"Một hồi trực tiếp đến chỗ Diệp thiếu lĩnh công tác phí!"
Nhìn thấy hai người trực tiếp phối hợp với mình, Hoắc Sơn cũng nhấc chân lên vắt chéo chân sau đó cười lên tiếng nói.
"Một người một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"
Diệp Phong nghe được Hoắc Sơn nói như vậy thì cũng ngầm hiểu, trực tiếp đưa hai cái thần giới cho hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi.
? ? ?
Ta vừa mới bưng trà đổ nước, vò vai đấm chân, chỉ nhận được công tác phí mấy chục vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!
Mà hai người bọn họ chỉ tùy tiện động tay một cái thì một người một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh?
Nhìn thấy hai người kiếm được công tác phí một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh một cách dễ dàng như thế, lại nghĩ tới tình huống của mình, Lê Văn Uyên ủy khuất sắp khóc, không biết tại sao nhưng hắn cảm thấy hình như tất cả những người này đều đang nhắm vào hắn!
"Chờ một chút!"
"Mẹ nó, đó vốn là việc của ta, dựa vào cái gì mà để cho hai người đó cướp mất!"
Đúng lúc này, Lê Văn Uyên bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vội vàng hô lớn: "Hai người các ngươi mau dừng tay cho ta, đó là việc của ta!"
Một lát sau!
"Tiểu Lê!"
"Trăm năm trước, ngươi có bao giờ nghĩ tới là có một ngày ngươi sẽ bưng trà đổ nước vò vai đấm chân cho một tên củi mục như ta hay không?"
Nhìn Lê Văn Uyên bận bịu trước mặt mình, Hoắc Sơn cũng thần sắc ngoạn vị hỏi thăm, có thể nói, bây giờ tâm trạng của hắn đang thoải mái đến sắp phát nổ!
"Hoắc đại nhân!"
"Ngài đã hiểu lầm ta thật rồi!"
"Thật ra thì lúc đó ta đã nhìn ra được ngài tuyệt đối không phải là người bình thường, chắc chắn có một ngày sẽ nhất phi trùng thiên, cho nên lúc đó ta cố ý trào phúng ngài vì để cho ngài nhớ kỹ ta chỉ có như vậy thì ta mới có cơ hội có thể gặp lại ngài!"
Nghe được Hoắc Sơn trêu chọc, Lê Văn Uyên lại chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn.
? ? ?
Mẹ nó, còn có thể mở to mắt nói dối như vậy thì sao?
Lẽ nào ngươi nghĩ ta là thằng ngu hay sao?
Nghe được Lê Văn Uyên đưa ra lời giải thích khó mà tin được như vậy, trên mặt Hoắc Sơn trực tiếp treo đầy hắc tuyến, thậm chí khóe miệng đều co quắp, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương lại có thể nói nhảm như vậy!
"Hoắc đại nhân!"
"Ngài thấy ta phục vụ có được hay không?"
"Nếu có khâu nào có vấn đề thì ngài nhất định phải lập tức báo cho ta biết để ta sửa đổi!"
"Nếu không công tác phí một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh này ta không dám nhận!"
Sau đó, Lê Văn Uyên cười nói một câu như vậy.
"Ừm?"
"Cái gì một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh?"
"Ta nói công tác phí là một ngàn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!"
Nhìn thấy Lê Văn Uyên uyển chuyển nói ra chuyện công tác phí, Hoắc Sơn cũng âm thầm nở một nụ cười sau đó tỏ vẻ nghi ngờ hỏi ra một câu như vậy.
? ? ?
Ngươi vừa mới nói rõ ràng là một ngàn vạn khối cực phẩm Thần Linh Tinh!
Sao bây giờ chỉ mới trong chốc lát mà đã thiếu đi một chữ vạn rồi?
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Lê Văn Uyên trực tiếp mộng, sau đó vội vàng nhìn về phía hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi dò hỏi: "Các ngươi nói, Hoắc đại nhân vừa mới nói là bao nhiêu công tác phí?"
