Bởi vì Ngưu Ma Vương nói thẳng, Chí Tôn Bảo ý thức được tình cảnh của mình vô cùng nguy hiểm, nhìn đâu cũng thấy là địch nhân, vội vàng để Ngưu Ma Vương gọi mười mấy tiểu ngưu yêu đến hộ tống hắn về phòng, lúc đi qua bụi cỏ cũng phải đi đường vòng.
Vẫn là câu nói cũ, con khỉ kia tính tình thất thường không phải ngày một ngày hai, Ngưu Ma Vương không cảm thấy kinh ngạc, phân phó Liêu Văn Kiệt giám sát chặt chẽ một chút, đừng cho con khỉ kia có cơ hội tiếp xúc với Đường Tam Tạng.
Trước khi con khỉ kia hết giá trị lợi dụng, trước khi xuất binh đến Sư Đà lĩnh, Ngưu Ma Vương không cho phép Đường Tam Tạng xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Nhưng hắn đã nghĩ nhiều, ngay trong đêm đó, Liêu Văn Kiệt đã dời Đường Tam Tạng đến tiểu viện của mình, hầu hạ ăn ngon uống say. Đến nửa đêm, vì quá phiền muộn, y liền đấm ngã Đường Tam Tạng rồi tiện tay ném vào hầm ngầm.
Trong khi đó, Chí Tôn Bảo thì ngoan ngoãn trốn trong phòng mình, đừng nói là ra khỏi cửa, chỉ tiếng gõ cửa thôi cũng đủ dọa hắn chui tọt xuống gầm giường.
Điều này lại làm khổ Tử Hà tiên tử ở ngoài thành, Chí Tôn Bảo nói là sẽ đi dò la tin tức, đi một lát sẽ quay lại, kết quả là đến một sợi lông cũng không thấy quay lại.
Vừa nghĩ đến ngày mai là ngày đại hôn của Tôn Ngộ Không và Ngưu Hương Hương, Tử Hà liền đứng ngồi không yên, hoài nghi Chí Tôn Bảo không thành thật, muốn nhân cơ hội giả mạo thân phận con khỉ kia để thực hiện luôn cả quá trình động phòng hoa chúc.
Ừm, có khi còn nhiều lần.
Tử Hà càng nghĩ càng giận, thân hóa thành gió xanh bay vào yêu thành, kinh hãi khi thấy Ngưu phủ yêu ma tụ tập, cường độ canh gác ban đêm mạnh hơn ban ngày không chỉ gấp mười lần. Nàng lại lo mình như bánh bao thịt ném cho chó, bị cả đám yêu ma xông vào ăn sạch sành sanh, đành phải tức giận đùng đùng quay về ngoài thành.
Miệng thì không ngừng chửi rủa.
Tử Hà ở sau gò đất ngoài thành chửi bới om sòm, sau khi mắng mệt lại đổi thành Thanh Hà ra tiếp tục chửi bới.
Nào là trâu nhà mình thì nên cày ruộng nhà mình, cho dù nhà mình không cần, bỏ đi cũng không thể cho mượn. Lại nói Ngưu Hương Hương vốn là trâu, hoàn toàn có thể tự mình cày ruộng của mình, cớ sao cứ phải vẽ vời thêm chuyện đi trộm trâu nhà khác.
Thanh Hà mắng mệt, lại đổi Tử Hà ra mắng tiếp, chỉ vì một Ngưu Hương Hương mà hai tỷ muội vốn có ân oán dây dưa mấy đời lại bất ngờ có xu hướng hòa thuận.
Hỏi: Làm sao để tình tỷ muội giả tạo trở nên thân thiết?
Đáp: Chỉ cần thêm vào một nữ nhân khác.
Bởi vì hai tỷ muội đều tập trung toàn bộ tinh thần vào việc chửi mắng Chí Tôn Bảo, nên cảnh giác có phần giảm xuống, hoàn toàn không chú ý tới, cách bọn họ hai dặm trong bụi cỏ, có ba bóng dáng lén lút đang ngồi xổm.
Nói đúng hơn là hai kẻ xấu xí và một con tuấn mã.
