Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 1010: CHƯƠNG 1010 - NHÌN KHẮP TOÀN BỘ CUNG MÔN, CHỈ CÒN LẠI MỘT MÌNH TA LÀ YẾU NHƯ GÀ?

"Ngươi nói đúng, cho ta sử dụng là thích hợp nhất!"

"Nhưng ta là một tên bại gia tử, vậy Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục này, ta phải lãng phí nó mới được!"

"Cho nên, ta chuẩn bị dùng những Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục này tăng thực lực của những người và thú bên trong cung môn lên mới được!"

Nói xong, Diệp Phong nở một nụ cười xấu xa sau đó đi thẳng đến chỗ Tôn Long đang đứng cách đó không xa!

(Hệ thống: ? ? ? Ngươi cái lão Lục, đây là ngươi đang gài bẫy ta có đúng không?)

"Diệp thiếu!"

"Ngài về đến rồi!"

Tôn Long đang hốt phân rồng nhìn thấy Diệp Phong đi tới thì thần thái cung kính lên tiếng hỏi.

"Tôn Long!"

"Thực lực của ngươi trước mắt là Thần Kiếp Cảnh Nhất Trọng đúng không!"

"Có muốn trực tiếp đột phá đến Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hay không?"

Đi tới trước mặt Tôn Long, Diệp Phong trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.

"Muốn! ! !"

"Diệp thiếu, ta rất muốn!"

Nghe nói như thế, Tôn Long đầu tiên là sững sờ, sau đó thì thần tình kích động lên tiếng đáp lại, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng lẽ là Diệp thiếu lại định cho ta sử dụng quyển trục có thể giúp người khác điên cuồng đột phá đó nữa hay sao?"

Ba!

Ngay lúc Tôn Long còn đang ngầm tự suy đoán, Diệp Phong đã trực tiếp dám một tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục lên trên trán của hắn rồi.

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo lực lượng của Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục tràn vào trong cơ thể Tôn Long, một luồng khí tức đột phá lập tức bộc phát ra từ trong cơ thể của hắn đồng thời ở trên không trung lôi vân nhấp nhô, lôi âm nổ vang, một đạo Thiên Đạo kiếp vân đang nhanh chóng ngưng tụ lại ở trên đó!

"Đi!"

"Thiên Đạo kiếp vân không dám bổ ngươi, tiếp theo, ngươi cứ thỏa thích đột đột đột đi!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức đi tới chỗ mấy người Lệ Thất, Sử Đại Xuyên và Thánh Quang Hổ Yêu đang đứng cách đó không xa.

"Thánh Quang Hổ Yêu!"

"Sử Đại Xuyên!"

"Lệ Thất!"

"Tiếp theo, ta sẽ giúp các ngươi tăng thực lực lên một đợt còn có thể trực tiếp đột phá đến cảnh giới Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hay không thì phải xem vận may của riêng các ngươi!"

Đi tới trước mặt của hai người một thú, Diệp Phong nói ra ý đồ mình đến đây, sau đó lấy Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục ra đập vào trán của bọn họ!

...

Sau nửa canh giờ!

"Tôn Long dùng một tấm!"

"Thánh Quang Hổ Yêu dùng một tấm!"

"Sử Đại Xuyên dùng hai tấm!"

"Lệ Thất dùng ba tấm, vừa khéo dùng bảy tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục, như thế xem ra những Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục do hệ thống ban thưởng cho ta này có thể nói là chuẩn bị cho bọn họ!"

Nhìn thấy thực lực của ba người một thú đều thuận lợi đột phá đến cảnh giới Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hài lòng.

? ? ?

Tình huống như thế nào?

Đây là tình huống như thế nào a!

Chỉ một lát như vậy, mấy người Lệ Thất, Tôn Long, Sử Đại Xuyên và Thánh Quang Hổ Yêu đều đột phá đến cảnh giới Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong rồi?

Mà Ba quản gia và Phi Thiên Trư Trư cũng đều có tu vi là Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

Nói cách khác, nhìn khắp toàn bộ cung môn, ngoại trừ thân làm cung chủ như ta thì những người còn lại và Thần thú, tất cả đều là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?

Cách đó không xa, sau khi Hoắc Sơn nhìn thấy cảnh này thì cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là lần này khi Diệp Phong trở về, vừa xuất hiện thì tung ra một cái đại chiêu vô địch.

"Làm sao bây giờ!"

"Bây giờ toàn bộ cung môn tất cả đều là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, chỉ có một mình ta là yếu như gà!"

"Như vậy thì sao ta có thể quản lý được cung môn này, mẹ nó, bây giờ áp lực của ta cũng quá lớn rồi!"

Sau khi tỉnh táo lại, Hoắc Sơn lập tức gượng cười tự lẩm bẩm, hắn hoàn toàn không ngờ được là mình là một tên phế vật tu luyện lại có một ngày lại có thể quản lý được một đống cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục *1, ban thưởng Chiến Đấu Khôi Lỗi *10!"

Một bên khác, sau khi Diệp Phong lãng phí hết sạch toàn bộ bảy tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng lập tức vang lên ở trong đầu của hắn.

Hả?

Khôi phục lại thành phần thưởng bình thường?

Như vậy tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục nảy ta sẽ để cho mình dùng!

Nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên, Diệp Phong cũng cười tự nói.

(Hệ thống: Thần mẹ nó khôi phục lại phần thưởng bình thường, trước đó cũng là ban thưởng bình thường đó, ta thật sự không có thao tác ngầm o(╥ ﹏ ╥)o!)

"Chủ nhân!"

"Ta nhớ ngươi muốn chết!"

Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy hưng phấn từ đằng xa vọng lại.

Hả?

Tình huống như thế nào?

tại sao Phi Thiên Trư Trư cũng có cái tật xấu này chứ?

Nhìn thấy Phi Thiên Trư Trư đang nhanh chóng chạy từ chỗ xa xa tới chỗ mình, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ mộng bức.

Rất nhanh!

Sau khi Phi Thiên Trư Trư sắp đi tới trước mặt Diệp Phong, nó thắng gấp, sau đó lại làm ra một cú vung đuôi xinh đẹp, trực tiếp lộ ra hai cái mông của minh trước mặt Diệp Phong!

? ? ?

Con lợn này muốn làm gì?

Chẳng lẽ là muốn cho ta đạp bay nó hay sao?

Nhìn thấy Phi Thiên Trư Trư nằm rạp trên mặt đất, sau đó nhô hai cái mông lên, trong nháy mắt trên mặt Diệp Phong cũng treo đầy hắc tuyến!

"Chủ nhân!"

"Mau đạp ta đi nè!"

"Ta đã có chút đợi không kịp nữa!"

Đúng lúc này, trên mặt Phi Thiên Trư Trư cũng lộ ra vẻ mong đợi hô to lên.

Hả?

Đúng là đến đây để bị ta đạp thật?

Sao nó chỉ đi theo Cẩu Tử đi ra ngoài một chuyến mà đã biến thành như thế này rồi?

Nghe được Phi Thiên Trư Trư nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, nhưng tuy rằng có giật mình nhưng hắn vẫn nâng chân phải lên trực tiếp bày ra tư thế sút gôn!

"Chủ nhân! ! !"

Chương 1011 - Hoắc Sơn khóc, không thể khi dễ người khác như vậy chứ!

"Đừng mà!"

"Cái đạp tràn đầy yêu thương này phải thuộc về ta mới đúng!"

Ngay khi Diệp Phong toàn lực bay đạp thì giọng nói tràn đầy lo lắng của tiểu hoàng cẩu cũng vang lên ở nơi xa xa.

Bành!

Ngay sau đó, theo một tiếng vang trầm đục vang lên, Phi Thiên Trư Trư trực tiếp bị đạp bay ra ngoài!

"Mẹ nó!"

"Đây là tình thương dành riêng cho ta!"

"Con lơn ngươi mẹ nó không có heo đức!"

Nhìn thấy Phi Thiên Trư Trư từ trên đỉnh đầu mình bay đi, tiểu hoàng cẩu cũng bị tức đến toàn thân đều run động.

Một bên khác!

"Vừa nãy hình như hệ thống ban thưởng cho ta Chiến Đấu Khôi Lỗi gì đó!"

"Xem trước xem nó là thứ gì đã!"

Lúc này, sau khi Diệp Phong đạp Phi Thiên Trư Trư bay đi, hắn bắt đầu kiểm tra tình huống của Chiến Đấu Khôi Lỗi!

Chiến Đấu Khôi Lỗi: Là một loại Thần khí phụ trợ đặc thù mà Luyện Khí Sư cả đời đều muốn rèn đúc ra, có thể chấp hành mệnh lệnh chiến đấu đơn giản!

"Ngọa tào!"

"Lại mẹ nó chỉ cho một chút tin tức như vậy?"

"Cho thêm một chút tin tức nữa thì chết hay sao!"

Sau khi Diệp Phong xem xét tin tức của Chiến Đấu Khôi Lỗi xong, mặt đen lại phàn nàn.

"Chủ nhân!"

"Xin ngài!"

"Từ giờ về sau, có thể chỉ để cho một mình ta nhận được cái đạp tràn đầy yêu thương này hay không!"

Đúng lúc này, tiểu hoàng cẩu cũng đi tới trước mặt Diệp Phong, sau đó tràn đầy ủy khuất lên tiếng nói.

? ? ?

Thần mẹ nó cái đạp tràn đầy yêu thương?

Mẹ nó, cái đó không phải là rảnh rỗi không có việc gì chạy tới đây để bị đạp hay sao?

Nghe được tiểu hoàng cẩu đưa ra một thỉnh cầu kỳ lạ như vậy, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Diệp Phong như không thể tin vào tai của mình!

"Cẩu Tử!"

"Ngươi có thể đừng có hèn hạ như vậy được hay không?"

"Thân là chủ nhân của ngươi, ta áp lực rất lớn a!"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng khuyên bảo.

"Chủ nhân!"

"Nhưng ta là Kiếm Cẩu a!"

