## Chương 840: Ánh Tà Dương Của Thánh Quang (Thượng)
_“——Hửm? Muốn thuốc có thể trở nên đẹp trai hơn sao?”_
Mang theo vẻ mặt kỳ quái liếc nhìn thanh niên mặc áo choàng trắng trước mặt, Musta nhíu mày:
_“Tên Da Vinci kia thì thôi đi, ta vốn tưởng các ngươi tu luyện Thánh Quang đều không quan tâm đến vẻ bề ngoài chứ.”_
_“Đương, đương nhiên là không quan tâm rồi!”_
Khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng, thanh niên áo choàng trắng tỏ vẻ cứng cỏi ngẩng đầu lên:
_“Thân là Thánh chức giả tương lai, yêu cầu đối với ngoại hình của ta chỉ có một điểm là *sạch sẽ gọn gàng* mà thôi. Nếu, nếu như không có tên kia...”_
_“Ồ.”_
Chỉ nhìn thoáng qua là hiểu chuyện gì đã xảy ra, sự chú ý của Musta rốt cuộc cũng dời khỏi cuốn bách khoa toàn thư sinh vật trước mặt:
_“Da Vinci lại khiêu khích ngươi à?”_
_“A haha, làm sao có thể.”_
Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trong đôi mắt của thanh niên áo choàng trắng dường như có Thánh hỏa đang rực cháy:
_“Hắn chẳng qua chỉ *vô tình* làm rơi bốn mươi lăm bức thư tình nhận được lên bàn của ta mà thôi, nếu như sau đó hắn không cười hì hì nói ‘Belundo à, mặt cậu vốn đã không đẹp bằng tôi, ăn mặc lại giản dị (quê mùa) thế này, làm sao thu hút được ánh nhìn của con gái đây’, thì ta đã không tới tìm ngươi rồi.”_
A, cái tên tự xưng là nghệ sĩ kia lại bắt đầu ngứa đòn rồi.
_“Ta thấy ngươi mặc áo choàng trắng rất ổn, không lòe loẹt, lại trông sạch sẽ.”_
Musta đứng dậy lục lọi tủ đồ của mình:
_“Chỗ ta tạm thời chưa chế ra loại thuốc làm ngoại hình trở nên quyến rũ, nhưng axit mạnh vắt từ dạ dày của Cự Phệ Trùng thì vẫn còn một lọ. Vốn định giữ lại để dùng, nhưng vì thanh nộ khí của ngươi đối với hắn đã đầy trước, nhượng lại cho ngươi sứ mệnh vinh quang ném nó vào mặt hắn cũng không sao.”_
_“... Mus, Musta, lời này thốt ra từ miệng một kẻ có lực hành động siêu cao như ngươi thật sự không giống đang nói đùa đâu.”_
Nơm nớp lo sợ nhìn lọ thủy tinh màu xanh lục sẫm trong tay Musta, Belundo mang vẻ mặt vô cùng cẩn trọng:
_“Chẳng lẽ ngươi giữ thứ này lại thật sự là để——”_
_“Làm sao có thể.”_
Trắng mắt liếc Belundo một cái, Musta - người thực sự chỉ đang nói đùa - tiện tay đổ lọ axit nguy hiểm đó vào dung môi đang pha chế:
_“Ngươi thật sự chẳng có chút khiếu hài hước nào cả.”_
_“Chậc, còn không phải do biểu cảm lúc ngươi nói chuyện quá nghiêm túc sao!”_
——————————————
Belundo, đương kim đại diện học sinh của Học viện Cao cấp Đế Đô, một học bá tiêu chuẩn luôn giành vị trí thứ hai trong mỗi kỳ thi.
Có hai chuyện khiến hắn phiền lòng nhất, một là người bạn cùng phòng quái kiệt Musta luôn đè đầu cưỡi cổ hắn trong các bài kiểm tra, hai là cái tên thiên tài toàn năng Da Vinci ỷ vào việc mình biết ăn nói, biết ca hát, lại đẹp trai nên đi trêu ghẹo gái khắp nơi.
