Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 1041: CHƯƠNG 1041 - TRÒ CHƠI NHỎ NÉM TẢNG ĐÁ, THIÊN ĐẠO KIẾP VÂN MỘNG!

"Bây giờ là lúc nào rồi, các ngươi đừng có nói những chuyện vô dụng này có được hay không, chúng ta nên to gan đoán một chút, Diệp thiếu chuẩn bị lãng phí bao nhiêu khối Cương Thiên Lôi Thạch đi!"

Nghe được hai người nói như vậy, Uông Uy lại nói ra một câu như vậy.

Hả?

Nghe được Uông Uy nói như vậy, Hoắc Sơn đang giữ im lặng đứng bên cạnh đột nhiên cảm thấy hứng thú sau đó vội vàng lên tiếng đề nghị: "Nếu không, chúng ta cược một ván đi, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, chúng ta hãy cược Xem số lượng mà ai nói ra gần bằng với số lượng Cương Thiên Lôi Thạch mà Diệp thiếu lấy ra nhất!"

Hả?

Đoán số lượng?

Cược một ván?

Nghe được lời đề nghị này của Hoắc Sơn, ba người liếc nhau, sau đó tất cả đều cảm thấy hứng thú, Sở Nguyên Phi trực tiếp hỏi: "Hoắc cung chủ, quy tắc đánh cược cụ thể như thế nào, nếu như số lượng mà ta nói ra gần đúng nhất thì sẽ được cái gì?"

"Rất đơn giản!"

"Ba người các ngươi tùy ý đặt cược, nếu như ai đoán trúng thì ta sẽ trực tiếp bồi thường cho người đó gấp mười tiền đặt cược, mà tiền đặt cược của hai người còn lại có thể lấy hết về!"

"Nhưng mà nếu như là ta đánh trúng thì tiền đặt cược của ba người các ngươi đều là của ta!"

Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi thăm, Hoắc Sơn cười nói ra quy tắc trò chơi!

"Ừm?"

"Hoắc cung chủ, nếu là như vậy có phải là không quá công bằng đối với ngươi rồi hay không!"

Thiết Đại Bưu nghe xong thì lập tức nói thẳng ra ý nghĩ của mình.

"Lão Bưu!"

"Cái gì công bằng hay không, ta chỉ muốn tìm niềm vui mà thôi!"

"Hơn nữa ta xin phép nói một câu không dễ nghe, ta hoàn toàn không có chút hứng thú nào đối với chút tiền đặt cược này của các ngươi, tại chị muốn phá của, cố ý thua các ngươi mà thôi!"

Nghe được Thiết Đại Bưu nói như vậy, Hoắc Sơn cũng cười lớn giải thích.

? ? ?

Cố ý muốn phá của, cố ý thua chúng ta?

Kẻ có tiền các ngươi có thể tùy hứng như vậy hay sao?

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, ba người trực tiếp ngẩn ra, buồn cười bọn họ còn cảm thấy làm như thế có phải là quá không công bằng với Hoắc Sơn rồi hay không nhưng mà ai ngờ được là người ta hoàn toàn không quan tâm tới chuyện thắng thua mà người ta làm như vậy chỉ là vì muốn tìm niềm vui mà thôi!

(Thiên Đạo kiếp vân: Rốt cuộc các ngươi có thôi đi hay không, đầu tiên là uống rượu sau đó lại đánh cược, các ngươi vui vẻ nhưng mẹ nó ta còn lẻ loi hiu quạnh tung bay ở trên trời đây nè, có thế suy tính đến cảm nhận của đám mây độc thân một chút hay không!)

...

"Ta đặt cược toàn bộ tài sản của ta, cược Diệp thiếu sẽ lãng phí mười khối Cương Thiên Lôi Thạch!"

"Ta đặt cược toàn bộ tài sản của ta, cược Diệp thiếu sẽ lãng phí ba mươi khối Cương Thiên Lôi Thạch!"

"Ta đặt cược toàn bộ tài sản của ta, cược Diệp thiếu sẽ lãng phí một trăm khối Cương Thiên Lôi Thạch!"

Rất nhanh, ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu đặt cược toàn bộ tài sản của mình và cũng nói ra con số mà mình suy đoán!

"Làm gì chứ?"

"Ba người các ngươi đang làm cái gì đó?"

"Đoán ít như vậy, các ngươi đang chơi ta đúng không?"

Nghe được con số mà ba người suy đoán, Hoắc Sơn cả người đều bối rối, hắn hoàn toàn không ngờ được là số lượng mà ba người này đoán lại ít như vậy!

"Bưu ca!"

"Chơi thì chơi, nháo thì nháo, nhưng mà ngươi đừng có tùy tiện đoán như vậy!"

"Còn một trăm khối Cương Thiên Lôi Thạch, ngươi có biết cái đồ chơi này khan kiếm cỡ nào đắt đỏ cỡ nào hay không?"

"Đúng vậy đó, Bưu ca!"

"Ta cho là Sở trưởng lão đoán ba mươi khối đã rất quá đáng, nhưng ta hoàn toàn không ngờ được là ngươi vừa mở miệng lại nói ra một trăm khối, cho dù Diệp thiếu là thần hào phá của nhưng trong tay hắn cũng không thể nào có nhiều Cương Thiên Lôi Thạch như vậy được đâu!"

Ngay lúc Hoắc Sơn còn đang mộng bức, hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi lại triển khai công kích Thiết Đại Bưu vì số lượng mà hắn đoán ra!

"Đủ rồi!"

"Ba người các ngươi có thể tập trung đánh cược được hay không!"

"Mặc dù ta không biết rốt cuộc Diệp thiếu sẽ lãng phí bao nhiêu khối Cương Thiên Lôi Thạch nhưng tuyệt đối không thể nào sẽ ít như vậy được!"

"Các ngươi nếu đã như thế thật thì có khác gì làm trực tiếp đưa tiền đặt cược cho ta đâu, nhưng mà ta cũng không có thèm mấy cái thứ đồng nát đó của các ngươi, ta chỉ muốn hưởng thụ niềm vui sướng khi phá của, cho nên các ngươi có thể nghiêm túc một chút hay không, đừng có chơi ta như vậy!"

Đúng lúc này, Hoắc Sơn tức hổn hển quay qua nhìn ba người hô to lên.

? ? ?

Như vậy mà còn ít?

Thậm chí Bưu ca đoán một trăm khối cũng thấp?

Nghe được Hoắc Sơn hô to lên như vậy, ba người trực tiếp mộng, bởi vì tình huống này có chút vượt ra khỏi nhận thức của bọn họ!

"Hoắc cung chủ!"

"Ngươi đừng nóng giận, vậy lần này chúng ta sẽ nghiêm túc đoán một chút!"

Sau khi tỉnh táo lại, Uông Uy vội vàng quay qua nhìn Hoắc Sơn lên tiếng nói.

"Đây là cơ hội cuối cùng!"

"Các ngươi to gan đoán cho ta, nhất định phải là số lượng mà nằm mơ cũng không dám nghĩ tới mới được!"

Nghe được Uông Uy nói như vậy, Hoắc Sơn cũng trực tiếp lên tiếng nói.

"Một vạn!"

"Năm vạn!"

"Hai mươi vạn!"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, ba người cũng cắn răng, trực tiếp nói ra một con số khủng bố mà bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!

"Ừm!"

"Như vậy còn tạm được!"

"Vậy ta sẽ đoán một trăm vạn đi!"

Nghe được ba người cho ra số lượng một lần nữa, lúc này Hoắc Sơn mới hài lòng khẽ gật đầu, sau đó nói ra suy đoán của mình.

"Chư vị!"

"Ta nghĩ ra một trò chơi nhỏ chơi vui!"

"Các ngươi có muốn chơi hay không?"

Đúng lúc này, Diệp Phong từ nơi không xa đi tới, sau đó mặt lộ vẻ hưng phấn lên tiếng hỏi thăm bốn người.

"Chơi!"

"Diệp thiếu, ngươi hãy nói xem đó là trò chơi như thế nào!"

Nghe nói như thế, đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn hiện rõ trên mặt Diệp Phong, Hoắc Sơn trực tiếp thay ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu đồng ý.

Chương 1042 - Đề nghị công bằng như thế, sao người có thể nghĩ ra được?

"Trò chơi nhỏ ném tảng đá!"

"Cái trò chơi nhỏ này rất đơn giản, chính là ta sẽ cung cấp một chút Cương Thiên Lôi Thạch cho các ngươi, đến lúc đó các ngươi chỉ cần ném những Cương Thiên Lôi Thạch này ra là được rồi!"

"Đương nhiên, nếu như đã là trò chơi nhỏ, vậy chắc chắn là phải có ban thưởng, chỉ cần ai trong số các ngươi ném Cương Thiên Lôi Thạch ra, trong vòng ba giây không có bị Thiên Đạo kiếp vân bổ trúng thì ta sẽ ban thưởng cho người đó một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, nhớ kỹ, là một khối Cương Thiên Lôi Thạch không có bị bổ trúng thì sẽ có một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh ban thưởng, mà hai khối Cương Thiên Lôi Thạch không có bị bổ trúng, đó chính là hai trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh ban thưởng, không có hạn mức cao nhất!"

Rất nhanh, Diệp Phong giải thích xong quy tắc chơi của trò chơi nhỏ này!

Hít!

Mà nghe được phần thưởng kinh khủng của trò chơi này, ngoại trừ Hoắc Sơn thì ba người còn lại đều hít vào một ngụm khí lạnh, thậm chí hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập, có thể nói, nếu như cái trò chơi nhỏ này chơi đủ giỏi, nửa đời sau bọn họ có thể triệt để nằm ngửa!

(Thiên Đạo kiếp vân: ? ? ? Các ngươi chơi thì chơi đi, nhưng kéo ta xuống nước là có ý gì, ta là Thiên Đạo kiếp vân đó, các ngươi có thể coi trọng ta một chút được hay không?)

…………………………………….

"Diệp thiếu!"

"Ý của ngươi chính là Thiên Đạo kiếp vân nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, cho nên coi nó thành một cái Thần Đạo Giả thuộc tính Lôi, để nó làm sức lao động miễn phí đúng không?"

Lúc này, Hoắc Sơn đang đứng bên cạnh quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Không!"

"Nó không phải một sức lao động miễn phí mà là một người tham dự!"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong lại lắc đầu, sau đó trực tiếp nói thẳng ra thân phận của Thiên Đạo kiếp vân.

"Ừm?"

"Người tham dự?"

"Chẳng lẽ nó cũng có thể lấy được lợi ích trong trò chơi nhỏ này hay sao?"

Nghe nói như thế, Hoắc Sơn cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên tiếp tục dò hỏi.

"Không!"

