Đài truyền hình, phòng ghi hình.
Còn năm phút nữa là đến tám giờ tối, nhân viên của chương trình 【 Hoan Lạc Đêm Nay 】 đang tất bật chuẩn bị, tiến hành kiểm tra lần cuối trước khi lên sóng trực tiếp.
Bốn phía võ đài, khán đài phía đông và tây đã chật ních người xem. Hai phía nam bắc, một bên treo cờ Nhật Bản cùng biểu ngữ của Karate phái Đoạn Thủy Lưu, đại diện cho tuyển thủ Lâm Bân.
Bên còn lại là tấm biển hiệu lớn của Cổ Quyền Pháp Trung Quốc, đại diện cho tuyển thủ Hà Kim Ngân.
Phía dưới tấm biển hiệu lớn, bốn ghế giám khảo được xếp thành một hàng. Bốn vị chưởng môn của Bát Quái Môn, Bạch Hạc phái, Thái Cực môn và Ưng Trảo môn giờ phút này mặt mày đều như đưa đám, chỉ muốn giấu nhẹm tấm biển hiệu nhỏ ghi tên môn phái của mình đi.
Nhờ sự sắp xếp “tài tình” của đài truyền hình, môn phái Cổ Quyền Pháp Trung Quốc này đã ngang nhiên khiêu khích, chế giễu tất cả các môn phái khác, khiến danh tiếng trong giới ngày càng tệ đi.
Sắc mặt của những người trên khán đài cũng đen chẳng kém.
Thời buổi này không còn thịnh hành việc thuê khán giả, ít ai hiểu được tầm quan trọng của việc dẫn dắt dư luận trước ống kính. Tổ chương trình không chuẩn bị, nên cũng sẽ không có cảnh tượng cảm động đến mức “fan cứng” khóc hết nước mắt khi thần tượng hát nhép trên sân khấu.
Thêm vào đó, tỉ suất người xem của chương trình 【 Hoan Lạc Đêm Nay 】 cứ lẹt đẹt mãi, nhà sản xuất dốc hết tâm trí nghĩ cách kéo cao tỉ suất người xem, bèn mời đến bốn vị chưởng môn đức cao vọng trọng, rồi đem toàn bộ vé vào cửa làm quà tặng cho họ.
Vì vậy, khán giả tại hiện trường đều đến từ Hiệp hội Võ thuật Hồng Kông, cũng đều là học trò của bốn vị chưởng môn.
Thấy môn phái của mình bị Cổ Quyền Pháp Trung Quốc đè đầu cưỡi cổ, bốn vị chưởng môn mặt mày sa sầm, vị thế vững chắc không thể lay chuyển, sắc mặt của những người này mà tốt lên được mới là chuyện lạ.
Dù sao đi nữa, không khí tại hiện trường đã được đẩy lên cao, trang nghiêm và nặng nề. Người không biết chuyện còn tưởng tối nay đang trực tiếp một buổi lễ truy điệu.
Nhà sản xuất xem xong liên tục gật đầu, vé xem như không tặng suổng. Nhóm khán giả tối nay có tố chất rất cao, nhìn cái cảnh này, cái điệu bộ này, là biết ngay tối nay sẽ có người chết.
"Bác sĩ và xe cứu thương chuẩn bị xong cả chưa?"
"Đều chuẩn bị ổn thỏa rồi, theo lời ngài dặn, hai y tá, một cô mang vớ lụa trắng, một cô mang vớ lụa đen, một khi Hà Kim Ngân được đưa đi cấp cứu, máy quay sẽ theo sát toàn bộ quá trình."
Đạo diễn hiện trường gật gật đầu, hắn sẽ tự mình cầm máy, đảm bảo trong ống kính toàn là chân, một lần kéo tỉ suất người xem lên mức cao nhất.
"Rất tốt, nhưng nhớ phải nắm chắc chừng mực, chúng ta là chương trình đứng đắn, đừng có tập trung hết vào chân người ta, thỉnh thoảng cũng phải cho Hà Kim Ngân vài cảnh quay."
"Hiểu rồi, ta là thợ quay phim lão làng, kiểu gì cũng bắt được góc đẹp."
"Có câu này của ngươi, ta liền yên tâm."
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, tất cả đều không nói mà hiểu.
"Kiệt ca, ta hình như nghe thấy cái gì đó kỳ lạ."
Ở hàng ghế đầu khán đài, A Lệ nhìn theo bóng lưng kề vai sát cánh của nhà sản xuất và đạo diễn, cảm thấy có gì đó không ổn.
"Kịch bản thôi mà, ngươi thật sự tin sao."