"Một ngàn khối cực phẩm Thần Linh Tinh đó!"
"Hoắc đại nhân nói một ngàn vạn khi nào?"
"Lê trưởng lão, có phải là ngươi đã nghe nhầm rồi hay không?"
Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm, hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi trực tiếp đáp lại.
"Các ngươi. . . các ngươi lại hợp tác với nhau chơi ta!"
Lúc này, rốt cục Lê Văn Uyên cũng kịp phản ứng lại, bị tức đến toàn thân run rẩy, hắn chỉ vào mấy người cả buổi cũng không nói nên lời!
"Không sai!"
"Lần này ta tới đây mục đích chính là để chơi ngươi!"
"Thế nào, không phục?"
Nhìn thấy rốt cục Lê Văn Uyên cũng kịp phản ứng lại, Hoắc Sơn cũng thần sắc ngoạn vị nhìn đối phương lên tiếng nói.
"Không phục!"
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Lê Văn Uyên cũng cực kỳ kiên cường lên tiếng đáp lại, nhưng mà thân thể lại rất thành thật quỳ xuống trước mặt Hoắc Sơn!
"Ngọa tào!"
"Chẳng lẽ đây chính là biểu hiện miệng rất là cứng nhưng thân thể lại rất là thành thật trong truyền thuyết hay sao?"
Diệp Phong đang đứng bên cạnh coi náo nhiệt thế cảnh này thì trên mà cũng lộ ra vẻ giật mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là Lê Văn Uyên này lại biết chơi như vậy!
"Ai!"
"Diệp thiếu, có chút không thú vị!"
"Vốn cho là hắn có thể kiên trì thêm một hồi nữa nhưng ta hoàn toàn không ngờ được là hắn lại nhận sai nhanh như vậy!"
"Nói thật, nhìn thấy hắn như vậy ta cũng không có hứng thú tiếp tục chơi hắn!"
Mà Hoắc Sơn thấy cảnh này thì cũng có chút tiếc nuối nói ra ý nghĩ của mình.
"Vậy tâm kết của ngươi..."
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Hết rồi!"
"Tâm kết này xem như giải, sau này sẽ không khiến cho ta bối rối nữa!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hoắc Sơn cũng cười trả lời.
"Đã như vậy!"
"Vậy chúng ta không nên lãng phí thời gian ở chỗ này nữa!"
"Trực tiếp đi Thần Táng Cốc chơi đi!"
Sau khi biết rõ được tình huống của Hoắc Sơn, Diệp Phong trực tiếp đưa ra một cái đề nghị.
"A!"
"Diệp thiếu, phải đi bây giờ sao?"
"Nhưng mà khảo hạch nhập tông còn chưa có kết thúc!"
"Nếu như ta và Lê trưởng lão đều đi, vậy ở đây sẽ không còn ai phụ trách!"
"Nếu như bị tông chủ biết được thì chắc chắn chúng ta sẽ bị trách phạt!"
Nghe được Diệp Phong nói ra đề nghị này, Sở Nguyên Phi cũng vội vàng nói rõ tình huống!
"Cũng đúng!"
"Nếu đều đi hết thì nơi này sẽ không còn ai phụ trách!"
"Nếu không, Lê trưởng lão ngươi ở lại đi?"
Nghe được Sở Nguyên Phi nói ra tình huống này, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Lê Văn Uyên lên tiếng hỏi thăm.
? ? ?
Ta ở lại?
Mẹ nó, ta đã nộp phí báo danh rồi mà bây giờ ngươi lại kêu ta ở lại đây?
Nghe được Diệp Phong hỏi mình như vậy, Lê Văn Uyên cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong khi dễ người mà có thể khi dễ đến loại trình độ này!
"Diệp thiếu!"
Chương 1053 - Lê trưởng lão, nếu không ngươi ở lại?
"Nếu cần một người phải ở lại thì hẳn phải là Sở trưởng lão mới đúng!"
"Dù sao ta đã nộp phí báo danh rồi!"