"Nó không có lợi ích, nhưng mà ta có thể cho nó một chút trừng phạt!"

"Nếu như nó là sức lao động miễn phí, ta cũng không tiện trừng phạt nó!"

Diệp Phong nghe xong trực tiếp cười giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Không có lợi ích nhưng mà có trừng phạt?

Mẹ nó, như vậy còn không bằng làm sức lao động miễn phí nữa!

Nghe đến đây, Hoắc Sơn trực tiếp dùng ánh mắt đồng tình nhìn lên Thiên Đạo kiếp vân trên không trung.

"Thiên Đạo kiếp vân!"

"Ngươi nghe kỹ cho ta!"

"Một hồi, bọn họ không ngừng ném ra Cương Thiên Lôi Thạch, ngươi cầnbổ trúng toàn bộ Cương Thiên Lôi Thạch mà bọn họ ném ra trong vòng ba giây, nếu để lọt một cái thì ta sẽ để cho Tiểu Kiếm đâm ngươi một kiếm, lọt hai cái thì ta sẽ để cho hắn đâm ngươi hai kiếm, cho nên, nếu như không muốn mình bị đâm thì ngươi hãy nghiêm túc làm việc cho ta!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn lên Thiên Đạo kiếp vân trên không trung hô to lên.

(Thiên Đạo kiếp vân: ? ? ? Ta bổ mộ tổ tiên nhà ngươi hay là bổ huynh đệ ngươi mà ngươi lại chơi ta như vậy chứ?)

"Ngọa tào!"

"Diệp thiếu lại dám uy hiếp Thiên Đạo kiếp vân!"

"Xem ra, muốn có được phần thưởng của trò chơi nhỏ này cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì!"

Ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu đang đứng bên cạnh nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trên mặt cũng đều toát ra vẻ ngưng trọng, nhưng cho dù như thế nào đi nữa thì bọn họ đều phải nghĩ cách lấy được phần thưởng của trò chơi nhỏ này mới được!

Về phần Thiên Đạo kiếp vân có thể bị đâm hay không thì đó cũng không phải là chuyện bọn họ cần quan tâm, bọn họ chỉ để ý đến phần thưởng của trò chơi nhỏ mà thôi!

"Diệp thiếu!"

"Trước khi trò chơi nhỏ bắt đầu, ta có thể hỏi một chút, lần này ngài chuẩn bị cho chúng ta bao nhiêu khối Cương Thiên Lôi Thạch hay không?"

Sau đó, Thiết Đại Bưu nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm, dù sao, trò chơi nhỏ là trò chơi nhỏ, nhưng bọn họ còn đánh cược với Hoắc Sơn!

"Không có nhiều!"

"Chỉ một trăm vạn khối!"

"Mấy người các ngươi tùy tiện ném, ném một lát thôi là ném xong hết rồi!"

Nghe được Thiết Đại Bưu hỏi thăm mình như vậy, Diệp Phong cũng thuận miệng đáp lại hắn một câu.

? ? ?

Không có nhiều?

Chỉ. . . một trăm vạn khối?

Chữ chỉ này dùng không phải là rất là khéo hay sao?

Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu trực tiếp mộng, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là trong tay Diệp Phong lại có nhiều Cương Thiên Lôi Thạch như vậy!

Chờ một chút!

Một trăm vạn khối?

Không phải là số lượng mà Hoắc Sơn đoán chính là một trăm vạn khối hay sao?

Đúng lúc này, ba người bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Sau đó dùng ánh mắt khác thường quay qua nhìn Hoắc Sơn.

Khụ khụ!

Nhìn thấy ba người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía mình, Hoắc Sơn cũng thần sắc lúng túng ho khan hai tiếng, sau đó vội vàng lên tiếng giải thích rõ cho bọn họ biết: "Ba vị, Nếu như ta nói đây chỉ là một sự trùng hợp thì các ngươi có tin hay không?"

"Hoắc cung chủ!"

"Huynh đệ của ta dài hai mươi mét, ngươi tin không!"

"Hoắc cung chủ!"

"Nếu như ta là dép lê, có thể thối chết một đám cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, ngươi tin không!"

"Hoắc cung chủ!"

"Ta thả cái rắm có thể bay ra mười vạn dặm, ngươi tin không!"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, ba người dùng câu hỏi hỏi ngược lại để thay cho câu trả lời.

"Mẹ nó!"

"Ta thật sự không có chơi thao tác ngầm!"

"Chuyện này thật sự là một sự trùng hợp, tại sao các người lại không chịu tin ta chứ?"

"Hơn nữa chỉ với cái đống tiền đặt cược rác rưởi của các nơi ta thật sự không có quan tâm tới đâu!"

Nghe được ba người hỏi lại, Hoắc Sơn cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, dù sao hắn cũng không ngờ được là lần này số lượng Cương Thiên Lôi Thạch mà Diệp Phong muốn lãng phí lại thật sự là một trăm vạn khối!

"Ba vị!"

"Nếu như các ngươi không tin thì ta cũng hết cách rồi!"

Chương 1043 - Đề nghị công bằng như thế, sao người có thể nghĩ ra được? (2)

"Nhưng mà ta đã nói rồi, ta thật sự không có hứng thú với cái số tiền đặt cược của các ngươi, cho nên sau khi xong chuyện này ta sẽ trả lại hết cho các ngươi, coi như ván cược này chưa từng xuất hiện đi!"

"Mà bây giờ, chuyện chúng ta cần làm chỉ có một, đó là giúp Diệp thiếu phá của!"

Sau đó, Hoắc Sơn dùng thần thức truyền âm cho ba người.

Một bên khác!

"Ngọa tào!"

"Tình huống của bọn họ như thế nào?"

"Lảm nhảm hơi bị nhiều rồi đó!"

Bên cạnh, sau khi Diệp Phong, nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình.

...

"Diệp thiếu!"

"Đối với cái trò chơi nhỏ này, ta có một đề nghị nho nhỏ không biết có nên nói ra hay không?"

Lúc này, Thiết Đại Bưu quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Nói đi!"

"Có đề nghị gì cứ việc nói!"

Nghe được Thiết Đại Bưu nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng nói.

"Diệp thiếu!"

"Thiên Đạo kiếp vân dù sao cũng là Thiên Đạo kiếp vân, nếu như nó phóng ra hàng vạn lôi điện bao phủ chỗ này thì cho dù chúng ta có ném như thế nào đi nữa cũng sẽ không bị nó bỏ sót!"

"Cho nên ta cảm thấy làm như vậy thì có chút không được công bằng đối với chúng ta!"

Được Diệp Phong cho phép, Thiết Đại Bưu nói ra tình huống mà mình đang lo lắng.

"Có đạo lý!"

"Vậy lời đề nghị của ngươi là gì?"

Sau khi nghe được Thiết Đại Bưu nói ra tình huống này, Diệp Phong cũng biểu thị tán thành, sau đó nhìn về phía đối phương hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Đề nghị của ta là chúng ta ném một trăm vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch, Thiên Đạo kiếp vân này dùng năm mươi vạn đạo lôi điện bổ, nói cách khác, nó cần dùng một tia chớp hủy đi hai cái Cương Thiên Lôi Thạch chúng ta ném ra mới được, ta cảm thấy làm như vậy thì tương đối công bằng!"

"Dù sao trong mắt Thiên Đạo kiếp vân, chúng ta đều giống như là sâu kiến, như vậy thì chúng ta phải chiếm ưu thế hơn mới đúng!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Thiết Đại Bưu lập tức nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

? ? ?

Các ngươi ném một trăm vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch, sau đó để Thiên Đạo kiếp vân dùng năm mươi vạn đạo lôi điện bổ?

Lời đề nghị công bằng như vậy, sao ngươi có thể nghĩ ra được?

Nghe được Thiết Đại Bưu nói ra lời đề nghị công bằng như vậy, Diệp Phong trực tiếp bị kinh hãi!

(Thiên Đạo kiếp vân: Mặc dù ta không phải người, nhưng mẹ nó ngươi là chó thật sự, sao ta lại không đánh chết ngươi trước khi tên ma quỷ Diệp Phong này đến cơ chứ! )

"Được!"

"Vậy cứ dựa theo lời đề nghị của ngươi mà làm đi!"

Rất nhanh, Diệp Phong lập tức đưa ra quyết định!

"Thiên Đạo kiếp vân!"

"Hẳn là ngươi cũng nghe được những gì mà hắn vừa mới nói!"

"Đối mặt một trăm vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch, ngươi chỉ có thể bổ ra năm mươi vạn đạo lôi điện!"

"Nếu như ngươi dám bổ nhiều một đạo, ta sẽ để Tiểu Kiếm đâm ngươi một trăm kiếm, dám bổ nhiều hai đạo, ta sẽ để Tiểu Kiếm đâm ngươi một vạn kiếm!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn lên Thiên Đạo kiếp vân trên không trung hô to lên.

…………………………………..

Ầm ầm!

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, Thiên Đạo kiếp vân cũng truyền ra một đạo nổ vang đáp lại!

Một lát sau!

"Một trăm vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch được chứa ở bên trong cái thần giới này, các ngươi tùy tiện ném chơi đi!"

"Ta đi nghỉ ngơi trước!"

Giao thần giới chứa Cương Thiên Lôi Thạch cho Hoắc Sơn, sau đó Diệp Phong lập tức đi qua một bên lấy cái ghế đu ra nghỉ ngơi.

"Ba vị!"

"Diệp thiếu làm ra một loạt thao tác như vậy các ngươi xem có hiểu hay không?"

Nhìn thấy Diệp Phong đi qua một bên nghỉ ngơi, Hoắc Sơn như nghĩ tới điều gì sau đó trên môi nở một nụ cười nhìn về phía ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

"Không phải là Diệp thiếu mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một hồi sao?"

"Chúng ta cần biết cái gì?"

Nghe được Hoắc Sơn hỏi ra một câu hỏi kỳ quái như vậy, ba người đều toát ra vẻ nghi hoặc không hiểu.

"Ai!"

"Sao các ngươi lại ngu như vậy!"

"Chẳng lẽ các ngươi không nhìn ra Diệp thiếu đang sáng tạo cơ hội để cho chúng ta gian lận hay sao?"

"Phải biết, Diệp thiếu là một tên bại gia tử đến phát rồ, cho nên, chúng ta lãng phí hết một trăm vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch chỉ là một mục tiêu thôi, nhưng thắng được vô số cực phẩm Thần Linh Tinh mới là mục tiêu quan trọng còn lại!"

Nhìn thấy dáng vẻ khó hiểu của ba người, Hoắc Sơn cũng thở dài, sau đó trực tiếp giải thích rõ cho bọn họ biết.

Hả?