Hai kẻ xấu xí lần lượt là Trư Bát Giới và Sa Tăng, cũng có thể gọi là nhị đương gia và gã mù, còn tuấn mã là Bạch Long Mã, con rồng chỉ phục vụ một mình Đường Tam Tạng.
Bởi vì biến mất quá lâu, chuyện con khỉ kia bị Quan Thế Âm truy đuổi, Liêu Văn Kiệt xuyên không, Đường Tam Tạng giao dịch với Trần Huyền Trang, khỉ cũ đổi khỉ mới, khỉ mới ôm thùng bỏ chạy... tất cả những chuyện này Trư Bát Giới và Sa hòa thượng đều không hề hay biết.
Bọn họ chỉ biết đại sư huynh đã bắt sư phụ, nói là muốn tặng cho Ngưu Ma Vương, sau đó Ngưu Ma Vương liền đi khắp nơi phát thiệp cưới, rằng Ngưu Hương Hương và Tôn Ngộ Không sắp vui kết lương duyên, món chính trong tiệc cưới chính là thịt Đường Tăng.
Nói cũng thật trùng hợp, hai người dắt Bạch Long Mã đi trong vùng cát vàng thì bắt gặp Chí Tôn Bảo và Tử Hà. Thấy đại sư huynh đã biến thành hình người đang ngày đêm không ngừng tán tỉnh gái, lý trí mách bảo bọn họ không nên đến gần lúc này, mà bám theo một đoạn đường đến tòa thành yêu quái nơi có Ngưu phủ.
Mặc dù trong lòng đầy lo lắng, nhưng có một việc Trư Bát Giới và Sa Tăng dám chắc chắn, đó là Tử Hà tiên tử cũng tham gia vào vụ bắt cóc Đường Tam Tạng do Tôn Ngộ Không cầm đầu, là tòng phạm và đã góp rất nhiều sức.
"Kỳ lạ..."
Sa Tăng cau mày, trong mắt lóe lên ánh sáng của trí tuệ: "Chuyện gì đang xảy ra vậy, ta biết rõ chuyện bắt sư phụ, Tử Hà tiên tử cũng có phần, nhưng tại sao nàng không vào thành, mà lại lén lút như kẻ trộm thế này?"
"Đồ ngốc, đại sư huynh muốn cưới muội muội của Ngưu Ma Vương, nên Tử Hà tiên tử bị đại sư huynh chơi chán rồi bỏ. Nàng vì yêu sinh hận, cho nên mới một mình trốn ở ngoài thành chờ thời cơ báo thù." Trư Bát Giới phân tích có lý có cứ.
"Là vậy sao?"
Sa Tăng gãi đầu, trầm ngâm một lát: "Nhị sư huynh, hiện tại Tử Hà tiên tử đang một mình, nơi rừng núi hoang vắng này lại không có ai trông thấy, chúng ta xông lên bắt nàng..."
"Không được, ta không đồng ý."
Trư Bát Giới đưa tay ngắt lời, lắc đầu quầy quậy: "Dù sao Tử Hà tiên tử cũng từng có một đoạn tình duyên ngắn ngủi với đại sư huynh, ngươi dù có đói khát đến mấy cũng không nên ra tay với nàng."
"Nhị sư huynh, ngươi nghĩ đi đâu vậy, lão Sa ta không gần nữ sắc đâu nhé!"
Sa Tăng tức đến mặt đỏ bừng: "Ta nói là liệu có khả năng đại sư huynh vẫn còn chút lưu luyến với Tử Hà tiên tử không, chúng ta bắt nàng để đổi lấy sư phụ."
"Không thể nào, đại sư huynh nổi tiếng bạc tình bạc nghĩa, xỏ quần vào là trở mặt không quen biết, không biết bao nhiêu tiên nữ, yêu nữ đã trở thành oan hồn dưới cây gậy của hắn, ngươi có bắt một trăm Tử Hà tiên tử cũng không đổi được sư phụ đâu."
"Không phải đâu, mấy đêm nay ta thấy rất rõ, tỷ tỷ của Tử Hà tiên tử toàn ra phá đám, đại sư huynh còn chưa được chạm vào người nàng, quần còn chưa cởi, lấy đâu ra chuyện xỏ quần vào là trở mặt không quen biết?"
