Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 10: CHƯƠNG 10: ĐAN DƯỢC NÁT NÀY ĐẮT NHƯ VẬY?

"Chẳng trách lúc trước hắn tự tin như vậy, xem ra hắn không cần ta chỉ đạo tu luyện thật."

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Tuyết bỗng nhìn về phía Bạch lão hỏi: "Ngươi nói, qua mấy ngày nữa, có thể nào hắn trực tiếp vượt qua tông chủ ta hay không?"

"Sẽ không!"

"Cảnh giới càng về sau càng khó, không chỉ cần có một chút cơ duyên, các loại tài nguyên tu luyện và phụ trợ đan dược cũng không thể thiếu, đặc biệt là bước vào Trúc Cơ Cảnh, những nhu cầu này sẽ càng rõ ràng hơn."

Lần này Bạch lão trả lời rất nghiêm túc.

Nói một cách đơn giản, ý Bạch lão chính là, ta cho phép ngươi tùy tiện đột phá ở Linh Hải Cảnh, Khí Động Cảnh và Dung Linh Cảnh, nhưng đến Trúc Cơ Cảnh thì ngươi phải trung thực xuống, đương nhiên, chuyện này chỉ là mong muốn đơn phương của Bạch lão.

Trong viện tử!

Lãnh Vô Phong đứng bên ngoài viện tử của Diệp Phong, thân thể hoàn toàn không bị khống chế run rẩy.

Mới nãy hắn nhìn thấy cái gì!

Linh Hải Cảnh đột phá đến Khí Động Cảnh, sau đó một đường trực tiếp đột phá đến Khí Động Cảnh cửu trọng đỉnh phong, đây là chuyện mà người có thể làm được?

Nếu như không phải tự mình cảm nhận được thì có đánh chết hắn cũng sẽ không tin tưởng trên đời sẽ có chuyện không hợp lý như thế.

"Đây là Đại sư huynh mà ta cho là không đáng tin cậy đó sao?"

Lãnh Vô Phong tự nhận thiên tư vô song, cho dù là về mặt tu luyện hay là luyện đan, nhưng bây giờ, hắn cảm thấy mình chính là thứ cặn bã!

"Thú vị, tiếp theo, cuộc sống trong tông môn sẽ không buồn tẻ nhàm chán."

Lãnh Vô Phong nở một nụ cười, trực tiếp quay về chỗ ở của mình.

Lúc này, Diệp Phong không biết mình đột phá khiến cho mấy người bị xung kích tâm lý lớn như thế nào, bây giờ hắn đang chơi đùa với thất tiên nữ trong mơ!

Hôm sau, sáng sớm.

Diệp Phong đứng dậy duỗi lưng một cái, trực tiếp kiểm tra giao diện trên ngươi.

Tên: Diệp Phong.

Tuổi tác: Mười tám.

Cảnh giới: Phàm nhân.

Thể chất: Phàm thể.

Võ kỹ: Không.

Thần thông: Không.

Vật phẩm: Không.

Điểm phá sản: Ba trăm mười.

Sản phẩm bại gia hôm nay: Tam phẩm Thanh Huyền Đan (cửu vân) *10000

"Lãng phí, sao hôm qua lại động kinh, nhất định phải ngâm độc thủy đó chứ, lãng phí vô ích hai ngàn điểm phá sản, nếu không bây giờ điểm phá sản sẽ có rất nhiều."

Nhìn thấy điểm phá sản chỉ còn lại ba trăm mười sau đột phá hôm qua, Diệp Phong hối hận.

"Nhưng mà tam phẩm Thanh Huyền Đan này là đan dược gì, đằng sau ghi chú cửu vân đại biểu cho cái gì?"

"Không hiểu thì hỏi, tìm Vô Phong sư đệ, nhanh chóng lãng phí sạch những đan dược này, nhận được điểm phá sản lại mở một ít bình chơi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong đứng dậy rời khỏi chỗ ở, đi thẳng đến viện tử của Lãnh Vô Phong.

"A, người đâu?"

Nhưng mà khi Diệp Phong đi vào viện tử của Lãnh Vô Phong, lại phát hiện trong phòng hoàn toàn không có người.

"Diệp Phong, ngươi đang tìm Lãnh Vô Phong sao."

Đúng lúc này, ngoài phòng có tiếng Bạch lão.

"Bạch lão, ngươi thấy Lãnh Vô Phong đâu không?"

Diệp Phong đi ra khỏi phòng, nhìn Bạch lão cười đứng trong viện tử, vội vàng hỏi.

"Tông chủ biết Lãnh Vô Phong là một tam phẩm Luyện Đan Sư, sáng sớm đã dẫn hắn đến thành trấn gần đây mua sắm linh thảo."

"Đi thôi, ta dẫn ngươi đi tìm bọn họ."

Bạch lão sờ râu bạc trắng thật dài, cười giải thích.

...

"Bạch lão, ngươi nghe nói tới Trúc Yêu Thảo, Bạch Hồn Hoa với Tử Lôi Quả không?"

Trên phi kiếm, Diệp Phong nhàm chán bắt đầu câu chuyện.

"A?"

"Những này hẳn là ngươi nghe Lãnh Vô Phong nói chứ, ba loại linh thảo này là tam phẩm linh thảo, linh thảo cực kỳ hi hữu, mặc dù đứng hàng tam phẩm nhưng đối với Luyện Đan Sư thì tuyệt đối là linh thảo vô giá."

Bạch lão có chút ngạc nhiên quay qua nhìn Diệp Phong, giải thích.

"Hóa ra trân quý như vậy thật."

"Trách không được ta lấy những linh thảo đó ngâm nước với ngâm chân, sau khi Vô Phong sư đệ thấy thì nói ta phung phí của trời."

Lộp bộp!

Nghe nói như thế, Bạch lão điều khiển phi kiếm lắc lư một chút, vẻ mặt khó tin nhìn Bạch Phong, gằn từng chữ: "Ngươi lấy ba loại linh thảo hi hữu này ngâm chân?"

"Ai!"

"Cảm giác đó cực sướng!"

"Bạch lão, sau này có cơ hội ta chuẩn bị cho ngươi một chút, ngươi cũng ngâm thử, nhưng mà tuyệt đối không nên để hai loại linh thảo Trúc Yêu Thảo và Tử Lôi Quả chung một chỗ, sẽ sinh ra kịch độc."

Diệp Phong nói, còn nghiêm túc nhắc nhở.

Mẹ nó, ai mà để ý hai loại linh thảo đặt chung một chỗ có thể sinh ra kịch độc hay không!

Đồ chơi đó là dùng để ngâm chân sao?

Sau khi hết khiếp sợ, Bạch lão bỗng nhiên nhếch miệng nở nụ cười, nói: "Diệp Phong, sau này nếu như lại lấy tới mấy loại linh thảo này, nhớ chừa chút cho ta."

Nếu như Lạc Thiên Tuyết ở đây, tuyệt đối sẽ sụp đổ lần nữa, bởi vì Bạch lão lại bị thu mua.

Năm tiếng đồng hồ qua đi, rốt cục một tòa thành trấn cũng xuất hiện nơi xa.

"Diệp Phong, ngươi dạo chơi trong thành trấn, ta đi xử lý một ít chuyện, sau đó sẽ tìm ngươi."

Sau khi đi vào thành trấn, Bạch lão dặn dò một phen, sau đó rời đi trước.

Tứ Hải Các là thứ đồ gì?

Thanh Sơn Thiết Tượng Phô, chắc chắn là nơi chế tạo vũ khí.

Vọng Xuân Lâu, cái này, có đông đảo nữ tử dị giới đứng ở phía ngoài, hẳn là một chỗ ăn chơi không tệ.

Phòng đấu giá Thiên Vũ?

Đi dạo một hồi, Diệp Phong lại đứng trước một phòng đấu giá.

"Hệ thống, ngươi nói ta phá của như vậy, lỡ như gặp nguy hiểm thì sao?"

Lúc này, rốt cuộc Diệp Phong cũng hỏi ra một vấn đề cực kỳ quan trọng.

"Đinh! Hệ thống cung cấp Thần Hào Hộ Vệ Quân, một khi túc chủ gặp nguy hiểm đến tính mạng, Thần Hào Hộ Vệ Quân sẽ tự động xuất hiện giải quyết nguy cơ cho túc chủ, nhưng chỉ sẽ giải quyết kẻ địch uy hiếp đến an nguy của túc chủ."

"Được!"

Nếu an toàn của mình đã được bảo hộ, vậy nhất định phải chơi lớn mới được.

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp đi vào Phòng đấu giá Thiên Vũ, nếu tạm thời không hỏi được Lãnh Vô Phong, vậy chắc chắn trong phòng đấu giá có giám định sư hiểu đan dược.

"Vị công tử này, không biết có gì có thể giúp được cho ngài ?"

Vừa đi vào phòng đấu giá, một nhân viên phòng đấu giá đi tới, thái độ cực kỳ tốt, hỏi thăm.

"Ta có mấy viên đan dược, không biết có thể tiến hành đấu giá ở quý phòng đấu giá hay không?"

Diệp Phong nhìn đối phương, trực tiếp nói thẳng ý đồ đến lần này.

"Công tử, phòng đấu giá chúng ta có lục phẩm Luyện Đan Sư chuyên môn phụ trách giám định đan dược, ta lập tức dẫn ngài qua đó."

Chương 11: Đan dược nát này đắt như vậy? (2)

Một lát sau.

Diệp Phong đi tới một phòng giám định, bên trong có một nam tử trung niên chừng bốn mươi tuổi đang ngồi.

"Công tử, không biết ngươi muốn bán đấu giá đan dược mấy phẩm?"

Tào An Sơn nhìn thấy Diệp Phong được nhân viên công tác dẫn vào, trực tiếp hỏi thăm.

"Chính là viên Thanh Huyền Đan này."

Diệp Phong cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy một viên Thanh Huyền Đan ra bỏ lên bàn.

Trừng!

Nhưng mà khiến cho Diệp Phong ngoài ý muốn chính là Tào An Sơn đối diện nhìn thấy đan dược thì lại kinh hãi trực tiếp đứng phắt dậy từ trên ghế.

"Cửu vân, lại là cửu vân Thanh Huyền Đan!"

Vẻ mặt chấn kinh, Tào An Sơn cầm lấy đan dược cẩn thận tra xét một phen, sau đó cũng không nhịn được lên tiếng kinh hô.

"Cái đan dược này rất mạnh sao?"

Diệp Phong nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Tào An Sơn, tràn đầy tò mò hỏi.

"Rất mạnh!"