"Hơn nữa mục tiêu của ta chính là muốn trở thành Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất Kiếm Cẩu, bây giờ ngươi không cho ta kiếm ta cũng có áp lực rất lớn!"

Nghe được Diệp Phong thuyết phục, tiểu hoàng cẩu cũng vội vàng giải thích rõ cho hắn biết.

"Cẩu Tử! ! !"

"Có phải là ngươi không có nghe hiểu được tiếng người đúng không?"

"Ta nói là hèn hạ, không phải là kiếm!"

Lúc này, mặt Diệp Phong cũng xạm lại lên tiếng khiển trách.

"Chủ nhân!"

"Ta hiểu rồi!"

"Nhưng ta hai loại kiếm ta đều muốn có, một cái là đối với địch nhân, một cái là đối với ngài!"

Tiểu hoàng cẩu nghe xong thì vội vàng nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Nằm sấp xuống!"

Nghe đến nơi này, rốt cục Diệp Phong không chịu nổi, trực tiếp ra lệnh cho tiểu hoàng cẩu, sau đó bày ra tư thế sút gôn!

"Được!"

"Chủ nhân, ta lập tức nằm sấp!"

Nhìn thấy động tác này của Diệp Phong, tiểu hoàng cẩu cũng nở một nụ cười bỉ ổi xoay người, sau đó nằm rạp xuống đất để lộ ra hai cái mông của mình!

Bành!

Theo một tiếng vang trầm đục vang lên, tiểu hoàng cẩu trực tiếp bị đạp bay ra ngoài, đồng thời bày ra động tác nằm ngửa bắt chéo chân kinh điển ở trên không trung!

"Tại sao!"

"Tại sao tiểu hoàng cẩu lại trở nên như thế?"

"Lúc trước khi ta nhặt được nó, nó rất bình thường a, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở khâu nào chứ?"

Nhìn thấy dáng vẻ của tiểu hoàng cẩu lúc này, Diệp Phong cũng mặt xạm lại tự nói.

(Hệ thống: Gần son thì đỏ gần mực thì đen, tại sao nó lại trở thành người như vậy không lẽ chính ngươi cũng không biết được hay sao?)

...

"Đến rồi!"

"Diệp thiếu bước những bước chân đầy phách lối đi thẳng tới chỗ ta rồi!"

"Đây là đang định giúp ta tăng thực lực lên đúng không?"

Nhìn thấy Diệp Phong đi thẳng tới chỗ mình, trên mặt Hoắc Sơn cũng lộ ra vẻ kích động, dù sao, toàn bộ cung môn bây giờ chỉ còn lại có một mình hắn là yếu như gà hơn nữa hắn còn là cung chủ, theo như hắn nghĩ, chắc chắn Diệp Phong tới đây là để giúp hắn tăng thực lực lên!

"Diệp thiếu!"

"Ta chuẩn bị xong!"

"Tới đi!"

Sau khi Diệp Phong đi tới, Hoắc Sơn lập tức vén tóc lên sau đó tràn đầy hưng phấn lên tiếng nói.

? ? ?

Ngươi chuẩn bị kỹ càng cái gì rồi?

Cái gì là tới đi?

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy Hoắc Sơn vén tóc lên, Diệp Phong trực tiếp mộng!

"Cung chủ!"

"Ta không biết ngươi đang nói cái gì!"

"Ta tới đây là muốn hỏi ngươi chút chuyện thôi!"

Sau đó, Diệp Phong lập tức nói rõ ý đồ mình đến đây với Hoắc Sơn.

Hả?

Là đến để hỏi chuyện ta?

Đây là lại muốn bắt đầu phá của rồi?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hoắc Sơn ủy khuất muốn khóc, thậm chí bây giờ hắn rất muốn nói với Diệp Phong một câu: "Ngươi ngoại trừ phá của thì mới nghĩ đến ta, lẽ nào ở những chuyện khác ngươi đều không nghĩ đến ta hay sao?"

Khó chịu!

Lúc này Hoắc Sơn thật sự khó chịu!

Toàn bộ cung môn cho dù là quan hốt phân hay là Mục Long Hổ, cho dù là đệ tử thân truyền hay là đệ tử bình thường, thực lực của tất cả bọn họ đều tăng vọt, mà hắn thân là cung chủ nhưng lại cái gì cũng không chiếm được chỉ có thể làm một cung chủ yếu như gà, điều này sao có thể không khiến cho hắn khó chịu cho được!

"Diệp thiếu!"

"Trước khi ngài hỏi ta thì ta có thể hỏi ngài một chuyện được hay không?"

Sau khi bình phục lại tâm tình, Hoắc Sơn trưng vẻ mặt thành thật ra quay qua nhìn Diệp Phong hỏi một câu như vậy.

"Được a!"

"Ngươi muốn hỏi cái gì thì trực tiếp hỏi đi!"

Nghe được Hoắc Sơn hỏi như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng nói.

"Diệp thiếu!"

"Ngài vừa mới giúp Tôn Long, Sử Đại Xuyên, Lệ Thất và Thánh Quang Hổ Yêu tăng tu vi lên, có thể nói bây giờ ở trong cung môn chỉ có một mình ta là yếu như gà!"

"Không biết đến khi nào thì ngài mới giúp ta tăng tu vi lên một chút?"

Hoắc Sơn nghe xong thì trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.

"Cung chủ!"

"Ngươi quên mục đích ban đầu của ta khi ta sáng lập cung môn này hay sao?"

Chương 1012 - Hoắc Sơn khóc, không thể khi dễ người khác như vậy chứ! (2)

"Ta chính là muốn thành lập nên một cái cung môn cực kỳ nhỏ yếu sau đó ở bên trong đó hảo hảo cẩu!"

"Mà ngươi thân là cung chủ, nếu như ngươi có được tu vi cực kỳ khủng bố và chẳng phải là thực lực của cung môn chúng ta sẽ bị bại lộ hay sao?"

"Cho nên, ngươi chỉ có thể là một cung chủ yếu như gà, chỉ có như vậy mới có thể lừa người khác được!"

Nghe được Hoắc Sơn hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt thành thật ra giải thích rõ cho hắn biết.

Hả?

Ngươi còn không biết xấu hổ nhắc lại dự tính ban đầu khi thành lập cung môn?

Đã nói cẩu, nhưng ngươi ở trong cung môn cẩu được mấy ngày?

Không phải ra ngoài phá của thì chính là trên đường ra ngoài phá của, thế nào, dự tính ban đầu khi thành lập cung môn này chính là để cho ta đúng không?

Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Hoắc Sơn cả người đều muốn điên rồi, nếu như Diệp Phong hảo hảo cẩu bên trong cung môn, như vậy thì hắn cũng không nói cái gì, là một cung chủ yếu như gà thì làm cung chủ yếu như gà đi dù sao đây cũng là dự tính ban đầu khi sáng lập cung môn!

Nhưng Diệp Phong không qua loa, ngược lại lại để hắn cứ làm kẻ yếu như gà như thế thì sao hắn có thể chịu được!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi vừa nói là muốn hỏi ta chuyện gì!"

Lúc này, Hoắc Sơn đã không muốn tiếp tục bàn tán về chuyện khiến cho người ta đau lòng này nữa, trực tiếp đổi chủ đề khác.

"Cung chủ!"

"Chiến Đấu Khôi Lỗi, ngươi từng nghe nói tới thứ này hay chưa?"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm.

Hả?

Chiến Đấu Khôi Lỗi?

Thứ này không phải đã thất truyền rồi hay sao?

Nghe được bốn chữ Chiến Đấu Khôi Lỗi, Hoắc Sơn cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó thầm nghĩ trong lòng: "Những thứ mà Diệp thiếu muốn phá của không có một thứ nào là thứ bình thường hết cả!"

"Diệp thiếu!"

"Theo ta được biết, muốn rèn đúc Chiến Đấu Khôi Lỗi thì cần Khôi Lỗi Bí Điển!"

"Chỉ khi nào dựa theo phương pháp chế tạo đặc thù ở trên Khôi Lỗi Bí Điển thì mới có thể chế tạo ra Chiến Đấu Khôi Lỗi!"

"Mà mấy chục vạn năm trước, Khôi Lỗi Bí Điển có thể nói là con át chủ bài mạnh mẽ nhất của Luyện Khí Sư, căn cứ Khôi Lỗi Bí Điển khác biệt thì có thể chế tạo ra khôi lỗi khác biệt, ví dụ như là Chiến Đấu Khôi Lỗi, Thủ Hộ Khôi Lỗi, Thế Thân Khôi Lôi, Tự Bạo Khôi Lỗi vân vân!"

Mặc dù giật mình khi Diệp Phong nhắc đến Chiến Đấu Khôi Lỗi, nhưng Hoắc Sơn vẫn nói hết những tình huống mà mình biết ra.

"Ừm?"

"Trước đây Luyện Khí Sư trâu bò như vậy hay sao?"

Nghe nói như thế, trên mặt Diệp Phong cũng lộ vẻ ngạc nhiên lên tiếng nói.

"Diệp thiếu!"

"Không chỉ là Luyện Khí Sư, Luyện Đan Sư trước đây, Thần Thảo Sư trước đây, Phù Lục Sư, Trận Pháp Sư vân vân đều cực kì kinh khủng!"

Nhìn thấy Diệp Phong vô cùng hứng thú đối với phương diện này, Hoắc Sơn cũng lập tức lên tiếng nói.

…………………….…………………….…………………….

"Nha!"

"Vậy chọn hai cái nói nghe thử xem!"

Nghe đến đây, Diệp Phong trên mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.

"Trước đây Luyện Đan Sư Có thể luyện chế ra các loại đan dược mạnh mẽ ẩn chứa lực lượng khác nhau, ví dụ như là Chiến Thể Đan trong vòng nửa nén nhang cho dù nhục thân có bị tổn thương lớn như thế nào đi nữa thì cũng có thể nhanh chóng tự lành, thần hồn xuất khiếu, Trấn Hồn Đan Có thể khống chế thân thể người khác trong thời gian ngắn, Thần Thể Đan, có thể có được các loại thần thể thể chất trong thời gian ngắn!"