Sau khi tỉnh táo lại, Lê Văn Uyên quay qua nhìn Diệp Phong nói rõ tình huống này.
"Cái gì!"
"Ai cũng không cần phải ở lại đến lúc đó nếu như tông chủ của các ngươi trách phạt thì một mình ngươi sẽ chịu hết?"
Nghe được Lê Văn Uyên nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là kinh hô một tiếng, sau đó khẽ gật đầu nói ra: "Đã như vậy, vậy chúng ta lập tức lên đường đi, đi ra ngoài thành trước, sau đó ta sẽ cho người đưa chúng ta qua đó!"
? ? ?
Ai nói là sẽ một mình gánh chịu?
Ngươi nói như vậy không phải là mở to mắt nói dối hay sao?
Nghe được hắn nói như vậy, Lê Văn Uyên trực tiếp quay qua nhìn Diệp Phong, trên mặt lộ ra vẻ khó có thể tin!
"Lê trưởng lão!"
"Nhắc nhở ngươi một câu!"
"Lần này Hoắc đại nhân tới đây chủ yếu chính là để chơi ngươi mà bây giờ hắn đã chơi chán rồi, sau khi trò chơi nhỏ đó kết thúc thì rất có thể ngươi sẽ nhận được công tác phí!"
"Mà số lượng công tác phí Diệp thiếu cho, ngươi hiểu!"
Đúng lúc này, giọng nói của Sở Nguyên Phi vang lên trong đầu Lê Văn Uyên.
Người nói vô ý, người nghe hữu tâm!
Lê Văn Uyên trực tiếp chú ý tới một tin tức quan trọng ở trong những lời nói này, đó chính là Hoắc Sơn!
"Lần này Hoắc Sơn tới chính là đến chơi ta!"
"Cho nên bọn họ mới sẽ khi dễ ta như vậy!"
"Mà nếu như ta không muốn mình bị khi dễ nữa thì phải nịnh nọt hắn, hơn nữa còn phải bỏ hết tất cả mặt mũi xuống để nịnh nọt mới được, chỉ cần có thể nịnh đầu khán vui vẻ thì chắc chắn sẽ không có ai khi dễ ta thậm chí nói không chừng còn có thể nhận được lợi ích!"
Nghĩ đến đây, Hoắc Sơn cũng cắn răng, sau đó đưa ra một quyết định, đó chính là bỏ hết mặt mũi nịnh nọt!
"Diệp thiếu!"
"Chuyện nơi đây ta đã giao cho Tiểu Long toàn quyền phụ trách!"
"Chúng ta có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào!"
Sau khi sắp xếp xong chuyện ở đây, Sở Nguyên Phi quay qua nhìn Diệp Phong nói rõ tình huống.
"Tốt!"
"Vậy chúng ta lập tức ra khỏi thành, sau đó tiến về Thần Táng Cốc!"
Nói xong, Diệp Phong chuẩn bị dẫn theo mọi người lập tức rời khỏi Quan Chiến Đài!
"Hoắc đại nhân!"
"Ta cõng ngươi đi đi!"
Ngay lúc Hoắc Sơn chuẩn bị đuổi theo Diệp Phong, giọng nói của Lê Văn Uyên vang lên ở bên cạnh, ngay sau đó, không đợi Hoắc Sơn kịp phản ứng, Lê Văn Uyên đã đi thẳng tới trước người hắn, sau đó cõng hắn.
Mộng!
Bên cạnh, mấy người Diệp Phong, Uông Uy và Sở Nguyên Phi nhìn thấy cảnh này thì tất cả mọi người trên mặt đều lộ ra vẻ khó hiểu!
"Nhanh!
"Mau buông ta xuống!"
"Diệp thiếu còn tự mình đi đường, ta lại để cho ngươi cõng ta thì còn ra thể thống gì nữa!"
"Mẹ nó, ngươi làm như vậy không phải là đang chơi ta hay sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, Hoắc Sơn vội vàng hô to lên với Lê Văn Uyên, sau đó dùng ánh mắt vô tội quay qua nhìn Diệp Phong!
