Ngay tại thời điểm An Lâm tuyệt vọng, giao diện hệ thống bỗng nhiên xuất hiện trong đầu của hắn.
[Kiểm tra đo lường thấy kí chủ tiến vào đại lục Thái Sơ, hệ thống đang thiết lập ngôn ngữ... ]
An Lâm vừa thấy thế thì thần sắc lập tức vui vẻ, nghĩ thầm vấn đề không thông ngôn ngữ này, cuối cùng cũng được giải quyết xong.
Một lát sau, hệ thống lại xuất hiện cảnh báo:
[Thiết lập ngôn ngữ thất bại... ]
[Xin kí chủ dùng âm thanh khoảng bảy mươi đề-xi-ben, học con chó kêu "gâu gâu" hai tiếng. ]
An Lâm: "..."
Ai có thể nói cho tôi biết, đây là cái quỷ gì!
Tại sao tôi phải học chó sủa, chuyện này thì có ý nghĩa gì chứ hả!
An Lâm không ngừng gào thét trong lòng, mà giao diện hệ thống lại không có bất kỳ lời hồi đáp gì...
"Gâu gâu." An Lâm tỏ vẻ khuất nhục, khẽ mở miệng.
Một lát sau, hệ thống lại tiếp tục truyền tin tức đến: [Kiểm tra đo lường thấy âm thanh của kí chủ là hai mươi đề-xi-ben, âm lượng chưa đủ, không có cách nào thiết lập. ]
An Lâm: "..."
Thần tiên tỷ tỷ nhìn An Lâm với vẻ kỳ lạ, hình như cô nghe thấy An Lâm đã phát ra tiếng kêu kỳ lạ...
Sau đó cô gái xinh đẹp kia nói tiếp mấy câu hắn nghe không hiểu, sau đó ánh mắt nhìn hắn cũng dần dần thay đổi.
Đúng vậy, hiện tại cô đang dùng một loại ánh mắt như nhìn bệnh tâm thần để dõi theo An Lâm.
An Lâm thật sự không chịu nổi, hắn quyết định không quan tâm gì nữa, lớn tiếng kêu: "Gâu! Gâu!"
Tiếng kêu của hắn thật sự quá lớn, dẫn tới vài người qua đường đều hướng ánh mắt về phía hắn, vẻ mặt nghi ngờ.
Cô gái đối diện An Lâm bỗng hoảng sợ hơn.
"Cậu bị bệnh tâm thần hả?!" Cô gái kia quát lên.
Ha ha, đúng là bị coi thành bệnh tâm thần rồi, An Lâm cười khổ.
"Đợi một chút... Tôi có thể nghe hiểu cô nói rồi!"
An Lâm phản ứng lại, giống như bản năng, một loại ngôn ngữ kỳ lạ phát ra từ trong miệng hắn.
Cô gái kia che miệng cười khẽ: "Ồ, thì ra cậu vẫn có thể nói tiếng người, vừa rồi cậu bỗng nhiên kêu 'gâu gâu', thiếu chút nữa thì tôi nghĩ rằng cậu là cẩu yêu biến thành."
An Lâm đỏ bừng cả khuôn mặt, tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác: "À, cô khỏe chứ, tôi là An Lâm, lần đầu tiên tôi tới chỗ này, xin hỏi đây là đâu vậy?"
Cô gái kia nghe vậy có chút kinh ngạc: "Ngay cả nơi này là đâu cậu cũng không biết, vậy sao cậu tới được?"
"Thật ra là một vị cao nhân dùng phương pháp đặc biệt, trực tiếp truyền tống tôi đến đây, tôi cũng không rõ gì về chỗ này." An Lâm giải thích nói.
"A, vậy ư, mảnh đất này là lãnh địa của thiên đình," cô gái kia lại chỉ chỉ hàng cung điện sau cửa lớn, nói tiếp, "Lãnh địa bên trong cái cửa này chính là giáo khu của đại học Liên Hiệp Tu Tiên, tôi nghĩ chắc cậu cũng là sinh viên mới ở đây."