"Trước đây Thần Thảo Sư có thể không ngừng tiến hóa rất nhiều thần thảo hi hữu khiến cho bọn chúng không ngừng đột phá hạn mức cao nhất của mình thậm chí cuối cùng còn có thể diễn sinh ra linh trí nhất định, Phệ Thần Thảo tương đối nổi tiếng, có thể cao tới trăm trượng, có thể trong nháy mắt phân hoá ra vô số chủng tử, sáng tạo ra một cái biển Phệ Thần Thảo, có thể thôn phệ sạch sẽ thân thể của mấy chục vạn người trong nháy mắt, cực kỳ kinh khủng!"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Hoắc Sơn lấy ra hai cái ví dụ đơn giản!

Hít!

Mà nghe được những chuyện này, Diệp Phong cũng không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh, hắn hoàn toàn không ngờ được là Luyện Đan Sư và Thần Thảo Sư trước đây lại có thể mạnh mẽ tới mức độ như vậy!

"Cung chủ!"

"Như vậy thì tại sao bọn họ lại xuống dốc đến mức như bây giờ?"

Bình phục lại tâm tình, Diệp Phong trên mặt lộ vẻ khó hiểu lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Trước đó ta cũng không biết là bởi vì cái gì!"

"Nhưng bây giờ ta có một phỏng đoán cực kỳ to gan!"

Nói đến đây, Hoắc Sơn dừng một chút, sau đó tiếp tục nói ra: "Diệp thiếu, còn nhớ rõ tin tức mà trước đó Thiên Cơ Các truyền tới không?"

"Ừm?"

"Ý của ngươi là rất có thể là Thần thạch có thể chế tạo các loại khôi lỗi và Khôi Lỗi Bí Điển, thần thực có thể luyện chế các loại nghịch thiên đan dược, các loại thần thảo có thể tiến hóa thành tồn tại nghịch thiên, tất cả đều tự biến mất theo thời gian trôi qua đúng không?"

Nghe được Hoắc Sơn nhắc nhở, Diệp Phong lập tức hiểu ra sau đó nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Không sai!"

"Phỏng đoán của ta chính là như vậy!"

"Ngoại trừ lời giải thích này, ta thật sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác!"

Hoắc Sơn nghe xong cũng khẽ gật đầu sau đó lên tiếng nói.

"Đinh! Túc chủ, ngươi có muốn biết suy đoán này có phải là thật hay không không?"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

"Không muốn biết!"

"Cuộc sống nên có một chút xíu chuyện khó hiểu thì mới mới mẻ và thú vị!"

"Suy đoán này sau này ta sẽ đích thân kiểm tra xem nó có đúng hay không!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp cự tuyệt.

? ? ?

Bây giờ ta không kịp chờ đợi muốn nói cho ngươi biết!

Sau đó ngươi nói là ngươi không muốn biết?

Ngươi biết làm như vậy sẽ khiến cho ta khó chịu như thế nào hay không?

Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, hệ thống trực tiếp mộng, kiểu này hoàn toàn không giống như là dự đoán của nó, bởi vì nó hiểu rất rõ Diệp Phong, chắc chắn Diệp Phong phải rất muốn biết mới đúng!

Chương 1013 - Phương pháp phá của Chiến Đấu Khôi Lỗi!

"Đinh! Túc chủ, tin tức này không cần tiêu hao chức năng nhìn trộm thiên cơ, ta có thể trực tiếp nói cho ngươi biết!"

Lúc này, hệ thống không cam lòng lên tiếng nói một lần nữa.

"Ta không muốn biết!"

"Ngươi cũng đừng nói cho ta!"

"Nếu như ngươi nói cho ta biết thì sau này ta sẽ không tập trung phá cũa nữa!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong lại lên tiếng từ chối lần nữa đồng thời trong lòng thầm nghĩ: "Nếu như ngươi không có chủ động nói ra thì có thể ta sẽ chủ động hỏi thăm ngươi, nhưng nếu như ngươi đã chủ động nói ra thì chứng minh rằng ngươi rất muốn nói cho ta biết, vậy thì ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi nói ra, đây mới là phẩm chất đạo đức mà lão Lục nên có!"

"Diệp thiếu!"

"Ngươi hỏi chuyện có liên quan tới Chiến Đấu Khôi Lỗi, có phải là trong tay của ngươi có Chiến Đấu Khôi Lỗi, hơn nữa còn chuẩn bị phá của đúng hay không?"

Nhìn thấy Diệp Phong cả buổi mà vẫn không nói gì, trên mặt Hoắc Sơn cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.

"Không sai!"

"Trong tay của ta có mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, nhưng mà nó là cấp bậc gì thì ta vẫn chưa rõ lắm!"

Nghe được Hoắc Sơn hỏi thăm, Diệp Phong cũng thuận miệng đáp lại một câu, sau đó bắt đầu suy nghĩ nên như thế nào mới có thể lãng phí hết mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này.

"Diệp thiếu!"

"Không cần biết là Chiến Đấu Khôi Lỗi cấp bậc gì, tác dụng chủ yếu của nó chính là chiến đấu, bởi vì chúng nó không có đau đớn, không có tình cảm, chỉ cần ra một cái mệnh lệnh chiến đấu đơn giản cho chúng nó thì chúng nó sẽ đi hoàn thành mệnh lệnh đó!"

"Mà muốn phá của thì chúng ta có thể bắt đầu từ chiến đấu hay không!"

Nhìn thấy Diệp Phong bắt đầu trầm tư, trên mặt Hoắc Sơn nở một nụ cười nói ra một câu như vậy.

"Ừm?"

"Bắt đầu từ chiến đấu?"

"Cung chủ, nói suy nghĩ của ngươi ra xem!"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú, sau đó lên tiếng hỏi thăm.

"Tử chiến là phương pháp sử dụng Chiến Đấu Khôi Lỗi tốt nhất!"

"Bởi vì chúng nó sẽ chiến đấu cho đến thời khắc cuối cùng!"

"Vậy nếu như chúng ta tìm Thần Đạo Quán, để bọn chúng đi luận bàn với người khác thậm chí là luận bàn với Thần Đạo Giả yếu nhất, chờ luận bàn không sai biệt lắm thì chúng ta sẽ nói cho Thần Đạo Giả yếu nhất đó biết được nhược điểm chí mạng của Chiến Đấu Khôi Lỗi, như vậy chẳng phải là rất phá của hay sao!"

Nhìn thấy Diệp Phong cảm thấy rất hứng thú với ý tưởng của mình, Hoắc Sơn lập tức nói ra ý tưởng của mình.

Hả?

Luận bàn với Thần Đạo Giả yếu nhất!

Cuối cùng lại để cho Thần Đạo Giả yếu nhất hủy Chiến Đấu Khôi Lỗi?

Sau khi nghe được ý tưởng này của Hoắc Sơn, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó đi thẳng tới chỗ Mộng Huyễn Mao Ốc.

? ? ?

Công nhận ý tưởng phá của của ta!

Sau đó trực tiếp đi?

Không thể khen ta được một câu hay sao?

Nhìn thấy Diệp Phong nghe ý tưởng phá của của mình xong sau đó trực tiếp rời khỏi nơi này, Hoắc Sơn cả người đều choáng váng!

Hắn đang rất cố gắng để biểu hiện, cũng không hi vọng xa vời Diệp Phong sẽ giúp hắn tăng thực lực lên, thoát khỏi thân phận cung chủ yếu như gà, nhưng lẽ nào hắn muốn nhận được một câu tán dương cũng là chuyện khó đến như vậy hay sao?

...

Mộng Huyễn Mao Ốc!

"Chủ nhân đến đây!"

"Tất cả đều đứng dậy đi, đừng có tiếp tục phơi nắng như vậy nữa!"

Phát hiện Diệp Phong đang nhanh chóng đi tới chỗ này, Diệp Tiểu Hắc cũng lên tiếng nhắc nhở bốn người Tiểu Kiếm, Tiểu Bạch, Tiểu Chùy vàTiểu Cước bên cạnh.

Bành!

Khi bốn người từ ghế đu đứng lên, khóe miệng Diệp Tiểu Chùy nở một nụ cười xấu xa, sau đó bộc phát ra toàn lực, một cái chưởng đao đánh cho Diệp Tiểu Cước hoàn toàn không hề đề phòng một chút nào hôn mê bất tỉnh!

"Ngọa tào!"

"Lại mẹ nó lừa ta!"

"Tiểu Chùy, mẹ nó ngươi có còn là người nữa hay không vậy?"

Trong khoảnh khắc trước khi hôn mê, trong lòng Diệp Tiểu Cước điên cuồng mắng to!

Bành!

Ngay khi Diệp Tiểu Chùy tràn đầy đắc ý, Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh cũng toàn lực xuất thủ, trực tiếp dùng chuôi đao đánh cho Diệp Tiểu Chùy hôn mê bất tỉnh!

"Hắc ca!"

"Bạch ca!"

"Hình như Cẩu ca đang gọi ta, ta đi tìm Cẩu ca!"

Sau khi đánh cho Diệp Tiểu Chùy ngất xỉu, Diệp Tiểu Kiếm cũng sợ Diệp Tiểu Bạch ra tay với hắn, cho nên chuyện đầu tiên mà hắn làm là lui về sau mấy bước sau đó mới nhìn về phía hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch nói một câu như vậy, sau đó nhanh chóng bay đến chỗ tiểu hoàng cẩu.

"Hắc ca!"

"Nếu như ngươi muốn động thủ với ta thì ngươi cứ trực tiếp nói với ta là được, ta tự mình ngã xuống, tuyệt đối không làm phiền ngươi động thủ!"

Lúc này, nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp thoát đi nơi này, Diệp Tiểu Bạch nhìn về phía Diệp Tiểu Hắc vội vàng nói.

"Động cái rắm!"

"Ngươi làm thành như vậy, ta cũng không cảm nhận được cảm giác vui vẻ khi đánh lén người khác!"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, Diệp Tiểu Hắc cũng tức giận lên tiếng nói.