"Tốt!"
"Hắn muốn cõng ngươi, vậy để hắn cõng đi!"
Lúc này, nhìn thấy dáng vẻ nịnh nọt hiện rõ trên mặt Lê Văn Uyên, Diệp Phong như đã hiểu ra thứ gì sau đó nhìn về phía Hoắc Sơn cười lên tiếng nói.
Một lát sau!
"Ngọa tào!"
"Kiếm khách cụt một tay này là ai?"
"Chỉ là khí tức lơ đãng tỏa ra đã khiến cho ta cảm thấy ngạt thở, như vậy cũng quá là kinh khủng rồi!"
Đi ra ngoài thành, sau khi Lê Văn Uyên nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm đã chờ sẳn ở chỗ này thì trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi tự lẩm bẩm.
"Lê trưởng lão!"
"Đừng nói ta không có nhắc nhở ngươi!"
"Kiếm khách cụt một tay đó là tồn tại kinh khủng ngay cả Thiên Đạo kiếp vân cũng dám đâm, nếu như ngươi không muốn chết thì tuyệt đối đừng có trêu chọc hắn!"
Đúng lúc này, giọng nói của Sở Nguyên Phi cũng vang lên trong đầu Lê Văn Uyên.
? ? ?
Đâm Thiên Đạo kiếp vân?
Đang nói đùa với ta đúng không?
Ta thừa nhận hắn rất mạnh, nhưng hắn cũng không thể nào mạnh hơn Thiên Đạo kiếp vân!
Nghe được Sở Nguyên Phi nhắc nhở, Lê Văn Uyên lại tỏ vẻ không tin tưởng cho lắm, dù sao trong nhận thức của hắn thì Thiên Đạo kiếp vân không cho khiêu khích, hơn nữa là tồn tại tuyệt đối vô địch!
"Tiểu Kiếm!"
"Mở ra một khe hở không gian, đưa chúng ta đến Thần Táng Cốc!"
Đi tới trước mặt Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh.
Xoẹt!
Nghe được Diệp Phong mệnh lệnh, Diệp Tiểu Kiếm tiện tay vung ra một kiếm, sau đó, một cái vết nứt không gian cao năm mét, rộng ba mét xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.
"Ngọa tào! ! !"
"Xé rách không gian, cho dù là cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong cũng không thể tùy ý làm được như vậy!"
Thấy cảnh này, Lê Văn Uyên đang đứng bên cạnh cũng kinh hãi đến mức hai mắt trợn tròn, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin.
"Đi thôi!"
"Tiến về Thần Táng Cốc!"
Chào hỏi một tiếng, sau đó Diệp Phong là người đầu tiên đi vào bên trong vết nứt không gian.
Mà những người còn lại sau khi thấy hắn đi vào thì cũng theo sát phía sau, không lâu sao tất cả mọi người đều đi vào bên trong vết nứt không gian.
...
Thần Táng Cốc, bên ngoài!
Hắc vụ tràn ngập!
Cho dù là ban ngày, Thần Táng Cốc mang đến cho Diệp Phong một cảm giác âm trầm!
"Sở trưởng lão!"
"Cái Thần Táng Cốc này rốt cục đáng sợ như thế nào mà có thể được xưng là một trong số Thập Đại Hung Địa ở thần giới!"
Nhìn Thần Táng Cốc tràn ngập bí ẩn ở trước mắt, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Ở trong lòng đất của Thần Táng Cốc này có vô số đại quân khô lâu!"
"Những đại quân khô lâu này, độ cứng xương cốt có thể so với Luyện Thể Thần Đạo Giả, hơn nữa bọn họ không có tình cảm không có linh trí không có cảm giác đau đớn, bất kỳ sinh linh nào dám xông vào bên trong Thần Táng Cốc đều sẽ bị bọn họ vây giết cho đến chết, mà những người hoặc là Thần thú đã chết đó, nhục thân hủ hóa, hài cốt để lại sẽ trở thành một bộ phận của đại quân khô lâu!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Sở Nguyên Phi nói ra những tình huống mà mình biết.