"Oa, cô nói lãnh địa bên trong cánh cửa to lớn đó, đều là giáo khu của đại học Liên Hiệp?" Trên mặt An Lâm đầy sự kinh hãi.
Hắn nhìn từ xa, khu kiến trúc sau cửa lớn dài liên miên không dứt. Ngoài chiếm diện tích rộng, hoàn toàn không nhìn thấy được phần cuối.
"Chuyện này kỳ lạ lắm ư? Vả lại cậu tới đây để làm gì?" Cô gái tò mò hỏi.
"Thật ra vừa rồi cô đoán không nhầm, tôi thực sự là sinh viên mới ở đây." Nói xong, An Lâm lấy tờ giấy màu vàng trong tay đưa cho cô gái kia xem.
"Giấy tiến cử của Chân Thần!" Cô gái ngạc nhiên kêu lên.
Sau đó, ánh mắt cô nhìn An Lâm không giống trước.
Cô gái lộ ra nụ cười mê người, tự giới thiệu bản thân với An Lâm: "Xin chào, tôi là Hứa Tiểu Lan, đến từ Thạch Long Châu. Tôi cũng là sinh viên mới lần này!"
"Nếu cậu không quen nơi này, tôi đây sẽ dẫn cậu đi báo danh."
Còn chưa đợi An Lâm nói chuyện, Hứa Tiểu Lan đã chủ động kéo tay hắn đi về phía cổng trường.
Vẻ mặt An Lâm được sủng ái mà lo sợ, tại sao thái độ của cô gái xinh đẹp phía trước lại trở nên tốt như vậy chứ?
"Đại học Liên Hiệp Tu Tiên là do thiên đình đảm nhận, chính là học phủ tu tiên đệ nhất giới Cửu Châu, diện tích của toàn bộ học phủ chiếm khoảng bốn vạn ki-lô-mét vuông..." Hứa Tiểu Lan vừa đi vừa giới thiệu về tình hình đại học cho An Lâm.
Trên mặt An Lâm có vẻ mặt khát khao, một trường đại học mà còn lớn hơn cả diện tích của toàn bộ đảo Bảo Tỉnh!
Sau khi tiến vào sân trường, khiến cho hắn ngạc nhiên không phải là mấy kiến trúc Tiên gia kỳ lạ kia, mà là "Người" gặp phải dọc theo con đường này.
Bọn họ không chỉ có trang phục khác nhau, hơn nữa màu da cũng đủ mọi màu sắc, thậm chí An Lâm còn thấy được một người nam mọc râu dài, lưng đeo vỏ ốc sên đi qua...
So sánh ra, Hứa Tiểu Lan mặc đạo bào là một người bình thường nhất.
Cách đi đường của một số sinh viên cũng rất thú vị, bọn họ đi đường đều nhờ gió thổi, chính là khống chế pháp bảo bay trên trời nhìn qua vẫn còn có thể tiếp nhận.
Nhưng mà cái người đang ngồi vòi rồng di chuyển thì là chuyện gì xảy ra?
Họ ngồi vòi rồng di chuyển còn chưa tính, vì sao bản thân họ cũng phải xoay theo gió chiều gió thế kia...
Thấy một màn như vậy, An Lâm thật sự không nhịn được nữa, bật cười "phụt" một tiếng.
Không ngờ cái người ngồi vòi rồng kia cực kỳ mẫn cảm với tiếng cười, sau khi phát hiện An Lâm đang cười hắn thì lập tức trợn mắt nhìn An Lâm.
Sau đó, An Lâm không dám cười nữa, cưỡng ép chịu đựng cái nhìn trợn mắt theo chu kỳ này, thẳng đến khi hắn ta bay xa...
"Phía trước chính là chỗ ghi danh." Hứa Tiểu Lan chỉ chỉ nơi mà đám người đang tụ lại phía trước.
Nơi đó là một quảng trường nhỏ, chỗ không lớn, nhưng lại tụ đủ trọn vẹn ngàn người vây xem.