Liêu Văn Kiệt đẩy gọng kính trên sống mũi. Một phòng ghi hình nhỏ bé mà lại có cả hai vị đại tài Ngọa Long, Phượng Sồ, đáng tiếc là sinh không gặp thời. Nếu sinh muộn hai ba mươi năm, chắc chắn sẽ là những nhà sản xuất vàng không thể nghi ngờ.
Theo quy tắc của một gã tra nam, những nơi có máy quay như phòng trực tiếp này, hắn sẽ không xuất hiện.
Nhưng A Lệ lại có trong tay hai tấm vé, Quỷ Vương Đạt lại hy vọng hắn đến hiện trường cổ vũ cho Hà Kim Ngân, từ chối không được, nên đành phải đến.
May mà vấn đề không lớn, Liêu Văn Kiệt dựa vào tài ăn nói xuất sắc của mình đã thuyết phục được đạo diễn, máy quay sẽ không lia đến hình ảnh của hắn.
Còn về tại sao A Lệ lại có hai tấm vé trong tay...
Có thể một lần lấy ra hai tấm, chứng tỏ Lâm mỗ cũng đã hạ quyết tâm rất lớn, thật không dễ dàng gì, ở đây sẽ không nêu tên chỉ họ để tránh gây thêm tổn thương.
Trên võ đài, trọng tài “Bôn Lôi Thủ” Văn Thái Lai chỉnh lại nơ, đưa mắt nhìn về phía Liêu Văn Kiệt.
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, lòng đã hiểu rõ.
...
Chỉ còn một phút đếm ngược nữa là bắt đầu trực tiếp, hai vị tuyển thủ đã rời phòng nghỉ của mình để chuẩn bị ra sân lần cuối.
Lâm Bân tạm thời không nói đến, còn Hà Kim Ngân bên này đang khoác trên người một chiếc áo choàng chiến đấu màu trắng, khởi động làm nóng người.
Vốn dĩ đó là một chiếc áo choàng màu xanh lam, do ông chủ tiệm trà đá Vinh Ký tặng, vị trí quảng cáo sau lưng áo đã được lấp đầy bằng số điện thoại đặt món của một tiệm cơm nhanh.
Quỷ Vương Đạt thấy vậy liền ném thẳng chiếc áo đó vào thùng rác, lấy ra chiếc áo choàng màu trắng đã chuẩn bị từ sớm, trên đó có in các gói dịch vụ, số điện thoại và địa chỉ của công ty điều tra tâm linh Tam Kiệt.
Sự thật rành rành.
Một tháng nay, Liêu Văn Kiệt vừa bỏ tiền vừa bỏ sức, là nhà tài trợ lớn nhất. Đám người ở tiệm trà đá Vinh Ký chỉ biết ăn chực uống chực, chẳng làm được việc gì, vị trí quảng cáo dù có để trống cũng không đến lượt bọn họ.
"Kính thưa quý vị khán giả, đêm hội võ đài vui vẻ tối nay chính thức bắt đầu!"
Toàn bộ đèn trong trường quay vụt tắt, chỉ còn lại một luồng sáng chiếu vào người dẫn chương trình. Hắn vung tay hướng máy quay về phía lối ra: "Đầu tiên ra sân, là đại sư huynh của Karate phái Đoạn Thủy Lưu, biệt hiệu 'Hung Khí Trần Gian'!"
Lâm Bân khoanh tay bước ra, một luồng sáng chiếu tới, làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên gương mặt, trông đằng đằng sát khí.
Hắn vô thức liếc nhìn khán đài, thấy A Lệ đang tựa vào vai Liêu Văn Kiệt, sát khí bất giác càng thêm nồng đậm.
Công thù cộng thêm tư hận, tối nay hắn phải đánh cho Hà Kim Ngân nát bét.
"A Ngân, sắp đến lượt ngươi lên đài rồi, lần đầu tham gia thi đấu đã gặp phải truyền hình trực tiếp, đối thủ còn là đại sư huynh của phái Đoạn Thủy Lưu, có phải rất căng thẳng không?"
Trong lúc người dẫn chương trình giới thiệu Lâm Bân, Quỷ Vương Đạt đang ở trong lối đi để tư vấn tâm lý cho Hà Kim Ngân: "Căng thẳng là chuyện bình thường, lần đầu ai cũng vậy. Sư phụ năm đó lần đầu tiên cũng là ở trước mặt bàn dân thiên hạ, ta hiểu tâm trạng của ngươi bây giờ."
"Sư phụ, người đang nói gì vậy, sao ta nghe có chút không đúng?"