"Ngươi thì biết cái gì, đại sư huynh chơi là chơi trên phương diện tư tưởng."
"Thế nhưng..."
"Sa sư đệ, không có gì nhưng nhị cả."
Trư Bát Giới lại đưa tay ngắt lời, liếc mắt nhìn vị tiên tử không biết là Tử Hà hay Thanh Hà, nói thẳng: "Nếu bàn về trí tuệ và võ công, ta vốn cao hơn nàng một chút, nhưng bây giờ có thêm ngươi, e là nàng lại cao hơn ta một chút. Nơi rừng núi hoang vắng này, hai chúng ta lại đang đơn độc, đến lúc đó có kêu rách họng cũng vô dụng."
"Nhị sư huynh, theo ý ngươi, ta phụ trách canh gác, một mình ngươi xông lên, đến lúc đó người kêu rách họng chẳng phải là Tử Hà tiên tử sao?"
"Sa sư đệ, ngươi đánh giá quá thấp bản thân rồi, kể từ ngày chúng ta lập đội, trí tuệ và võ công của ta đã bị ngươi kéo xuống rồi."
Trư Bát Giới khịt khịt mũi: "Kế hoạch bây giờ, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, ngày mai Ngưu phủ mở tiệc lớn, chúng ta có thể dựa vào tướng mạo xuất chúng để lẻn vào đục nước béo cò, tìm được sư phụ là chạy ngay, tuyệt đối không ham chiến."
Sa Tăng đỏ mặt.
Nói cứ như thể hai người bọn họ đánh thắng được ai vậy!
...
Ngày hôm sau, gà trống gáy sáng, dưới ánh bình minh, Ngưu phủ vang lên tiếng nhạc mừng, tân khách đã ngồi vào chỗ, nâng ly cạn chén vô cùng náo nhiệt.
Nói theo cách khác, trời vừa sáng, gà tinh đã trèo lên mái hiên gáy một tiếng vang trời, đám đại yêu thì ngồi trên bàn rượu chém gió khoác lác, đám tiểu yêu thì thổi sáo kéo đàn ca hát, tất cả tạo thành một cảnh yêu ma nhảy múa loạn xạ.
Yêu thành được bao quanh bởi tường thành hùng vĩ, với tư cách là đại bản doanh của Ngưu Ma Vương, số lượng lính canh là ngưu yêu lớn nhỏ lên đến năm ngàn, đều là thành viên cốt cán của Ngưu Ma Vương. Nhìn qua thì kém xa bốn vạn tám ngàn yêu binh của Sư Đà lĩnh, nhưng trên thực tế, những ngưu yêu này vì thuộc tính đặc thù, đều là tiểu đệ đáng tin cậy của Ngưu Ma Vương, độ trung thành không gì sánh được.
Nói cách khác, cho dù sau này Ngưu Ma Vương được chiêu an, lên Thiên Đình làm Hàng Yêu Đại Nguyên Soái, hắn cũng sẽ không bỏ rơi năm ngàn ngưu binh này.
Thiên Đình có sắc phong hay không cũng không sao, có thể học theo Nhị Lang Thần và đội quân tư nhân 'Thảo Đầu Thần' của hắn, nhờ thân phận của lão đại nhà mình mà nước lên thì thuyền lên, không phải thiên binh cũng xem như thiên binh.
Ngưu phủ, với tư cách là dinh thự xa hoa duy nhất trong yêu thành, chiếm gần nửa thành, không tốn chút sức lực nào đã chiêu đãi được vô số yêu quái. Ngoài bốn yến sảnh ở bốn phía đông tây nam bắc, còn có một yến sảnh chính ở giữa.
Diện tích không lớn, nhưng yêu quái qua lại đều là những kẻ có máu mặt, bọn họ là những tiểu đệ mà Ngưu Ma Vương đã thu nạp trong những năm gần đây, mỗi dịp lễ tết đều đến Ngưu phủ để kiếm hồng bao.
Tại trung tâm yến sảnh chính, một bộ xương đầu trâu đã trải qua bao năm tháng được khảm vào trong vách tường, màu sắc khô héo, mang một cảm giác nặng nề của lịch sử lắng đọng.