Một tảng đá cực lớn màu đen đứng lẳng lặng trong đám người, thỉnh thoảng toát ra ánh sáng màu trắng.
"Đạo Chi Thể... cấp bảy!"
"Oa, thật là lợi hại..."
Đám người bắt đầu nhốn nháo.
Mặt mũi An Lâm xám xịt, loại kiểm tra này là sao.
"Đây là kiểm tra tu vi trước khi nhập học, tuy chúng tôi đã có được thư thông báo trúng tuyển rồi. Nhưng mà, tu vi cao thấp của mỗi người sẽ quyết định xếp cậu vào học lớp nào." Hứa Tiểu Lan giải thích nói.
Hứa Tiểu Lan nói tiếp: "Sinh viên mới lần này có tổng cộng trên dưới một vạn người, sẽ bị phân qua một trăm lớp. Lớp thứ nhất đến lớp thứ một trăm, tu vi từ cao xuống thấp theo như trình tự phân chia."
An Lâm cảm thán: "Đây đúng là một chính sách chia lớp đơn giản thô bạo."
Hứa Tiểu Lan khẽ cười: "Đây cũng để thuận tiện dạy dỗ theo tài năng..., hơn nữa vừa nhìn đã biết An Lâm cậu là thiên tài, phân đến ban nhất mới thỏa đáng."
Lời này nói ra, An Lâm thật sự không biết nên đáp như thế nào, hắn còn không biết Đạo Chi Thể là gì, thích hợp với lớp thứ một trăm thì đúng hơn...
An Lâm và Hứa Tiểu Lan chen vào trong đám người đi tới chỗ báo danh.
Hứa Tiểu Lan lấy thư thông báo trúng tuyển màu trắng ra, đưa cho một người đàn ông trung niên đeo Tiên Kiếm bên hông, khí chất cực kỳ phi phàm.
Tiếp theo, cô liền đi đến trước mặt phiến đá cực lớn màu đen, vươn tay đặt lên phía trên.
Một luồng ánh sáng trắng chói mắt toát ra, hàng chữ cực lớn hiện ra bên trên: "Đạo Chi Thể... cấp chín!"
"Đúng là thiên tài, còn trẻ như vậy mà đã trở thành Đạo Chi Thể cấp 9!" Đám người hô lên ngạc nhiên.
Mọi người kinh ngạc nhìn cô gái xinh đẹp thanh nhã mộc mạc, thân mặc đạo bào đứng trên bục kia, trong mắt có vẻ hâm mộ.
Người đàn ông trung niên đeo Tiên Kiếm kia cao giọng tuyên: "Hứa Tiểu Lan, ban nhất!"
Hứa Tiểu Lan dưới ánh nhìn của vạn chúng, đi đến bên cạnh An Lâm, cười mở miệng nói: "An Lâm, đến cậu, cố gắng lên!"
An Lâm có chút khẩn trương, hắn đi tới, đưa tờ giấy màu vàng kia cho người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên nhận lấy tờ giấy màu vàng của An Lâm, trên gương mặt lạnh nhạt hiện vẻ kinh hãi.
Hắn vội vàng sử dụng pháp lực thúc giục giấy vàng, giấy vàng bị pháp lực thúc giục, phát ra ánh vàng nhàn nhạt.
Người đàn ông trung niên đưa mắt nhìn sang An Lâm, trên gương mặt tĩnh lặng như giếng nước lại hiện ra nụ cười thản nhiên, hắn dịu dàng nói với An Lâm: "Đi đi, đi đo tu vi một chút."
"Là văn kiện tiến cử của Chân Thần!" Trong đám người có sinh viên mới tinh mắt, sau khi nhìn thấy tờ giấy vàng kia, liền hoảng sợ kêu lên.
Một câu nói, khiến đám sinh viên mới vây xem bắt đầu sôi trào.
"Không biết là thiên tài tuyệt thế của gia tộc nào, thậm chí còn có văn kiện tiến cử của Chân Thần..."