"Luyện chế Thanh Huyền Đan cần phải chú ý nhiều thứ lắm, bất kỳ một cái sai lầm nhỏ nào cũng có thể khiến cho đan dược không hoàn chỉnh, mặc dù chỉ là tam phẩm Thanh Huyền Đan, chỉ có thể cho tu sĩ Dung Linh Cảnh, Khí Động Cảnh với Linh Hải Cảnh phục dụng, nhưng dù sao cũng là cửu vân, có thể phát huy dược hiệu của đan dược ở mức tối đa."

"Trước đây phẩm chất cao nhất mà ta gặp cũng chỉ ở nhất phẩm Thanh Huyền Đan, hơn nữa cũng chỉ là bát vân."

Tào An Sơn cũng không có vì Diệp Phong cái gì cũng đều không hiểu mà giấu diếm cái gì.

"Cái gì bát vân, cửu vân, mấy thứ này có ý nghĩa gì?"

Diệp Phong nghe bó tay toàn tập, không hiểu gặn hỏi lại.

"Công tử, không cần biết là đan dược mấy phẩm, nhất vân đại biểu cho dược hiệu của viên đan dược này chỉ có một thành của đan dược hoàn chỉnh, nhị vân chính là hai thành dược hiệu, mà hoàn chỉnh đan dược thì là trạng thái lý tưởng, thập vân đan dược, nhưng cho đến bây giờ cũng chưa từng nghe nói có người có thể luyện chế ra thập vân đan dược, cho dù là cấp thấp nhất nhất phẩm."

"Nhưng mà cho dù là nhất vân đan dược thì dược hiệu cũng tuyệt đối mạnh hơn trực tiếp phục dụng linh thảo nhiều, mà có thể luyện chế ra mấy vân cũng là tiêu chuẩn mà một Luyện Đan Sư phải khảo hạch."

Nghe Tào An Sơn giải thích xong, Diệp Phong trực tiếp hỏi: "Vậy cái viên đan dược này có thể bán được giá bao nhiêu?"

"Một viên tam phẩm đan dược, bình thường giá mấy chục vạn đê phẩm linh thạch, mà viên Thanh Huyền Đan này không chỉ có thể thanh trừ tạp chất trong cơ thể, còn đạt đến cửu vân, giá cả cụ thể không dễ đánh giá, chỉ sợ phải chờ lên buổi đấu giá mới có thể biết được."

Tào An Sơn cũng không dám nói chắc, nếu như ở buổi đấu giá, gặp được khách hàng thích hợp, vậy giá trị tối thiểu của viên Thanh Huyền Đan này có thể tăng mấy lần, dù sao dược hiệu của Thanh Huyền Đan tương đối đặc thù.

"Cái gì!"

"Một viên đan dược nát này có giá trị mấy chục vạn đê phẩm linh thạch?"

Nhưng mà Diệp Phong nghe được cái giá tiền này thì lại vẻ mặt chấn kinh, hắn không ngờ được là một viên đan dược nát như thế mà lại có giá trị mấy chục vạn đê phẩm linh thạch, đổi thành thượng phẩm linh thạch thì cũng là mấy chục miếng thượng phẩm linh thạch.

Lúc này, Diệp Phong không nhớ rõ mình mua sắm một đệ tử thân truyền thì tốn năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch, thuê Bạch lão ném phù lục thì tốn mười vạn thượng phẩm linh thạch.

Đan dược nát?

Nghe Diệp Phong gọi viên cửu vân Thanh Huyền Đan mà hắn cũng rất muốn có này là đan dược nát, khóe miệng Tào An Sơn không nhịn được co quắp, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình như biến thành tên ăn mày, đan dược nát trong mắt người khác lại là bảo trong mắt hắn.

"Khi nào phòng đấu giá các ngươi có buổi đấu giá?"

Diệp Phong quay qua nhìn Tào An Sơn, hỏi thẳng.

"Thiếu gia, vừa khéo buổi chiều hôm nay có một buổi đấu giá."

Tào An Sơn vội vàng cười đáp.

"Được rồi, còn có một viên nữa, ngươi liên hệ người phụ trách phòng đấu giá thêm hai viên đan dược vào buổi đấu giá xế chiều đi, đến lúc đó bán được bao nhiêu linh thạch thì ta đến lấy."

Nói xong, Diệp Phong lấy ra một viên Thanh Huyền Đan nữa để trên mặt bàn, sau đó đứng dậy rời đi.

"Đan dược nát này lại mắc như vậy, ta cũng muốn xem xem có bao nhiêu oan đại đầu cạnh tranh hai viên đan dược này."

Mặc dù Diệp Phong nói rất nhỏ nhưng Tào An Sơn không chỉ là lục phẩm Luyện Đan Sư mà còn là cường giả Tử Phủ Cảnh, nghe nói như thế thì hắn cảm thấy cả người đều tê, đan dược hi hữu trân quý như thế, sao người cạnh tranh lại biến thành oan đại đầu?

Răng rắc!

Sau khi rời khỏi phòng đấu giá, Diệp Phong tiện tay ăn một viên Thanh Huyền Đan, nếu thanh trừ tạp chất trong cơ thể, vậy ăn cũng sẽ không sao, dù sao cũng là sản phẩm bại gia, ăn như đồ ăn vặt là được.

Hả?

Đúng lúc này, Diệp Phong chợt thấy bên cạnh đường đi có một con tiểu hoàng cẩu nằm rạp trên mặt đất thoi thóp, vô cùng đáng thương nhìn mình, bất đắc dĩ thở dài, đi thẳng đến chỗ tiểu hoàng cẩu.

"Cẩu tử, ta vừa mới bấm ngón tay tính toán, phát hiện chúng ta người chó hữu duyên, sau này ngươi theo ta."

Nói xong, Diệp Phong mua chút bánh bao ở quầy hàng gần đó.

"Ăn đi, ăn nhiều một chút."

Nhìn tiểu hoàng cẩu ăn uống thả cửa, Diệp Phong thầm nghĩ trong lòng: "Cũng không biết có một ngày người ở thế giới này phát phát hiện mình sống không bằng một con chó thì có thể hỏng mất hay không."

Không sai, Diệp Phong vừa mới nghĩ đến tự mình ăn đan dược thì mệt mỏi quá, coi như kêu Vô Phong sư đệ, mỹ nữ sư tôn với khổ lực công Bạch lão, muốn ăn hết một vạn viên Thanh Huyền Đan thì sợ quai hàm cũng sẽ bãi công.

Nhưng bây giờ ổn, có tiểu hoàng cẩu, một vạn viên đan dược không là vấn đề, coi như sau này sản phẩm bại gia xoát ra đan dược nữa thì cũng không cần lo lắng.

Tiểu hoàng cẩu ăn no, cái đầu nhỏ không ngừng cọ ống quần Diệp Phong, cực kỳ thân mật.

"Đi, dẫn ngươi đi tắm, sau đó bắt đầu làm việc cho lão tử."

Diệp Phong cười lớn một tiếng, dẫn theo tiểu hoàng cẩu đi tới một nhà tửu lâu cách đó không xa.

"Vị thiếu gia này, ngài không thể dẫn chó vào tửu lâu."

Điếm tiểu nhị nhìn thấy Diệp Phong dẫn theo tiểu hoàng cẩu toàn thân bẩn thỉu đi vào tửu lâu, vội vàng đi lên cười khuyên.

"Bao nhiêu linh thạch, nói đi, mở cho ta một phòng khách thượng đẳng, ta phải tắm rửa cho chó ta nuôi."

Diệp Phong không thèm để ý chút nào, nói thẳng.

Cuối cùng, Diệp Phong tốn một vạn đê phẩm linh thạch, mướn một phòng khách thượng đẳng, hơn nữa thuận lợi dẫn tiểu hoàng cẩu vào tửu lâu.

Trong phòng khách.

Diệp Phong nhìn tiểu hoàng cẩu vui chơi trong thùng tắm lớn, vẻ mặt bất đắc dĩ, tốn gấp mười giá tiền mở một phòng khách, hệ thống lại không xem nó là hành vi phá sản.

Chương 12: Cẩu tử, ngươi tiếp tục ăn cho ta

"Nhìn cái gì vậy, tranh thủ rửa sạch sẽ, tắm xong tranh thủ làm việc cho lão tử, nếu không phải vì ngươi thì lần này lại có doanh thu một trăm điểm phá sản."

Nhìn tiểu hoàng cẩu hoàn toàn không để ý tới mình, Diệp Phong cảm thấy sau này phải làm một chút đồ có thể khai linh trí, nếu không, mẹ nó, còn chó này quá ngu.

Mười phút sau, nhìn tiểu hoàng cẩu tắm rửa xong, Diệp Phong móc một đồng Thanh Huyền Đan ra ném xuống đất.

"Chó ngu chính là chó ngu, cũng không quan tâm thứ này có phải độc dược hay không."

Nhìn tiểu hoàng cẩu ăn uống thả cửa, chuyện duy nhất khiến cho Diệp Phong hài lòng chính là tìm được khổ lực chó miễn phí.

Từng tia tạp chất trong cơ thể tiểu hoàng cẩu không ngừng bị dược lực của đan dược tịnh hóa.

Theo tiểu hoàng cẩu ăn càng ngày càng nhiều Thanh Huyền Đan, thân thể càng thêm thuần túy, thậm chí đến cuối cùng, một tia thiên địa linh khí bắt đầu tự động tan vào trong cơ thể tiểu hoàng cẩu.

Tình huống này, sợ là trong toàn bộ Huyền Thanh đại lục cũng chưa từng xuất hiện.

Dù sao không phải ai cũng có cửu vân Thanh Huyền Đan, dù chỉ là tam phẩm, cũng không có tên phá sản nào sẽ đem hàng trăm hàng ngàn viên cửu vân Thanh Huyền Đan trân quý như thế cho một con tiểu hoàng cẩu bình thường ăn!

Sau một tiếng.

"Uy!"

"Cẩu tử, mau dậy tiếp tục ăn, mới ăn hơn hai ngàn viên thì lười biếng?"

Nhìn tiểu hoàng cẩu nằm rạp trên mặt đất ngủ say, Diệp Phong tức, mới ăn hơn hai ngàn viên!

Hơn nữa, hắn chú ý trước khi tiểu hoàng cẩu chìm vào giấc ngủ, nó nhìn một đống Thanh Huyền Đan trước mắt lại tỏ vẻ khinh bỉ rất giống người, giống như là ăn đủ rồi, nhìn không ưa nữa.

"Được rồi, ta cũng lười tiếp tục đi dạo, cẩu tử ngủ, ta cũng đi ngủ, làm một thần hào phá của thật là mệt mỏi."

Diệp Phong nhìn thoáng qua tiểu hoàng cẩu ngủ say, trực tiếp nằm lên trên giường thoải mái dễ chịu, cũng ngủ, không ngủ được hắn cũng không biết làm cái gì, cũng không muốn ra ngoài tìm chỗ phá sản, làm như vậy quá ngu xuẩn, hắn muốn tùy tính mà làm.