Hà Kim Ngân trừng to mắt: "Với lại, ta không hề căng thẳng chút nào, Kiệt ca đã nói với ta rồi, trọng tài, ban giám khảo, bình luận viên, người dẫn chương trình đều là người một nhà."
Hắn không những không căng thẳng, mà thậm chí còn có chút phấn khích.
"A Ngân, nhân lúc trận đấu chưa bắt đầu, ta phải chấn chỉnh lại, suy nghĩ này của ngươi là sai lầm!"
Quỷ Vương Đạt vẻ mặt nặng nề nói: "Vừa nhận được tin, tình hình có biến."
"Cái gì?!"
Thấy Quỷ Vương Đạt mặt mày nghiêm túc, Hà Kim Ngân không khỏi có chút hoảng sợ, chỉ sợ kịch bản xảy ra vấn đề, có người trên đài đánh thật.
"Khán đài không ổn, tổ chương trình tính toán rằng vé đều tặng cho ban giám khảo, cho nên bây giờ khán giả cũng là người của chúng ta."
"A, cái này..."
Hà Kim Ngân ngơ ngác, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, ngó đầu ra ngoài xem, nghi hoặc hỏi: "Sư phụ, tin tức có đáng tin không, sao ai nấy đều đằng đằng sát khí vậy?"
"Karate đến phá quán, sát khí là nhắm vào đại sư huynh, ngươi vội cái gì!"
Quỷ Vương Đạt vỗ vai Hà Kim Ngân: "Thế nào, bây giờ có phải không còn căng thẳng chút nào không?"
"Vốn dĩ đã không căng thẳng rồi."
Hà Kim Ngân lẩm bẩm, vừa lúc người dẫn chương trình giới thiệu xong đại sư huynh, hắn liền đi theo Quỷ Vương Đạt ra ngoài.
"Tiếp theo ra sân là truyền nhân của Cổ Quyền Pháp Trung Quốc, Hà Kim Ngân. Sư phụ của hắn, Người Cơ Bắp Ma Quỷ, từng được mệnh danh là 'khắc tinh của Karate', có ân oán dây dưa với phái Đoạn Thủy Lưu. Mọi người hãy nhìn kỹ cái chân què của hắn, chính là do sư phụ của đại sư huynh đánh gãy."
"Trận đấu tối nay, đại sư huynh chủ động khiêu chiến Hà Kim Ngân, Cổ Quyền Pháp Trung Quốc tái chiến Karate phái Đoạn Thủy Lưu, được xem là sự kéo dài ân oán của thế hệ trước..."
"Tuy nhiên, theo phóng viên của đài chúng tôi được biết, Hà Kim Ngân vừa bái sư được một tháng, trước đó sống bằng nghề giao hàng, hoàn toàn mù tịt về võ công, phương diện đối kháng có sự chênh lệch một trời một vực với đại sư huynh. Ân oán hai phái rất có thể sẽ kết thúc vào tối nay."
Người dẫn chương trình nói chuyện không được dễ nghe cho lắm, nhưng hắn chắc chắn sẽ không thất nghiệp, vài câu đã khiến khán giả trước màn ảnh TV vô cùng mong đợi.
Đinh~~~
"Hiệp một bắt đầu!"
Trên võ đài, Hà Kim Ngân mặc bộ công phu phục đắt đỏ trị giá năm trăm đô la Hồng Kông, ngay khoảnh khắc chuông vang lên, hắn quay lưng về phía Lâm Bân và huýt sáo.
Lâm Bân bước lên một bước, đứng sững tại chỗ, bối rối không biết đây là chiến thuật gì, dĩ dật đãi lao, giương đông kích tây, không thành kế, khổ nhục kế, hay là tẩu vi thượng sách?
Lại nghĩ đến những ngày qua Hà Kim Ngân ăn chơi trác táng, thường xuyên xuất hiện trên các bản tin tình ái, rõ ràng là có âm mưu.
Nhưng mà, thực lực chênh lệch, dù có âm mưu quỷ kế gì cũng không cần phải sợ!
Lâm Bân lại bước lên một bước, đi đến giữa võ đài. Lúc này, Quỷ Vương Đạt ở bên dưới nhếch mép cười một tiếng, trông như thể gian kế đã thành công.
Lâm Bân do dự không dám tiến lên, buổi trực tiếp xảy ra sự cố. Nhà sản xuất vội vàng chuyển máy quay sang hai vị bình luận viên. Hai người này sau khi nhận hồng bao liền lấy từ trong lòng ra một cuốn kỳ thư có một không hai rồi đọc ngay tại chỗ.
