Virtus's Reader
Ta Thực Sự Chỉ Biết Dừng Thời Gian Thôi Mà

Chương 785: Chương 787: Chua Chua Chua

## Chương 787: Chua Chua Chua

_“Các vị, ta mang theo một cặp tình nhân nhỏ cách biệt ngàn năm cuối cùng cũng gặp lại nhau về rồi đây... Ơ? Tình hình gì thế này?”_

Khi Lộ Hi lái Deep Water Ark quay lại nơi đặt toa xe, đập vào mắt cậu, là dáng vẻ thiếu nữ ngốc nghếch đang mang khuôn mặt đầy phấn khích biểu diễn nói líu lưỡi (tongue twister) cực kỳ lưu loát cho nhóm Nại Nại xem.

Vốn tưởng rằng không có ta giúp đỡ, Airuru không thể được người khác thấu hiểu sẽ siêu cô đơn thu mình vào góc tự kỷ cơ, không ngờ trái tim của cô nương này lại lớn đến mức có thể nói líu lưỡi tự mua vui cho bản thân rồi sao?

[TIPS: Trò chơi ngôn ngữ tự mua vui cho bản thân một mình được đề cử hàng đầu là nối chữ thành ngữ, tiếp theo là viết lách.]

Ngươi nội hàm [Vị kia] như vậy không sợ người ta nổi giận hài hòa ngươi luôn sao?

Thở dài lướt đi làm liền một mạch, không muốn để ý đến lời cà khịa nguy hiểm như vậy của hệ thống, Lộ Hi gõ gõ vào lớp vỏ ngoài của toa xe:

_“Ta về rồi đây.”_

_“A! Lộ Hi! Anh về rồi!!!”_

Nằm ngoài dự đoán của Lộ Hi, vừa nhìn thấy bóng dáng cậu, thiếu nữ ngốc nghếch vừa nãy còn đang phấn khích nói líu lưỡi liền lập tức nhào tới:

_“Anh xem anh xem! Em có thể nói chuyện rồi! Anh cũng có thể nhìn thấy mặt em rồi, đúng không?”_

_“Ta vốn dĩ vẫn nghe thấy cô nói chuyện mà?”_

Rất khó hiểu đối với giọng điệu nửa khoe khoang nửa vui sướng của cô gái, Lộ Hi mơ hồ nhìn về phía Thánh nữ tiểu thư:

_“Yuxia, Airuru bị sao vậy? Có phải các cô nói chuyện không cho cô ấy tham gia nên bị kích thích rồi không?”_

_“... Cũng đúng, đối với Lộ Hi ngay từ đầu đã có thể nhìn thấy Airuru mà nói, sự thay đổi trước mắt chắc hẳn rất khó nhận ra nhỉ.”_

Khẽ thở dài một hơi, Yuxia nhìn dáng vẻ Airuru ôm chặt cánh tay Lộ Hi, cuối cùng cũng không nỡ cắt ngang khoảnh khắc vui vẻ của cô bé:

_“Thực ra, lời nguyền [Tai Ách] đã làm khó Hải tộc vạn năm nay, vừa mới bị phá trừ rồi.”_

_“... Hả?”_

——————————

_“—— Nói chung, chuyện xảy ra bên ta là như vậy.”_

Đại khái giải thích một lượt tình hình bên mình cho các cô gái nghe, ánh mắt Lộ Hi không nhịn được mà liếc về phía cặp tình nhân nào đó bên cạnh:

_“Chỉ là không ngờ, bài hát 《Cầu nguyện hạnh phúc》 mà Mamai lão ca nói lại thực sự có thể phá trừ lời nguyền siêu lợi hại đó.”_

_“Đó là đương nhiên! Tôi chính là thiên tài âm nhạc siêu cấp vô tiền khoáng hậu trên thế giới này đấy!”_

Không hề kiêng dè hất cằm lên, cho dù từ con rối Enderman biến trở lại dáng vẻ Ngâm Du Thi Nhân anh tuấn cao ngất ban đầu, khí chất nhảy vọt trên người Mamai cũng không có một tia thay đổi:

_“Lúc không có ấn ký tôi đã có thể dựa vào tiếng hát chinh phục toàn bộ đại lục, bây giờ có ấn ký rồi, còn chuyện gì mà tôi không làm được chứ?”_

Thâm Hải Vịnh Xướng vốn dĩ là sức mạnh dùng tiếng hát gọi đến kỳ tích, khi sức mạnh này gặp được thiên tài tuyệt đối, sức mạnh nở rộ ra vượt xa sức tưởng tượng của bất kỳ ai.

Khá tự mãn với công trạng của mình, Mamai siêu đắc ý nháy mắt ra hiệu với mọi người:

“Lúc trước làm con rối thì không có cơ hội, hiếm khi biến trở lại nguyên dạng, mọi người có muốn nghe tôi hát không?

Không chém gió đâu, đặt ở bốn ngàn năm trước, tôi chỉ cần bắt đầu hát, những thiếu niên thiếu nữ trạc tuổi các cô sẽ ‘ong’ một cái ùa tới toàn bộ —— ái chà! Đau đau đau!

Ta sai rồi ta sai rồi tha cho ta đi!”