Thân là tu sĩ, mấy ngày mấy đêm không ngủ được hoặc ngủ mấy ngày mấy đêm đều không là vấn đề, lúc này Diệp Phong rất may mắn mình là một cường giả Khí Động Cảnh cửu trọng tối đỉnh mạnh mẽ, tối thiểu có thể muốn ngủ là ngủ.

Bởi vì Diệp Phong không có linh căn, không thể cảm nhận được linh khí trong thiên địa xung quanh, cho nên hắn hoàn toàn không biết lúc này mặc dù tiểu hoàng cẩu ngủ say nhưng thiên địa linh khí xung quanh lại liên tục không ngừng chậm chạp đi vào trong cơ thể nó.

Giờ khắc này, tiểu hoàng cẩu đang tiến hóa từ dã thú bình thường đến yêu thú, không có mượn nhờ bất kỳ huyết mạch gì, chỉ dựa vào bản thân mình tiến hóa lên yêu thú, không có huyết mạch yêu thú mạnh mẽ, tương lai hạn mức cao nhất của nó sẽ được quyết định bởi Diệp Phong.

...

Trong lúc Diệp Phong ngủ hôn thiên ám địa, buổi đấu giá do Phòng đấu giá Thiên Vũ tổ chức đã mở ra.

"Hai tiểu tử các ngươi quá may mắn."

"Không ngờ được là lần này dẫn ngươi tới mua một ít linh thảo dùng luyện đan lại còn gặp cửu vân Thanh Huyền Đan chưa từng xuất hiện."

"Hai viên tam phẩm cửu vân Thanh Huyền Đan này có lợi ích cực kỳ lớn cho hai người các ngươi, hôm nay cho dù tốn bao nhiêu thì vi sư cũng mua cho các ngươi."

Lầu hai, trong rạp, Lạc Thiên Tuyết sắc mặt bình thản nói, nhưng bên cạnh, Lãnh Vô Phong lại cực kỳ cảm kích, hơn nữa cực kỳ may mắn thực lực của mình vừa khéo là Dung Linh Cảnh cửu trọng đỉnh phong, một khi đột phá đến Trúc Cơ Cảnh thì hắn vô duyên với tam phẩm cửu vân Thanh Huyền Đan này.

Thanh trừ tạp chất trong cơ thể, không khác gì đúc lại căn cơ, đối với tu sĩ thì cực kỳ trọng yếu, nhưng mà Luyện Đan Sư có thể luyện chế Thanh Huyền Đan cũng không nhiều, không phải là không có đan phương mà là trong quá trình luyện chế cần phải chú ý rất rất nhiều, nếu như không thể nào đạt tới ngũ văn thì khi phục dụng hiệu quả cực kỳ bé nhỏ.

Trong một trà lâu.

"Lão Hạ đầu, ta vất vả đến một chuyến, ngươi thì tốt, vừa đi ra ngoài thì đi tới trưa."

Nhìn thấy lão hữu trở về, Bạch lão cũng không nhịn được cười mắng.

"Lão Bạch đầu, ta nói cho ngươi, vừa mới nãy, trong chi nhánh của phòng đấu giá trong Tử Phượng Thành, ta nhận được tin tức đấu giá hai viên đan dược đặc thù.”

"Tam phẩm Thanh Huyền Đan, ngươi có biết là mấy vân?"

Thân mặc đan bào màu trắng, Hạ Thiên Vũ nhìn Bạch Thiên Hồng, thần bí hề hề nói.

"Thanh Huyền Đan?"

"Có thể khiến cho giày vò cho tới trưa, sợ là thất vân trở lên."

"Là mấy lão già đó luyện chế?"

Bạch Thiên Hồng nghe xong, trầm tư một lát, sau đó suy đoán.

"Cửu vân!"

"Hơn nữa còn là hai viên!"

"Không biết là người nào luyện chế, nhưng là một thanh niên đưa đến phòng đấu giá tiến hành đấu giá."

"Ta tự mình tra xét, hai viên Thanh Huyền Đan đó có thể nói là hoàn mỹ, gần như tiếp cận với trạng thái lý tưởng thập vân."

Nói đến đây, Hạ Thiên Vũ cũng không nhịn được tỏ vẻ sợ hãi thán phục, hắn cũng là một cửu phẩm Luyện Đan Sư, hắn rất muốn nhìn thủ pháp thần hồ kỳ kỹ của người luyện chế viên đan dược này.

Hả?

Nghe Hạ Thiên Vũ nói như vậy, không biết tại sao, trong đầu Bạch Thiên Hồng lại xuất hiện bóng dáng Diệp Phong.

"Lão Hạ đầu, ngươi có biết người thanh niên đó tên gì không?"

Vì xác nhận phỏng đoán trong lòng mình, Bạch Thiên Hồng lập tức hỏi thăm.

"Không biết."

"Người thanh niên đó không chỉ không có để lại tên, thậm chí ngay cả tiền thế chấp của phòng đấu giá cũng không có thu, giao cho một giám định sư của phòng đấu giá thì trực tiếp đi, chỉ nói một câu sau đó sẽ tới lấy tiền đấu giá."

"Căn cứ những tin tức ta lấy được, cảm thấy người thanh niên này hoàn toàn không để ý hai viên đan dược này, rất có thể là đại thiếu của ẩn thế tông môn hoặc Thánh địa nào đó."

Hạ Thiên Vũ gõ ngón tay vào bàn gỗ, nói suy đoán của mình.

"Lão Hạ đầu, đi với ta một chuyến, ta dẫn ngươi đi gặp một người."

Mặc dù không có biết tên của người đó nhưng Bạch Thiên Hồng vẫn cảm thấy người đó chính là Diệp Phong, để ấn chứng phỏng đoán trong lòng, hắn định dẫn Hạ Thiên Vũ đến tìm Diệp Phong.

Chương 13: Chó cũng không ăn Thanh Huyền Đan, Hạ Thiên Vũ điên rồi

"Ai vậy?"

Hạ Thiên Vũ mặt mũi tràn đầy tò mò hỏi.

"Không phải tiểu thư nhà ta sáng lập một cái tông môn, ta dẫn ngươi gặp người này, chính là đệ tử thân truyền của tiểu thư."

Nói đến đây, Bạch Thiên Hồng cũng không giải thích thêm, dẫn Hạ Thiên Vũ rời khỏi tửu lâu, thả ra thần thức, bắt đầu tìm kiếm Diệp Phong.

Mười phút sau.

Rốt cuộc Bạch Thiên Hồng và Hạ Thiên Vũ cũng tìm được Diệp Phong, cũng đi tới ngoài cửa phòng hắn.

Bành!

Phát hiện cửa phòng khóa trái ở bên trong, Bạch Thiên Hồng một cước đạp tới, bởi vì hắn phát hiện Diệp Phong đang ngủ, một tu sĩ hợp cách, sao có thể lãng phí thời gian để ngủ!

Nhưng mà khi đạp cửa phòng đi vào, hai người ngẩn ra ngay tại chỗ.

Diệp Phong ngủ say trên giường mơ mơ màng màng ngồi dậy.

Nằm sấp ngủ trên mặt đất, tiểu hoàng cẩu cũng chầm chậm mở hai mắt ra.

Mà khiến cho hai người đờ đẫn là mấy chục viên cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan lăn lốc dưới đất trước người tiểu hoàng cẩu!

"A, Bạch lão, tại sao ngươi cũng tới, làm xong việc sao?"

Thấy người tới là Bạch lão, Diệp Phong nghi ngờ hỏi thăm.

"Chó ngu, chỉ biết ngủ, sao còn chưa ăn hết những đan dược này?"

Ngay sau đó, Diệp Phong nhìn thấy những viên Thanh Huyền Đan trên đất còn chưa có bị tiểu hoàng cẩu ăn hết, tức giận đến mắng lớn.

Nhưng mà, lần này lại xuất hiện cảnh tượng khiến cho Diệp Phong ngoài ý muốn, nghe mình giận mắng, tiểu hoàng cẩu lại tỏ vẻ chán ghét rất giống người, dùng móng vuốt đẩy những Thanh Huyền Đan đó qua một bên.

Giống như là cực kỳ ghét những đan dược này.

"Mẹ nó, ta, ta nhìn thấy cái gì!"

"Đó đều là cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan, bây giờ ta cũng hận không thể chạy tới chiếm toàn bộ làm của riêng, kết quả lại bị một con chó chê?"

"Ta đường đường là cửu phẩm Luyện Đan Sư, lão bản đứng sau Phòng đấu giá Thiên Vũ, còn kém hơn một con chó?"

Đứng ở cửa, Hạ Thiên Vũ nhìn thấy cảnh này, cảm thấy lòng cường giả mà mình vẫn kiêu ngạo bị bạo kích trăm tỷ lần!

"Lão Hạ đầu, con chó này không phải là chó hoang bình thường."

"Chẳng lẽ ngươi không có phát hiện được thiên địa linh khí xung quanh con tiểu hoàng cẩu đó đang tự tràn vào trong cơ thể nó sao?"

"Mặc dù cực kỳ thưa thớt nhưng dựa theo tiến độ này, không tới một năm thì con tiểu hoàng cẩu này sẽ bước vào hàng ngũ yêu thú."

Mà bên cạnh, Bạch Thiên Hồng lại khiếp sợ nói ra một sự thật mà khó ai tin được!

Hả?

Nghe Bạch Thiên Hồng nói như vậy, Hạ Thiên Vũ mới dời sự chú ý khỏi những Thanh Huyền Đan đó đến tiểu hoàng cẩu.

"Trong cơ thể không có chút tạp chất nào!"

"Trong cơ thể không có huyết mạch yêu thú!"

"Nó là tiến hóa từ dã thú bình thường đến yêu thú!"

Đi tới trước xem xét một phen, sau đó Hạ Thiên Vũ nói ra một câu khiến cho mọi người chấn kinh.

"Trong cơ thể không có chút tạp chất nào!"

"Trong cơ thể không có chút tạp chất nào!"

Không ngừng lặp lại câu nói này, Hạ Thiên Vũ bỗng nhiên nhìn mấy chục viên Thanh Huyền Đan nằm lăn trên đất, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phong ngồi ở trên giường vẻ mặt mộng bức, dò hỏi: "Tiểu hoàng cẩu này của ngươi đã ăn bao nhiêu cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan?"

"Bao nhiêu?"

"Cũng không có nhiều, hình như cũng chỉ hơn hai ngàn viên."

Diệp Phong nhớ lại một chút, thuận miệng nói ra một số lượng đại khái.

"Cái gì!"

"Hơn hai ngàn viên!"

Nhưng mà, nghe Diệp Phong nói như vậy, Bạch Thiên Hồng với Hạ Thiên Vũ lại cùng nhau lên tiếng kinh hô, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phong tràn đầy phong mang, nếu như có thể, ánh mắt của bọn họ đã giết chết Diệp Phong không biết bao nhiêu lần.