Một lát sau!

"Ừm?"

"Tình huống như thế nào?"

"Lần trước chính Tiểu Cước ngủ, lần này, Tiểu Chùy ngủ chung với hắn?"

Sau khi Diệp Phong tới đây, nhìn thấy hai người Diệp Tiểu Cước và Diệp Tiểu Chùy ôm nhau cùng ngủ trên một cái ghế xích đu, cả người trực tiếp choáng váng!

…………………………………

"Tiểu Hắc!"

"Tiểu Bạch!"

"Đây là tình huống như thế nào?"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Vừa nãy không biết hai người nói chuyện gì với nhau sau đó cảm giác như hai người bọn họ cùng chung chí hướng cuối cùng diễn biến thành như vậy!"

"Nhưng mà ta có nhắc nhở bọn họ là làm như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt nhưng mà bọn họ không chịu nghe!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Hắc cũng vội vàng lên tiếng giải thích cho hắn biết.

(Diệp Tiểu Cước, Diệp Tiểu Chùy: Hai chúng ta đều bị đánh lén, mẹ nó như vậy mà cũng có thể nói thành cùng chung chí hướng, còn nữa, cho dù ngươi nhắc nhở thì chúng ta cũng không nghe được, chúng ta cũng muốn nghe dữ lắm nhưng mà chúng ta đang hôn mê mà!)

"Ngọa tào!"

"Hắc ca cũng quá trâu bò!"

"Căn cứ sự thật để nói dối, nói đến ta cũng sắp tin luôn!"

Chương 1014 - Chủ nhân, Thần Đạo Giả yếu như gà, không phải trong cung môn của chúng ta cũng có một hay sao?

Mà Diệp Tiểu Bạch đang đứng bên cạnh nghe nói như vậy thì trên mặt cũng toát ra vẻ kính nể, hắn thật sự không biết ở phương diện bịa chuyện thì Diệp Tiểu Hắc lại có thiên phú như vậy!

"Thật ?"

"Tại sao ta lại cảm thấy có gì đó không đúng?"

Nghe được Diệp Tiểu Hắc nói như vậy, Diệp Phong cũng hơi hơi nhíu nhíu mày, không biết tại sao nhưng hắn luôn cảm thấy trong này có gì đó không thích hợp!

"Đi!"

"Không quan tâm tới hai người bọn họ nữa, Tiểu Hắc, ngươi đưa ta đi đến một cái thành trấn có Thần Đạo Quán!"

Không suy nghĩ về vấn đề trong này thêm nữa, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho Diệp Tiểu Hắc.

"Chủ nhân! ! !"

"Ta có lời muốn nói!"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Kiếm từ đằng xa vọng lại, ngay sau đó, Diệp Tiểu Kiếm cũng nhanh chóng bay từ đằng xa tới đây.

Hả?

Tại sao hắn lại bay trở về rồi?

Chẳng lẽ hắn bay trở về đây là để đâm thọc?

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm lại chạy trở về, hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch cũng đều toát ra vẻ khẩn trương.

"Tiểu Kiếm!"

"Ngươi muốn nói cái gì với ta?"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm bay tới, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng dò hỏi.

"Chủ nhân!"

"Vừa nãy những gì mà ngài nói với Hoắc Sơn ta đều nghe được!"

"Thật ra thì muốn tìm Thần Đạo Giả yếu như gà để luận bàn, không nhất định phải đi Thần Đạo Quán, không phải ở trong cung môn của chúng ta cũng có một hay sao?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Kiếm vội vàng nói ra ý nghĩ của mình.

"Tiểu Kiếm!"

"Không nghĩ tới ngươi cũng chú ý tới tình huống của ta ở bên đó, thật sự là có lòng!"

"Nhưng mà làm như vậy cũng không có tốt cho cung chủ lắm đâu!"

Nghe được ý nghĩ này của Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Phong cũng lộ vẻ do dự.

"Chủ nhân!"

"Không phải là trong tay ngài có mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi hay sao, vậy thì chúng ta hoàn toàn có thể để lại một cái cho Hoắc Sơn, dù sao chắc chắn ngài cũng không thể nào để cho mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi đều thua dưới tay một tên yếu như gà được đúng không!"

"Mà Hoắc Sơn đối mặt một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, chắc chắn không có vấn đề gì, chờ bọn họ luận bàn không sai biệt lắm, ta sẽ nói cho Hoắc Sơn biết nhược điểm trí mạng của Chiến Đấu Khôi Lỗi, làm như vậy sao lại không được!"

Nghe được Diệp Phong nói ra lo lắng của mình, Diệp Tiểu Kiếm nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết.

"Đúng vậy!"

"Mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, chắc chắn ta không thể để cho thua hết ở trên tay của một tên yếu như gà, như vậy để cung chủ hỗ trợ lãng phí một cái cũng không phải là vấn đề gì lớn!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, công nhận đề nghị này, sau đó lấy một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi từ trong không gian của hệ thống ra!

Oanh!

Theo một tiếng vang thật lớn vang lên, một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi cao hai mét, toàn thân lóe ra vẻ sáng bóng của kim loại lập tức xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người!

"Ngọa tào!"

"Cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này có ức điểm điểm đẹp trai!"

"Hơn nữa nhìn nó giống như là một người thật, chỉ là toàn bộ thân thể của nó đều được dùng các loại mỏ kim loại đặc thù chế tạo ra thôi!"

Nhìn cái Chiến Đấu Khôi Lỗi cực kỳ đẹp còn có cảm giác áp bách cực lớn trước mắt, Diệp Phong cũng nhịn không được sợ hãi than.

"Tiểu Kiếm!"

"Cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này giao cho ngươi!"

"Một hồi ngươi đưa tới cho cung chủ, sau đó để nó luận bàn một trận với cung chủ!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm ra lệnh.

"Chủ nhân yên tâm đi!"

"Tiểu Kiếm nhất định sẽ làm tốt chuyện này!"

Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm dùng huyết sắc tế kiếm trong tay vạch ra một cái vết nứt không gian trước người!

"Chủ nhân!"

"Ngài thông qua không gian thông đạo này thì có thể đi đến một tòa thành trấn có Thần Đạo Quán!"

Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm cũng nhìn về phía Diệp Phong tiếp tục nói.

"Ừm!"

Diệp Phong nghe xong cũng hài lòng khẽ gật đầu, sau đó đi vào trong vết nứt không gian!

Hả?

Có sát khí?

Sau khi Diệp Phong rời khỏi, Diệp Tiểu Kiếm bỗng nhiên nhận ra cái gì sau đó đột nhiên nhìn qua bên cạnh, khi hắn nhìn thấy hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch đều dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn hắn thì hắn trực tiếp luôn cuốn!

"Hắc ca!"

"Bạch ca!"

"Các ngươi nghe ta giải thích, ta..."

Đang lúc Diệp Tiểu Kiếm chuẩn bị giải thích cái gì, Diệp Tiểu Hắc lại trực tiếp ngắt lời hắn, sau đó cười lạnh nói: "Tiểu Kiếm ơi là Tiểu Kiếm, ngươi đầu tiên là cướp lấy cơ hội biểu hiện của chúng ta sau đó còn cướp lấy việc làm của chúng ta, có thể nói là sự thật đều bày ra ở trước mắt, bây giờ ngươi còn có cái gì để giải thích nữa!"

"Hừ!"

"Vậy ta sẽ không giải thích!"

"Dù sao cũng đều sẽ bị đánh, ta đâu cần phải ủy khúc cầu toàn với các ngươi làm gì!"

Nhìn thấy hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch trực tiếp ma quyền sát chưởng đi thẳng tới chỗ mình, Diệp Tiểu Kiếm cũng quyết định chắc chắn, cực kỳ kiên cường nói.

Một lát sau!

"Đánh!"

"Dùng sức đánh!"

"Ta thích xem phương thức chiến đấu nghiền ép như thế!"

Sau khi Hoắc Sơn nhìn thấy phương thức chiến đấu nghiền ép đột nhiên xuất hiện ở trên không trung thì cũng hưng phấn hô to lên!

"Hắc ca!"

"Có phải là đầu óc của Hoắc Sơn có bệnh gì đó hay không!"

"Trong tay Tiểu Kiếm còn có một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, nói một câu không dễ nghe, một hồi Hoắc Sơn luận bàn với cái Chiến Đấu Khôi Lỗi đó, thời gian luận bàn là bao lâu thì do Diệp Tiểu Kiếm quyết định!"

"Nhưng bây giờ hắn lại hò hét trợ uy cho hai người chúng ta, làm như vậy không phải là đang muốn chết hay sao?"

Nghe được tiếng la của Hoắc Sơn, Diệp Tiểu Bạch cũng một mặt mộng bức lên tiếng nói với Diệp Tiểu Hắc.

"Hắn không phải là đầu óc có bệnh!"

"Hắn chỉ là nói hơi nhiều mà thôi!"

"Dù sao hắn cũng không biết được tiếp theo mình phải luận bàn với Chiến Đấu Khôi Lỗi!"

"Cho nên nếu như muốn trách thì phải trách cái miệng của hắn, coi náo nhiệt là được rồi, tại sao nhất định phải hô lên một tiếng mới được!"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, Diệp Tiểu Hắc cũng bất đắc dĩ nhún vai, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

...

Chương 1015 - Hết cách rồi, chỉ có thể để hắn đơn đấu chín cái Chiến Đấu Khôi Lỗi!

Một lát sau!

"Tiểu Kiếm đại nhân!"

"Ngài, tại sao ngài cũng tới!"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm bị đánh thành đầu heo bỗng nhiên đi tới trước mặt của mình, Hoắc Sơn cũng thần sắc hốt hoảng lên tiếng hỏi thăm.

"Hoắc Sơn!"

"Chủ nhân muốn lãng phí mười cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, vậy thì cần tìm tới mười Thần Đạo Giả yếu như gà để tiến hành luận bàn!"

"Có thể nói danh ngạch này cực kỳ trân quý!"