Sáng tạo cơ hội cho chúng ta gian lận?

Sao chúng ta lại không phát hiện ra chứ?

Nghe được Hoắc Sơn giải thích như vậy, ba người càng mơ hồ hơn, có thể nói, bọn họ hoàn toàn nghe không hiểu Hoắc Sơn đang nói cái gì!

"Hoắc cung chủ!"

"Chúng ta thật sự nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì!"

"Nếu không, người trực tiếp nói cho chúng ta biết đi!"

Sau đó, Thiết Đại Bưu nhìn về phía Hoắc Sơn lên tiếng hỏi thăm.

"Các ngươi nghĩ đi!"

"Diệp thiếu đi nghỉ ngơi, vậy thì bây giờ chúng ta muốn ném như thế nào thì ném như thế đó đúng không!"

"Vậy có phải là chúng ta có thể ném từng cái từng cái đúng không?"

"Nếu như Thiên Đạo kiếp vân bổ, như vậy thì cuối cùng chắc chắn nó sẽ sót lại năm mươi vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch, nếu trong vòng ba giây nó không bổ, vậy cuối cùng nó vẫn sẽ sót lại năm mươi vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch!"

"Có thể nói, phương pháp gian lận này hoàn toàn là do lão Bưu tranh thủ được!"

Nghe được Thiết Đại Bưu hỏi thăm, Hoắc Sơn lập tức nhìn về phía ba người trực tiếp giải thích rõ cho bọn họ biết.

Ừm!

Nghe được Hoắc Sơn giải thích như vậy, ba người cũng là hai mắt sáng lên, sau đó bọn họ triệt để hưng phấn lên, dù sao, sót mất một cái thì có thể đạt được một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, vậy sót mất năm mươi vạn cái, số lượng cực phẩm Thần Linh Tinh đạt được sẽ là một con số cực kì kinh khủng!

(Thiên Đạo kiếp vân: ? ? ? Các ngươi có cần phải chơi tuyệt tình như vậy hay không, mẹ nó nếu như ta để sót mất năm mươi vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch, tên ma quỷ đó sẽ để cho người điên cầm kiếm đó đâm chết ta! ! ! )

Chương 1044 - Các ngươi có cần phải chơi tuyệt tình như vậy hay không!

Lúc này, ba người đã triệt để đắm chìm trong niềm vui sướng khi giàu lên nhanh chóng, hoàn toàn không có ai nghĩ đến nếu như để sót mất năm mươi vạn cái Cương Thiên Lôi Thạch thì Thiên Đạo kiếp vân sẽ phải gánh chịu trừng phạt như thế nào!

...

Sáng sớm ngày thứ hai!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ phá của ngẫu nhiên, ban thưởng một ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới!"

Theo hệ tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên ở trong đầu, Diệp Phong cũng mơ mơ màng màng mở hai mắt ra.

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó, đã là ngày hôm sau rồi sao?"

"Bọn họ lại ném lâu như vậy?"

Sau khi Diệp Phong để ý thấy mặt trời vừa mới dâng lên từ phía đông thì trên mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ kinh hô lên, hắn hoàn toàn không ngờ được là bốn người này ném hết nửa ngày và một buổi tối!

Ngay sau đó, một luồng khí tức đột phá đột nhiên bạo phát ra từ bên trong cơ thể của hắn.

"Ừm?"

"Ngày hôm qua mới đột phá ở trong quán rượu xong bây giờ ngủ một giấc lại mẹ nó đột phá tiếp nữa?"

Hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi đang đứng bên cạnh để ý tới tình huống này thì trên mặt cũng toát ra vẻ khó có thể tin được, phải biết trước đó thực lực của Diệp Phong chỉ là Thần Đạo Cảnh Bát Trọng đỉnh phong, bình thường muốn đột phá đến Thần Đạo Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, cho dù có cơ duyên thì ít nhất cũng cần trăm năm trở lên!

Nhưng Diệp Phong ngủ một giấc thì trực tiếp đột phá được, phải nói là phương pháp muốn đột phá là đột phá này khiến cho hai người kinh hãi không thôi!

"Lợi hại!"

"Diệp thiếu lợi hại!"

"Không ngờ được là hắn ngủ một giấc mà cũng có cảm ngộ trực tiếp hoàn thành đột phá, có thể nói là quá mạnh!"

Mà không biết hôm qua Diệp Phong đã đột phá một lần, lúc này trên mặt Thiết Đại Bưu lại lộ ra vẻ khiếp sợ nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Bưu ca!"

"Nếu như chúng biết là ngày hôm qua lúc sáng Diệp thiếu mới đột phá từ Thần Đạo Cảnh Thất Trọng đỉnh phong đến Thần Đạo Cảnh Bát Trọng đỉnh phong, ngươi có tin hay không?"

Nghe được Thiết Đại Bưu nói như vậy, Sở Nguyên Phi đang đứng bên cạnh đột nhiên hỏi ra một câu như vậy.

"Sở lão đệ!"

"Huynh đệ của ta dài hai mươi mét, ngươi tin không?"

Nghe được Sở Nguyên Phi nói ra chuyện khó mà tin được như vậy, Thiết Đại Bưu trực tiếp lặp lại câu nói mà hắn đã dùng với Hoắc Sơn trước đó.

"Bưu ca!"

"Những gì ta nói đều là sự thật!"

"Sao ngươi lại không chịu tin ta chứ!"

Sở Nguyên Phi nghe nói như thế thì cũng có chút lo lắng lên tiếng giải thích.

"Bưu ca!"

"Những gì mà Sở trưởng lão nói đều là sự thật!"

"Lúc ấy ta cũng có mặt ở hiện trường, ta có thể làm chứng cho hắn!"

Lúc này, Uông Uy đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng giải thích.

"Đi!"

"Hai người các ngươi một xướng một họa, lẽ nào các ngươi cho ta là thằng ngu hay sao!"

"Chuyện này đừng có nói là người, cho dù là một con chó nghe được thì nó cũng không tin đâu!"

Nhìn thấy hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy một xướng một họa, Thiết Đại Bưu cũng nhếch miệng, sau đó trực tiếp bày tỏ thái độ của mình.

"Bưu ca!"

"Cho dù chó nghe cũng không tin thì chuyện này vẫn là sự thật!"

"Đúng rồi, lúc ấy Hoắc cung chủ cũng ở tại chỗ, hắn có thể làm chứng!"

Lúc này, Sở Nguyên Phi bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó chỉ vào Hoắc Sơn lên tiếng nói.

"Đi!"

"Hai người các ngươi cũng đừng đùa lão Bưu!"

"Hôm qua Diệp thiếu cũng không có đột phá, thực lực của hắn vẫn luôn là Thần Đạo Cảnh Bát Trọng đỉnh phong!"

Nhưng mà lúc này Hoắc Sơn lại nói ra một câu như vậy.

"Hừ!"

"Ai kêu trước đó các ngươi không chịu tin ta!"

"Bây giờ các ngươi biết cảm giác bị người ta đổ oan mình cho khó chịu như thế nào rồi đúng không!"

"Không để các ngươi cũng tự mình cảm nhận một chút thì các ngươi cũng không biết được là lúc đó ta phải chịu ủy khuất như thế nào đâu!"

Nhìn thấy hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy đều dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn về phía mình, Hoắc Sơn lại không thèm để ý chút nào nở nụ cười.

...

"Mấy vị!"

"Nếu như Cương Thiên Lôi Thạch đã bị lãng phí hết toàn bộ, vậy thì chúng ta hãy tranh thủ thời gian thanh toán một chút đi!"

"Các ngươi ném ra Cương Thiên Lôi Thạch, có bao nhiêu khối không có bị Thiên Đạo kiếp vân bổ trúng!"

Lúc này, Diệp Phong cũng đi tới, sau đó nhìn về phía bốn người trực tiếp hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Bên chỗ ta có một trăm khối Cương Thiên Lôi Thạch không có bị bổ trúng!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Uông Uy lập tức lên tiếng trả lời trước .

"Diệp thiếu!"

"Bên chỗ của ta có ba trăm khối Cương Thiên Lôi Thạch không có bị bổ trúng!"

"Diệp thiếu!"

"Bên chỗ của ta cũng có ba trăm khối Cương Thiên Lôi Thạch không có bị bổ trúng!"

Ngay sau đó, hai người Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng trả lời.

Hả?

Ta đã đi ngủ để sáng tạo cơ hội cho các ngươi!

Kết quả các ngươi chỉ gian lận được có bảy trăm khối hay sao?

Nghe được ba người trả lời như vậy, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn Hoắc Sơn đang đứng bên cạnh!

"Cung chủ!"

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Rõ ràng là có thể kiếm được phần thưởng năm mươi vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch, tại sao bây giờ chỉ có bảy trăm khối?"

Sau đó, Diệp Phong lập tức dùng thần thức truyền âm hỏi thăm Hoắc Sơn nguyên nhân tại sao như vậy.

"Diệp thiếu!"

"Chúng ta không để ý đến một vấn đề, đó chính là phần thưởng năm mươi vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch quá mức kinh khủng, kinh khủng đến bọn họ hoàn toàn không dám cầm!"

"Cho nên, cho dù ta có lên tiếng nhắc nhở thì bọn họ cũng không dám lấy phần thưởng năm mươi vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch, thậm chí phần thưởng bảy trăm khối này vẫn do ta không ngừng thuyết phục thì bọn họ mới dám lấy."

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Hoắc Sơn cũng vội vàng giải thích rõ cho hắn biết.

Hả?

Không dám cầm?

Khiến cho Thiên Đạo kiếp vân sót mất một khối Cương Thiên Lôi Thạch, ban thưởng một trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, vậy năm mươi vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch, cũng là năm ngàn ức... hình như là hơi nhiều rồi!

Chương 1045 - Nếu như các ngươi đi thì ta phải sống như thế nào đây!

Nghĩ đến đây, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ xấu hổ, lúc trước hắn hoàn toàn không có suy nghĩ đến con số này, bây giờ tính lại thì đúng là có chút kinh khủng.

"Ai!"

"Đại Bưu đề nghị quá muộn!"

"Nếu hắn nói ra sớm một chút thì ta cũng sẽ không định giá cao như vậy đâu!"

Sau đó, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, để Tiểu Kiếm tới một chuyến!"

...

"Đến rồi!"

"Người điên đó đến rồi!"

Chú ý tới một cái vết nứt không gian bỗng nhiên xuất hiện ở trên không trung, Hoắc Sơn cũng đoán được cái gì, sau đó mặt lộ vẻ sợ hãi lên tiếng nhắc nhở ba người đang đứng bên cạnh.

Hả?

Rốt cuộc là một người điên như thế nào mà có thể khiến cho Hoắc cung chủ sợ đến như vậy?

Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi lộ rõ trên mặt Hoắc Sơn, ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Thiết Đại Bưu cũng đều mặt lộ vẻ hiếu kì quay qua nhìn vết nứt không gian.

"Chủ nhân!"

"Trực tiếp đâm nó sao?"

Sau khi Diệp Tiểu Kiếm cầm huyết sắc tế kiếm trong tay từ vết nứt không gian đi ra, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn nhìn về phía Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm.

"Đâm đi!"

"Nó bỏ sót tổng cộng bảy trăm cái Cương Thiên Lôi Thạch, vậy thì đâm nó bảy mươi vạn kiếm đi!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong đầu tiên là khẽ gật đầu, sau đó nói thẳng ra một con số.

"Ba vị!"

"Bên trong ba cái thần giới này có chứa một trăm triệu, ba trăm triệu và ba trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh, các ngươi nhận lấy đi, đây là phần thưởng của các ngươi sau khi chơi xong trò chơi nhỏ!"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm bắt đầu chơi tiếp với Thiên Đạo kiếp vân, Diệp Phong đi tới trước mặt ba người Sở Nguyên Phi, Thiết Đại Bưu và Uông Uy sau đó đưa cho bọn họ ba cái thần giới.

"Cảm tạ Diệp thiếu!"

Nhìn thấy Diệp Phong đưa ba cái thần giới tới, ba người cũng mặt lộ vẻ kích động vươn hai tay run rẩy ra, sau khi cầm lấy thần giới của mình thầy cùng nhau bày tỏ sự cảm tạ với Diệp Phong!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Cương Thiên Lôi Thạch *10000!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

"Ừm?"

"Lại thưởng ta một vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch?"

"Nhưng cái thứ quỷ này ta không muốn tiếp tục lãng phí nó nữa!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn Hoắc Sơn, sau đó đưa thần giới có chứa một vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch cho hắn đồng thời lên tiếng nói ra: "Cung chủ, bên trong cái thần giới này có một vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch, dù sao ngươi ở trong cung mon cũng rất là rảnh rỗi, vậy thì lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm ngươi hãy tùy tiện cảm còn một chút thần thông loại Lôi đi!"

"Diệp thiếu!"

"Không cần phải làm như vậy đâu!"

"Dù sao tu vi của ta thắp cho dù ta có cảm ngộ ra được thần thông loại Lôi cực kỳ mạnh mẽ thì ta cũng không thể nào phát huy ra được uy lực chân chính của những thần thông loại Lôi đó!"

"Vậy ta đâu cần phải lãng phí thời gian làm gì, có thời gian để cảm ngộ đó còn không bằng đi ngủ một chút, đánh cược long!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hoắc Sơn lại trực tiếp cự tuyệt, có thể những người khác sẽ cực kỳ để ý đến một vạn khối Cương Thiên Lôi Thạch, nhưng hắn thật sự không quan tâm, dù sao ở trong cung môn có quá nhiều đồ tốt!

"Cung chủ!"

"Ngươi cũng đã nói, ngươi không thể phát huy ra được uy lực chân chính của những thần thông loại Lôi đó!"

"Như vậy nói cách khác nếu như ngươi vận dụng những Cương Thiên Lôi Thạch này thì có thể nói là một loại lãng phí!"

"Như vậy thì cho ngươi dùng không phải là rất phù hợp hay sao?"

Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong lại thần sắc ngoạn vị nói một câu như vậy.

"Ngọa tào!"

"Sao ta lại quên mất chuyện này đi chứ!"

"Nếu là như vậy, vẫn phải để cho ta dùng mới là thích hợp nhất!"

Hoắc Sơn nghe xong, đầu tiên là sững sờ, sau đó cười khổ cầm lấy thần giới.

"Sở trưởng lão!"

"Có phải là chúng ta nên trở về rồi hay không!"

"Dù sao, hôm nay là ngày diễn ra khảo hạch nhập tông!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Sở Nguyên Phi lên tiếng nhắc nhở .

"A đúng đúng đúng!"

"Chúng ta cần phải trở về!"

"Nếu không thì sẽ không kịp giờ khảo hạch nhập tông!"

Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, lúc này Sở Nguyên Phi mới nhớ tới hôm nay là ngày diễn ra khảo hạch nhập tông, mà hắn thân là một trong số những người phụ trách, nhất định phải có mặt ở đó mới được!

...

"Tiểu Kiếm!"

"Tranh thủ đâm, đừng chậm trễ Đại Bưu độ kiếp!"

"Đúng rồi, nhắc nhở Thiên Đạo kiếp vân một chút, một hồi nó không thể đánh chết Đại Bưu, nếu như để cho ta biết được nó dùng việc công để báo thù riêng thì nó không xong với ta đâu!"

Trước khi rời đi, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó ra lệnh cho Diệp Tiểu Kiếm đang ở trên không trung.

"Đại Bưu!"

"Nếu như không còn chuyện gì khác thì chúng ta đi trước đây!"

"Đúng rồi, ta đã đã cảnh cáo Thiên Đạo kiếp vân, cho nên ngươi không cần lo lắng nó sẽ đánh chết ngươi, ngươi cứ độ kiếp như bình thường là được rồi!"

Ngay sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Thiết Đại Bưu đang đứng bên cạnh cười lên tiếng nói.

"Ngọa tào! ! !"

"Mẹ nó ta còn chưa có độ kiếp!"

"Tại sao ta lại quên mất chuyện này đi chứ!"

Lúc này, Thiết Đại Bưu còn đắm chìm trong niềm vui sướng khi giàu nhanh, nhưng mà nghe được Diệp Phong nhắc nhở thì cả người trực tiếp choáng váng tại chỗ!

"Làm sao bây giờ!"

"Mẹ nó ta sẽ xong đời!"

"Nếu như biết trước như vậy thì ta sẽ để cho Uông lão đệ hoặc Sở lão đệ đề nghị!"

Sau khi tỉnh táo lại, Thiết Đại Bưu lập tức nhớ lại lời đề nghị rất là công bằng mà mình đã đưa ra hôm qua, mặc dù Diệp Phong cam đoan hắn sẽ không bị đánh chết nhưng hắn nhưng không tin Thiên Đạo kiếp vân sẽ buông tha cho mình một cách đơn giản như vậy, dù sao bây giờ Thiên Đạo kiếp vân chịu bảy mươi vạn kiếm, mỗi một kiếm đều có công lao của hắn!

"Diệp thiếu!"

"Các ngươi có thể chờ ta độ kiếp xong rồi mới đi hay không?"

Chương 1046 - Ai chọc ta tức giận? Ngươi còn có mặt mũi hỏi ra những lời này hay sao?

Nghĩ đến cơn ác mộng mà mình sắp phải gánh chịu, Thiết Đại Bưu trực tiếp luống cuống, sau đó nhìn về phía Diệp Phong vội vàng lên tiếng hỏi thăm.

"Đại Bưu!"

"Thời gian của chúng ta không còn kịp nữa rồi!"

"Cho nên chúng ta không ở lại xem ngươi biểu diễn, ngươi cứ độ kiếp như bình thường là được rồi!"

Nói xong, bốn người Diệp Phong, Hoắc Sơn, Uông Uy và Sở Nguyên Phi đứng trên Thiên Đạo kiếp vân, nhanh chóng bay thẳng về hướng Thiên Tinh Thành.

"Đừng có đi mà!"

"Các ngươi đừng có đi như vậy!"

"Nếu như các ngươi đi rồi thì ta phải sống như thế nào đây!"

Nhìn thấy bóng dáng bốn người Diệp Phong, Hoắc Sơn càng ngày càng xa, Thiết Đại Bưu trực tiếp ngồi co quắp trên mặt đất, sau đó tràn đầy tuyệt vọng hô to lên.

……………………………

Thiên Tinh Thành, quảng trường trung tâm!

"Đáng chết, rốt cuộc cái tên Sở Nguyên Phi đó đã đi đâu rồi mà bây giờ vẫn còn chưa chịu trở về!"

"Hắn không sợ ta báo cáo chuyện này lại cho tông môn hay sao?"

"Còn có tiểu tử thúi Uông Uy đó nữa, hôm qua dám tự mình bỏ đi trong lúc làm việc, thậm chí đến bây giờ mà vẫn còn chưa có trở về, chẳng lẽ là hắn cũng không sợ ta báo cáo chuyện này lại cho tông môn hay sao?"

Lúc này, Lê Văn Uyên đang đứng trên lôi đài phát hiện hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy còn chưa có mặt ở chỗ này thì trên mặt cũng lóe lên vẻ tức giận, dù sao chỉ còn một nén nhang nữa là khảo hạch nhập tông sẽ bắt đầu, nếu như Sở Nguyên Phi còn chưa tới thì hắn không thể tuyên bố bắt đầu được!

Mà khảo hạch nhập tông không thể bắt đầu đúng giờ chính là một khuyết điểm, mặc dù vấn đề chủ yếu nằm ở trên người Sở Nguyên Phi nhưng Lê Văn Uyên hắn vẫn sẽ bị liên lụy.

...

Một bên khác!

"Diệp thiếu!"

"Chúng ta cũng không cần phải đi gấp như vậy!"

"Dù sao Thiên Đạo kiếp vân cũng không có biến mất, như vậy chắc chắn người trong toàn bộ Thiên Tinh Thành vẫn còn đang bị Thiên Đạo uy áp trấn áp!"

Lúc này, nhìn Thiên Tinh Thành càng ngày càng gần, Sở Nguyên Phi lại bỗng nhiên nghĩ tới điều gì sau đó trên mặt lộ ra vẻ nhẹ nhõm quay qua những Diệp Phong lên tiếng nói ra.

"Sở trưởng lão!"

"Hôm qua trước khi ta ngủ thì đã ra lệnh cho Thiên Đạo kiếp vân giải trừ thiên uy trấn áp Thiên Tinh Thành!"

"Nói cách khác, hôm qua trong lúc ta ngủ thì tất cả mọi người trong Thiên Tinh Thành đã khôi phục lại năng lực hành động!"

Nghe được Sở Nguyên Phi nói như vậy, Diệp Phong lại lắc đầu, sau đó lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

"Hóa ra là như vậy!"

"Nhưng mà cũng không có quan trọng, đến trễ thì đến trễ, cùng lắm thì sẽ bị tông môn trừng phạt thôi!"

Sau khi biết rõ được tình huống này, Sở Nguyên Phi cũng không có phản ứng gì quá lớn, bởi vì bây giờ hắn đã có chỗ dựa rồi, nếu như tông môn tiến hành trách phạt hắn thì hắn sẽ gọi đại ca tốt của mình đến tông môn đi dạo một vòng sau đó bạn chuyện nhân sinh với tông chủ!