"Bạch Thiên Hồng!"

"Đây chính đại đệ tử của Tinh Hồn Tông các ngươi?"

"Cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan trân quý như thế mà lại đem cho chó ăn, các ngươi cũng không quản sao!"

Rốt cục cũng không áp chế nổi lửa giận trong lòng nữa, Hạ Thiên Vũ rống lớn với Bạch Thiên Hồng bên cạnh.

"Quản?"

"Làm sao quản, tiểu tử này tài đại khí thô, có đôi khi lão phu còn phải làm công cho hắn, ngươi nói ta quản như thế nào!"

Bạch Thiên Hồng nhìn Hạ Thiên Vũ, cũng lực lượng mười phần, đáp lại.

? ? ?

Hạ Thiên Vũ đang nổi giận, nghe nói như thế thì ngẩn ra.

Bạch Thiên Hồng là ai, một trong số tám Đại trưởng lão của Tinh Cực Tông, cường giả Độ Kiếp Cảnh tam trọng, thậm chí lúc nào cũng có thể đột phá đến Độ Kiếp Cảnh, cường giả như vậy mà lại làm công cho một tên đệ tử tông môn nhà mình?

"Bạch lão, không biết có thể giúp đệ tử một chuyện hay không, quy củ cũ, mười vạn miếng thượng phẩm linh thạch."

Ngay lúc Hạ Thiên Vũ ngây người, Diệp Phong bỗng lên tiếng.

Hết cách rồi, cẩu tử bắt đầu kén ăn, Diệp Phong phát hiện đã là xế chiều, phải nắm chắc thời gian lãng phí sạch hơn bảy ngàn viên Thanh Huyền Đan còn lại mới được, vậy cũng chỉ có thể dùng tiền tìm trợ thủ.

"Diệp Phong, ngươi, ngươi, không phải ngươi muốn ta hỗ trợ ăn những Thanh Huyền Đan này chứ?"

"Ngươi, trong tay ngươi còn có bao nhiêu?"

Nghe Diệp Phong nói xong, Bạch Thiên Hồng lập tức đoán được là chuyện gì, nhưng vẫn hỏi thăm một câu.

"Bạch lão, còn lại hơn bảy ngàn viên, nhất định phải ăn sạch trước khi đêm xuống, không phải là răng lợi ngài không được đó chứ?"

Lúc này, Diệp Phong dùng sắc mặt hoài nghi nhìn Bạch Thiên Hồng, dò hỏi.

"Hừ!"

"Lão phu còn không có già, răng lợi cũng không có vấn đề."

Nghe nói như thế, Diệp Phong yên lòng, đi đến trước bàn trong phòng khách, đầu tiên là lấy ra một cái không gian giới chỉ chứa mười vạn miếng thượng phẩm linh thạch, sau đó bắt đầu lấy một đống Thanh Huyền Đan ra bỏ lên bàn.

Nhìn lão hữu xem cửu vân Thanh Huyền Đan trân quý như thế như đồ ăn vặt, nhét từng nắm vào trong miệng, ăn uống thả cửa, lại nhìn trong tay Diệp Phong không ngừng xuất hiện Thanh Huyền Đan một chút, bên cạnh, Hạ Thiên Vũ giống như bị sét đánh, ngốc trệ nguyên chỗ thật lâu chưa tỉnh hồn lại.

Bành!

"Cẩu tử, nhìn cái gì vậy, mau ăn những Thanh Huyền Đan còn lại trên mặt đất, nếu không lão tử nấu ngươi!"

Chương 14: Oan đại đầu, Lạc Thiên Tuyết?

Lúc này, Diệp Phong nhìn thấy tiểu hoàng cẩu nằm rạp trên mặt đất, dùng ánh mắt trào phúng nhìn Bạch Thiên Hồng ăn uống thả cửa, tức giận đến một cước đạp tới.

Gâu gâu gâu!

Hình như tiểu hoàng cẩu nghe hiểu ý Diệp Phong nói, bò dậy từ dưới đất, sau đó vẻ mặt bất đắc dĩ bắt đầu yên lặng ăn mấy chục viên Thanh Huyền Đan trên mặt đất.

"Điên rồi!"

"Bọn họ đều điên rồi!"

"Đó là cửu vân Thanh Huyền Đan!"

Hạ Thiên Vũ nhìn hết thảy, toàn thân đều muốn điên rồi, hắn thấy người phá của, nhưng thật chưa thấy qua người phá của như vậy, chớ nói chi là loại cửu vân đan dược chưa từng thấy này, đối với Luyện Đan Sư thì nó chính là bảo vật vô giá, nhưng lại bị chà đạp như thế, hắn khó chịu!

"Không ngờ được là cửu vân Thanh Huyền Đan ngon như vậy!"

"Mặc dù dược hiệu không hề có tác dụng với ta nhưng ăn cũng là một loại hưởng thụ."

Lúc này, Bạch Thiên Hồng cũng càng ăn càng thoải mái, trước đây hắn cũng dùng ngũ vân cửu phẩm Thanh Huyền Đan, nhưng chỉ là một viên thì móc sạch một phần mười vốn liếng của hắn, mặc dù dược hiệu có trợ giúp nhất định cho hắn, nhưng hương vị kém cửu vân Thanh Huyền Đan này, dù chỉ là tam phẩm.

Nhưng, ăn ăn một hồi, Bạch Thiên Hồng lại khóc, khiến cho Diệp Phong với Hạ Thiên Vũ thấy mà choáng, ăn đan dược cũng có thể ăn đến khóc?

"Nếu như lúc còn ấu thơ ta có thể ăn được những Thanh Huyền Đan này thì sợ là ta đã vượt qua cửu trọng lôi kiếp phi thăng thượng giới từ lâu rồi, tuyệt đối không giống như bây giờ, hoàn toàn không nhìn thấy chút hi vọng nào."

Nghe nói như thế, bên cạnh, Hạ Thiên Vũ cũng trầm mặc lại, hai người đều vượt qua tam trọng lôi kiếp đạt đến Độ Kiếp Cảnh tam trọng đỉnh phong, nhưng nhiều năm qua, mặc dù đã có thể xung kích Độ Kiếp Cảnh tứ trọng nhưng vẫn không có đột phá, bởi vì bọn họ không nắm chắc mình có thể kháng được tứ trọng lôi kiếp hay không, một khi thất bại thì sẽ thân tử đạo tiêu.

"Vị tiền bối này, không biết có thể cùng giúp đỡ hay không?"

"Đương nhiên, vãn bối sẽ không để ngài giúp không, cũng là mười vạn miếng thượng phẩm linh thạch thù lao, như thế nào?"

Diệp Phong cảm thấy một mình Bạch lão ăn quá chậm, trực tiếp mời Hạ Thiên Vũ đang theo dõi bên cạnh, đồng thời cũng lấy ra một cái không gian giới chỉ chứa thượng phẩm linh thạch để ở trên mặt bàn toàn là Thanh Huyền Đan.

? ? ?

Ăn Thanh Huyền Đan trân quý như thế còn có thể cầm lấy thù lao phong phú như thế?

Hạ Thiên Vũ không thể tin vào tai của mình, quan trọng nhất chính là hắn cũng không phải người của Tinh Hồn Tông, loại chuyện tốt này còn có thể tiện nghi người ngoài?

Một lát sau.

Nhìn Bạch Thiên Hồng với Hạ Thiên Vũ ngồi bên cạnh bàn không ngừng ăn Thanh Huyền Đan, trên mặt Diệp Phong vẫn có một chút phiền muộn, bởi vì tốc độ vẫn quá chậm.

Lúc này, hắn thậm chí nghĩ gọi sư tôn với Vô Phong sư đệ, nếu như có hai người gia nhập, tốc độ tuyệt đối sẽ đạt tới một cái độ cao mới lần nữa.

"Diệp Phong, bên Phòng đấu giá Thiên Vũ bán đấu giá hai viên Thanh Huyền Đan, cũng là của ngươi chứ."

Ăn hơn mười phút sau, cho dù là Bạch lão cũng cảm thấy quai hàm có chút tê, giảm tốc độ một chút, sau đó hỏi Diệp Phong.

"Ừm!"

"Hai viên Thanh Huyền Đan đó cũng là của ta, đan dược nát này, một viên lại có thể bán được mấy chục vạn đê phẩm linh thạch, ta muốn xem xem có tên oan đại đầu nào mua nó."

Diệp Phong nghe xong thuận miệng đáp.

Khóc!

Đang ăn Thanh Huyền Đan, Hạ Thiên Vũ nghe nói như thế thì khóc, ngươi gọi nó là đan dược nát?

Đừng nói mấy chục vạn đê phẩm linh thạch, cho dù là một trăm vạn đê phẩm linh thạch một viên thì có bao nhiêu hắn muốn bấy nhiêu!

Buồn cười lúc trước hắn còn nghĩ liên hệ với chủ nhân đan dược, tốn giá cao mua lại, ai mà ngờ được sở dĩ đối phương quăng tới phòng đấu giá tiến hành đấu giá là muốn xem xem có tên oan đại đầu nào sẽ mua!

Bên ngoài tửu lâu.

"Lầu hai, cái phòng khách thứ ba phía đông, Đại sư huynh của ngươi với Bạch lão đều ở đó."

Lạc Thiên Tuyết thông qua thần thức tìm được hai người, sau đó dẫn theo Lãnh Vô Phong dang vô cùng hưng phấn đi vào tửu lâu.

"Đại sư huynh, ngươi tuyệt đối không ngờ được là sư tôn tốn số tiền khổng lồ mua được thứ tốt gì cho sư huynh đệ chúng ta đâu!"

Lãnh Vô Phong hai tay cầm lấy một cái hộp gỗ đàn tử chứa đan dược, trực tiếp đạp cửa phòng kích động hô lớn.

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết cũng theo sát phía sau, mặc dù sắc mặt lạnh như băng nhưng trong mắt của nàng lại hiện lên vẻ nghiền ngẫm, nàng rất muốn nhìn xem khi Diệp Phong biết được mình tốn hao trăm vạn đê phẩm linh thạch trở lên đấu giá được một viên cửu vân Thanh Huyền Đan cho hắn thì sẽ có biểu cảm gì.

Ngươi có tiền thì như thế nào, loại đan dược này cũng không phải ngươi có tiền thì có thể mua được, nếu như không phải vừa lúc gặp được thì cho dù có nhiều tiền cũng không thể nào mua được.

Nhưng mà, khi Lãnh Vô Phong và Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy đầy bàn cửu vân Thanh Huyền Đan trong phòng và Bạch Thiên Hồng và Hạ Thiên Vũ liên tục ăn những Thanh Huyền Đan đó như đồ ăn vặt thì hai người như không dám tin vào hai mắt của mình.