"Cho nên trước khi chủ nhân rời đi thì ta đặc biệt tranh thủ được một cái danh ngạch cho ngươi!"

"Thế nào, có cao hứng hay không?"

Nghe được Hoắc Sơn hỏi thăm mình như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng nở một nụ cười xấu xa lên tiếng nói.

? ? ?

Mẹ nó ta vui vẻ cái cù lôi!

Mẹ nó, ai cần ngươi tranh thủ danh ngạch giúp ta?

Ngươi bị bệnh tâm thần hả!

Sau khi Hoắc Sơn nghe Diệp Tiểu Kiếm nói xong, cả người trực tiếp choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là ý tưởng phá của mà mình nói ra bây giờ lại được áp dụng lên trên người của mình!

"Tiểu Kiếm đại nhân!"

"Ta có thể không nhận danh ngạch trân quý này hay không!"

"Dù sao các danh ngạch này quá mức trân quý, ta cảm thấy vẫn nên đưa nó cho người hữu duyên thì tốt hơn!"

Sau khi tỉnh táo lại, Hoắc Sơn thần sắc khẩn trương hỏi thăm.

"Không thể!"

"Chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian!"

"Hắc ca và Bạch ca còn ở phía trên chờ ta, tiếp theo, hai người chúng ta cùng nhau hưởng thụ cảm giác vui vẻ khi bị đánh đi!"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm lại nghiền ngẫm cười một tiếng, sau đó trực tiếp lấy Chiến Đấu Khôi Lỗi ra, đồng thời cũng hạ đạt một cái mệnh lệnh chiến đấu đơn giản cho nó, đó chính là đánh Hoắc Sơn thành đầu heo!

"Tiểu Kiếm đại nhân!"

"Ta muốn hỏi thăm một chuyện cuối cùng, cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này là cấp bậc gì, ta có lực đánh một trận hay không?"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm ném Chiến Đấu Khôi Lỗi ra sau đó lập tức bay lên không trung, Hoắc Sơn cũng vội vàng hỏi thăm.

"Cấp chín!"

"Tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Ta cảm thấy ngươi vẫn có thể phản kháng một chút, lỡ như tìm được nhược điểm chí mạng của nó thì sao!"

Rất nhanh, giọng nói của Diệp Tiểu Kiếm từ trên không trung vọng xuống.

? ? ?

Chiến Đấu Khôi Lỗi cấp chín?

Ta đây còn phản kháng làm gì nữa, đừng nói tìm được nhược điểm chí mạng của nó, mẹ nó có thể đụng trúng nó hay không vẫn còn là một điều bí ẩn đây!

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, Hoắc Sơn trực tiếp tuyệt vọng!

...

Thiên Vận Thành, Xích Hồng Thần Đạo Quán!

"Vị thiếu gia này!"

"Không biết có chuyện gì có thể giúp được cho ngài hay không?"

Sau khi Diệp Phong đi vào Thần Đạo Quán, một thanh niên lập tức đi tới, cũng thần thái cung kính nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Ta muốn tìm người luận bàn!"

Nghe được thanh niên hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp nói ra mục đích mà hắn đến đây lần này.

"Thiếu gia!"

"Vậy ta có thể hỏi thăm tu vi của ngài được hay không?"

"Còn nữa, ngài muốn tìm Thần Đạo Giả tu vi như thế này để tiến hành luận bàn?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, thanh niên cười hỏi thăm.

"Tu vi của ta, Thần Thánh Cảnh Lục Trọng đỉnh phong!"

"Ta muốn luận bàn một trận với một Thần Đạo Giả có tu vi mạnh mẽ Chân Thần Cảnh Nhất Trọng!"

Nghe được thanh niên hỏi thăm, Diệp Phong lập tức trả lời.

(Chân Thần Cảnh, Thiên Thần Cảnh, Thần Vương Cảnh, Thần Hoàng Cảnh, Thần Đế Cảnh, Thần Thánh Cảnh, Thần Tôn Cảnh, Thần Đạo Cảnh, Thần Kiếp Cảnh)

? ? ?

Tu vi Chân Thần Cảnh Nhất Trọng, mẹ nó, đó không phải là kẻ yếu trong số kẻ yếu hay sao?

Làm sao đến miệng ngươi thì lại biến thành Thần Đạo Giả mạnh mẽ rồi?

Hơn nữa, ngươi thân là cường giả Thần Thánh Cảnh, lại muốn luận bàn với một Chân Thần Cảnh yếu như gà, ngươi không cảm thấy ngại hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói ra nhu cầu, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt thanh niên như không thể tin vào tai của mình!

"Vị thiếu gia này!"

"Mặc dù ngài có ý nghĩ này!"

"Nhưng những Thần Đạo Giả có tu vi Chân Thần Cảnh Nhất Trọng sẽ không có ai nhận luận bàn!"

"Mà hai bên luận bàn đều là khách của Thần Đạo Quán chúng ta, chúng ta cũng không thể ép buộc đối phương chấp nhận luận bàn!"

"Cho nên ngài hãy sửa chữa điều kiện luận bàn một chút đi."

Sau khi tỉnh táo lại, thanh niên quay qua nhìn Diệp Phong nói rõ một chút tình huống.

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, mỗi một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi đều có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn xa cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại này!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống chợt vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

Hả?

Nghe được hệ thống nhắc nhở như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó trực tiếp hỏi: "Hệ thống, vậy có phải là cho dù là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong nhưng khi đứng ở trước mặt Chiến Đấu Khôi Lỗi cũng đều là yếu như gà đúng không?"

"Đinh! Túc chủ, ngươi nói không sai, cho dù là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì Chiến Đấu Khôi Lỗi cũng có thể một người đánh mười người!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống lại vang lên ở trong đầu của hắn.

"Minh bạch!"

"Tìm chín người yếu như gà có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong luận bàn!"

"Như vậy thì có thể lãng phí hết tất cả Chiến Đấu Khôi Lỗi!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong nhanh chóng đưa ra quyết định!

"Vậy thì đổi một cái đi!"

"Tìm cho ta chín Thần Đạo Giả có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, ta muốn luận bàn với bọn họ!"

"Nói cách khác, ta muốn đơn đấu tất cả bọn họ!"

Rất nhanh, Diệp Phong nhìn về phía thanh niên nói ra điều kiện luận bàn mới của mình!

? ? ?

Có phải là đầu óc có tên này có bệnh hay không!

Hoặc là luận bàn với yếu nhất, hoặc là luận bàn với mạnh nhất, không thể tìm người cùng cảnh giới hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, thanh niên cảm thấy cả người đều muốn điên rồi!

"Thiếu gia!"

"Không nói trước Thần Đạo Quán chúng ta hoàn toàn không tìm được chín cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, cho dù có thể tìm tới thì bọn họ cũng sẽ không luận bàn với ngươi, dù sao thì ngươi hoàn toàn không thể nào khiến cho bọn họ cảm thấy hứng thú được!"

Chương 1016 - Hết cách rồi, chỉ có thể để hắn đơn đấu chín cái Chiến Đấu Khôi Lỗi! (2)

Bình phục lại tâm tình, sau đó thanh niên quay qua nhìn Diệp Phong nói rõ tình huống.

"Vậy nếu như ta có thể khiến cho bọn họ cảm thấy hứng thú thì sao?"

Nghe được thanh niên nói như vậy, Diệp Phong thần sắc ngoạn vị hỏi một câu như vậy.

"Quán Chủ của chúng ta chính là một cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nếu như ngươi có thể khiến cho hắn cảm thấy hứng thú vậy thì nói không chừng hắn sẽ chơi với ngươi, nhưng mà khả năng này cũng gần như là không!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, thanh niên cũng lập tức đáp lại một câu.

"Cái thần giới này, giúp ta giao cho Quán Chủ của các ngươi!"

"Hãy nói là nếu như hắn đồng ý luận bàn với ta thì cho dù là thắng hay thua thì đồ vật bên trong cũng đều sẽ là của hắn!"

"Nếu như không đủ, ta có thể tăng thêm!"

Lúc này, Diệp Phong không có nói thêm gì nữa mà trực tiếp lấy một cái thần giới có chứa một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh ra đưa cho thanh niên đó!

Hả?

Nghe nói như thế, nhìn thần giới Diệp Phong đưa tới, thanh niên cũng nhíu nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy thần giới sau đó đi lên trên lầu!

"Chỉ có một cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Vậy thì hết cách, chỉ có thể để hắn đơn đấu chín cái Chiến Đấu Khôi Lỗi!"

Nhìn thanh niên rời đi, Diệp Phong cũng tự lẩm bẩm!

"Đúng rồi!"

"Nếu như biết trước tình huống này thì sẽ không để lại một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi cho cung chủ!"

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó tự lẩm bẩm, chủ yếu là hắn cũng không ngờ được là ở trước mặt Chiến Đấu Khôi Lỗi thì ngay cả cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong cũng bị coi như là kẻ yếu!

Nếu như Hoắc Sơn biết tình huống này thì chắc chắn hắn sẽ sụp đổ kêu lên một câu: "Sau đó nếu như ta tùy tiện đưa ra ý tưởng phá của nữa thì ta chính là chó!"

...

Một bên khác!

"Tiểu Trương, có chuyện gì không?"

Nhìn thấy thanh niên đi tới, Triệu Đông Lâm cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.

"Quán Chủ!"

"Bên dưới có một vị khách nhân kỳ quái tới!"

"Hắn nói ra một chút yêu cầu, những yêu cầu này đều khiến cho người khác cảm thấy rất khó hiểu!"

"Ví dụ như là muốn luận bàn với Thần Đạo Giả Chân Thần Cảnh Nhất Trọng, sau đó lại muốn..."

Nghe được Triệu Đông Lâm hỏi thăm, thanh niên vội vàng kể rõ tình huống.

"Thú vị!"

"Thật thú vị!"

"Ta chưa bao giờ gặp được vị khách nào thú vị như vậy!"