"Hơn nữa đây đã là vị sinh viên mới thứ ba có được văn kiện tiến cử của Chân Thần xuất hiện trước mắt chúng ta rồi."
"Đúng vậy, trước kia còn chưa từng có một người, không nghĩ tới lần này chúng ta lại có ba người!"
Đám người nghị luận rôm rả, hầu như tất cả mọi người đều hướng ánh mắt nóng bỏng về phía An Lâm.
Có thiếu nữ nhìn thấy dung mạo tuấn dật của An Lâm, thậm chí gương mặt còn ửng đỏ, tâm hồn thiếu nữ nảy mầm.
Mẹ nó, tại sao tất cả mọi người đều nhìn mình...
An Lâm cảm nhận được ánh mắt sáng rực, thấp thỏm bất bình trong lòng.
Mọi người kì vọng vào mình cao như vậy ư? An Lâm đã có một loại cảm giác đâm lao thì phải theo lao.
Mặc kệ nó, nói không chừng ông đây chính là Đạo Chi Thể cấp mười!
Tưởng tượng như vậy, cuối cùng trong lòng An Lâm cũng bình tĩnh hơn không ít.
Không sai, khả năng mình chính là một thành phần rất mạnh, chỉ là bản thân mình chưa hề phát hiện ra.
An Lâm đặt tay lên phía trên tảng đá màu đen, phát ra một luồng ánh sáng trắng, tay của hắn rung lên theo, trong lòng thì vừa khẩn trương lại vừa chờ mong.
Hàng chữ cực lớn hiện ra trên tảng đá lớn màu đen: "Đạo Chi Thể, cấp không!"
Hiện trường bỗng im lặng, mọi người đều nhìn chữ trên tấm bia đá với vẻ ngơ ngác.
Có người còn dụi dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn nhầm.
An Lâm bỗng không biết nói gì hơn, bởi vì hắn đã sớm có chuẩn bị trong lòng.
Nhưng mà khi sự thật đột nhiên bày ra trước mặt hắn, hắn vẫn có chút mất mát.
Sợ nhất không khí đột nhiên yên tĩnh...
An Lâm nhìn một đám sinh viên lớn nhìn mình còn kinh ngạc, thật sự không biết nên nói gì cho tốt.
"An Lâm, ban nhất." Người đàn ông trung niên đeo kiếm cao giọng tuyên.
An Lâm bước đi lảo đảo, quay người nhìn về phía người đàn ông tuyên đọc kia, trong mắt có thần sắc không thể tin được, hoài nghi mình nghe lầm.
Sau đó, hắn chuyển mắt nhìn về phía mấy sinh viên mới, phát hiện bọn họ cũng đang nhìn mình, trong mắt xuất hiện vẻ phức tạp không hiểu.
Không khí lại đột nhiên trở nên yên tĩnh...
"Quan hệ mạnh nhất đã ra đời..."
Chương 3: Hệ thống làm người ta vừa yêu vừa hận
Sau khi báo danh nhập học xong, An Lâm đi tới bị chỗ ở mình được phân cho.
Lúc này, hắn lại tiếp tục kinh ngạc cảm thán.
Không hổ là học viện tu tiên đứng đầu cả Cửu Châu này, phúc lợi trong trường cao quá là cao, mỗi một học sinh vừa nhập học đều được phân cho một căn nhà hai tầng riêng lẻ!
Căn nhà được xây từ gỗ, vật dụng trong nhà đều có đầy đủ hết cả, phải nói cần gì có đó luôn.
Đương nhiên, máy tính, TV, điều hòa, máy giặt linh tinh gì đó thì đừng có mơ, đồ đạc trong nhà đa phần đều là hàng làm bằng gỗ hết.
An Lâm thấy như vầy mới giống với những cảnh trong tiểu thuyết tu tiên hắn từng xem lúc còn ở trái đất.
Cho dù không có bất kì đồ dùng hiện đại hoá nào, nhưng vừa nhập học đã được một căn nhà riêng thế này, trong lòng hắn vẫn thấy sướng rơn.
