ hình như ngay cả một kiếm thuật đạt tiêu chuẩn cũng không dùng ra được thì phải? Phụt phụt phụt phụt~”_
Lúc giết thời gian, cứ khịa nhau với Tiết Lị Tạp một chút, sự chờ đợi nhàm chán cũng sẽ trở nên rất thú vị.
_“A! Không được nhiều hơn ta một chữ ‘phụt’!”_
Tiết Lị Tạp dễ dàng trúng kế của Lộ Hi, trở tay lấy thanh pháp trượng trông giống thanh kiếm từ sau lưng ra, ánh mắt bất thiện huơ huơ:
_“Muốn đánh nhau sao? Nhược Nhược Hi muốn khiêu chiến với ta chí cao vô thượng sao? Nói trước nhé, cho dù ta chỉ giải trừ phong ấn trong cơ thể một chút xíu, ma diễm vô tận cũng sẽ tuôn ra trong nháy mắt, chỉ cần một giây là có thể đánh bại Nhược Nhược Hi đấy!”_
Điều này ta ngược lại lại tin, rốt cuộc thì sự tồn tại tối thượng như Tiamat quả thực có thể đánh bại ta trong vòng một giây—— Với điều kiện là ta không dùng Time Stop.
Nói mới nhớ, trước đó khi ở trong Dungeon, Tiết Lị Tạp có phải cũng từng nói những câu đại loại như [Mọi thứ ở đây đều toát ra khí tức máu me và điềm gở, chỉ có nơi an nghỉ của Hắc Ám Viêm Long (chú thích: chỉ nhà trọ) mới có thể khiến ta an tâm]?
Nhìn từ kết quả, nhà trọ được trang bị ma pháp trận hệ thủy quả thực là nơi tương đối an toàn trong Dungeon.
Lẽ nào tên này mang theo siêu năng lực [Nói hươu nói vượn là có thể thành sự thật]? Hay là Tiamat đã sớm lén lút chuẩn bị cho Tiết Lị Tạp một phần [Beast's Intuition]?
Từ cuộc nói chuyện đó có thể thấy, Tiamat không có bao nhiêu ác cảm với ‘Jinchuuriki’ này của Ngài ấy, nếu cứ khăng khăng nói thì, cũng chỉ ở mức độ ‘Người chị gái vô cùng ngại ngùng vì bị cô em gái Chuunibyou làm cho xấu hổ’.
_“Được rồi được rồi, nếu ta thực sự cầm kiếm lên đánh với cô, đánh hỏng thanh pháp trượng đó của cô thì cô lại khóc nhè mất.”_
Gắp cho Celica một cái bánh bao, Lộ Hi thong thả thở dài: _“Nếu đói thì cô cứ ăn trước đi, trẻ con cứ nhịn đói mãi thì càng không lớn nổi đâu.”_
Trẻ con?
Nhạy bén nắm bắt được ý nghĩa trong lời nói của Lộ Hi, Celica lập tức tức giận phồng má:
_“Này! Ngươi nói ai là trẻ con hả? Ta chính là người sở hữu thể chất được đại sư tiên tri gọi là ‘Mị Hoặc Thánh Thể vạn năm khó gặp’ đấy! Lẽ nào ngươi không nhìn ra ta chính là sự cụ thể hóa của từ ‘Mị hoặc’ sao?”_
A, là loại thương nhân hắc tâm nhận tiền rồi sẽ nói lời hay ý đẹp đó chứ gì, cũng làm khó ông ta phải bịa ra những lời đáng xấu hổ như vậy để lừa gạt Celica.
Lộ Hi vừa định hùa theo vài câu, Yuxia đã đẩy cửa bước vào.
_“Chào buổi sáng, mọi người.”_
_“Chào buổi sáng.”_
Thấy người cuối cùng cũng đã đến phòng ăn, Lộ Hi cũng cầm một miếng sandwich nhét vào miệng:
_“Yuxia cũng mau đến ăn đi, tay nghề của Nại Nại tuyệt đỉnh luôn!”_
_“Ừm, xin lỗi đã để mọi người phải đợi.”_
Yuxia nghe lời ngồi xuống cạnh bàn ăn, không hiểu sao, cô lại không bắt đầu cầm đũa lên như Lộ Hi và Celica, ngược lại trên mặt mang theo sự chần chừ, dường như có điều gì muốn nói, nhưng lại không biết nên giải thích thế nào cho phải.
_“Cái đó... Hay, hay là chúng ta đến Đế Đô thư giãn một chút đi?”_
——Không có một tia điềm báo nào, thiếu nữ Thánh chức giả đã đưa ra lời đề nghị như vậy.
PS: Vốn dĩ đã hẹn giờ là 12 giờ 10 phút, nhìn thấy donate xong, quả quyết đẩy thời gian lên sớm hơn.
PS2: Nhìn từ tình hình hiện tại, hôm nay 7 chương khởi điểm?
PS3: Cảm ơn.