"Đúng rồi, cái thần giới mà hắn đưa cho ngươi đâu, lấy ra cho ta coi một chút!"

Nghe thanh niên nói xong, sau đó Triệu Đông Lâm cũng cảm thấy hứng thú, sau đó nhận lấy cái thần giới thanh niên đưa tới!

……………………………………………………..

"Đây là. . . một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"

"Tên đó làm thật?"

Sau khi Triệu Đông Lâm nhìn thấy một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh bên trong thần giới thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình, dù sao có thể lấy ra nhiều cực phẩm Thần Linh Tinh như vậy tuyệt đối không phải người bình thường!

"Dẫn ta đi gặp hắn!"

Bình phục tâm tình, Triệu Đông Lâm đứng dậy lên tiếng nói với thanh niên đang đứng bên cạnh.

Hả?

Quán Chủ lại muốn đi gặp hắn thật?

Nghe được Triệu Đông Lâm nói như vậy, thanh niên cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ nghĩ: "Rốt cuộc ở trong cái thần giới đó có chứa cái gì mà có thể khiến cho Quán Chủ cảm thấy hứng thú với hắn!"

Một lát sau!

"Tiểu huynh đệ!"

"Nghe nói ngươi muốn luận bàn với ta?"

Đi vào lầu một, nhìn thấy Diệp Phong, sau đó trên mặt Triệu Đông Lâm nở một nụ cười lên tiếng hỏi thăm.

"Không sai!"

"Nhưng mà không phải là ta muốn luận bàn bình thường mà là ta muốn luận bàn không hạn chế!"

"Chính là trong quá trình luận bàn chúng ta có thể sử dụng đan dược, phù lục và các loại vật phẩm khác vân vân!"

Nghe được Triệu Đông Lâm hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp nói ra ý nghĩ của mình.

"Nha!"

"Luận bàn không hạn chế?"

"Như thế có chút thú vị!"

Nghe được lời đề nghị này của Diệp Phong, Triệu Đông Lâm cũng cảm thấy hứng thú, sau đó trực tiếp nói ra: "Vậy chúng ta đi thôi, trực tiếp tiến về phòng luận bàn số một!"

...

Phòng luận bàn số một!

"Đúng rồi!"

"Ta còn có một tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục còn chưa có sử dụng!"

"Nếu không, dùng luôn ở chỗ này đi?"

Đi vào phòng luận bàn, sau đó Diệp Phong lập tức nghĩ đến một tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục mà hệ thống ban thưởng cho mình trước đó, sau đó quay qua nhìn Triệu Đông Lâm nói: "Triệu Quán Chủ, trước khi luận bàn, ngươi không ngại để cho ta thình thịch mấy lần trước chứ!"

? ? ?

Thình thịch mấy lần?

Đây là ý gì?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Triệu Đông Lâm cũng thần sắc sững sờ, sau đó khẽ gật đầu nói ra: "Diệp thiếu, không gấp, ngươi cứ việc thình thịch!"

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo Triệu Đông Lâm vừa nói dứt câu, Diệp Phong trực tiếp sử dụng Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục, ngay sau đó, từng luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể của hắn điên cuồng bộc phát ra.

Thần Thánh Cảnh Thất Trọng đỉnh phong!

Thần Thánh Cảnh Bát Trọng đỉnh phong!

Thần Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

...

Thần Đạo Cảnh Lục Trọng đỉnh phong!

Sau khi Diệp Phong thuận lợi đột phá đến Thần Đạo Cảnh Lục Trọng đỉnh phong, lúc này khí tức điên cuồng đột phá đó mới ngừng lại được!

(Chân Thần Cảnh, Thiên Thần Cảnh, Thần Vương Cảnh, Thần Hoàng Cảnh, Thần Đế Cảnh, Thần Thánh Cảnh, Thần Tôn Cảnh, Thần Đạo Cảnh, Thần Kiếp Cảnh)

? ? ?

Làm gì chứ?

Tiểu tử này vừa mới làm gì đó?

Hắn nói thình thịch mấy lần là cảnh giới thình thịch mấy lần?

Đột phá cảnh giới còn mẹ nó có thể đột phá như thế sao?

Lúc này, Triệu Đông Lâm đang đứng đối diện đã hoàn toàn ngẩn ra tại chỗ, bởi vì phương thức độc phá thô bạo như Diệp Phong hắn chưa bao giờ nhìn thấy!

"Lại đột phá hai cái đại cảnh giới!"

"Khoảng cách ta đột phá đến Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong có thể còn kém một tấm Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục!"

"Nhưng mà tóc độ đột phá này của ta có phải là đã có chút nhanh rồi hay không, ta mới đi đến thần giới mấy ngày!"

Xem xét tu vi bản thân đã đột phá đến Thần Đạo Cảnh Lục Trọng đỉnh phong, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu.

Chương 1017 - Ngươi không được qua đây, nếu không ta sẽ hô lên!

"Triệu Quán Chủ!"

"Ta thình thịch xong!"

"Chúng ta có thể bắt đầu so tài!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Triệu Đông Lâm đang đứng đối diện cười nhắc nhở.

"Luận bàn?"

"Mẹ nó, bây giờ ta không muốn so tài với ngươi nữa!"

"Ngươi hoàn toàn không phải là người bình thường!"

Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Triệu Đông Lâm trực tiếp luống cuống, bởi vì Diệp Phong quá không bình thường, hơn nữa đối phương còn nói là sẽ luận bàn không hạn chế, trong này chứa quá nhiều nhân tố không biết được!

"Diệp thiếu!"

"Ta vừa mới nghĩ nghĩ, sau đó làm ra một cái quyết định, đó chính là không so tài với ngươi!"

"Dù sao ta là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nếu như luận bàn với ngươi thì quá khi dễ ngươi rồi, nếu như chuyện này truyền ra ngoài thì ta cũng sẽ mất hết mặt mũi!"

Bình phục lại tâm tình, sau đó Triệu Đông Lâm cười đi tới chỗ Diệp Phong, đồng thời cũng lấy cái thần giới có chưa một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh đó ra, chuẩn bị trả cho Diệp Phong!

"Triệu Quán Chủ!"

"Đồng ý cũng không cần đổi ý!"

"Chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian như vậy, tranh thủ luận bàn đi!"

Nghe được Triệu Đông Lâm nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp cự tuyệt, chuyện này khiến cho Triệu Đông Lâm đi được một nửa cũng dừng bước!

"Được rồi!"

"Cùng lắm chỉ là luận bàn một trận mà thôi!"

"Hơn nữa ta cũng không tin trong tay của hắn có thứ gì có thể uy hiếp được ta!"

Nghĩ đến đây, Triệu Đông Lâm lui trở về vị trí mà mình đứng trước đó sau đó lên tiếng hô: "Diệp thiếu, vậy chúng ta bắt đầu đi!"

Bành!

Theo Triệu Đông Lâm vừa nói dứt câu, một tiếng nổ vang vang lên ở trong phòng luận bàn, đồng thời, một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi toàn thân tản ra hào quang màu vàng óng xuất hiện ở trước người Diệp Phong.

"Ừm?"

"Đây là cái gì?"

"Mặc dù nhìn giống người nhưng hoàn toàn không có bất kỳ dao động sinh mệnh nào, hơn nữa toàn bộ thân thể nhìn cũng cực kỳ quái dị, rốt cuộc đây là cái gì chứ?"

Nhìn thấy Chiến Đấu Khôi Lỗi bỗng nhiên xuất hiện, Triệu Đông Lâm cũng khẽ nhíu mày tự nói.

"Triệu Quán Chủ!"

"Đây là Chiến Đấu Khôi Lỗi của ta!"

"Tiếp theo, hãy để cho nó luận bàn với ngươi một chút đi!"

Nhìn thấy Triệu Đông Lâm đang đứng đối diện cũng không nhận ra Chiến Đấu Khôi Lỗi, Diệp Phong trên mặt lộ ra vẻ đắc ý lên tiếng giới thiệu.

Hả?

Chiến Đấu Khôi Lỗi?

Là Chiến Đấu Khôi Lỗi đã biến mất mấy chục vạn năm?

Nghe được bốn chữ Chiến Đấu Khôi Lỗi, Triệu Đông Lâm kinh hãi tròng mắt suýt chút nổ ra, bởi vì thứ này vốn là thứ đã biến mất, nhưng bây giờ lại xuất hiện ở trước mắt của hắn, sao có thể không khiến cho hắn chấn kinh cho được!

Nhưng sau khi hết khiếp sợ, Triệu Đông Lâm lập tức cảm thấy hưng phấn, bởi vì loại Chiến Đấu Khôi Lỗi này hắn chỉ từng nhìn thấy trên bí tân, mà bây giờ lại có cơ hội có thể luận bàn với Chiến Đấu Khôi Lỗi đã thất truyền như thế này, sao có thể không khiến cho hắn không hưng phấn cho được!

Về phần tại sao trong tay Diệp Phong lại có loại Chiến Đấu Khôi Lỗi đã thất truyền này, bây giờ hắn cũng không muốn đi hỏi thăm, bây giờ hắn chỉ muốn so tài một trận với cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này thôi!

"Chiến Đấu Khôi Lỗi!"

"Đánh mặt của hắn, đánh thành đầu heo là được, đừng có làm tổn thương hắn!"

Lúc này, Diệp Phong cũng ra một cái mệnh lệnh chiến đấu đơn giản cho Chiến Đấu Khôi Lỗi!

Oanh!

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, trong nháy mắt một cỗ khí tức kinh khủng từ trong cơ thể Chiến Đấu Khôi Lỗi bạo phát ra!

"Ngọa tào!"

"Cái Chiến Đấu Khôi Lỗi này là cấp bậc gì a!"

"Có cần phải mạnh như vậy hay không!"

Cảm nhận được khí tức khủng bố phát ra từ trên cơ thể của Chiến Đấu Khôi Lỗi, Triệu Đông Lâm trực tiếp choáng váng!

Bành!