Thậm chí, hai cái hộp chứa Thanh Huyền Đan trong tay Lãnh Vô Phong rơi xuống đất lúc nào hắn cũng không biết.

Oan đại đầu?

Mà nghe Lãnh Vô Phong nói, hai người Bạch Thiên Hồng với Hạ Thiên Vũ cũng vẻ mặt khó tin quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là oan đại đầu mà Diệp Phong chờ xuất hiện lại là Lạc Thiên Tuyết!

Mấy phút sau.

Khi Lạc Thiên Tuyết biết chân tướng thì tức giận đến đầu sung huyết suýt nữa hôn mê!

Đan dược nát mà đồ đệ nhà mình tiện tay ném tới trong phòng đấu giá, người làm sư tôn như mình lại kịch liệt đấu giá tranh đoạt với đông đảo khách mua!

Buồn cười nàng còn tự cho là đúng, cho rằng đấu giá được đan dược như này thì có thể lật về một ván, ai mà ngờ được lại trở thành oan đại đầu trong miệng Diệp Phong.

"Đại sư huynh, vậy, vậy những Thanh Huyền Đan này ta có thể ăn sao?"

Chương 15: Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo trong truyền thuyết, ngươi cũng không thể đem đi ngâm chân

Lãnh Vô Phong biết được tất cả, nhìn chòng chọc vào đầy bàn Thanh Huyền Đan, hắn biết, nếu như mình có thể dùng nhiều một chút, mình có thể một bước lên trời!

"Đương nhiên có thể ăn a, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, bao ăn no!"

Diệp Phong nghe nói như thế, vội vàng cười phá lên, hắn đang lo làm sao để nhanh chóng lãng phí sạch những đan dược này.

"Đại sư huynh ngưu bức!"

Lãnh Vô Phong kích động, trực tiếp vọt tới bên cạnh bàn, kết quả bởi vì quá khích động, khiến cho bàn hơi lắc lư một cái, hơn mười viên Thanh Huyền Đan lăn xuống đất.

"Không được!"

Phát hiện bên cạnh có một con tiểu hoàng cẩu, trong lòng Lãnh Vô Phong kinh hãi, đan dược này có sức hấp dẫn trí mạng với dã thú bình thường, mà đó là hơn mười viên Thanh Huyền Đan, nếu để cho chó ăn, hắn sẽ phát điên!

Nhưng mà khiến cho Lãnh Vô Phong ngẩn ra là có hai viên Thanh Huyền Đan lăn xuống trước mặt tiểu hoàng cẩu nằm rạp trên mặt đất, tiểu hoàng cẩu lại cực kỳ ghét bỏ vươn chân trước đẩy hai viên đan được đó ra!

"Lạc tông chủ, ta nhận tiền làm việc, có một số việc vốn nên không nói nhưng ngươi thân là sư tôn hắn, phải quản hắn, cửu vân Thanh Huyền Đan trân quý như thế, hắn lại cho con chó hoang này ăn hơn hai ngàn viên, quả là phung phí của trời, phung phí của trời!"

Vừa nhặt hai viên Thanh Huyền Đan do tiểu hoàng cẩu đẩy ra lên, Lãnh Vô Phong nghe nói như thế thì toàn thân run lên, nhìn tiểu hoàng cẩu trước mắt, hắn cảm thấy trái tim tan nát rồi!

Buồn cười lúc trước hắn còn đắc chí vì mình có thể ăn được một viên cửu vân Thanh Huyền Đan, mẹ nó, kết quả còn không bằng một con chó!

Mà Lạc Thiên Tuyết nghe nói Diệp Phong đem đan dược cho con chó hoang trước mắt ăn hơn hai ngàn viên thì mặt mất khống chế, co quắp.

Nàng nghe Lãnh Vô Phong nói, cho tới nay, cho dù là Thanh Huyền Đan mấy phẩm, cao nhất cũng chỉ xuất hiện qua bát vân, loại cửu vân Thanh Huyền Đan này chưa từng xuất hiện, chuyện này cũng đủ để chứng minh được sự quý giá của đan dược này.

Sau một giờ.

Diệp Phong nhìn Bạch Thiên Hồng, Hạ Thiên Vũ với Lãnh Vô Phong đều ăn quá no co quắp trên ghế, nhưng Thanh Huyền Đan còn thừa lại hơn hai ngàn viên, quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết vẫn luôn không có bất kỳ động tác gì.

"Ngươi đừng hòng cho ta ăn."

"Nhưng mà ta có thể dùng nhiều tiền mua Thanh Huyền Đan còn lại."

Lạc Thiên Tuyết cũng có mục đích của mình, dù sao còn thừa lại hơn hai ngàn viên, nếu như đem tới tông môn của phụ thân kiếp này, tuyệt đối có thể chế tạo ra vô số thiên tài.

"Sư tôn, không phải ta không bán, là ta không thể bán."

Nghe Lạc Thiên Tuyết đề nghị, Diệp Phong không chút nghĩ ngợi chọn cự tuyệt.

Sản phẩm bại gia!

Đó là sản phảm bại gia, đấu giá mấy viên không sao, nhưng hơn hai ngàn viên đều phục dụng, Diệp Phong cảm thấy chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề, cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến điểm phá sản mình lấy được.

"Ta ra giá gấp mười!"

Hả?

Vừa mới nói xong, Lạc Thiên Tuyết chợt phát hiện mấy người trong phòng đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì, trong nháy mắt trở nên vô cùng xấu hổ.

Tên đệ tử thân truyền đột nhiên xuất hiện này của mình cũng không phải là người thiếu tiền!

"Sư tôn, đan dược này có hương vị nhưng rất không tệ, ngươi không nếm thử thật sao?"

Diệp Phong nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi thăm lần nữa, nếu như Lạc Thiên Tuyết vẫn bất vi sở động, sợ hắn phải đi ra ngoài nhặt thêm một con chó hoang về.

Hai giờ sau.

Có Lạc Thiên Tuyết gia nhập, lại thêm ba người Bạch Thiên Hồng, Hạ Thiên Vũ với Lãnh Vô Phong nghỉ ngơi một hồi, sau đó tiếp tục ăn một chút mới ăn hết toàn bộ Thanh Huyền Đan còn lại.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ thuê Bạch Thiên Hồng phá sản thành công, thưởng một trăm điểm phá sản!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ thuê Hạ Thiên Vũ phá sản thành công, thưởng hai trăm điểm phá sản!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí sạch sản phẩm bại gia hôm nay, thưởng một ngàn điểm phá sản, thưởng cửu phẩm Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo *3, thưởng cửu phẩm Kim Tàm Tinh Diệu Thạch *5!"

"Đinh! Vật phẩm thưởng nhận được, dùng phương thức phá sản tiêu hao sẽ không nhận được một lượng lớn điểm phá sản, túc chủ có thể tùy ý sử dụng."

Ồ!

Diệp Phong không ngờ được là lần này lãng phí sạch sản phẩm bại gia không chỉ đạt được điểm phá sản mà còn nhận được phần thưởng.

"Ai!"

"Bạch lão, ngươi nói tông chủ hoặc sư tôn ta làm như vậy có ý nghĩa gì không?"

Bên cạnh, Lạc Thiên Tuyết lại thở dài, nhìn Bạch Thiên Hồng bên cạnh, hỏi thăm.

"Chuyện này. . ."

Bạch Thiên Hồng nghe nói như thế, trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Tu luyện không cần chỉ đạo!

Cũng không cần cho tài nguyên tu luyện!

Không có chuyện còn có thể kiếm chút thu nhập từ đại đệ tử thân truyền của mình!

Đừng nói Lạc Thiên Tuyết có cảm giác này, hắn cũng cảm thấy Diệp Phong hoàn toàn không phải là đệ tử tông môn, ngược lại giống thần tài tông môn, chỉ là thần tài này quá phá của!

"Hạ lão, nghe nói ngươi là cửu phẩm Luyện Đan Sư, không biết có nghe nói tới cửu phẩm Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo?"

Không hiểu thì hỏi, lúc này, Diệp Phong quay qua nhìn Hạ Thiên Vũ, hỏi thẳng.

"Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo?"

"Đó là linh thảo trong truyền thuyết, còn gọi là Hồi Hồn Thảo, mỗi một lá đều đại biểu cho dược hiệu của Hồi Hồn Thảo, đừng nói Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo, cho dù là một lá Hồi Hồn Thảo ta cũng chưa bao giờ thấy, mà Hồi Hồn Thảo còn là linh thảo quan trọng nhất để luyện chế Hồi Hồn Cứu Sinh Đan, không có cái thứ hai."

"Hồi Hồn Cứu Sinh Đan, một khi phục dụng, trong hai mươi bốn giờ, cho dù thần hồn bị diệt, dược hiệu trong đó cũng có thể cứu thần hồn về."

"Nói không khoa trương, Hồi Hồn Cứu Sinh Đan tuyệt đối là đan dược mà bất cứ cường giả Độ Kiếp Cảnh nào cũng muốn có nhất, có đan dược hộ hồn, coi như độ kiếp thất bại nhục thân bị hủy, ít nhất còn có thể giữ lại thần hồn, sau này nghĩ cách đúc lại nhục thân."

Hạ Thiên Vũ nghe Diệp Phong nhắc đến linh thảo này, cũng giới thiệu kỹ càng.

Mà dù sao Hạ Thiên Vũ cũng lần đầu tiên gặp Diệp Phong, đối phương phá của cỡ nào hắn không biết.

Chương 16: Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo trong truyền thuyết, ngươi cũng không thể đem đi ngâm chân (2)

Nhưng Bạch Thiên Hồng biết, hơn nữa, mặc dù không đến hai ngày nhưng hắn hiểu rõ Diệp Phong, nếu như trong tay đối phương không có thì tuyệt đối sẽ không hỏi thăm.

"Lão Hạ đầu, Trúc Yêu Thảo, Bạch Hồn Hoa và Tử Lôi Quả, ngươi có biết?"

Lúc này, Bạch Thiên Hồng hít một hơi thật sâu, quay qua nhìn Hạ Thiên Vũ bên cạnh, đột nhiên hỏi.

"Ừm?"

"Ba loại linh thảo này mặc dù cực kì thưa thớt nhưng trong tay rất nhiều đại thế lực vẫn có một ít, nhưng số lượng cũng không nhiều, thế nào?"

Hạ Thiên Vũ nghi ngờ hỏi.

"Hôm qua tiểu tử này dùng ba loại linh thảo này ngâm chân."

"Cái gì!"

Nghe nói như thế, Hạ Thiên Vũ kinh hãi trực tiếp đứng phắt dậy từ trên ghế, ba loại linh thảo này mặc dù không có diệt tuyệt nhưng tìm khắp toàn bộ Huyền Thiên đại lục cũng có số lượng cực ít.