Kẻ trước dẫu sao cũng do chuyên ngành khác nhau nên đành chịu, nhưng cái tên Da Vinci kia, bản thân hắn tùy tiện trăng hoa thì thôi đi, tại sao mỗi lần hẹn hò xong đều phải đặc biệt chạy tới khoe khoang với ta một phen chứ?!
Rõ ràng ta trông cũng đâu đến nỗi nào!
Lần cuối cùng đứng trước gương chải lại tóc tai, vị Thánh chức giả tinh anh tương lai bắt chước dáng vẻ của Da Vinci trong ấn tượng, nhếch khóe miệng nở một nụ cười:
_“... Như thế này thật sự *đẹp trai* sao?”_
_“——Không hề, khóe miệng ngươi bị chuột rút à?”_
_“Oái!”_
Trái tim trong nháy mắt ngừng đập mất nửa nhịp, Belundo như bị điện giật nhảy cẫng lên tại chỗ, kinh hoàng nhìn người bạn cùng phòng nghệ sĩ đột nhiên xuất hiện bên cạnh:
_“Da, Da Vinci!?”_
_“Yo, Belundo, tôi đi hẹn hò về rồi đây.”_
Cố ý hay vô tình quơ quơ món quà trong tay nhìn qua là biết do con gái tặng, Da Vinci mang vẻ mặt cười hì hì:
_“Nhân tiện nói luôn, dáng vẻ cậu bắt chước tôi cười trông y hệt một con vượn vuốt sắc tìm thấy quả ổi vậy.”_
_“Hả? Ai bắt chước ngươi chứ?!”_
Hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, Belundo trừng mắt che giấu sự bối rối:
_“Ta vừa rồi chỉ bị giắt răng thôi, xin ngươi đừng tự cảm thấy bản thân tốt đẹp như vậy.”_
_“Cậu nói phải thì là phải vậy.”_
Hoàn toàn không bận tâm nhún vai, Da Vinci ôm món quà trên tay đặt lên bàn của mình:
_“Nhưng mà, khác với tên cuồng nghiên cứu tập trung một trăm phần trăm như Musta, cậu mặc dù bề ngoài tỏ vẻ khinh thường, nhưng thực tế nhìn cuộc sống của tôi vẫn có chút ghen tị đúng không?”_
_“Không! Hề!”_
Gằn từng chữ trả lời câu hỏi của Da Vinci, Belundo dứt khoát quay lưng lại không thèm nhìn khuôn mặt đẹp trai ngứa đòn kia:
_“Ta vừa nhập học đã là nhân vật phong vân được Thánh Vực gửi lời mời, tiền đồ vô lượng, không giống với một tên nghệ sĩ đường phố chìm đắm trong tửu sắc đâu.”_
_“Ồ, vậy sao.”_
Hoàn toàn không bất ngờ trước sự khẩu thị tâm phi của tên ngạo kiều lâu năm này, Da Vinci cố ý cao giọng:
_“Hiếm khi tôi muốn giới thiệu cho bạn cùng phòng của mình một phương pháp có thể trở nên đẹp trai hơn, được con gái hoan nghênh hơn, đáng tiếc, đành dạy cho con vẹt đỏ mà Musta nuôi vậy.”_
_“Đừng——”_
Lập tức nhào tới trước mặt Da Vinci, cho đến khi nhìn thấy ánh mắt cười như không cười của hắn, Belundo mới hoàn hồn:
_“——Ý, ý của ta là, để con vẹt đỏ học được kỹ năng tán gái cũng vô dụng, tình cờ bây giờ ta cũng hơi rảnh, nghe ngươi nói một chút cũng chẳng sao.”_
... Nếu như tất cả con gái đều thành thật như Belundo, thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp biết bao.