Mà Sở Nguyên Phi không biết là lúc này đại ca tốt của hắn đang bị Thiên Đạo kiếp vân điền cuồng bổ, đánh cho cực kỳ thê thảm!

"Cung chủ!"

"Một hồi nữa sẽ gặp mặtLê Văn Uyên đó, đến lúc đó ngươi phải tranh thủ trang bức cho tốt!"

"Mà ta cũng sẽ tạo điều kiện cho ngươi, cho nên ngươi cứ yên tâm to gan lớn mật trang bức là được!"

Sau đó, Diệp Phong quay qua nhìn Hoắc Sơn cười lên tiếng nhắc nhở.

"Diệp thiếu yên tâm!"

"Đến lúc đó ta nhất định sẽ hảo hảo trang bức!"

"Ta muốn cho hắn biết, trăm năm trôi qua, tên phế vật đã từng khiến cho hắn xem thường bây giờ đã trở thành tồn tại kinh khủng mà hắn phải ngước lên nhìn!"

Nghe được Diệp Phong nhắc nhở mình như vậy, Hoắc Sơn cũng nhếch miệng cười một tiếng, sau đó lên tiếng đáp lại.

"Diệp thiếu yên tâm!"

"Đến lúc đó chúng ta cũng sẽ phối hợp Hoắc cung chủ!"

"Nhất định phải để Hoắc cung chủ trang bức một cách hoàn mỹ mới được!"

Lúc này, hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng cười nói.

Một lát sau!

Thiên Tinh Thành, quảng trường trung tâm!

"Mẹ nó!"

"Chỉ ba phút, mẹ nó chỉ chênh lệch ba phút!"

"Mẹ nó, ngươi đến sớm ba phút thì ngươi sẽ chết hay sao hả!"

Nhìn thấy rốt cuộc bóng dáng Sở Nguyên Phi cũng xuất hiện ở nơi xa, trên lôi đài, Lê Văn Uyên cũng mắng to trong lòng, dù sao chỉ bởi vì ba phút này mà bọn họ phải bị tông môn trách phạt, sao không khiến cho hắn nổi giận cho được!

"Lão Lê!"

"Ta thấy hình như sắc mặt của ngươi không được tốt cho lắm, ai chọc ngươi tức giận sao?"

Sau khi Sở Nguyên Phi đi vào lôi đài, lập tức ra vẻ nghi hoặc nhìn Lê Văn Uyên lên tiếng hỏi thăm.

Hả?

Ai chọc ta tức giận?

Mẹ nó ngươi còn có mặt mũi hỏi ra những lời này nữa hay sao?

Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi như vậy, lửa giận trong lòng Lê Văn Uyên tăng vọt lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn cưỡng chế lửa giận trong lòng, sau đó nhìn về phía Sở Nguyên Phi gằn từng chữ hỏi: "Sở trưởng lão, ta có thể hỏi một chút rốt cuộc là ngươi đã đi làm cái gì mà tại sao đến bây giờ ngươi mới trở về hay không, ngươi có biết là bởi vì ngươi tới muộn ba phút mà sau đó ta và ngươi sẽ cùng nhau bị tông môn trách phạt hay không?"

"Mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"

Nghe được Lê Văn Uyên chất vấn, Sở Nguyên Phi lại thần sắc bình thản nói một câu như vậy, đồng thời cũng đưa một cái thần giới cho Lê Văn Uyên.

"Sở trưởng lão!"

"Ngươi cho rằng mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh là có thể lắng lại lửa giận trong lòng của ta hay sao?"

"Ta cho ngươi biết, không thể!"

"Muốn lắng lại lửa giận của ta, nhất định phải để cho ta một mình chịu hết tất cả mọi trách phạt, nếu không thì ta không có mặt mũi để cầm tiền này!"

Nói xong, Lê Văn Uyên trực tiếp cầm lấy cái thần giới mà Sở Nguyên Phi đưa tới nhét vào trong ngực mình!

"Tốt tốt tốt!"

"Đến lúc đó trở lại tông môn, ta sẽ nhường toàn bộ hình phạt mà đáng lý ra ta phải nhận được cho ngươi, vậy được chưa!"

Nghe được Lê Văn Uyên nói như vậy, Sở Nguyên Phi cũng cười đáp lại, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Quá mẹ nó sướng rồi, đây chính là niềm vui của kẻ có tiền hay sao!"

...

Chương 1047 - Ai chọc ta tức giận? Ngươi còn có mặt mũi hỏi ra những lời này hay sao? (2)

"Chư vị!"

"Ta là trưởng lão Tinh Túc Tông Sở Nguyên Phi!"

"Bây giờ ta tuyên bố khảo hạch nhập tông chính thức bắt đầu!"

Theo Sở Nguyên Phi vừa nói dứt câu, người tới tham gia khảo hạch lập tức chia nhau đi đến tám cái lôi đài xung quanh.

Thực chiến!

Bên trong tám cái lôi đài, trên mỗi sàn đấu đều có một đệ tử nội môn của Tinh Túc Tông, bọn họ sẽ áp chế tu vi, tiến hành chiến đấu với người tham gia khảo hạch có thực lực khác nhau, trong lúc chiến đấu, bọn họ sẽ hiểu được tất cả các phương diện của người tham dự khảo hạch, cuối cùng sẽ báo cáo lại tình huống mà mình tìm hiểu được cho hai người Sở Nguyên Phi và Lê Văn Uyên, sau đó hai người bọn họ sẽ đưa ra quyết định cuối cùng!

Đương nhiên, hai người Sở Nguyên Phi và Lê Văn Uyên cũng sẽ liên tục chú ý đến tình huống ở trên tám cái lôi đài!

"Ồ!"

"Tại sao ta lại cảm thấy người ở trên lôi đài số tám có chút quen thuộc?"

Ngồi trên Quan Chiến Đài, Lê Văn Uyên nhanh chóng chú ý tới Hoắc Sơn ở trên lôi đài số tám.

"Ngọa tào!"

"Tên kia không phải là siêu cấp vô địch đại phế vật Hoắc Sơn hay sao!"

Sau khi rốt cuộc Lê Văn Uyên nhớ tới đối phương là ai thì trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ kinh hô lên.

? ? ?

Thần mẹ nó siêu cấp vô địch đại phế vật?

Mặc dù sự thật đúng là hắn là một tên phế vật tu luyện nhưng cũng không cần phải cho hắn một cái danh hiệu trâu bò như vậy chứ?

Như vậy chứng tỏ là ngươi rất là xem thường hắn!

Sở Nguyên Phi đang ngồi bên cạnh nghe được tiếng kinh hô này thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình.

"Lê trưởng lão!"

"Ta hi vọng ngươi có thể chú ý lời nói của mình một chút!"

"Hoắc Sơn đó là người của ta, hơn nữa là do ta kêu hắn tới đây tham dự khảo hạch nhập tông, hắn làm như vậy là chỉ để cho có hình thức sau đó chắc chắn ta phải thu hắn vào trong tông môn!"

"Cho nên những lời giống như ngươi vừa mới nói ta không muốn nghe được lần thứ hai!"

Sau đó, trên mặt Sở Nguyên Phi lộ ra vẻ nghiêm túc quay qua nhìn Lê Văn Uyên lên tiếng cảnh cáo.

"Cái gì! ! !"

"Hắn là người của ngươi?"

"Sau đó ngươi còn muốn thu hắn vào tông môn?"

"Sở trưởng lão, có phải là ngươi điên rồi hay không, hắn là một siêu cấp phế..."

Ngay khi Lê Văn Uyên lộ ra vẻ khó có thể tin lên tiếng nói chưa được nửa câu thì Sở Nguyên Phi dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Lê Văn Uyên, sau đó lạnh lùng lên tiếng nói: "Nếu như người còn dám nói hắn một câu nào nữa thì ta lập tức liều mạng với ngươi, nếu như không tin thì ngươi cứ thử xem!"

………………………………….

"Tiểu Sở!"

"Đừng có nóng nảy như thế!"

"Phải biết chừng mực chứ!"

Đúng lúc này, Uông Uy dẫn theo Diệp Phong đi tới, sau đó, Diệp Phong quay qua nhìn Sở Nguyên Phi đang nổi giận nói một câu như vậy.

Hả?

Tiểu tử này là ai vậy, dám nói chuyện như vậy với Sở trưởng lão?

Còn nữa, có phải là tiểu tử thúi Uông Uy đó điên rồi hay không, hôm qua hắn tự mình chạy đi mất ta còn chưa có tính sổ với hắn mà bây giờ lại dám dẫn một thanh niên lạ lẫm đi vào trong Quan Chiến Đài?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lê Văn Uyên đang ngồi bên cạnh cũng tỏ vẻ giật mình, nhưng mà nghĩ đến Sở Nguyên Phi sẽ lập tức dạy dỗ hai tên tiểu quỷ không biết quy cũ này, khóe miệng của hắn lập tức nở một nụ cười trêu chọc!

"Diệp thiếu!"

"Ngài nói rất đúng!"

"Ta sẽ cố gắng khống chế sự nóng giận của mình!"

Nhưng những câu tiếp theo của Sở Nguyên Phi lại trực tiếp khiến cho Lê Văn Uyên đang ngồi bên cạnh nghe mà choáng váng.

"Diệp thiếu!"

"Đứng mệt không, mau ngồi ghế đi!"

Ngay sau đó, Sở Nguyên Phi lập tức dẫn Diệp Phong tới chủ vị Quan Chiến Đài, mà cảnh tượng này lại một lần nữa khiến cho Lê Văn Uyên nhìn mà choáng váng!

"Cái gì cũng không cần hỏi!"

"Năm mươi vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, hầu hạ vị đại gia này cho tốt, có vấn đề gì không?"

Sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho Diệp Phong xong, Sở Nguyên Phi dùng thần thức truyền âm hỏi thăm Lê Văn Uyên, đối với người có được khoản tiền lớn ba trăm triệu như Sở Nguyên Phi thì tốn mười vạn, năm mươi vạn, hắn hoàn toàn không để ý, mà hắn chỉ để ý đến một chuyện đó chính là hầu hạ cho tốt hai vị đại gia là Diệp Phong và Hoắc Sơn!

? ? ?

Điên rồi hả!

Vừa mới cho mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, bây giờ lại cho năm mươi vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!

Tại sao cái tên Sở Nguyên Phi này lại bỗng nhiên trở nên có tiền nhiều như vậy?

Nghe được Sở Nguyên Phi nói như vậy, Lê Văn Uyên bị kinh hãi thật sự, hắn không rõ Sở Nguyên Phi chỉ biến mất một ngày, tại sao lại xảy ra thay đổi lớn như vậy!