Lúc này, Chiến Đấu Khôi Lỗi hai chân đột nhiên dùng sức, trong nháy mắt mặt đất sụp đổ, sau đó Chiến Đấu Khôi Lỗi hóa thành một đạo lưu quang bắn thẳng đến chỗ Triệu Đông Lâm!

"Ngươi, ngươi không được qua đây a!"

"Nếu như ngươi tới thì mẹ nó ta hô lên đó!"

Cảm nhận được Chiến Đấu Khôi Lỗi mang đến cảm giác áp bách mạnh mẽ và cảm giác nguy cơ mạnh mẽ cho mình, Triệu Đông Lâm trực tiếp luống cuống, sau đó trong mắt tràn đầy sợ hãi hô to lên.

…………………………………………………

Một lát sau!

"Mẹ nó!"

"Tất cả mọi người là Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, tại sao ngươi có thể đè đầu đánh ta!"

"Hơn nữa ngươi cứ luôn nhắm vào mặt ta mà đánh là có ý gì, là đang cố ý làm nhục ta đúng không?"

Lúc này, Triệu Đông Lâm đã bị đánh thành đầu heo mặt mũi tràn đầy ủy khuất hô to lên!

"Khôi lỗi số một, ngươi không phải là đối thủ của hắn, mau lui trở về!"

Nghe được tiếng la của Triệu Đông Lâm, Diệp Phong tỏ vẻ lo lắng hô lớn một tiếng.

? ? ?

Thần mẹ nó không phải là đối thủ của ta?

Hắn nãy giờ vẫn luôn đè đầu ta đánh chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Triệu Đông Lâm vẫn luôn bị đánh trực tiếp mộng!

"Triệu Quán Chủ!"

"Không ngờ được thực lực của ngươi lại mạnh như vậy, đúng là ta đã xem thường ngươi rồi!"

"Nhưng mà ta sẽ không nhận thua, đã một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi không đánh thắng được ngươi thì ta sẽ phóng ra thêm mấy cái, ta cũng không tin là ta không đánh thắng được ngươi!"

Ngay lúc Triệu Đông Lâm không biết Diệp Phong muốn làm gì, Diệp Phong nói một câu nói như vậy, sau đó, tám cái Chiến Đấu Khôi Lỗi lập tức xuất hiện ở trong phòng luận bàn!

Hả?

Làm gì?

Một cái Chiến Đấu Khôi Lỗi đã có thể đè đầu đánh ta!

Sau đó, mẹ nó ngươi lại lấy ra tám cái?

Đây là muốn đùa chết ta à!

Nhìn chín cái Chiến Đấu Khôi Lỗi đứng trước người Diệp Phong, Triệu Đông Lâm sắp bị sợ đến khóc, nếu như biết trước đối phương khủng bố như thế thì đừng nói là cho hắn một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, cho dù là cho hắn một ngàn vạn khối, một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh thì hắn cũng sẽ không tới!

"Diệp thiếu!"

"Thần Linh Tinh ta từ bỏ, ngươi bỏ qua cho ta đi!"

"Nếu không ta sợ ta sẽ bị chín cái bọn chúng chơi chết!"

Lúc này, Triệu Đông Lâm tỉnh táo lại, nhìn về phía Diệp Phong khóc lớn cầu xin.

"Triệu Quán Chủ!"

Chương 1018 - Lòng hiếu kỳ hại chết mèo, tổ hai tên xui xẻo!

"Ngươi yên tâm đi, bọn chúng tuyệt đối sẽ không làm bị thương ngươi cùng lắm là chỉ bị một chút vết thương ngoài da mà thôi!"

"Hơn nữa mặc dù thực lực của bọn nó mạnh một chút nhưng chỉ cần tìm được nhược điểm chí mạng ở trên người của bọn nó thì có thể nhanh chóng đánh bại bọn nó rồi hay sao?"

"Cho nên, ngươi phải có lòng tin với mình nha!"

Nghe được Triệu Đông Lâm khóc cầu, Diệp Phong lại lên tiếng khuyên bảo.

? ? ?

Đó đâu phải là mạnh một chút, mẹ nó phải là mạnh ức điểm điểm thì đúng hơn!

Hơn nữa, đừng nói là tìm được nhược điểm chí mạng ở trên người của chúng nó, bây giờ cho dù ngươi trực tiếp nói cho ta biết nhược điểm chí mạng của chúng nó thì mẹ nó ta cũng không đụng được vào chúng nó!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Triệu Đông Lâm cảm thấy cả người đều muốn điên rồi!

"Không được!"

"Ta không thể ngồi chờ chết, ta nhất định phải chạy đi mới được!"

Nghĩ đến đây, ánh mắt Triệu Đông Lâm nhìn về phía cửa lớn phòng luận bàn!

...

Một bên khác!

"Long lão!"

"Huyền lão!"

"Quán Chủ thật sự đang luận bàn với một vị khách!"

"Nếu không ta dẫn hai vị đại nhân đi lên lầu ba nghỉ ngơi một hồi?"

Nhìn hai lão giả trước mắt, thanh niên cũng gượng cười giải thích.

"Tiểu Chu!"

"Chúng ta lại không muốn đi nghỉ ngơi!"

"Đối với vị khách có thể khiến cho lão Triệu tự mình tiếp đãi, chúng ta rất là tò mò!"

"Cho nên cho dù nói như thế nào thì chúng ta cũng phải đi gặp đối phương!"

Nghe được thanh niên nói như vậy, Long lão lại cười lắc đầu, sau đó bày tỏ thái độ của mình!

"Không sai!"

"Đây chính là lần đầu tiên lão Triệu tự mình tiếp đãi khách của Thần Đạo Quán, thân phận của đối phương cũng khiến cho chúng ta tò mò lắm!"

"Cho nên chúng ta nhất định phải đi gặp đối phương mới được!"

Ngay sau đó, Huyền lão đang đứng bên cạnh cũng bày tỏ thái độ giống như vậy!

"Ai!"

"Hai vị đại nhân, nếu như các ngươi đã khăng khăng muốn đi vậy thì bây giờ chúng ta đi thôi!"

"Nhưng mà đến lúc đó nếu như Quán Chủ trách tội thì hy vọng hai vị đại nhân có thể nói tốt vài câu cho ta!"

Nhìn thấy thái độ cường ngạnh của hai người, Tiểu Chu cũng gượng cười đồng ý, sau đó dẫn theo hai người đi đến phòng luận bàn số một ở trên lầu hai.

Bành!

Khi ba người tới lầu hai, cũng đi đến chỗ phòng luận bàn số một thì tiếng cửa phòng vỡ vụn từ nơi không xa vọng lại!

"Ngọa tào!"

"Lão Triệu có còn là người nữa hay không!"

"Đối mặt một kẻ yếu Thần Thánh Cảnh Lục Trọng mà lại ra tay ác như vậy?"

"Mẹ nó, cái này vẫn còn là luận bàn hay sao?"

Phát hiện tiếng cửa phòng vỡ vụn chính là từ phòng luận bàn số một truyền tới, Long lão cũng có chút tức giận mắng lớn lên.

"Đúng vậy!"

"Lần này Lão Triệu có chút quá đáng!"

"Vốn chính là lấy lớn hiếp nhỏ, ra tay còn nặng như thế, làm gì có ai đối xử với khách như hắn!"

Ngay sau đó, Huyền lão đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng chửi.

"Hai vị đại nhân!"

"Các ngươi mau nhìn, có người bò dậy từ cửa phòng luận bàn!"

Đúng lúc này, Tiểu Chu bỗng nhiên chú ý tới cái gì, sau đó quay qua nhìn hai người đang đứng bên cạnh hô to lên.

"Ngọa tào!"

"Người đầu sưng to như đầu heo bò ra tới đó chính là lão Triệu?"

Khi nửa người Triệu Đông Lâm từ phòng luận bàn leo ra, Long lão con ngươi thít chặt kinh hô lên, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin!

"Vương Long!"

"Tống Huyền!"

"Mau tới cứu ta!"

"Mẹ nó ta không chống đỡ nổi nữa!"

Mà lúc này, Triệu Đông Lâm cũng chú ý tới ba người đang đứng cách đó không xa, sau đó tràn ngập nước mắt hô to lên, hắn hoàn toàn không ngờ được là hai vị lão hữu này của mình lại xuất hiện ở đây trong lúc nguy cấp như thế!

"Lão Triệu!"

"Rốt cuộc thì đây là tình huống như thế nào!"

"Không phải Tiểu Chu nói vị khách mà ngươi tiếp đãi chỉ là một kẻ yếu Thần Thánh Cảnh hay sao?"

Nghe được Triệu Đông Lâm cầu cứu, hai người Vương Long và Tống Huyền lại không có tùy tiện đi lên mà vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng hỏi thăm.

"Cái gì kẻ yếu Thần Thánh Cảnh!"

"Ngươi mới là kẻ yếu!"

"Cả nhà ngươi đều là kẻ yếu!"

"Ta không cho phép ngươi nói khách của ta như vậy!"

Nghe được Vương Long nói như vậy, Triệu Đông Lâm bị hù hồn đều sắp bay đi mất, sau đó trực tiếp mắng lớn lên, chỉ sợ Diệp Phong bên trong lại bởi vì câu nói này mà nổi giận!

"Đừng sững sờ ở đó!"

"Tranh thủ thời gian qua đây cứu ta!"

"Trong này có chín cái chiến..."

Mắng xong, sau đó Triệu Đông Lâm giải thích rõ cho bọn họ, nhưng mà, không đợi hắn giải thích xong, cả người vèo một cái bị kéo vào trong phòng luận bàn, mà cảnh tượng này trực tiếp hù dọa ba người đang đứng cách đó không xa!

"Vương Long!"

"Ta cảm thấy tình huống này có chút không thích hợp, nếu không, chúng ta chạy đi!"

Lúc này, người đầu tiên tỉnh táo lại là Tống Huyền, sau đó quay qua nhìn Vương Long nói ra ý nghĩ của mình.

"Tống Huyền!"