Mấy ngôi nhà này đều được chia theo khu vực lớp, và vừa hay Hứa Tiểu Lan ở trong căn phòng gần sát An Lâm.
Tục ngữ có câu, gần quan được ban lộc, sau khi biết chuyện này, An Lâm mừng thầm trong lòng một lúc lâu luôn.
Dù gì Hứa Tiểu Lan vừa nhiệt tình vừa lương thiện, mặt mũi còn cực kì xinh xắn, không hề để ý việc hắn chỉ là một gã vô dụng, bạn tốt vậy biết tìm đâu ra chứ?
Hừ, tôi là người sở hữu hệ thống Chiến Thần, là người đàn ông chắc chắn sẽ xưng bá thế giới tu tiên đó.
Hứa Tiểu Lan, tôi sẽ chứng minh bản thân mình, để cô nhìn tôi với cặp mắt khác xưa!
Mắt An Lâm dấy lên một ngọn lửa, hào khí dâng trào trong tim.
Đạo Chi Thể cấp 0 thì đã sao, Tiêu Viêm mà còn có thể tu thành Đấu Đế, bộ tôi không tu thành Tiên Đế được à?
Nghĩ đến đây, An Lâm nhếch miệng, lòng đầy tự tin.
Hắn ngồi ở trên giường, mở hệ thống Chiến Thần trong đầu lên, bắt đầu con đường tu tiên nghịch thiên của mình.
Trang chủ của hệ thống Chiến Thần trong khá đơn giản, có ba tab lớn là cấp bậc, công pháp và chiêu thức.
À, còn có một tab tên "Nhiệm vụ đặc biệt" rất kì lạ
Tab công pháp, chiêu thức và nhiệm vụ đặc biệt hiện màu xám, tab công pháp và chiêu thức ghi chú là phải đạt tới Đạo Chi Thể cấp bảy mới được tu luyện.
Mặt An Lâm hiện lên vẻ bất đắc dĩ, hắn chuyển mắt về phía tab cấp bậc.
[Đạo Chi Thể cấp một, điều kiện đạt được: Mười cái hít đất.]
"Mẹ tôi ơi!" An Lâm mở to miệng, mặt hiện lên vẻ không dám tin, lắp bắp hỏi lại: "Nhiệm vụ này là cho không điểm hở?"
An Lâm nửa tin nửa ngờ, nằm trên giường làm mười cái hít đất.
Ngay sau đó, xương cốt hắn truyền tới từng tiếng "răng rắc", ngay sau đó cơ bắp toàn thân cũng trở nên đau nhức.
Qua một lúc lâu, hắn thở hổn hển, toàn thân nhễ nhãi mồ hôi.
"Mình... mạnh lên rồi..." An Lâm cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình đã xảy ra biến hoá rõ rệt, hắn chưa bao giờ thế này cả, chỉ cảm thấy cơ thể mình tràn trề năng lượng.
Hơn nữa, có một loại khí, một loại khí nổi trôi trong đất trời, hắn cũng có thể cảm nhận và chiếm được.
"Đây là nguyên khí à? Đúng là quá tuyệt vời."
An Lâm biết, từ giờ trở đi, hắn đã chính thức trở thành một người tu tiên!
Hắn ráng kiềm chế nội tâm đang cực kì rung động của mình, tiếp tục xem xét trang chủ của hệ thống Chiến Thần.
[Đạo Chi Thể cấp hai, điều kiện đạt được: mười cộng mười cái hít đất.]
"Hở... đang nói giỡn hả?" An Lâm tuy ngoài miệng thì nói vậy đó, nhưng mặt mày tỏ rõ vẻ vui sướng.
Mẹ nó ơi, cứ theo xu hướng này, ngày mai ông đây sẽ là người đứng đầu cái trường học tu tiên này cho coi!
An Lâm phát ra tiếng cười mà bản thân hắn thì thấy rất khí phách, còn trên thực tế thì cực kì đáng khinh.