"Không có vấn đề!"

"Nhưng mà ta muốn biết rốt cuộc Diệp thiếu này là ai?"

Cầm lấy thần giới mà Sở Nguyên Phi lặng lẽ đưa tới, Lê Văn Uyên trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.

"Lê trưởng lão!"

"Vị Diệp thiếu này có thân phận cực kì kinh khủng!"

"Cho nên ta không thể nói thân phận thật sự của hắn ra, nhưng mà ta có thể nhắc nhở ngươi một câu, đó chính là trong mắt Diệp thiếu thì toàn bộ Tinh Túc Tông đều giống như sâu kiến, chỉ cần hắn muốn thì có thể cho người trực tiếp xóa bỏ Tinh Túc Tông bất cứ lúc nào!"

"Có thể ngươi sẽ không tin nhưng mà đây chính là sự thật!"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm mình, Sở Nguyên Phi trưng vẻ mặt thành thật ra giải thích rõ cho hắn biết.

"Sở trưởng lão!"

"Ngươi là người duy nhất chưa từng nói láo với ta trong số những người mà ta quen biết!"

"Cho nên, ta tin ngươi!"

"Dù cho chuyện này có chút khiến cho người ta khó mà tin nổi!"

Mà hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Sở Nguyên Phi là Lê Văn Uyên lại tin tưởng những gì mà hắn nói!

"Diệp thiếu!"

"Có cần xoa vai hay không?"

"Nếu không thì ta bóp chân?"

Không lâu sau, Lê Văn Uyên đã đi đến trước mặt Diệp Phong, sau đó trên mặt lộ ra vẻ cung kính lên tiếng hỏi thăm, dù sao không cần biết thân phận của Diệp Phong là thật hay là giả nhưng mà hắn đã nhận tiền của người khác thì đương nhiên là phải giữ chữ tín!

Chương 1048 - Làm gì đó, tại sao các người đều hối lộ ta?

"Không cần!"

"Ngươi bận thì ngươi cứ đi đi, để tiểu Sở qua với ta là được!"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm như vậy, Diệp Phong trực tiếp cự tuyệt.

...

"Diệp thiếu!"

"Hình như Hoắc cung đã sử dụng năng lực tiền giấy!"

"Hơn nữa hình như hắn còn vận dụng năng lực tiền giấy một cách rất là đột nhiên!"

"Nếu không thì tên đệ tử nội môn đang thực chiến với hắn sẽ không có nhường đến trình độ này!"

Chú ý tới tên đệ tử nội môn ở trên lôi đài số tám bắt đầu bị Hoắc Sơn đè đầu đánh, Sở Nguyên Phi cũng cười nói ra phỏng đoán của mình.

"Năng lực tiền giấy chính là mạnh mẽ như vậy!"

"Ta nên dạy cho hắn năng lực này sớm hơn một chút mới đúng!"

"Dù sao sau khi học được năng lực tiền giấy này thì cho dù hắn là một tên cung chủ củi mục thì cũng có thể đi ngang ở thần giới!"

Nghe được Sở Nguyên Phi nói như vậy, Diệp Phong cũng cười đáp lại một câu.

Hả?

Cho dù không có năng lực tiền giấy thì Hoắc cung chủ cũng là tồn tại có thể đi ngang ở thần giới!

Dù sao dưới chân của hắn giẫm lên trên Thiên Đạo kiếp vân đó!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Nguyên Phi cũng cười cười, nhưng trong lúc nhất thời hắn lại không biết nên tiếp lời như thế nào.

Một bên khác!

"Uông Uy!"

"Tiểu tử ngươi còn dám trở về?"

"Nói, hôm qua là ai cho ngươi can đảm dám bỏ bê công việc tự mình chạy đi mất!"

"Nếu như ngươi không nói thì đừng có trách ta báo cáo chuyện này lại cho tông môn!"

Không thể nào phát tiết lửa giận lên trên người hai người Diệp Phong và Sở Nguyên Phi, Lê Văn Uyên trực tiếp khóa chặt mục tiêu là Uông Uy.

"Năm mươi vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"

Nghe được Lê Văn Uyên chất vấn, Uông Uy lại thần sắc bình thản nói một câu như vậy, dù sao bây giờ hắn cũng có được khoản tiền lớn một trăm triệu, em cũng muốn cảm nhận được một chút niềm vui sướng của kẻ có tiền!

? ? ?

Tình huống như thế nào?

Mẹ nó tình huống này là tình huống như thế nào!

Tại sao bây giờ a miêu a cẩu gì cũng có thể đến đây hối lộ ta rồi?

Mà nghe được Uông Uy nói ra một câu quen thuộc như vậy, Lê Văn Uyên trực tiếp bối rối, Sở Nguyên Phi bỗng nhiên có tiền, hắn còn có thể hiểu được, dù sao đối phương cũng là trưởng lão, tự thân có tu vi mạnh mẽ!

Nhưng Uông Uy chỉ là một người có tiềm lực được tông môn trọng điểm bồi dưỡng mà thôi, sao cũng bỗng nhiên trở nên có tiền như vậy?

Hắn không hiểu, bây giờ hắn rất là mộng bức!

"Uông Uy!"

"Ngươi nói như vậy là có ý gì?"

Sau khi tỉnh táo lại, Lê Văn Uyên lập tức nhìn chằm chằm vào Uông Uy hỏi một câu như vậy.

"Lê trưởng lão!"

"Chính là ý mà ngươi hiểu đó!"

"Nếu như ngươi không muốn thì thôi đi!"

"Cùng lắm thì ta tìm những trưởng lão khác hỗ trợ cũng được, dù sao ta cũng chỉ phạm mấy cái lỗi vặt mà thôi, cũng không phải là chuyện lớn lao gì!"

Nghe được Lê Văn Uyên tra hỏi mình như vậy, Uông Uy cũng nắm chắc thắng lợi trong tay lên tiếng nói.

"Tiểu Uông!"

"Ngươi nói như vậy thì quá khách sáo rồi!"

"Dù sao chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta, nếu ta không giúp ngươi thì ai sẽ giúp ngươi đây!"

"Ngươi yên tâm đi, sau này trong tông môn, ta bảo kê ngươi!"

Cười cầm lấy thần giới mà Uông Uy đưa tới, Lê Văn Uyên trực tiếp vỗ ngực bảo đảm.

"Mẹ nó!"

"Sống mấy ngàn năm, cuối cùng ta vẫn trở thành nô lệ của đồng tiền!"

"Nếu như có thể sống lại một đời, ta hi vọng là thời khắc này có thể đến sớm hơn một chút, đừng để ta đợi thêm mấy ngàn năm!"

Nhìn ba cái thần giới trong tay, Lê Văn Uyên cũng nở một nụ cười ngây ngô tự lẩm bẩm, dù sao chỉ mới một lát thôi mà hắn đã mơ mơ hồ hồ nhận được một trăm mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, nếu đổi lại là bất kỳ người nào thì cũng đều cảm thấy giống như là mình đang nằm mơ!

Sau đó!

Bưng trà đổ nước, bóp vai bóp chân!

Lê Văn Uyên giống như một hạ nhân, không ngừng đi qua đi lại giữa ba người Diệp Phong, Sở Nguyên Phi và Uông Uy, hắn muốn chứng minh là bọn họ tiêu tiền tuyệt đối đáng giá!

Về phần mặt mũi của người làm trưởng lão như hắn, so với tiền tài thì chẳng đáng là cái gì cả!

"Tiểu Long là tình huống như thế nào?"

"Cho dù là nhường thì cũng đã nhường đến mức quá đáng rồi đó!"

Mặc dù Lê Văn Uyên vẫn luôn đi qua đi lại giữa ba người Diệp Phong, Sở Nguyên Phi và Uông Uy nhưng mà thỉnh thoảng hắn cũng sẽ chú ý tình huống ở trên lôi đài số tám một chút, khi hắn chú ý tới tên củi mục Hoắc Sơn lại đè đầu Tiểu Long đánh thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình.

Một bên khác!

"Khảo hạch vẫn còn đang tiếp tục!"

"Vậy bây giờ ta kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay trước đi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong lập tức kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù *10000000

Ngự Lôi Phù: Một loại phù lục mạnh mẽ, sau khi sử dụng thì có thể khống chế một đạo lôi điện kinh khủng sau đó công kích bất kỳ một mục tiêu nào, thời gian khống chế là năm canh giờ, nếu như trong vòng năm canh giờ mà vẫn không có sử dụng lôi điện bị khống chế thì lôi điện sẽ tự động tiêu tán!

"Ồ!

"Cái đồ chơi này có chút thú vị nè!"

"Nếu như dùng để đánh chuột đất thì chẳng phải là có thể đánh rất chuẩn xác hay sao?"

Sau khi kiểm tra xong tình huống của sản phẩm bại gia hôm nay, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ ra một ý tưởng phá của.

"Sở trưởng lão!"

"Ta muốn hỏi ngươi một chút chuyện!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Sở Nguyên Phi đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.

Hả?

Sau câu nói này nghe lại quen thuộc như vậy?

Nghe được câu nói quen thuộc này, Sở Nguyên Phi cũng sững sờ, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp đưa mắt nhìn về phía Hoắc Sơn trên lôi đài số tám.

"Hoắc cung chủ!"

"Hình như Diệp thiếu lại muốn phá của nữa rồi!"

"Mà hình như ta phải làm thay công việc của ngươi!"

Chương 1049 - Không được, ta không thể bị tiền tài làm choáng váng đầu óc được!

Nghĩ đến đây, Sở Nguyên Phi cũng cười khổ lắc đầu một cái, sau đó trên mặt lộ ra vẻ bất an nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, ngài muốn hỏi gì đó?"

"Ta muốn chơi trò chơi nhỏ đánh chuột đất!"

"Không biết xung quanh đây có chỗ nào thích hợp để chơi trò chơi nhỏ này hay không?"

Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi thăm như vậy, Diệp Phong trực tiếp nói ra ý nghĩ của mình, sau đó nói sơ lược về quy tắc chơi của trò chơi nhỏ đánh chuột đất cho hắn biết, chỉ là hắn không có nói muốn dùng cái gì để đánh!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi hỏi đúng rồi đó, đúng là có một chỗ rất thích hợp để chơi trò chơi nhỏ đánh chuột đất này!"

"Chỉ là chỗ đó quá hung hiểm, nếu như chúng ta đi đến đó thì rất có thể sẽ chết ở bên trong đó!"

Nghe Diệp Phong nói xong, Sở Nguyên Phi trực tiếp đáp lại.

"Sở trưởng lão! ! !"

"Cái chỗ mà ngươi nói không phải là Thần Táng Cốc đó chứ?"