Lại có người dùng linh thảo hi hữu như thế để ngâm chân!

"Diệp Phong, hẳn là trong tay ngươi có Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo chứ, nếu như trong tay ngươi không có, chỉ sợ sẽ không lên tiếng hỏi thăm."

"Không nói những chuyện khác, loại linh thảo này tuyệt đối là linh thảo trong truyền thuyết, ngươi, ngươi tuyệt đối đừng lấy đi ngâm chân!"

Lúc này, Bạch Thiên Hồng không thèm để ý đến Hạ Thiên Vũ chấn kinh đứng dậy, vội vàng khuyên Diệp Phong.

"Nhưng ta có ba gốc, lấy một gốc ngâm chân hẳn là không vấn đề."

Diệp Phong nói câu này cũng không phải là đang trêu chọc Bạch Thiên Hồng mà là hắn định làm như vậy thật, mặc dù là phá sản thần hào nhưng dù sao cũng là thần hào, nên hưởng thụ nhất định phải hưởng thụ, tam phẩm linh thảo ngâm chân đều thoải mái như vậy, sao lại không thử cửu phẩm linh thảo một chút.

"Không thể!"

"Diệp Phong, ngươi, trong tay ngươi có ba gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo thật?"

"Vậy ngươi ra giá đi, cho dù là giá lớn như thế nào thì ba gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo này ta cũng phải mua được, cho dù phải dốc hết tất cả!"

Rốt cục Hạ Thiên Vũ cũng kịp phản ứng lại, lúc này, hắn hứa hẹn tất cả, Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo không chỉ có thể luyện chế Hồi Hồn Cứu Sinh Đan, có tác dụng cực kỳ quan trọng với hắn, quan trọng nhất chính là hắn hoàn toàn không thể chịu được khi linh thảo như thế bị đem đi ngâm chân!

Cái này đã không thể xem như phung phí của trời, mà phải nói là phát rồ!

"Sư tôn, gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo này xem như đệ tử hiếu kính ngài."

"Gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo thứ hai này ta chắc chắn phải đem đi ngâm chân, không ai cản được ta."

"Về phần gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo thứ ba, Bạch lão, chỉ cần sau này ngươi giúp ta làm một ít chuyện tốn thể lực, nó sẽ là của ngươi."

Diệp Phong trực tiếp lấy ba gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo ra, cũng trực tiếp quyết định vận mệnh của ba gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo.

"Chuyện này, chuyện này. . ."

Nhìn một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo bị Diệp Phong nhét vào trong tay mình, Lạc Thiên Tuyết bối rối.

Đầu tiên là mười vạn miếng thượng phẩm linh thạch mua thân phận đệ tử thân truyền của mình, sau đó cho mình bốn mươi vạn miếng thượng phẩm linh thạch làm lễ bái sư.

Bây giờ lại đưa một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo vô giá!

Trời mới biết sau này sẽ còn lấy được cái gì từ trong tay đệ tử thân truyền của mình?

Nếu tiếp tục như thế, thậm chí Lạc Thiên Tuyết còn có cảm giác mình bị đối phương bao nuôi!

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Tuyết bị hù đột nhiên lắc đầu, thậm chí muốn lập tức trả Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo trong tay lại, nhưng nghĩ tới sau này mình độ kiếp, sợ cũng phải cần Hồi Hồn Cứu Sinh Đan, giờ khắc này, nàng do dự.

"Diệp Phong, chỉ cần giúp ngươi làm chút việc khổ cực thì có thể lấy được gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo đó, đúng không?"

Mà Hạ Thiên Vũ nghe Diệp Phong nói xong, nhìn chằm chằm một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo cuối cùng.

"Lão Hạ đầu, ngươi có ý gì, gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo đó là của lão phu, ngươi còn muốn đoạt hay sao!"

Lúc này, Bạch Thiên Hồng gấp, hắn cũng cần Hồi Hồn Cứu Sinh Đan, nghe Diệp Phong định đưa một gốc cuối cùng cho mình, bây giờ thấy Hạ Thiên Vũ muốn đoạt, gấp gáp mắng to.

Lúc này, Lãnh Vô Phong lại cực kỳ yên tĩnh, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện, đó chính là Diệp Phong đem Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo ngâm chân, hắn có thể ngâm ké hay không!

"Lạc Tông chủ, ta muốn gia nhập quý tông làm một trưởng lão vinh dự, không biết có thể tạo thuận lợi hay không?"

Thấy không cãi được Bạch Thiên Hồng, Hạ Thiên Vũ đảo tròng mắt, lập tức nhắm vào Lạc Thiên Tuyết.

? ? ?

"Hạ lão, ngươi nói muốn gia nhập Tinh Hồn Tông nho nhỏ của ta?"

Lạc Thiên Tuyết nhìn Hạ Thiên Vũ vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không dám tin vào tai của mình.

Đối phương là ai?

Không chỉ là cửu phẩm Luyện Đan Sư, bản thân còn có tu vi mạnh mẽ là Độ Kiếp Cảnh tam trọng, quan trọng nhất chính là Phòng đấu giá Thiên Vũ của đối phương trải rộng gần một phần năm địa vực của Huyền Thiên đại lục, một vị đại lão như thế này muốn gia nhập tông môn của nàng?

"Nha đầu Thiên Tuyết, khi còn bé lão phu còn ôm ngươi đây, nếu ngươi không đồng ý ta sẽ đi tìm phụ thân ngươi."

Thấy cả buổi Lạc Thiên Tuyết không có trả lời, Hạ Thiên Vũ gấp, không cần biết rốt cuộc Diệp Phong là ai, nhưng ngay cả loại linh thảo trong truyền thuyết này mà hắn cũng có, hơn nữa một lần lấy ra ba gốc, thậm chí nói tặng thì tặng, nói ngâm chân thì ngâm chân, đủ để chứng minh ba gốc linh thảo này hoàn toàn không có quan trọng với người ta, không chừng trong tay đối phương còn có nhiều linh thảo trong truyền thuyết hơn nữa.

Nếu không nắm chặt đuổi theo đội ngũ, sau này chắc chắn hắn sẽ hối hận!

"Có thể thì có thể, nhưng mà sản nghiệp phòng đấu giá của Hạ lão phải làm như thế nào?"

Lạc Thiên Tuyết cũng bối rối, nàng không ngờ được là Hạ lão muốn gia nhập tông môn nàng, quyết tâm to lớn như thế.

"Sản nghiệp phòng đấu giá thì giao cho con trai không nên thân của ta."

Nói xong, Hạ Thiên Vũ có chút đắc ý nhìn vẻ mặt tràn đầy oán khí của Bạch Thiên Hồng: "Lão Bạch đầu, ai có thể lấy được gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo đó thì phải xem biểu hiện cá nhân như thế nào.”

"Ngươi lợi hại!"

Chương 17: Lạc Vô Danh choáng váng, hoàn toàn xứng đáng là thần tài

Bạch Thiên Hồng nghe đối phương khiêu khích, dùng hai chữ biểu đạt cảm xúc của mình.

"Xong!"

"Ta không muốn phát triển tông môn, vô duyên vô cớ có hai đệ tử coi như xong, tại sao lại có thêm một cửu phẩm Luyện Đan Sư."

Lúc này, tâm tính Lạc Thiên Tuyết lại triệt để sập, như vậy sao nàng có thể tu luyện được chứ, nàng muốn tu luyện, nàng muốn độ kiếp phi thăng thượng giới báo thù!

"Đúng rồi, các ngươi có ai biết Kim Tàm Tinh Diệu Thạch?"

Lúc này, Diệp Phong lại ném ra một cái quả bom nặng ký nữa, nổ đến đầu óc mọi người ong ong cả lên!

"Ngươi có Kim Tàm Tinh Diệu Thạch!"

Lần này, ba người Lạc Thiên Tuyết, Bạch Thiên Hồng với Hạ Thiên Vũ ba người đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Diệp Phong, cùng hô to lên.

"Không, không có!"

"Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút."

Nhìn ánh mắt như muốn ăn người của ba người, Diệp Phong vội vàng phủ nhận, nhưng hắn biết, Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này tuyệt đối còn trâu bò hơn Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo nhiều!

Ha ha!

Nhưng mà nghe Diệp Phong trả lời, ba người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn Diệp Phong, nở nụ cười lạnh, bọn họ không tin Diệp Phong, bọn họ dám cam đoan trong tay Diệp Phong tuyệt đối có Kim Tàm Tinh Diệu Thạch!

"Ta, tất cả đại sư huynh này của ta là thần tài từ chỗ nào đến, sao thứ tốt gì hắn cũng có chứ?"

Bên cạnh, Lãnh Vô Phong nhìn Diệp Phong, ánh mắt cũng tràn đầy chấn kinh.

Hả?

Đúng lúc này, Lạc Thiên Tuyết phát hiện ngọc bội truyền âm có phản ứng, xem xét một phen, sau đó lên tiếng: "Lập tức trở về tông môn."

"Tiểu thư, xảy ra chuyện gì sao?"

Bạch lão vẻ mặt lạnh lẽo hỏi.

"Không có việc gì, phụ thân ta tới, nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng, nhưng ta cảm thấy hắn đến để thị sát tông môn ta."

Lạc Thiên Tuyết gượng cười nói.

Năm tiếng đồng hồ sau.

Rốt cuộc năm người một chó cũng về tới Tinh Hồn Tông, mà dưới ánh trăng chiếu sáng, một nam tử trung niên tràn đầy uy áp đứng trước tông môn, giống như đang chờ mọi người về.

"Thiên Tuyết, ngươi quá khiến cho vi phụ thất vọng, hôm qua là thời gian Tinh Hồn Tông ngươi chiêu thu đệ tử, đệ tử tông môn đâu?"

Nhìn đám người chậm rãi rơi từ không trung xuống, trong lòng Lạc Vô Danh tức tối không thôi, vốn nghĩ sẽ thấy cảnh tượng náo nhiệt ở Tinh Hồn Tông, ai mà ngờ được sau khi đến, thậm chí ngay cả một bóng người cũng không thấy, sao có thể không khiến cho hắn giận được!

"Phụ thân, hai người này chính là đệ tử Tinh Hồn Tông chiêu thu, Diệp Phong này là đại đệ tử thân truyền của ta!”

Lạc Thiên Tuyết thấy Lạc Vô Danh nổi giận thì cũng vội vàng giải thích, lúc này nàng cảm thấy may mắn là có hai đệ tử làm bia đỡ đạn.

Ở kiếp trước, nàng không cha không mẹ, bây giờ sống lại một đời, Lạc Thiên Tuyết rất quý trọng cha mẹ cực kỳ yêu thương mình.

À!

Lạc Vô Danh nghe nói như thế, hơi giật mình.

Đại đệ tử thân truyền?

Con gái bảo bối từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng không thèm để ý, cả ngày chỉ biết tu luyện của mình lại nhận một đại đệ tử thân truyền, chuyện này khiến cho hắn có chút bất ngờ.