Mỗi khi Ngưu phủ có nghi lễ trọng đại, Ngưu Ma Vương đều sẽ mời bộ xương đầu trâu này ra, bái xong trời đất là đến lượt bái bộ xương này. Vì vậy, có tin đồn lan truyền rằng, xương đầu trâu này không phải là tổ sư gia như lời Ngưu Ma Vương nói, mà chính là cha ruột của hắn.
Giữa khu vực tiệc rượu và bức tường có xương đầu trâu, một khoảng đất trống được trải thảm đỏ, điểm xuyết bằng hoa tươi và giấy đỏ. Bốn chiếc ghế thì có một chiếc trống, ba chiếc còn lại lần lượt là Ngưu Hương Hương với khăn voan đỏ che mặt, Ngọc Diện công chúa, và Chí Tôn Bảo mặt không cảm xúc.
Có thị nữ tiến lên, dâng khăn tay đỏ cho hai vị tân nương, Ngưu Hương Hương và Ngọc Diện công chúa lần lượt cầm lấy, một người lau nước miếng, một người lau nước mắt.
Khóe mắt Chí Tôn Bảo giật giật, hắn có một dự cảm không lành về đêm động phòng hoa chúc tối nay.
Tuy muội muội của Ngưu Ma Vương tiến hóa rất triệt để, tinh xảo hơn nhiều so với hắn tưởng tượng, không hề cao to thô kệch, không có lông đen khắp người, càng không có hai cái sừng thú trên đầu, nhìn qua cứ ngỡ là một mỹ nữ nhân loại, nhưng...
Người chảy nước miếng đáng lẽ không phải là hắn mới đúng chứ?
Này cô nương, ta nói đùa một câu bậy bạ là để ngươi đỏ mặt tim đập, chứ không phải để ngươi nói ra câu còn bạo hơn.
Ngươi vội vàng không thể chờ đợi như vậy, ta cảm thấy rất mất an toàn đấy!
Chí Tôn Bảo cảm thấy sâu sắc rằng kiếp người thật không dễ dàng, đêm động phòng hoa chúc tối nay, hắn, một mỹ nam tử yếu đuối, gặp phải một nữ sắc ma như Ngưu Hương Hương, kết cục có thể tưởng tượng được.
Chỉ mong Tử Hà đừng hiểu lầm, hắn không muốn, hắn cũng không có cách nào, nếu không phải vì đánh không lại, hắn, Chí Tôn Bảo, sẽ phối hợp cởi thắt lưng để đối phương muốn làm gì thì làm sao?
Chắc chắn là không rồi!
"Ha ha ha!"
Một tràng cười sảng khoái từ xa vọng lại, Ngưu Ma Vương mặc một thân đồ đỏ bước nhanh vào yến sảnh chính, miệng thì luôn mồm gọi hiền đệ, lão đệ, chào hỏi một đám yêu ma đang ngồi chờ hồng bao.
Liêu Văn Kiệt đi theo sau Ngưu Ma Vương, liếc nhìn Chí Tôn Bảo đang vừa buồn rầu lại vừa thầm vui sướng, bèn im lặng đảo mắt xem thường.
Đêm qua y đã chờ cả buổi, vậy mà Chí Tôn Bảo không dám đến cửa hỏi thăm Đường Tam Tạng ở đâu, hại y phải nghe tiếng vo ve một hồi lâu. Thật đáng sợ, may mà y không có Xá Lợi Tử, nếu không đã bị Đường Tam Tạng nói cho bật ra tại chỗ rồi.
Quá kinh khủng.
Liêu Văn Kiệt biết rõ Chí Tôn Bảo không dám, sợ đi đêm bị đám yêu quái mai phục, bại lộ sự thật mình là một kẻ yếu ớt. Nhưng không dám thì không dám, hoàn toàn có thể để Tử Hà tiên tử đến mà, phòng này phòng nọ, cứ như thể 'Hắc Sơn Lão Yêu' hắn đây sẽ gây ra án mạng vậy.
Ngưu Ma Vương đứng trước mặt Ngọc Diện công chúa, hồ ly tinh vốn nhỏ nhắn xinh xắn, bị bóng dáng to lớn của hắn bao phủ, lập tức trở nên nhỏ nhắn xinh xắn, đáng yêu, giống như một đóa hoa mềm mại sắp phải đối mặt với sự tàn phá của mưa to gió lớn.