…………………………………………….
Chương 1054 - Cái này không phải chơi, rõ ràng là muốn nhổ sạch tóc của ta!
"Nha!"
"Tại sao lại xuất hiện tình huống này?"
Nghe đến đây, Diệp Phong cũng toát ra vẻ ngạc nhiên, sau đó nhìn về phía Sở Nguyên Phi lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Sở dĩ hài cốt bên trong Thần Táng Cốc sẽ xảy ra dị biến như thế là có liên quan tới một lực lượng thần bí ở chỗ này!"
"Nhưng mà cỗ lực lượng thần bí này xuất hiện như thế nào thì không có ai biết được!"
"Mà bên trong Cửu Đại Hung Địa còn lại ở thần giới đều có lực lượng thần bí khác nhau, đây cũng là nguyên nhân thật sự tại sao mà mười chỗ này có thể trở thành hung địa!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Sở Nguyên Phi lập tức giải thích rõ cho hắn biết.
Hả?
Nghe được Sở Nguyên Phi giải thích, Diệp Phong không khỏi nghĩ đến tình huống của Huyết Sắc Sa Mạc.
Lúc trước, hắn dẫn theo Đoạn Phong, Triệu Cửu, Tôn Kha, Phi Thiên Trư Trư tiến vào Huyết Sắc Sa Mạc, sau đó thì có một lực lượng thần bí rơi vào trên người của bọn họ, ngoại trừ hắn, thực lực của những người còn lại đều bị áp chế, tối đa chỉ có thể phát huy ra bảy mươi phần trăm thực lực!
"Thú vị!"
"Không ngờ được là Thập Đại Hung Địa ở thần giới đều có chung một đặc điểm như vậy!"
Sau khi biết rõ được tình huống này, Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú.
"Đinh! Túc chủ, ngươi muốn biết tình huống của mười cỗ lực lượng thần bí này sao, ta có thể nói cho ngươi!"
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Không muốn!"
"Ban đầu ở Huyết Sắc Sa Mạc, ngươi muốn nói cho ta biết tình huống của lực lượng thần bí ở trong Huyết Sắc Sa Mạc, ta không có cho ngươi nói!"
"Bây giờ đương nhiên ta cũng sẽ không cho ngươi nói!"
"Ta cho ngươi biết, sau này ta sẽ đích thân vạch trần cái khăn che mặt bí ẩn của Thập Đại Hung Địa, không cần ngươi nói cho ta biết!"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp trả lời.
(Hệ thống: Mẹ nó! Ngươi lão Lục, lần trước không cho nói, bây giờ còn không cho nói, ngươi thật sự muốn tự mình để lộ bí mật của Thập Đại Hung Địa mà không phải là đang cố ý chơi ta sao?)
"Chư vị!"
"Thời gian eo hẹp nhiệm vụ nặng!"
"Trò chơi nhỏ đánh chuột đất phải tranh thủ bắt đầu đi!"
"Mà ta cũng chỉ có một yêu cầu, đó chính là trước lúc trời tối, nhất định phải sử dụng hết một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù!"
Kết thúc cuộc nói chuyện với hệ thống, Diệp Phong nhìn về phía bốn người bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.
"Diệp thiếu yên tâm!"
"Chúng ta tuyệt đối sẽ sử dụng hết một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù trong thời gian ngắn nhất!"
Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Hoắc Sơn cũng tiến lên một bước, sau đó vỗ ngực bảo đảm.
"Đi thôi!"
"Ta ở chỗ này chơi một trò chơi nhỏ với Tiểu Kiếm, giết thời gian!"
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong cũng cười phất phất tay, sau đó ra lệnh cho hệ thống, để Tiểu Kiếm tới chơi với hắn!
"Uông Uy!"
"Sở trưởng lão!"
"Tiểu Lê!"
"Ngồi lên thần khí phi hành của ta, chúng ta lập tức giết vào Thần Táng Cốc!"