_“Không, chàng không sai đâu.”_

Không chút lưu tình véo tai Ngâm Du Thi Nhân, khóe miệng công chúa điện hạ màu đỏ như máu lại là nụ cười vô cùng dịu dàng:

_“Ai bảo ta cũng là một trong những thiếu niên thiếu nữ ‘ong một cái ùa tới toàn bộ’ chứ.”_

_“Không đúng không đúng! Ariel đối với ta là đặc biệt! Nào có chuyện nàng ùa tới chỗ ta, rõ ràng là ta vừa gặp đã yêu nàng, sau đó liều mạng muốn tiếp cận nàng mới đúng!!”_

_“!!!”_

Khuôn mặt trắng nõn nháy mắt đỏ bừng, Ariel lập tức buông bàn tay nhỏ đang véo tai Ngâm Du Thi Nhân ra, ngoan ngoãn rúc vào trong lòng anh ta.

Vây xem cuộc đối thoại này, các cô gái có mặt không hiểu sao cùng nhau che miệng lại.

Răng đau quá, hơn nữa còn rất chua!

_“Các cô thế này còn đỡ đấy.”_

Nhe răng trợn mắt xoa xoa khuôn mặt cứng đờ, Lộ Hi bất đắc dĩ thở dài:

_“Trên đường về ta nghe hai người này rải cẩu lương rải suốt cả dọc đường, da gà nổi lên hết lớp này đến lớp khác rồi.”_

_“Thằng nhóc cậu thông cảm chút đi!”_

Nhẹ nhàng đấm vào vai Lộ Hi một cái, Mamai lộ ra nụ cười ngốc nghếch:

_“Tôi và Ariel đã tròn bốn ngàn năm không gặp nhau rồi đấy! Trải qua muôn vàn cay đắng, cuối cùng thậm chí ngay cả cửa ải khó khăn không thể vượt qua như [Cái chết] cũng khắc phục được, bây giờ tôi vất vả lắm mới gặp được cô ấy, hôn hôn ôm ôm cũng không cho sao?”_

_“Mời anh mời anh mời anh.”_

Không còn sức để tranh luận thêm gì với Ngâm Du Thi Nhân rõ ràng đã rơi vào chế độ não yêu đương, Lộ Hi liên tục xua tay:

_“Nói đi cũng phải nói lại, Airuru, sau khi nghe xong bài hát đó, lời nguyền trên người nhất tộc các cô thực sự đã bị phá trừ rồi sao?”_

_“Đương nhiên rồi~ Việc mọi người ngoài Lộ Hi ra đều có thể nghe thấy giọng nói của em chính là một minh chứng rất tốt!”_

Thân mật khoác tay Yuxia, Airuru mang dáng vẻ của một đứa trẻ đòi được tiền mừng tuổi:

_“Bây giờ em có thể muốn nói chuyện với ai thì nói chuyện với người đó, không bao giờ phải bị người ta coi là quái vật nữa rồi!”_

Trong ba tháng ngọn lửa đen bùng cháy lại, toàn thể Hải tộc bao gồm cả Airuru đã phải chịu đựng quá nhiều quá nhiều sự giày vò.

May mắn là bây giờ khổ tận cam lai, cùng với sự giải thể của Cuồng Khiếu Phong Bạo, thiên phú mang tên [Thâm Hải Vịnh Xướng] cuối cùng cũng quay trở lại vòng tay của Hải tộc, tin rằng trong một tương lai không xa, vùng biển tĩnh lặng vạn năm này cũng có thể quay trở lại sự náo nhiệt như ngày xưa.

_“—— Vậy thì, cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt rồi.”_

_“Hửm?”_

Ngay lúc Lộ Hi đang dùng lời lẽ tốt đẹp an ủi thiếu nữ ngốc nghếch đang siêu phấn khích, một tiếng cười khẽ truyền đến từ bên tai khiến cậu sững sờ tại chỗ:

_“... Tạm biệt?”_

_“Ừm, tạm biệt.”_

Thản nhiên gật đầu, Ngâm Du Thi Nhân đang ôm Ariel mỉm cười nói:

_“Tôi vốn dĩ thuộc về phe người chết, có thể giống như kỳ tích tìm lại được người mình yêu đã là chuyện tốt nằm mơ cũng không dám nghĩ tới rồi, bây giờ mọi chuyện đều đã trần ai lạc định, tôi và cô ấy cũng đến lúc cùng nhau nắm tay, bước sang [Giai đoạn tiếp theo] của cuộc đời rồi.”_

_“...”_

Bầu không khí nhẹ nhõm vừa nãy nháy mắt im bặt, nhìn nụ cười trên khóe miệng Ngâm Du Thi Nhân và công chúa màu đỏ như máu, Lộ Hi há miệng, cuối cùng cũng không thể nói ra điều gì.

Mamai nói không sai, sinh mệnh của anh ta đã sớm tuyên bố kết thúc từ bốn ngàn năm trước.

Con rối Enderman mà chúng ta quen biết là kỳ tích do sức mạnh của Nại Nại tạo ra, bây giờ tâm nguyện cuối cùng của anh ta đã hoàn thành, trong tiền đề do chính bản thân anh ta chủ động đề xuất, lời tạm biệt dứt khoát và thanh thản quả thực là kết cục tốt nhất.

Chỉ là, Nại Nại lại chưa chắc sẽ nghĩ như vậy.

Cô bé vô cùng coi trọng mỗi một người bên cạnh mình, thực sự sẽ mặc cho Mamai rời xa mình, từ nay về sau không bao giờ gặp lại nữa sao?

Gần như theo bản năng quay đầu nhìn về phía nhuyễn muội, chú ý tới thứ đang được nắm chặt trong tay cô bé, đôi mắt Lộ Hi không khỏi hơi mở to.

Con rối.

Một cặp con rối tương tự như lúc bắt Miêu Miêu tiểu thư, chỉ thiếu bước cuối cùng là có thể hoàn thành, đang được Nại Nại nắm chặt trong lòng bàn tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!