"Các vị huynh đệ, xin nghe ta nói một lời."
Hắn cười hắc hắc, lau nước miếng bên khóe miệng, quay người nhìn về phía đám yêu quái đã ngừng ăn uống: "Trước đây có kẻ đi khắp nơi tung tin đồn nhảm bôi nhọ, ta vừa mới nghe nói, bảo lão Ngưu ta có mới nới cũ, vứt bỏ bà vợ già ở nơi xa xôi, nạp thêm một phu nhân mới, ta xin làm rõ một điều, đó không phải là lời đồn."
"Ha ha ha!"
"Ngưu ca oai phong!"
"Tấm gương của chúng ta!"
"Thần tượng..."
"..."
Một đám yêu quái cười ha hả, trêu chọc về địa vị trong gia đình của Ngưu Ma Vương, không khí hiện trường vô cùng sôi nổi. Ngưu Ma Vương đang gặp chuyện vui nên cũng không tức giận, mà còn cười to sảng khoái theo.
Đám yêu quái ồn ào, nói là đã nghe danh mỹ mạo của Ngọc Diện công chúa, nhưng vì Vạn Tuế Hồ Vương giấu kỹ, nên mọi người vẫn chưa được thấy mặt, bèn bảo Ngưu Ma Vương vén khăn voan lên, cho đám huynh đệ được một phen ghen tị.
Ngưu Ma Vương gật đầu đồng ý, lấy được một tiểu thiếp xinh đẹp như hoa mà cứ giấu đi không cho ai nhìn, thì khác gì cẩm y dạ hành.
Chẳng có ý nghĩa gì!
Điều hắn muốn chính là để mọi người ghen tị, sau đó trong ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị của mọi người, ôm tiểu thiếp xinh đẹp vào động phòng hưởng lạc.
"Công chúa, hôm nay là ngày đại hôn của nàng và ta, lẽ ra nên gặp mặt các vị huynh đệ của lão Ngưu ta trước." Ngưu Ma Vương xoa xoa tay, tiến lên hai bước định vén khăn voan lên.
Đúng lúc này, bên ngoài yến sảnh chính truyền đến một tràng cười lớn, ngay sau đó, một tiểu ngưu yêu cao giọng thông báo: "Phúc Hải Đại Thánh đến!"
Nghe tin có đại lão đến, yến sảnh chính liền xôn xao cả lên, Ngưu Ma Vương cũng không màng khoe khoang nữa, cười ha hả ra nghênh đón.
Hai ngưu yêu cúi đầu dẫn đường, đưa một yêu vật có tướng mạo dữ tợn bước vào.
Tướng mạo giống rắn mà không phải rắn, giống rồng mà không phải rồng, vảy đen từ mặt kéo dài xuống cổ, một đôi mắt hung tợn ẩn chứa kim quang, miệng rộng đầy răng nanh.
Dáng vẻ hung tợn, nhưng cách ăn mặc lại vô cùng nho nhã, áo bào xanh của nho sinh, lưng đeo ngọc bội, bảo kiếm, trong tay còn cầm một chiếc quạt xếp của văn sĩ.
Phúc Hải Đại Thánh – Giao Ma Vương.
Đứng thứ hai trong Thất Đại Thánh, xếp hạng chỉ sau Ngưu Ma Vương, là một cự phách vững vàng của yêu tộc, trên giang hồ cũng uy danh lừng lẫy.
Khác với mấy huynh đệ còn lại, địa bàn của Giao Ma Vương ở tứ hải, hằng ngày gây sự với Tứ Hải Long Vương, quan hệ với Ngưu Ma Vương càng giống như hợp tác. Một kẻ kinh doanh trên lục địa, một kẻ kinh doanh dưới biển cả, đôi bên không xâm phạm lẫn nhau, cường cường liên thủ.