Làm xong hai mươi cái hít đất, An Lâm đổ mồ hôi đầm đìa, hắn cảm nhận được, mình lại mạnh hơn rồi!
Hắn nắm chặt hai tay, nện mạnh một quyền xuống cái bàn bên cạnh, ngay sau đó, cả cái bàn đã bị một quyền này của An Lâm đập nát.
"Ha ha ha ha, mình vô địch rồi, không hổ là hệ thống Chiến Thần, tao yêu mày chết được!" An Lâm cười sảng khoái.
Hắn tiếp tục xem xét hệ thống, phát hiện nội dung trong đó biến thành: [Đạo Chi Thể cấp ba, điều kiện đạt được: Mười nhân mười cái hít đất.]
Hì hì hì coi nè, độ khó tăng lên không ít à nha...
Bấy giờ An Lâm làm hít đất mà mặt cười toe toét.
Không lâu sau, hắn đã làm xong một trăm cái hít đất, cấp bậc của hắn cũng tăng lên tới Đạo Chi Thể cấp ba.
Cái hệ thống này đúng là buff mà, người ta mà biết hắn tăng cấp thế này, chắc tức chết luôn quá!
An Lâm cảm thấy mình sẽ nhanh chóng đi tới đỉnh cao cuộc đời, hắn vui vẻ hớn hở mở trang chủ của hệ thống ra, nhìn thử yêu cầu để tăng lên tới cấp kế tiếp, hắn sắp vui vẻ tới nhảy cẫng lên luôn rồi này.
[Đạo Chi Thể cấp bốn, điều kiện đạt được: mười mũ mười cái hít đất.]
Mười mũ mười cái hít đất?
An Lâm sửng sốt khoảng tầm mười giây.
Hắn thử tính xem, mười mũ mười cái hít đất là bao nhiêu cái...
Một lúc lâu sau, ừm, tính ra rồi.
Mười mũ mười tương đương mười tỷ, tức là phải làm mười tỷ cái hít đất.
Một ngày nếu mình liều mạng làm được một trăm nghìn cái, tức là phải làm hơn hai trăm bảy mươi năm...
"Hờ..." Hai mắt An Lâm dại ra, ngẩn người ngồi trên giường, như bị rút sạch tất cả tín ngưỡng.
Hắn mở hệ thống Chiến Thần ra, phát hiện ngoại trừ tab tu vi, những tab khác toàn là một màu xám.
Nói cách khác, hắn chỉ có thể làm hơn hai trăm năm hít đất mới được thăng cấp à?
Không, trước đó phải tính coi, hắn có sống được tới hai trăm tuổi không đã...
Nước mắt đảo quanh hốc mắt An Lâm, đây rốt cục là cái hệ thống quái quỷ gì thế này, thế này có khác nào đang bức hắn vào đường cùng đâu chứ?
Ngay lúc An Lâm mất hết can đảm, hắn bỗng nhiên nhận ra một chuyện rất quan trọng.
Đâu có đúng! Mình đâu có nhất thiết phải dựa vào hệ thống để tu tiên đâu, mình có thể tự tu luyện được mà!
Lúc nãy An Lâm bị cái yêu cầu đáng sợ của hệ thống doạ cho chẳng còn suy nghĩ được gì nữa, giờ hắn mới kịp nhận ra, kì thật mỗi khi hắn tăng lên một cấp bậc, yêu cầu tăng cấp của hệ thống sẽ lại thay đổi.
Nói cách khác, sau khi hắn dựa vào tự thân mình tăng lên cấp cao hơn, nhiệm vụ của hệ thống cũng sẽ thay đổi, nói không chừng nhiệm vụ tiếp theo sẽ đơn giản trở lại!
An Lâm tự cảm thán một tiếng, chắc là vậy rồi, không thì cái hệ thống này vô dụng chết được.
Nhưng mà, giờ lại xuất hiện vấn đề mới, tu tiên phải tu luyện thế nào ấy nhỉ?
"Cốc cốc cốc".
An Lâm ôm một bụng lo lắng bất an gõ cửa.