Đạt được Diệp Phong cho phép, Hoắc Sơn giống như đại tướng quân, trực tiếp lớn tiếng ra lệnh cho ba người trước mặt.
"Ngọa tào! ! !"
"Thần mẹ nó thần khí phi hành?"
"Cái này mẹ nó không phải là Thiên Đạo kiếp vân sao?"
Nhưng mà khi Hoắc Sơn xuất ra Thiên Đạo kiếp vân, Lê Văn Uyên đang đứng bên cạnh cảm nhận được Thiên Đạo khí tức trên đó thì trực tiếp bị sợ choáng váng!
Có thể nói, tất cả những gì mà khán giả nhìn thấy được đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của hắn, trong nhận thức của hắn thì Thiên Đạo kiếp vân là tồn tại vô địch!
"Tiểu Lê!"
"Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì?"
"Còn không mau lên, chúng ta phải lên đường!"
Sau khi ba người Hoắc Sơn, Uông Uy và Sở Nguyên Phi đều nhảy lên Thiên Đạo kiếp vân, lúc này Hoắc Sơn mới chú ý tới Lê Văn Uyên còn ngốc đứng nguyên chỗ, sau đó lên tiếng thúc giục.
"A!"
"Tới. . . tới ngay!"
Nghe được Hoắc Sơn thúc giục, Lê Văn Uyên cũng mặt lộ vẻ kích động nhảy lên Thiên Đạo kiếp vân, hắn nằm mơ cũng không ngờ được là sẽ có một ngày mình có thể giẫm đem Thiên Đạo kiếp vân dưới chân!
...
"Chủ nhân!"
"Ngài tìm ta?"
Sau khi bốn người bay vào Thần Táng Cốc, Diệp Tiểu Kiếm cũng từ trong vết nứt không gian đi ra, sau đó đi tới trước mặt Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Tiểu Kiếm!"
"Rảnh rỗi không có chuyện gì làm, ngươi chơi một trò chơi nhỏ với ta đi!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Chơi?"
"Vậy ta phải nhường chủ nhân một chút mới được, dù sao, chủ nhân chơi chính là trò chơi, ta chơi là đạo lí đối nhân xử thế a!"
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Kiếm mặt lộ vẻ hiếu kì dò hỏi: "Chủ nhân, vậy chúng ta chơi trò chơi gì?"
"Rất đơn giản!"
"Liền chơi kéo búa bao!"
"Người nào thua thì để cho đối phương nhổ một trăm sợi tóc!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa nói ra trò chơi mình muốn chơi!
? ? ?
Kéo búa bao?
Đây chính trò chơi may mắn, trừ phi ta cứ luôn ra một cái thì mới có thể thua nhiều một chút, nhưng mà nếu như thua như vậy thì có phải là đã quá rõ ràng hay không, có thể nào sẽ khiến cho chủ nhân không vui hay không!
Nhưng ta cũng không dám thắng nhiều, dù sao thắng thì phải nhổ một trăm sợi tóc của đối phương, ta làm sao dám a!
Nghe được Diệp Phong nói ra trò chơi nhỏ này, Diệp Tiểu Kiếm nghĩ thầm khó, thậm chí hắn đang nghĩ đề nghị Diệp Phong đổi một trò chơi nhỏ khác!
"Đúng rồi!"
"Lần này ta thêm một ít quy tắc cho trò chơi nhỏ kéo búa bao này!"
Đúng lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó lập tức lên tiếng nói.
? ? ?
Một trò chơi mang tính hên xui như vậy mà còn thêm quy tắc nữa hay sao?
Có cần phải như vậy hay không?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng tỏ vẻ giật mình, hắn hoàn toàn không nghĩ ra được là trò chơi này có thể thêm quy tắc gì!
"Diệp thiếu!"
"Không biết là có quy tắc gì?"
Đoán không được, Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp hỏi thăm.
"Thứ nhất, chúng ta muốn hai tay chơi trò chơi, tay trái đối tay trái, tay phải đối tay phải!"