"Đại sư huynh thở gấp một tiếng rồi ngã vào lòng Hà Kim Ngân, chỉ thấy mắt hắn lúng liếng như tơ, đôi môi mềm mại khẽ mở, phả ra hơi thở thơm như hoa lan."
Lâm Bân: (???)
"Đối mặt với mãnh hán bậc này, Hà Kim Ngân sướng đến quên trời đất, chỉ cảm thấy làn da của đại sư huynh trắng như băng tuyết, sờ vào mềm mại như kẹo dẻo, sau đó hắn liền làm một tràng..."
"Này, ngươi đang nói cái gì vậy, trong tay ngươi cầm thứ gì? Ngươi có biết bình luận không hả!"
Lâm Bân giận không thể át, hơn nửa tháng trước, hắn đã gọi điện về sư môn, vỗ ngực cam đoan sẽ gửi băng ghi hình cho sư phụ. Sau màn bình luận này, sau này hắn cũng không cần quay về phái Đoạn Thủy Lưu nữa.
"Thôi thôi, nể mặt ta, lần này bỏ qua." Hà Kim Ngân đi lên giảng hòa.
"Ngươi đương nhiên không sao cả, người bị sàm sỡ đâu phải ngươi!"
"..."
Trên võ đài ồn ào một trận, bình luận viên ném thẳng cuốn sách lên đài, sau khi chuông báo hết hiệp một vang lên, Quỷ Vương Đạt tiện tay nhặt về.
Không có ý gì khác, chỉ là dạo quanh khu Âu Mỹ nhiều rồi, muốn đổi khẩu vị, nghiên cứu một chút văn hóa cổ điển.
Dưới đài, trên khán đài.
"Kiệt ca, trận đấu này trông kỳ quặc quá, hay là chúng ta về trước đi."
"Sao vậy, mới tám giờ thôi mà, ngươi đã vội thi đấu rồi à?"
"Đâu có! Ngươi thật là xấu, toàn nói những lời mà người ta không hiểu gì cả~~"
...
Đinh~~~
Một phút nghỉ ngơi kết thúc, hiệp hai bắt đầu.
Ý thức được mình bị lừa, Lâm Bân nộ khí dâng đầy, xông lên chính là... nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng nửa âm nửa dương của Quỷ Vương Đạt, cùng với cục đá trong tay hắn.
Khi Quỷ Vương Đạt tung cục đá lên trời, ánh mắt Lâm Bân cũng nhìn theo, ánh đèn chói mắt khiến hắn phải nhắm mắt lại, ngay sau đó là một cục đá rơi xuống đầu.
Hắn đưa tay bắt lấy, lộ ra nụ cười khinh thường, đặt cục đá trước mặt Văn Thái Lai: "Trọng tài, gã què ở dưới kia dùng đá ném..."
"Ồ, tại sao trên tay ngươi lại có đá?"
Văn Thái Lai giật lấy cục đá ném ra ngoài sân, không vui nói: "Trên võ đài cấm mang theo vũ khí có tính sát thương, đá cũng không được, cảnh cáo lần một, lần thứ hai sẽ phạt ngươi rời sân."
"???"
Lâm Bân trợn mắt há mồm, đột nhiên thoáng thấy Quỷ Vương Đạt đang tung hứng một con dao gấp trong tay, liền chỉ tay lớn tiếng mách lẻo: "Trọng tài ngươi nhìn kìa, gã què chết tiệt đó đang cầm một con dao tung tới tung lui, chắc chắn là định dùng để đâm ta."
Văn Thái Lai nhìn đi chỗ khác, thiếu kiên nhẫn nói: "Đại ca, hắn ở dưới đài tung dao, có liên quan gì đến ngươi trên đài? Chưa nói đến việc không đâm trúng, cho dù hắn có đâm ngươi, tự nhiên sẽ có pháp luật trừng trị hắn, ngươi sợ cái gì?"
"Ngươi, cái gã trọng tài này, ngươi có vấn đề, ngươi đang bao che cho đối thủ."
Lâm Bân mặt lộ vẻ giận dữ: "Ta biết rồi, các ngươi là một phe, hợp sức lại nhằm vào ta!"
"Làm sao có thể, cho dù ta và hắn là một phe, bên kia còn có bốn vị giám khảo, cho dù bốn vị giám khảo cũng là một phe, thì vẫn còn nhiều khán giả tại hiện trường như vậy."
Văn Thái Lai lắc đầu, ra vẻ bị đánh bại: "Giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu cặp mắt đang nhìn, ngươi còn sợ mình bị đối xử không công bằng sao?"
Lâm Bân: "..."
Nghe qua thì cũng có chút đạo lý...