Cửa gỗ mở ra, một bóng hình thướt tha xinh đẹp xuất hiện trước mắt An Lâm.
Cô gái có mái tóc dài màu đen xoã tung trên vai, hình như cô vừa tắm xong, nên tóc vẫn còn ươn ướt.
Ngay lúc cửa mở ra, An Lâm ngửi thấy được một mùi hương thơm ngát.
"An Lâm, sao cậu lại tới đây?" Cô gái hiển nhiên không ngờ An Lâm sẽ tới tìm mình vào lúc này, giọng nói tỏ rõ vẻ ngạc nhiên.
An Lâm cười ngại ngùng: "À, ừm, Hứa Tiểu Lan, xin lỗi nha, trễ vầy còn tới quấy rầy cô, thật ra tôi có một việc rất quan trọng muốn tìm cô hỏi thăm."
"À, chuyện gì thế, có bí mật lắm không? Có cần vào phòng tôi rồi lén lút nói không?" Đôi mắt linh động của Hứa Tiểu Lan hiện đầy vẻ chờ mong, hiển nhiên cô nàng có hứng thú không nhỏ với cái "chuyện quan trọng" An Lâm vừa nói.
"Không, không cần đâu."Vì tránh tai tiếng, theo bản năng, An Lâm liên tục xua tay từ chối đề nghị của Hứa Tiểu Lan.
Nhưng giây tiếp theo hắn đã thấy hối hận, giờ còn cần tránh tai tiếng làm cái mợ gì! Con gái người ta chủ động mời mày vào phòng, mày còn từ chối người ta nữa cơ đấy?
"Haiz..." An Lâm khó chịu thở dài.
"Sao vậy?" Hứa Tiểu Lan thấy vẻ mặt An Lâm bỗng hiện lên vẻ mất mát, lại nhớ tới chuyện xảy ra lúc hắn báo danh, kiểm tra tu vi.
Điều này làm cô khá đồng tình với An Lâm, bèn mở miệng nói: "Cậu vào trong rồi từ từ nói đi, nếu giúp được gì cho cậu, tôi sẽ cố hết sức giúp!"
"Hở? Được chứ!" Lúc này An Lâm còn đang cảm thấy mất mát vì vừa nãy mình đã từ chối cơ hội hiếm có đó, chẳng ngờ Hứa Tiểu Lan lại vươn tay mời hắn vào phòng lần nữa.
Lúc này hắn học khôn rồi, sau tiếng hỏi lại đầy ngạc nhiên, hắn gật đầu đồng ý ngay.
Vào nhà, Hứa Tiểu Lan pha một bình trà mời An Lâm.
Trà này An Lâm không biết tên gì, nhưng chỉ dựa vào mùi hương toả ra từ ấm trà, đã làm hắn cảm thấy sảng khoái, vui vẻ, thoải mái.
Hai người ngồi xuống hai bên bàn, uống hớp trà, lúc này mới nói tới chuyện chính.
"Như vậy, giờ cậu có thể nói chuyện quan trọng lúc nãy cậu đề cập rồi đó." Mỗi một cử chỉ của Hứa Tiểu Lan đều rất nhã nhặn, hai ngón tay cầm chén trà lên, đôi môi anh đào khẽ mở ra, uống một hớp trà nhỏ, hờ hững lên tiếng.
"Được rồi." An Lâm nghiêm túc nhìn Hứa Tiểu Lan gật đầu.
Chẳng biết tại sao không khí lại trở nên cực kì căng thẳng, điều này làm Hứa Tiểu Lan cũng bắt đầu nghiêm túc lên.
An Lâm nói rằng: "Bây giờ tôi gặp phải bình cảnh."
Hứa Tiểu Lan nghiêm túc gật đầu, ý bảo An Lâm tiếp tục nói tiếp.
"Đó chính là, tôi hoàn toàn không biết gì về tu tiên, cô dạy tôi được không?"
"Phụt!" Hứa Tiểu Lan phun hết hớp trà mình vừa uống vào miệng lên mặt An Lâm...