Lê Văn Uyên đang ngồi bên cạnh nghe đến đây thì biểu cảm trên mặt như đoán được cái gì sau đó trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ quay qua nhìn Sở Nguyên Phi hô to lên.

"Không sai!"

"Chỗ mà ta nói chính là Thần Táng Cốc!"

"Dù nó là một trong số Thập Đại Hung Địa ở thần giới nhưng chỉ cần Diệp thiếu muốn đi đến đó thì ta sẽ đi theo Diệp thiếu!"

Nghe được tiếng kinh hô của Lê Văn Uyên vang lên bên cạnh, Sở Nguyên Phi lại thần sắc bình thản đáp lại một câu, dù sao ngay cả Thiên Đạo kiếp vân cũng không dám trêu chọc Diệp Phong, như vậy chỉ một cái hung địa thôi lẽ nào còn có thể uy hiếp được Diệp Phong?

"Làm bậy làm bạ!"

"Quả thực là làm bậy làm bạ!"

"Thần Táng Cốc là một trong số Thập Đại Hung Địa ở thần giới, cho dù là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đi vào cũng là cửu tử nhất sinh!"

"Cho nên ngươi làm như vậy không phải là đang giúp Diệp thiếu tìm chỗ để chơi mà là đang tìm một chỗ để chôn Diệp thiếu thì đúng hơn!"

Nhìn thấy Sở Nguyên Phi thừa nhận, Lê Văn Uyên trực tiếp nói thẳng ra tình huống, mà nói như vậy nhìn như là đang nói với Sở Nguyên Phi nhưng thật ra là đang nói với Diệp Phong, mục đích của hắn chính là để cho Diệp Phong bỏ cái ý tưởng này đi!

Dù sao nếu như đi vào trong đó thật thì rất có khả năng sẽ không thể đi ra nữa!

"Thần Táng Cốc?"

"Một trong số Thập Đại Hung Địa ở thần giới?"

"Chỗ chơi vui như vậy chúng ta nhất định phải đi một lần cho biết!"

Nhưng mà Diệp Phong lại hoàn toàn không thèm để ý đến lời nhắc nhở của Lê Văn Uyên, ngược lại trên mặt còn lộ ra vẻ hưng phấn trực tiếp đưa ra quyết định.

? ? ?

Rốt cuộc ngươi có nghe ta nói hay không hả!

Ta đã nhắc nhở rõ ràng như vậy rồi mà ngươi còn muốn đi nữa?

Hóa ra nãy giờ ta nhắc nhở chỉ là làm điều thừa đúng không?

Nghe được Diệp Phong trực tiếp đưa ra quyết định như vậy, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Lê Văn Uyên như không thể tin vào tai của mình.

"Diệp thiếu!"

"Ngươi muốn đi thì ta chắc chắn sẽ đi theo!"

"Diệp thiếu!"

"Ta cũng đi theo ngài đến đó!"

Ngay sau đó, hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy cũng nói ra quyết định của mình.

"Các ngươi muốn đi chịu chết là quyền tự do của các ngươi ta cũng không ngăn cản!"

"Nhưng ta tuyệt đối sẽ không đi theo các ngươi cùng chết!"

Nghe được hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy làm ra quyết định này, Lê Văn Uyên cũng tỏ vẻ giật mình, nhưng nghĩ tới sự kinh khủng của Thần Táng Cốc, hắn cũng đưa ra quyết định của mình!

"Lê trưởng lão!"

"Nếu như ngươi không muốn đi thì thôi đi!"

Nghe được Lê Văn Uyên đưa ra quyết định như thế, Diệp Phong cũng cười đáp lại một câu, sau đó nhìn về phía hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy lên tiếng nói ra: "Yên tâm, ta sẽ không để cho hai người các ngươi làm việc không công, công tác phí sẽ là một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh đi, chỉ cần các ngươi có thể giúp ta hoàn thành cái trò chơi nhỏ này thì công tác phí một trăm triệu lập tức đến trong tay các ngươi!"

Hả?

Công tác phí?

Một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh?

Lê Văn Uyên đang ngồi bên cạnh nghe nói như vậy thì cả người trực tiếp choáng váng!

"Không được!"

"Ta không thể bị tiền tài làm choáng váng đầu óc được!"

"Dù sao đó chính là Thần Táng Cốc, một trong số Thập Đại Hung Địa ở thần giới, đừng nói là cho công tác phí một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh, cho dù cho một trăm ức thì ngươi cũng phải còn mạng mới xài được!"

Trong lúc trong lòng vừa có chút dao động thì Lê Văn Uyên đột nhiên tỉnh ngộ lại, sau đó bắt đầu tự mình khuyên mình.

"Diệp thiếu!"

"Chơi thì chơi, nháo thì nháo!"

"Nhưng có lẽ bản chất của cái trò chơi nhỏ này vẫn là phá của có đúng hay không!"

"Không biết trong cái trò chơi nhỏ này thì chúng ta phải lãng phí cái gì?"

Mà lúc này, trên mặt Sở Nguyên Phi lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Ngự Lôi Phù!"

"Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù!"

"Chờ đến khi đến Thần Táng Cốc, các ngươi hãy dùng cái Ngự Lôi Phù này để hoàn thành trò chơi nhỏ đánh chuột đất!"

Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi mình như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.

Hả?

Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù?

Đó chẳng phải là mỗi một tấm Ngự Lôi Phù có khả năng khống chế lôi điện đều có uy lực kinh khủng tương đương với một kích toàn lực của cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?

Nghe được Diệp Phong giải thích, cho dù là Sở Nguyên Phi, Uông Uy hay là Lê Văn Uyên đang ngồi ở bên cạnh trên mặt đều lộ ra vẻ giật mình.

"Diệp thiếu!"

"Ta muốn hỏi một vấn đề cuối cùng!"

"Chính là loại Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù này, ngài muốn lãng phí bao nhiêu tấm vậy?"

Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt Sở Nguyên Phi lộ vẻ bất an hỏi thăm.

"Không nhiều!"

"Chỉ một ngàn vạn tấm!"

"Đối với các ngươi mà nói thì chuyện này cũng không tính là chuyện khó đúng không!"

Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng cười giải thích.

? ? ?

Không nhiều?

Chỉ một ngàn vạn tấm?

………………………………………

Chương 1050 - Ta cảm thấy Diệp thiếu là đang cố ý nhằm vào ta nhưng ta không có chứng cứ!

Đây chính là Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù đó, cho dù là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì sợ là cũng sẽ xem nó như là át chủ bài áp đáy hòm, kết quả bảo vật cấp bậc như thế này ngươi vừa ra tay chính là một ngàn vạn tấm?

Hơn nữa ngươi có biết là nếu như dựa vào một ngàn vạn tấm Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù này thì cho dù là một tên phế nhân cũng mẹ nó có thể đi ngang ở thần giới hay không, cho dù là thế lực cấp độ bá chủ nhìn thấy cũng sẽ núp xa xa!

"Diệp thiếu!"

"Ngự Lôi Phù cấp bậc này đúng là một thứ đồ chơi hay!"

"Lãng phí hết chúng nó có phải là có chút lãng phí rồi hay không?"

"Nếu không chúng ta giảm bớt số lượng, chỉ lãng phí năm trăm vạn tấm có được hay không, dù sao ta cảm giác cho dù chỉ là năm trăm vạn tấm Ngự Lôi Phù thì cũng có thể sang bằng Thần Táng Cốc!"

Sau khi tỉnh táo lại, Sở Nguyên Phi trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng khuyên bảo.

"Sở trưởng lão!"

"Những phù lục rác rưởi này ở trong mắt của các ngươi thì có thể nói là bảo bối nhưng trong mắt của ta thì chính là rác rưởi!"

"Cho nên lãng phí hết đi, nếu không giữ lại thì cũng chỉ làm giấy vệ sinh mà thôi!"

Nghe được Sở Nguyên Phi thuyết phục, Diệp Phong trực tiếp bày tỏ thái độ của mình.

"Diệp thiếu!"

"Nếu như ngươi đã nói như vậy thì chúng ta cứ làm theo ngươi là được!"

"Đến lúc đó chắc chắn hai người ta và Uông Uy sẽ dựa vào một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù này hoàn thành hoàn mỹ trò chơi nhỏ đánh chuột đất!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Nguyên Phi lập tức trả lời.

? ? ?

Không chỉ có thể tùy ý sử dụng Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù!

Sau khi xong việc thì còn có thể nhận được công tác phí một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh?

Mẹ nó, cái này không phải là đi chịu chết, cái này phải nói là đi chơi mới đúng!

Sau khi Lê Văn Uyên đang ngồi bên cạnh hiểu rõ được những tình huống này thì trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ hối hận, nếu như biết trước sẽ là tình huống như thế thì lúc nãy hắn sẽ không từ chối!

"Chờ một chút!"

"Bọn họ còn muốn sang bằng Thần Táng Cốc, nếu như chuyện này truyền ra thì không chỉ sẽ khiến cho toàn bộ thần giới khiếp sợ mà tên của hai người bọn họ cũng sẽ bị người đời biết được, có thể nói đây là một cơ hội tuyệt hảo để có thể ghi danh sử sách!"

Nghĩ đến đây, Lê Văn Uyên cũng cắn răng, sau đó trên môi nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, có thể để cho ta tham gia vào trong trò chơi nhỏ đánh chuột đất này hay không?"

"Ừm?"

"Không phải là lúc nãy ngươi nói là ngươi tuyệt đối sẽ không tham gia vào trò chơi nhỏ không khác gì là đi chịu chết này hay sao?"

"Sao bây giờ ngươi lại muốn tham gia rồi?"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng tỏ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi lại.

"Diệp thiếu!"

"Thật ra thì lúc nãy là do ta vẫn chưa suy tính kỹ!"

"Nhưng bây giờ ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ta tuyệt đối sẽ không thay đổi quyết định nữa đâu!"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, trên mặt Lê Văn Uyên cũng lộ vẻ xấu hổ, sau đó giải thích rõ.

"Được!"

"Nếu như ngươi muốn tham gia thì hãy nộp phí báo danh đi!"

Nghe được Lê Văn Uyên nói như vậy, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa, sau đó trực tiếp lên tiếng nói.

Hả?

Phí báo danh là cái quỷ gì?

Không phải tham gia trò chơi nhỏ có công tác phí hay sao, sao bây giờ lại có thêm một cái phí báo danh nữa?

Lê Văn Uyên nghe đến đây thì trên mặt cũng toát ra vẻ mộng bức, sau đó quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, phí báo danh là có ý gì?"

"Lê trưởng lão!"