"Ngươi nói có thể nào tất cả những chuyện này đều là một màn kịch do tên khốn kiếp Triệu Đông Lâm tự biên tự diễn ra hay không!"

"Mà mục đích hắn làm như vậy chính là không muốn để cho hai người chúng ta nhìn thấy vị khách thần bí đó!"

"Nếu không thầy sao lại trùng hợp như vậy, chúng ta vừa mới tới cửa thì hắn lập tức bò từ bên trong phòng luận bàn ra!"

Nghe được Tống Huyền nói như vậy, Vương Long lại nói ra một cái ý nghĩ khác.

"Ừm?"

"Vương Long, nghe ngươi nói như vậy thì đúng là cũng có chút đạo lý đó!"

"Nếu không chúng ta đi qua xem một chút?"

Nghe được ý nghĩ này của Vương Long, lòng hiếu kỳ của Tống Huyền trực tiếp bị khơi dậy, sau đó nhìn về phía Vương Long lên tiếng đề nghị.

"Đây chỉ là một suy đoán của ta!"

"Để cho an toàn, ngươi đi qua đó kiểm tra tình huống trước một chút thì tốt hơn!"

"Là ngươi đi hay là ta đi?"

Nghe được Tống Huyền đề nghị như vậy, Vương Long đầu tiên là lắc đầu, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

"Vương Long huynh!"

"Vẫn là ngươi, cân nhắc chu toàn!"

Chương 1019 - Diệp thiếu, để cho lần luận bàn này tới mãnh liệt hơn một chút nữa đi!

"Nhưng mà, nếu quả thật cần phải có một người đi thăm dò một chút tình huống, vậy người này tại sao không thể là Tiểu Chu đâu?"

Nghe được Vương Long nói như vậy, Tống Huyền nở một nụ cười xấu xa lên tiếng nói.

? ? ?

Mẹ nó ta chỉ là một người dẫn đường!

Sao bây giờ lại còn kéo ta xuống nước nữa?

Hơn nữa, các ngươi là lão tiền bối đức cao vọng trọng, khi dễ tiểu bối như thế, lương tâm của các ngươi sẽ không đau sao?

Nghe được Tống Huyền nói như vậy, Tiểu Chu bên cạnh cả người đều choáng váng!

"Ha ha ha!"

"Tống Huyền huynh!"

"Ngươi nói như vậy một chút mao bệnh cũng không có!"

Bên cạnh, Vương Long nghe xong cũng nhịn không được phá lên cười, sau đó trực tiếp nhìn về phía Tiểu Chu lên tiếng nói ra: "Tiểu Chu, ngươi còn đang chờ cái gì, tranh thủ đi qua nhìn một chút tình huống a!"

"Long lão!"

"Không đi được hay không!"

"Ta luôn cảm thấy bên kia rất nguy hiểm!"

Nghe được Vương Long nói như vậy, Tiểu Chu cũng mặt lộ vẻ khẩn trương hỏi thăm.

"Tiểu Chu! ! !"

"Ta hoàn toàn không ngờ được là ngươi ngay cả loại lời này cũng có thể nói ra miệng!"

"Quán Chủ các ngươi đối xử với ngươi không tệ, nhưng bây giờ hắn người đang ở hiểm cảnh, vậy mà ngươi không muốn đi quan tâm một chút?"

"Nếu như là lão Triệu biết, hắn sẽ thất vọng đau khổ như thế nào..."

Nghe đến đây, Tiểu Chu vội vàng cắt đứt: "Long lão, ngài đừng nói nữa, ta đi còn không được sao?"

...

"Ngọa tào!"

"Những cái kia là thứ đồ gì?"

"Còn nữa, không phải là luận bàn hay sao sao lại biến thành quần ẩu rồi?"

Sau khi Tiểu Chu đi tới trước cửa phòng luận bàn số một, nhìn thấy bên trong Triệu Đông Lâm đang bị chín Chiến Đấu Khôi Lỗi vây đánh, cảnh tượng này khiến cho hắn nhìn đến choáng váng!

"Tiểu Chu!"

"Bên trong là tình huống như thế nào?"

Đúng lúc này, tiếng hỏi của Vương Long vang lên từ chỗ không xa.

"Long lão!"

"Tình huống bên trong này có chút không đúng!"

"Đã nói luận bàn, kết quả Quán Chủ lại bị..."

Sưu!

Không đợi Tiểu Chu nói xong, một cánh tay tỏa ra ánh sáng bóng loáng của kim loại bỗng nhiên từ bên trong cửa duỗi ra sau đó trực tiếp kéo Tiểu Chu vào phòng luận bàn!

"Ngọa tào!"

"Tiểu Chu cũng bị kéo vào?"

"Ở trong đó rốt cuộc có cái gì a!"

Thấy cảnh này, Tống Huyền cũng chau mày tự nói.

"Tống Huyền huynh!"

"Có chút không thích hợp a!"

"Nếu không, hai người chúng ta tự mình qua xem một chút đi!"

Mà Vương Long đang đứng bên cạnh nghe được Tống Huyền nói như vậy, cũng vẻ mặt nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.

"Tốt!"

"Chúng ta đi qua nhìn một chút!"

"Ngươi dẫn đầu!"

Nghe được Vương Long đề nghị, Tống Huyền trực tiếp đồng ý.

...

? ? ?

Những cái đó. . . chẳng lẽ là Chiến Đấu Khôi Lỗi trong truyền thuyết?

Còn có, những Chiến Đấu Khôi Lỗi đó phát ra khí tức sao lại khủng bố như vậy?

Khi hai người Vương Long và Tống Huyền đi vào cửa phòng, nhìn thấy hai người Triệu Đông Lâm và Tiểu Chu đang bị chín Chiến Đấu Khôi Lỗi điên cuồng vò ngược, cảnh tượng đáng sợ này trực tiếp khiến cho hai người nhìn mà choáng váng!

Sưu! Sưu!

Trong lúc hai người vẫn còn đứng đần ra đó thì hai tên Chiến Đấu Khôi Lỗi trực tiếp xuất hiện ở cửa phòng, sau đó trong nháy mắt kéo hai người vào!

"Lão Triệu!"

"Mẹ nó ngươi thật là chó!"

"Nơi này có chín tên Chiến Đấu Khôi Lỗi khủng bố như thế, ngươi còn để chúng ta tới cứu ngươi!"

"Ngươi làm như vậy rõ ràng là muốn kéo chúng ta xuống nước!"

Lúc này, bị hai tên Chiến Đấu Khôi Lỗi điên cuồng vò ngược, Vương Long quay qua nhìn Triệu Đông Lâm đang ở bên cạnh chửi ầm lên.

"Vương Long!"

"Ta cũng không muốn a!"

"Nhưng ta thật sự không chống nổi, bây giờ có ba người các ngươi giúp ta chia sẻ sáu cái Chiến Đấu Khôi Lỗi, ta lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều!"

"Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại các người tớ thật là đúng lúc!"

Nghe được Vương Long mắng to, Triệu Đông Lâm lại cười lớn lên tiếng nói.

"Mẹ nó!"

"Hai người các ngươi nói chuyện chính đi có được hay không!"

"Lão Triệu, bây giờ rốt cuộc là tình huống như thế nào, chúng ta phải làm như thế nào mới có thể khiến cho đám Chiến Đấu Khôi Lỗi này dừng lại a!"

Nghe được hai người đối thoại, Tống Huyền đang đứng bên cạnh cũng tức giận chửi ầm lên.

"Cầu Diệp thiếu a!"

"Những Chiến Đấu Khôi Lỗi này đều là Diệp thiếu lấy ra !"

"Chỉ cần Diệp thiếu ra lệnh một tiếng, những Chiến Đấu Khôi Lỗi này sẽ dừng lại!"

Nghe được Tống Huyền tra hỏi, Triệu Đông Lâm đầu tiên là chỉ chỉ Diệp Phong đang đứng xem nói nhiệt cách đó không xa, sau đó lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

"Diệp thiếu!"

"Chúng ta là vô tội a!"

"Ngài xem có thể để cho Chiến Đấu Khôi Lỗi dừng trước hay không lại, chúng ta lập tức rời đi nơi này, tuyệt đối không ảnh hưởng ngươi luận bàn với Triệu Quán Chủ!"

Nghe được Triệu Đông Lâm nói như vậy, Tống Huyền nhìn về phía Diệp Phong đang đứng cách đó không xa lên tiếng cầu khẩn.

"Ai!"

"Cây Quy Nguyên Thiên Tham này, ta còn định coi nó như công tác phí tặng cho các ngươi!"

"Nếu như các ngươi không muốn luận bàn với Chiến Đấu Khôi Lỗi của ta như thế, quên đi!"

Nghe được Tống Huyền nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là lấy ra một cây Quy Nguyên Thiên Tham cao một thước, sau đó tràn đầy tiếc nuối lên tiếng nói.

"Ngọa tào!"

"Thật là Quy Nguyên Thiên Tham!"

"Hơn nữa, nhìn độ cao này, tối thiểu là Quy Nguyên Thiên Tham vạn năm a!"

Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra cây Quy Nguyên Thiên Tham đó, ba người Vương Long, Tống Huyền, Triệu Đông Lâm đều hai mắt trợn tròn kinh hô lên, thậm chí hô hấp đều trở nên dồn dập, dù sao, cây Quy Nguyên Thiên Tham này có thể luyện chế ra mười viên Quy Nguyên Thiên Thọ Đan, mà mỗi một viên Quy Nguyên Thiên Thọ Đan đều có thể gia tăng một vạn năm tuổi thọ, không cần biết là lấy ra đi bán hay là tự mình ăn, bọn họ đều kiếm lời lớn!

"Mẹ nó!"

"Những thứ mà vị đại thiếu này lấy ra cũng quá cao cấp đi chứ!"

"Bảo bối đỉnh cấp như thế chắc chắn không được chia cho ta rồi!"

"Nói cách khác, tất cả mọi người cùng nhau bị đánh nhưng bọn họ lại có thể nhận được loại bảo bối này mà ta chỉ có thể nhìn rồi thôi, thật là khó chịu!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!