"Hắn là linh căn gì?"

"Hắn có thiên tư gì?"

"Hắn có tu vi gì?"

Lạc Vô Danh nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi liên tục ba câu.

Người ở ngay bên cạnh, ngươi không biết dùng thần thức kiểm tra hay sao?

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Lạc Thiên Tuyết vẫn thành thành thật thật đáp: "Không có linh căn, không có thiên tư, trước mắt tu vi là..."

Không đợi Lạc Thiên Tuyết nói xong, Lạc Vô Danh ngắt lời nàng, trừng to hai mắt, hoảng sợ nói: "Mẹ nó, như vậy không phải là một phế nhân hay sao, sao hắn lại trở thành đại đệ tử thân truyền của ngươi?"

"Năm mươi vạn miếng thượng phẩm linh thạch mua thân phận đại đệ tử thân truyền!"

Lúc này, Diệp Phong đi lên một bước, dương dương đắc ý giải thích.

"Cái gì?"

"Đại đệ tử thân truyền còn có thể mua?"

Lạc Vô Danh hoàn toàn không thể tin vào tai của mình, cho dù là tông chủ tông môn bất nhập lưu muốn thu một đệ tử thân truyền cũng sẽ không qua loa như thế!

Bành!

Đúng lúc này, Hạ Thiên Vũ đạp một cước ẩn chứa linh lực xuống, một hòn đá hình vuông cao nửa thước chui từ dưới đất lên.

"Diệp Phong, đứng mệt không, nhanh, ngồi xuống nghỉ một lát."

Hạ Thiên Vũ tự mình dời hòn đá hình vuông này đến sau lưng Diệp Phong, vẻ mặt nịnh nọt, vừa cười vừa nói.

"Hạ Thiên Vũ!"

"Mẹ nó, ngươi hơi quá đáng rồi đó!"

Bên cạnh, Bạch Thiên Hồng nhìn thấy như vậy thì thầm mắng mình phản ứng quá chậm, nhưng cũng không chút khách khí giận mắng Hạ Thiên Vũ.

"Thời tiết đã lạnh, cũng không thể để Diệp Phong lạnh hỏng thân thể."

Bạch Thiên Hồng đặt tay phải lên hòn đá dưới người Diệp Phong, phóng ra linh khí thuộc tính Hỏa của mình, tăng nhiệt độ của hòn đá lạnh lẽo lên mức thích hợp trong nháy mắt.

Trừng!

Nhìn thấy cảnh này, Lạc Vô Danh kinh hãi suýt chút trợn lòi tròng mắt ra ngoài, mẹ nó, người này vẫn là trưởng lão Tinh Cực Tông ta sao?

Còn nữa, Hạ Thiên Vũ, sao cái tên này lại xuất hiện ở tông môn của con gái ta?

Trong đại điện tông môn.

Khi Lạc Vô Danh nghe mấy người nói sơ một chút về tình huống của Diệp Phong, Lạc Vô Danh choáng váng, đặc biệt là nhìn thấy con tiểu hoàng cẩu nằm dưới chân Diệp Phong, hắn cảm thấy mình sống cũng không bằng chó, cửu vân Thanh Huyền Đan, hắn chưa từng ăn, mẹ nó, một con chó lại ăn hơn hai ngàn viên!

Lại nghĩ tới đối phương còn đưa cho con gái của mình một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo trong truyền thuyết, ánh mắt nhìn Diệp Phong cũng thay đổi, đây đâu phải là đệ tử thân truyền, mẹ nó, là thần tài mới đúng!

Đừng nói ở Tinh Hồn Tông, cho dù là ở Tinh Cực Tông hắn thì hắn cũng phải cúng bái như tổ tông mới đúng!

Chương 18: Thiên Đạo Chiến Trường, ta không lo lắng cho Diệp Phong

"Thiên Tuyết, lần này ta tới chủ yếu là xem tình huống tông môn ngươi."

"Nếu bên này ngươi ổn thì ta cũng yên lòng."

Tiếp theo, hai cha con Lạc Vô Danh và Lạc Thiên Tuyết trò chuyện việc nhà, mấy người Diệp Phong, Bạch Thiên Hồng cũng đều rời khỏi tông môn đại điện.

"Đại sư huynh, ta bưng nước ngâm chân tới cho ngươi, nhiệt độ tuyệt đối phù hợp."

Lãnh Vô Phong để chậu rửa dưới giường, sau đó đứng ở một bên chờ đợi.

"Ngươi cũng muốn ngâm?"

Diệp Phong nhìn Lãnh Vô Phong đứng ở một bên, không hề rời đi, nhịn không được bật cười.

"Đại sư huynh, ngươi ngâm xong ta ngâm là được."

Lãnh Vô Phong có vẻ hơi lúng túng, vừa cười vừa nói.

"Được rồi, Đại sư huynh là người nhỏ mọn như vậy sao?"

"Đi bưng thêm một cái chậu rửa chân tới, gốc cửu phẩm Hồi Hồn Thảo này, hai người chúng ta một người một nửa."

Đỉnh!

Khi Bạch Thiên Hồng và Hạ Thiên Vũ phát hiện bên trong phòng, Diệp Phong tách Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo ra thành hai nửa, bỏ vào hai cái chậu rửa chân, trái tim hai người đều đang chảy máu.

Bọn họ vẫn ôm một chút hi vọng, cho rằng trước đó Diệp Phong đang giả vờ, linh thảo như thế sao cam lòng dùng ngâm chân.

Kết quả người lấy ra ngâm chân thật!

Sáng sớm ngày thứ hai.

Diệp Phong ngồi xuống, duỗi lưng một cái, lại phát hiện tinh khí thần mình cực kỳ tốt.

"Không hổ là cửu phẩm linh thảo, chỉ dùng để ngâm chân thì đều khiến cho linh hồn của ta được thay đổi một chút."

Lúc này, Diệp Phong không thể không thừa nhận Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo đúng là bất phàm, phải biết, ngâm chân hấp thu dược hiệu không được một phần ngàn.

Nhưng mà Diệp Phong không biết là Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo hoàn toàn không phải cửu phẩm linh thảo bình thường còn lại có thể sánh được, chớ nói chi là dược hiệu cũng cực kỳ đặc thù.

"Trước mắt có hai ngàn năm trăm mười điểm phá sản, tạm thời giữ lại."

"Sản phẩm bại gia hôm nay: Mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý *10000!"

"Mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý, là thứ đồ gì?"

Diệp Phong hơi nghi hoặc một chút, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, một mẫu mảnh vỡ kết tinh chừng bằng đầu ngón tay, toàn thân màu trắng xuất hiện trong tay của hắn.

"Cẩu tử, tới!"

Không biết thì gọi cẩu tử!

Tiểu hoàng cẩu đã có một tia linh trí, coi là Diệp Phong lại cho nó món ngon gì ăn, nghe được tiếng la thì nhanh chóng chạy tới.

"Cái đồ chơi này đụng vào cái trán là được rồi?"

Diệp Phong căn cứ nhắc nhở của hệ thống, cầm mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý trong tay, bỏ vào trên trán tiểu hoàng cẩu.

Cạch!

Một lực lượng vô hình từ trong mảnh vỡ tràn vào trong cơ thể tiểu hoàng cẩu, mảnh vỡ kết tinh vỡ vụn trong nháy mắt, sau đó trực tiếp hoá khí biến mất trong tay Diệp Phong.

Đồng thời, một cỗ kiếm ý yếu ớt từ trong cơ thể tiểu hoàng cẩu dần dần tỏa ra.

Diệp Phong ngẩn ra, bởi vì hắn cảm thấy tiểu hoàng cẩu cũng không có gì thay đổi.

Tiểu hoàng cẩu ngẩn ra, nó cảm thấy trong cẩu hồn của mình như có thêm vài thứ.

"Hệ thống, nếu như sản phẩm bại gia không dùng phương thức phá sản tiêu hao hết thì sẽ như thế nào?"

Mặc dù không có phát hiện tiểu hoàng cẩu có thay đổi gì nhưng ở kiếp trước, hắn đọc thuộc lòng các loại tác phẩm huyền huyễn xuất sắc, chỉ tên thồi thì Diệp Phong biết thứ này tuyệt đối là đồ tốt có thể ngộ nhưng không thể cầu.

"Đinh! Sẽ khấu trừ một lượng lớn điểm phá sản."

"Mẹ nó!"

Nghe hệ thống trả lời, Diệp Phong cũng không nhịn được nói tục, phải biết từ khi kích hoạt hệ thống đến bây giờ, hệ thống chưa từng nói tới ba chữ số lượng lớn.

"Xem ra thứ này không thể tìm người khác hỗ trợ, lỡ như bị bọn họ giấu riêng thì phiền phức lớn lắm."

Nghĩ đến đây, Diệp Phong dẫn theo tiểu hoàng cẩu vẻ mặt ngẩn ra đi về chỗ ở của mình.

Tông môn đại điện.

"Thiên Tuyết, có cân nhắc để hai tiểu gia hỏa đó đi Thiên Đạo Chiến Trường lịch luyện một phen không?"

Lạc Vô Danh nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi thăm.

"Thiên Đạo Chiến Trường sao?"

"Đúng là ta không chỉ đạo được bọn họ cái gì, Diệp Phong thì ta yên tâm, chỉ là Lãnh Vô Phong, ta sợ hắn sẽ xảy ra chuyện."

Hai ngày, Lạc Thiên Tuyết cũng coi như triệt để công nhận hai tên đệ tử này.

"Không bằng ta phái mấy tên đệ tử nội môn Dung Linh Cảnh cửu trọng đỉnh phong tới, đến lúc đó bọn họ kết bạn mà đi, hẳn sẽ an toàn không ít."

"Nhưng mà Diệp Phong đó, sao ngươi yên tâm như vậy?"

Lạc Vô Danh cũng hỏi ra nghi vấn của mình, mặc dù Diệp Phong tài đại khí thô, trong tay có bảo vật mà cấp bậc như bọn họ cũng đỏ mắt, nhưng dù sao cũng là một phế nhân.

Coi như người bình thường đi Thiên Đạo Chiến Trường cũng sẽ trực tiếp bố trí đến Thiên Đạo Chiến Trường đệ nhất trọng, nơi đó tu sĩ hoặc yêu thú yếu nhất cũng đều là Linh Hải Cảnh nhất trọng, mạnh nhất là Linh Hải Cảnh cửu trọng đỉnh phong, đối với một người bình thường thì không phải là có thể xóa bỏ dễ dàng sao.

"Phụ thân, bởi vì Diệp Phong không có linh căn, cho nên không thể nào phán định tư chất của hắn, nhưng hắn cũng không phải phế nhân, bây giờ hắn đã có thực lực Khí Động Cảnh cửu trọng đỉnh phong, đến Thiên Đạo Chiến Trường thì sẽ trực tiếp truyền tống đến Thiên Đạo Chiến Trường đệ nhị trọng."