"Lần này trò chơi nhỏ đánh chuột đất dùng đạo cụ là Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù, không nói khoa trương một chút nào, nếu như không phải lần này ngươi gặp may bắt được cơ hội này thì sợ là đời này ngươi cũng chưa chắc có thể có được một tấm chớ nói chi là có thể tùy ý sử dụng!"

"Dưới tình huống này, ta thu chút phí báo danh cũng không có vấn đề gì chứ!"

"Dù sao đến lúc đó ngươi sẽ hưởng thụ được cảm giác vui sướng khi sử dụng loại phù lục đỉnh cấp này, cho dù sau này ngươi muốn khoác lác với người khác thì cũng có vốn liếng để khoác lác!"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.

"Diệp thiếu!"

"Theo lẽ thường thì là như thế!"

"Nhưng mới nãy ngươi cũng không có nói tới chuyện phí báo danh mà!"

Nghe được Diệp Phong giải thích, Lê Văn Uyên lại hỏi ra nghi vấn trong lòng của mình.

"Đúng đó!"

"Bởi vì vừa nãy là do ta chủ động mời các ngươi, cho nên các ngươi không cần phải bỏ phí báo danh ra, nhưng ngươi vừa mới từ chối ta!"

Nghe được Lê Văn Uyên nói như vậy, Diệp Phong nở một nụ cười giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Ngươi xác định đây là quy tắc vốn có của trò chơi nhỏ!

Mà không phải là đang cố ý chơi ta?

Nghe Diệp Phong giải thích xong, trong mắt Lê Văn Uyên cũng hiện lên vẻ hoài nghi, sau đó lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, vậy phí báo danh là bao nhiêu, còn nữa, sau khi trò chơi nhỏ kết thúc thì ta có thể nhận được công tác phí hay không?"

"Phí báo danh không nhiều, một trăm mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh là được!"

"Về phần công tác phí, bọn họ có, nhưng ngươi không có, bởi vì trước đó ngươi từ chối lời mời của ta, chỉ có những người đồng ý lời mời của ta thì mới có thể nhận được công tác phí một trăm triệu khối cực phẩm Thần Linh Tinh công tác phí!"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm, Diệp Phong lại giải thích lần nữa.

Hả?

Phí báo danh, bọn họ không có, ta có!

Công tác phí, bọn họ có, ta không có!

Ngươi xác định đây không phải là đang cố ý nhằm vào ta?

Còn nữa, ta vừa mới lấy được một trăm mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh từ trong tay của hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy, sau đó phí báo danh của ngươi cũng là số lượng này, ngươi xác định không phải cố ý?

Chương 1051 - Ta cảm thấy Diệp thiếu là đang cố ý nhằm vào ta nhưng ta không có chứng cứ! (2)

Nghe Diệp Phong xong, sau đó Lê Văn Uyên cả người đều muốn điên rồi, hắn cảm thấy Diệp Phong đang nhằm vào hắn nhưng mà hắn không có chứng cứ!

"Làm sao bây giờ?"

"Có nên nộp phí báo danh đắc đỏ này hay không?"

"Nộp, trong lòng ta đau đớn hơn nữa còn không có công tác phí!"

"Không nộp, ta lại không muốn bỏ qua cơ hội có thể dương danh thần giới này, thật là tốt xoắn, tại sao trước đó ta lại từ chối nhanh như vậy chứ, tại sao không thể chờ Diệp thiếu nói xong tất cả tình huống rồi mới quyết định!"

Lúc này, Lê Văn Uyên cũng rơi vào bên trong xoắn xuýt, hắn cũng không có để ý lắm chuyện có thể tùy ý sử dụng Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù, hắn chỉ để ý là dựa vào một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù quét ngang Thần Táng Cốc, sau đó để cho mình dương danh thần giới!

Một lát sau!

"Diệp thiếu!"

"Phí báo danh này, ta nộp!"

Do dự hồi lâu, Lê Văn Uyên vẫn quyết định nộp phí báo danh, sau đó lấy được cơ hội dương danh thần giới này!

"Được!"

"Nếu như ngươi đã nộp phí báo danh thì đến lúc đó có thể tham dự vào trò chơi nhỏ đánh chuột đất này!"

Nhìn thấy Lê Văn Uyên lưu luyến không rời đưa một cái thần giới tới, Diệp Phong cũng cười nói một câu, sau đó nhanh chóng cầm lấy thần giới mà đối phương đưa tới.

"Diệp thiếu!"

"Sở trưởng lão!"

"Uông Uy huynh!"

"Ta không phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cục dựa vào thực lực chân thật thông qua được khảo hạch nhập tông!"

Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy đắc ý của Hoắc Sơn cũng vang lên bên cạnh.

? ? ?

Dựa vào thực lực chân thật thông qua được khảo hạch nhập tông?

Lẽ nào ngươi cho là chúng ta mù hay sao?

Nghe được Hoắc Sơn nói chuyện không biết xấu hổ như vậy, trong nháy mắt mặt Lê Văn Uyên treo đầy hắc tuyến, sau đó gọi tên đệ tử nội môn tên là Tiểu Long đang đứng bên cạnh Hoắc Sơn đó tới.

"Tiểu Long!"

"Nói xem, tại sao trong khảo hạch thực chiến ngươi lại nhường Hoắc Sơn đó?"

"Không đúng, những thao tác mà ngươi làm không phải là nhường, phải nói là nhắm mắt làm ngơ mới đúng!"

Đi đến một bên, Lê Văn Uyên mặt lộ vẻ uy nghiêm nhìn về phía Tiểu Long lên tiếng chất vấn.

"Lê trưởng lão!"

"Ta cũng không muốn!"

"Nhưng hắn cho thật sự nhiều lắm!"

Nghe được Lê Văn Uyên chất vấn, Tiểu Long cũng thần sắc hốt hoảng giải thích rõ cho hắn biết.

"Ừm?"

"Cho nhiều lắm?"

"Vậy ngươi nói một chút xem hắn cho ngươi bao nhiêu, không được phép giấu diếm!"

Nghe được Tiểu Long nói như vậy, Lê Văn Uyên cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.

"Năm trăm vạn!"

"Ròng rã năm trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"

"Lê trưởng lão, nói một câu không dễ nghe, cả đời ta cũng không thể nào kiếm được nhiều cực phẩm Thần Linh Tinh như vậy, cho nên ta thật sự không thể nào từ chối được!"

Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm như vậy, Tiểu Long lập tức trả lời.

………………………………..

"Cái gì! ! !"

"Mẹ nó ngươi chỉ giả thi đấu mà có thể nhận được năm trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh?"

Biết được Tiểu Long lại nhận được năm trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, Lê Văn Uyên trực tiếp trợn tròn con ngươi thấp giọng kinh hô lên!

"Mẹ nó!"

"Tiểu Long nhường thì có thể dễ dàng nhận được năm trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"

"Mà ta ở đây bưng trà đổ nước, vò vai đấm chân, trở lại cung môn còn phải giúp hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy gánh chịu sự trừng phạt mà bọn họ vốn phải chịu, mà làm như vậy mẹ nó ta chỉ mới nhận được một trăm mười vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, kết quả là mẹ nó lúc nãy ta còn xem nó như là phí báo danh đưa ngược lại, ta như vậy có phải là quá thê thảm rồi hay không!"

Nghĩ đến tất cả những gì mà mình đã gặp được, lại nghĩ tới Tiểu Long nhẹ nhõm cầm được năm trăm vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh, so sánh một cái, trong nháy mắt Lê Văn Uyên lập tức cảm thấy khó chịu, hơn nữa còn là khó chịu đến tê tâm liệt phế!

"Không được!"

"Té ngã từ chỗ nào thì phải nắm tay người khác đứng lên từ chỗ đó!"

Nghĩ đến đây, Lê Văn Uyên trực tiếp quay qua nhìn Tiểu Long.

"Lê trưởng lão!"

"Có phải là ngươi muốn cướp lợi ích mà ta nhận được đúng không?"

"Hoắc Sơn huynh nói nếu như ngươi dám cướp lợi ích của ta thì hắn sẽ nói Diệp thiếu chơi ngươi!"

Nhìn thấy Lê Văn Uyên dùng ánh mắt hoàn toàn không có ý tốt nhìn về phía mình, Tiểu Long cũng nhận ra được cái gì sau đó trực tiếp nhìn về phía Lê Văn Uyên lên tiếng nhắc nhở.

Hả?

Nếu như ta cướp đoạt lợi ích của ngươi thì Hoắc Sơn đó sẽ nói Diệp thiếu chơi ta?

Vậy Diệp thiếu sẽ dùng cái gì chơi ta?

Nghe được Tiểu Long nhắc nhở, Lê Văn Uyên bỗng nhiên nghĩ tới một ngàn vạn tấm Cửu Phẩm Cửu Giai Ngự Lôi Phù đó, sau đó toàn thân đột nhiên run rẩy, trong mắt cũng toát ra vẻ sợ hãi!

"Ha ha ha!"

"Tiểu Long, ngươi đang nói gì đó!"

"Ta thân là trưởng lão, lẽ nào ta sẽ ham chút tiền tài này của ngươi hay sao?"

Sau đó, Lê Văn Uyên nở một nụ cười to lên tiếng giải thích.

"Tiểu Lê!"

"Tới, giúp ta rót chén trà, thuận tiện giúp ta xoa xoa vai!"

Đúng lúc này, giọng nói của Hoắc Sơn vang lên bên cạnh.

Hả?

Tiểu Lê?

Mẹ nó, ngươi chỉ là một tên củi mục mà cũng dám kêu ta là Tiểu Lê?

Là ngươi nhẹ nhàng hay là do ta đã không cầm đao nổi nữa?

Nhìn thấy Hoắc Sơn cũng dám gọi mình như thế, sắc mặt Lê Văn Uyên cũng trở nên khó coi sau đó trực tiếp đi thẳng tới chỗ Hoắc Sơn.

"Hoắc Sơn!"

"Mặc dù ta không biết trong thời gian một trăm năm này ngươi đã trải qua những gì!"

"Nhưng ta muốn nói cho ngươi biết là trong mắt của ta ngươi vẫn là một tên củi mục, muốn ta bưng trà đổ nước vò vai đấm chân cho ngươi là chuyện không thể nào xảy ra được!"

Đi đến trước mặt Hoắc Sơn, Lê Văn Uyên mặt lộ vẻ khinh thường lên tiếng nói.

"Hoắc đại nhân!"

"Ta tới pha trà cho ngươi!"

"Hoắc đại nhân!"

"Ta tới vò vai cho ngươi!"

Nhưng mà hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy đang đứng bên cạnh nhìn thấy tình huống này thì trực tiếp đứng dậy hô.

"Không tệ!"

"Hai người các ngươi biểu hiện coi như không tệ, so với Tiểu Lê đó thì mạnh hơn nhiều lắm!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!