Trong lòng cảm thán một câu, Da Vinci như làm ảo thuật móc từ trong ngực ra một xấp thư tình dày cộp:
_“Vậy thì, Belundo, học trò của ta ơi, hãy rút một bức từ trong này ra đi.”_
_“... Hả?”_
Cau mày rút ra một bức, Belundo nghi hoặc nhìn người bạn cùng phòng đang cười hì hì trước mặt:
_“Rút ra rồi, sau đó thì sao?”_
_“Sau đó thì... thế này!”_
Giật lấy phong thư từ tay Belundo, Da Vinci nhanh chóng bóc nó ra, nghiêm túc đọc qua nội dung bên trên một lượt:
_“Mary... ừm, với trình độ của cậu, chọn độ khó này chắc là vừa tầm.”_
_“Trình độ? Độ khó?”_
Dự cảm chẳng lành trong lòng càng lúc càng dâng cao, Belundo theo bản năng lùi lại một bước:
_“Da Vinci, rốt cuộc ngươi đang nói cái gì vậy?”_
_“Đi hẹn hò với cô ấy đi!”_
Nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ sáng đến giờ, Da Vinci ra sức vỗ vai vị Thánh chức giả:
_“Đây chính là phương pháp tuyệt vời mà tôi cung cấp miễn phí cho cậu đấy!”_
——————————————
_“Nghe cho kỹ đây, Belundo. Cái gọi là *đẹp trai* là cách con gái miêu tả những người đàn ông xuất sắc, muốn bản thân trở nên đẹp trai, không có gì hiệu quả hơn một trận thực chiến đâu.”_
Giúp Thánh chức giả chỉnh lại cổ áo, Da Vinci mang vẻ mặt nóng lòng muốn thử:
_“Vị tiểu thư đó đang đợi dưới đài phun nước, lát nữa tôi sẽ ra nói chuyện với cô ấy trước, trải đường giúp cậu, đợi tôi vừa rời đi, cậu liền tới tìm cô ấy. Sau đó thì toàn quyền dựa vào sự thể hiện của cậu.”_
_“Như, như vậy không hay đâu...”_
Ngượng ngùng nghịch bông hồng rực rỡ cài trên ngực, Belundo lộ vẻ khó xử:
_“Đó chẳng phải là thư tình gửi cho ngươi sao? Để người ái mộ mình đóng vai trò này, ta cảm thấy ngươi làm vậy là không đúng.”_
_“Không sao! Trong lòng tôi tự có tính toán!”_
Giơ ngón tay cái với Belundo, Da Vinci khởi động cổ một chút:
_“Tôi sẽ nấp trong bóng tối theo dõi toàn bộ buổi hẹn hò hôm nay của cậu và chấm điểm, cho đến khi tôi ra dấu *rất đẹp trai* thì cậu mới tính là thắng —— không sai, xét theo một ý nghĩa nào đó, đây cũng là một cuộc quyết đấu giữa chúng ta! Tôi xuất phát đây!”_
_“...”_
Nhìn Da Vinci đứng dậy đi về phía vị tiểu thư kia, còn đối phương thì lộ ra vẻ mặt e thẹn mà vui sướng, không hiểu sao, Belundo lặng lẽ nắm chặt nắm đấm.
Nếu chỉ là đi trăng hoa khắp nơi thì thôi đi, nhưng bây giờ, tên này lại dám tùy tiện đùa giỡn tình cảm của người khác, coi người ái mộ mình như một công cụ để quyết đấu với ta.
Quá đê tiện! Trước đây sao ta lại không nhìn ra nhân phẩm của tên này lại đê tiện đến mức này chứ!
Đã vậy, ta sẽ chấp nhận lời khiêu chiến của ngươi.
Ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong đôi mắt, cảm giác chính nghĩa của một Thánh chức giả đã thôi thúc Belundo đưa ra quyết định.
Dùng khía cạnh đẹp trai của bản thân để vị tiểu thư kia tỉnh ngộ khỏi sự ái mộ viển vông, sau đó sẽ nói cho cô ấy biết hành vi đê tiện của ngươi, từ đó để tất cả mọi người đều hiểu rõ ngươi là loại người như thế nào!
Cứ chờ xem, cái tên Da Vinci cặn bã nhà ngươi!!