"Không thể nào!"

Nghe nói như thế, Lạc Vô Danh trực tiếp lắc đầu, hắn hoàn toàn không tin tưởng người không có linh căn còn có thể tu luyện.

Không có linh căn, vậy thì hoàn toàn không thể cảm nhận được thiên địa linh khí, coi như có thể tìm hiểu được đỉnh cấp công pháp thì cũng hoàn toàn không thể tu luyện!

"Đúng rồi, hắn không chỉ có không có linh căn mà tu luyện đến Khí Động Cảnh cửu trọng đỉnh phong, hắn mở Linh Hải gấp hai mươi lần ta."

Nhìn thấy phụ thân không tin, Lạc Thiên Tuyết cũng không thèm để ý, bởi vì lúc ấy nàng nghe được Bạch lão nói nàng cũng không tin, cuối cùng không phải là vẫn phải nhìn thẳng vào sự thật sao.

"Chuyện này càng không thể nào!"

"Năm đó ngươi mở Linh Hải, không chỉ phá vỡ lịch sử Tinh Cực Tông, càng kinh động lão tổ, loại phế nhân này sao có thể mở ra Linh Hải lớn hơn ngươi gấp hai mươi lần như vậy được, quả là thiên phương dạ đàm!"

Lạc Vô Danh nói xong lời cuối cùng, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin được, dù hắn tranh luận như thế nhưng nhìn nữ nhi sắc mặt lạnh nhạt đối diện, cảm thấy đối phương cũng không giống như là đang nói đùa.

Chương 19: Võ kỹ Nhân cấp thượng phẩm Hỏa Long Quyền

Oanh!

Đúng lúc này, một cỗ kiếm ý Xung Thiên quét sạch toàn bộ tông môn trong nháy mắt!

Xoát! Xoát! Xoát!

Lạc Thiên Tuyết, Lạc Vô Danh, Bạch Thiên Hồng, Hạ Thiên Vũ, Lãnh Vô Phong đều vọt tới chỗ kiếm ý.

Hoàng Tuyền Lộ!

Độ Hồn Kiều!

Càng đến gần vị trí kiếm ý, đám người càng hãm sâu vào trong ý cảnh kinh khủng của Hoàng Tuyền kiếm ý!

Ngoại trừ Lãnh Vô Phong, tất cả mọi người còn lại dựa vào thần hồn mạnh mẽ ngạnh kháng Hoàng Tuyền kiếm ý, rốt cục đi tới nơi kiếm ý bộc phát.

"Cẩu tử, đi!"

Diệp Phong dùng sức ném mâm gỗ trong tay về nơi xa, sau đó lệnh cho tiểu hoàng cẩu chạy tới ngậm về, một người một chó chơi quên cả trời đất.

Nhưng mà bốn người chạy tới phát hiện người tản ra Hoàng Tuyền kiếm ý kinh khủng lại là một con chó thì toàn bộ đều choáng váng.

Một con chó, lại lĩnh ngộ kiếm ý, hơn nữa còn là cực kỳ mạnh mẽ, cảm ngộ lại cực kỳ khó khăn, Hoàng Tuyền kiếm ý, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, ai mà tin được?

"A, sao các ngươi lại tới đây?"

Diệp Phong nhìn thấy bốn người xuất hiện ở đây, cũng mặt mũi tràn đầy nghi ngờ hỏi thăm.

"Diệp Phong, ngươi, con chó này của ngươi lĩnh ngộ kiếm ý?"

Nghe Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên Tuyết kịp phản ứng, cũng hỏi ngược lại.

"Nó ngu như vậy sao có thể lĩnh ngộ được."

"Vừa khéo trong tay của ta có một ít mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý, cho nó dùng."

Diệp Phong thuận miệng giải thích, hắn cũng không biết người thế giới này có thể hiểu Hoàng Tuyền kiếm ý mảnh vỡ loại này hệ thống sản phẩm.

"Cái gì!"

"Mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý!"

Nhưng mà khiến cho Diệp Phong bất ngờ chính là đám người nghe được mình nói như vậy thì lại cùng nhau lên tiếng kinh hô, ánh mắt nhìn mình trở nên không thân thiện, phải nói là hận thấu xương.

"Hoàng Tuyền kiếm ý vốn là một loại kiếm ý cực kỳ mạnh mẽ, coi như trong Thiên Đạo Chiến Trường, muốn có được Hoàng Tuyền kiếm ý cũng tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, phải xem vận may của mình, nhưng, nhưng ngươi lại đem mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý trân quý như thế cho chó dùng?"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết chỉ vào Diệp Phong, nói mấy câu này, thân thể không bị khống chế run run, nàng không ngờ được là Diệp Phong đã phá của đến mức phát rồ như thế.

"Thiên Đạo Chiến Trường?"

"Đó là chỗ nào?"

Nhưng mà Diệp Phong nghe nói Thiên Đạo Chiến Trường thì lại tỏ vẻ tò mò, cái tên này nghe thú vị lắm.

"Nói cho ngươi cũng không sao, lúc đầu cũng định cho ngươi đi Thiên Đạo Chiến Trường lịch luyện một phen."

"Huyền Thiên đại lục chúng ta chỉ là một trong ngàn vạn hạ giới, tất cả vị diện hạ giới đều có thể đến Thiên Đạo Chiến Trường, căn cứ thực lực khác biệt sẽ đi vào khu vực khác biệt trong Thiên Đạo Chiến Trường."

"Không có ai biết Thiên Đạo Chiến Trường xuất hiện như thế nào, nhưng mà bên trong lại có vô số tài nguyên tu luyện, cơ duyên, truyền thừa, bảo vật..., đương nhiên, ngoại trừ cần đối mặt những sinh linh hạ giới khác uy hiếp, bên trong đó, yêu thú bản thổ mạnh mẽ cũng phải chú ý, làm không tốt thì rất có thể sẽ vẫn lạc trong Thiên Đạo Chiến Trường."

"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ đến Thiên Đạo Chiến Trường đệ nhị trọng, đánh giết một trăm con yêu thú Khí Động Cảnh cửu trọng đỉnh phong, nhiệm vụ thành công, thưởng một lượng lớn điểm phá sản, nhiệm vụ thất bại, trừ một lượng lớn điểm phá sản, có thể cự tuyệt!"

Ngay lúc Lạc Thiên Tuyết vừa mới nói xong một chút tình huống cơ sở của Thiên Đạo Chiến Trường, tiếng hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.

Kinh ngạc!

Lúc này, Diệp Phong bị kinh ngạc thật, trước đó phát nhiệm vụ ngẫu nhiên vẫn là gia nhập Tinh Hồn Tông, hơn nữa cũng chỉ thưởng một trăm điểm phá sản, lần này không có số lượng cụ thể mà là một lượng lớn, vậy số lượng tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của hắn!

Nhưng mà nên đánh giết một trăm con yêu thú cùng cảnh giới như thế nào lại là một vấn đề, bởi vì bây giờ hắn chỉ có linh lực nhưng lại không biết bất kỳ võ kỹ nào.

"Diệp Phong, ta có thể hỏi một chút hay không, ngươi cho con chó này dùng bao nhiêu mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý?"

Lúc này, Lạc Vô Danh không nhịn được hỏi thăm, hắn có thể cảm nhận được Hoàng Tuyền kiếm ý của con tiểu hoàng cẩu này đã rất mạnh, chỉ sợ đã đạt đến cực hạn của Kiếm Ý chi cảnh, có thể đột phá đến Kiếm Tâm chi cảnh bất cứ lúc nào.

Phải biết, cho dù là lão tổ Tinh Cực Tông, mấy trăm năm qua dốc lòng tu luyện, lại thêm trước đó lấy được vô số cơ duyên cũng mới cảm ngộ được Kiếm Tâm chi cảnh, mà cảm ngộ Thiên Hàn Kiếm Tâm còn kém rất rất xa Hoàng Tuyền Kiếm Tâm mạnh mẽ!

"Một vạn mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý."

Nghe Lạc Vô Danh hỏi thăm, Diệp Phong tạm thời từ bỏ suy nghĩ trước mắt không có võ kỹ, dù sao nhiệm vụ không có hạn chế thời gian, quay qua nhìn đối phương, thuận miệng đáp.

Oanh!

Nhưng mà, nghe Diệp Phong trả lời, bốn người xung quanh rốt cục không áp chế nổi lửa giận trong lòng, khí tức khủng bố cuồng bạo quét sạch bốn phía, tùy ý cuồng loạn hoa cỏ cây cối xung quanh.

Một vạn mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý!

Đó là một vạn, hơn nữa, thứ này cho dù là bọn họ cũng nóng mắt, kết quả lại cho một con chó!

Phung phí của trời! Phát rồ!

Bọn họ biết Diệp Phong phá của, nhưng không ngờ được là đối phương đã phá của đến trình độ phát rồ như thế!

"May mà ta không có nhờ bọn họ hỗ trợ, nếu không tuyệt đối sẽ ra đại sự."

Nhìn bốn người triệt để bạo tẩu, Diệp Phong cực kỳ may mắn mình làm ra lựa chọn chính xác, không nhờ bọn họ hỗ trợ mà tự mình không ngại cực khổ hoàn thành tiêu hao sản phẩm bại gia hôm nay.

"Phụ thân, ngươi nhanh đưa hắn đi đi, ta phải bình tĩnh một chút, nếu không ta sợ mình khống chế không nổi sẽ một bàn tay chụp chết cái tên đệ tử chỉ biết phá của này."

Lạc Thiên Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng để tâm tình của mình bình phục lại, vội vàng kêu Lạc Vô Danh nhanh chóng đưa Diệp Phong đi.

"Chờ lịch luyện kết thúc, ta sẽ trả hắn lại cho ngươi ngay, ta sợ ta cũng gánh không được."

Nói xong, Lạc Vô Danh tế ra phi kiếm, trực tiếp chở theo Diệp Phong vẻ mặt ngẩn ra phóng lên tận trời, mấy hơi thở thì biến mất ở tầm mắt của mấy người.

"Sư công, chúng ta đi đâu?"

Lúc này, Diệp Phong tràn đầy nghi ngờ nhìn về phía Lạc Vô Danh, hỏi.

"Tinh Hồn Tông chỉ là một tông môn ta để cho Thiên Tuyết ma luyện tâm cảnh, tông môn chân chính của ngươi là Tinh Cực Tông."

"Bây giờ chúng ta đang chạy tới Tinh Cực Tông, đến lúc đó ngươi đi theo những sư huynh đệ khác đến Thiên Đạo Chiến Trường, đến lúc đó cũng có thể chăm sóc lẫn nhau."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!