Đây cũng là lý do vì sao khi địa vị của Ngưu Ma Vương bị Sư Đà lĩnh ảnh hưởng, mấy đại thánh khác đều tỏ ra bất mãn, giục Ngưu Ma Vương mau chóng vực dậy, đừng làm tổn hại lợi ích tập thể, thì chỉ có Giao Ma Vương lại tỏ ra không quan tâm, còn đặc biệt đến dự tiệc.
"Hiền đệ, sao ngươi lại đến đây?"
"Ngưu ca nói vậy tiểu đệ không thích nghe đâu, huynh đã gửi thiệp cưới cho ta, lẽ nào ta lại không thể đến uống rượu mừng sao?"
"Dễ nói, hôm nay huynh đệ chúng ta không say không về."
"Thế thì không được, làm lỡ đại sự nối dõi tông đường của Ngưu ca tối nay, tiểu đệ muôn lần chết cũng không đền hết tội!"
"Ha ha ha, hiền đệ vẫn hài hước như vậy."
Kẻ tung người hứng, Giao Ma Vương mở miệng khen ngợi, Ngưu Ma Vương tự nhiên cũng không tự cao tự đại, hai người tâng bốc lẫn nhau một hồi, Ngưu Ma Vương quay người giới thiệu Liêu Văn Kiệt: "Nhận biết một chút, đây là Hắc Sơn lão đệ mà lão Ngưu mới nhận, đừng thấy hắn tư lịch còn nông, thành danh chưa lâu, nhưng nếu thật sự đánh nhau, lão Ngưu ta chỉ có một chữ 'phục', không dám tùy tiện thử sự lợi hại của hắn."
"Ồ, lại có chuyện này sao?"
Giao Ma Vương lộ vẻ kinh ngạc, trong tình báo có nhắc đến việc Ngưu Ma Vương chiêu mộ được một tiểu đệ mạnh mẽ tên là 'Hắc Sơn Lão Yêu', chỉ là không ngờ Ngưu Ma Vương lại đánh giá hắn cao như vậy.
"Chắc chắn như đinh đóng cột, không chỉ lão Ngưu ta, mà cả con khỉ kia đối đầu với hắn cũng phải lột một lớp da."
Nói đến đây, Ngưu Ma Vương hừ một tiếng bằng mũi, ra hiệu bằng mắt với Chí Tôn Bảo đang ngồi. Nhưng mà chẳng có tác dụng gì, Chí Tôn Bảo chỉ nhếch miệng cười hề hề một tiếng, rồi tiếp tục cúi đầu giả chết.
Nói nhiều ắt sẽ nói hớ, hành động này của Chí Tôn Bảo vô cùng sáng suốt, nhưng trong mắt Giao Ma Vương lại là một tình huống khác.
Con khỉ kia và Hắc Sơn Lão Yêu đã giao đấu một trận, thân thể thì chịu thiệt, nhưng miệng lưỡi vẫn không chịu thua.
Được thôi, rất có phong cách của con khỉ đó.
...
Sau một hồi chắp tay chào hỏi, chúng yêu trở về chỗ ngồi, Ngưu Ma Vương mời Giao Ma Vương vào ghế chủ tọa, rồi xoa xoa tay đi đến trước mặt Ngọc Diện công chúa, định vén chiếc khăn voan đỏ trên đầu nàng.
Ra vẻ khoe khoang cũng phải xem đối tượng, ở trước mặt đám tiểu đệ mà khoe khoang thì chẳng có ý nghĩa gì, nhưng với Giao Ma Vương thì lại khác.
Lão Ngưu rất tự tin, đừng thấy Giao Ma Vương hôm nay ngủ với Long Nữ, ngày mai cướp Long Mẫu, ai nấy đều kiều diễm lộng lẫy, nhưng nếu so với Ngọc Diện công chúa thì thật sự không cùng đẳng cấp!
Nghĩ đến đây, Ngưu Ma Vương càng thêm đắc ý, lần ra vẻ này thật sảng khoái, thật nở mày nở mặt.
"Thiết Phiến công chúa đến!"
Khăn voan đỏ vừa mới hé ra một góc, chúng yêu chỉ thấy được một chiếc cằm thon, giây tiếp theo, Ngưu Ma Vương đã sợ hãi buông thõng tay, run rẩy lùi lại đến tận cột trụ.
"Xong rồi, chết chắc rồi, bà chằn tới rồi..."