Chương 1055 - Cái này không phải chơi, rõ ràng là muốn nhổ sạch tóc của ta! (2)
"Thứ hai, kết quả của hai cánh tay, nếu như là hòa nhau hoặc thắng hoặc một thua một thắng cũng không tính là thắng, nhất định phải hai cánh tay đều thắng mới tính thắng!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp công bố quy tắc trò chơi.
Hả?
Nhất định phải hai cánh tay toàn bộ thắng mới tính thắng?
Nghe được quy tắc kỳ lạ này, Diệp Tiểu Kiếm dùng ánh mắt tràn đầy khó hiểu nhìn về phía cánh tay phải duy nhất của mình!
"Chủ nhân!"
"Ta chỉ có một cái tay, làm sao bây giờ?"
Mang theo nghi hoặc, Diệp Tiểu Kiếm nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Vậy thì hết cách rồi!"
"Bởi vì ngươi không có tay trái, mỗi một lần tay trái của ta cho dù là ra cái gì thì cũng đều được tính là thắng!"
"Mà chẳng cần tay phải của ta thắng ngươi thì đó chính là cả hai cùng có lợi!"
"Đương nhiên, ngươi cũng có cơ hội thắng, chỉ cần một cái tay thắng hai cánh tay của ta, vậy coi như thắng, ví dụ như là hai cái tay của ta đều ra bao, mà tay phải ngươi ra kéo, vậy coi như ngươi thắng!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong cũng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Cái này cũng được tính là cơ hội thắng?
Nếu như hai cánh tay của ngươi cứ luôn ra không giống nhau thì cả đời ta cũng không thể nào thắng được một lần!
Ngươi đây là không phải gọi ta tới để chơi mà là ngươi muốn nhổ sạch tóc của ta thì đúng hơn!
Nghe được Diệp Phong giải thích, Diệp Tiểu Kiếm cả người đều choáng váng, buồn cười hắn còn nghĩ sẽ nhường, nhưng ai mà ngờ được là Diệp Phong hoàn toàn không cho hắn có cơ hội này!
…………………………………..
Chờ một chút!
Ta có thể tay cụt mọc lại a!
Như vậy thì không phải là có thể chơi như bình thường được rồi hay sao!
Hơn nữa, nếu như ta có hai tay, còn có thể nghĩ biện pháp cố ý thua cho chủ nhân, như vậy thì không phải là có thể phát huy được đạo lý đối nhân xử thế rồi hay sao!
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Kiếm cũng nở một nụ cười đắc ý, dù sao chắc chắn phải thua và cố ý thua là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
"Tiểu Kiếm!"
"Chuẩn bị xong chưa?"
"Chúng ta bắt đầu chơi!"
Ngay khi Diệp Tiểu Kiếm đang nghĩ những chuyện này thì giọng nói của Diệp Phong vang lên bên cạnh.
"Chủ nhân!"
"Ta còn chưa chuẩn bị xong đâu!"
"Xin ngài chờ ta một chút, vài giây đồng hồ là được rồi!"
Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm bắt đầu tay cụt mọc lại, không lâu sau thì một cánh tay hoàn toàn mới đã xuất hiện trên người của hắn.
"Chủ nhân!"
"Ta chuẩn bị xong!"
"Chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào!"
Hoạt động cánh tay trái một chút, Diệp Tiểu Kiếm quay qua nhìn Diệp Phong cười lên tiếng nói.
? ? ?
Tiểu Kiếm, cái tên này lại mọc ra cánh tay trái?
Có phải là đầu óc của hắn có vấn đề ra hay không!
Nhiều quân hộ vệ bại gia chính thức như vậy đều đang ở Tinh Hồn Cung đợi, nhưng ta chỉ gọi một mình hắn tới đây chơi lẽ nào hắn không biết được nguyên nhân trong đó hay sao?
Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm vừa mọc ra cánh tay trái mới tinh, Diệp Phong trực tiếp mộng!
"Ừm?"
"Tại sao ta lại cảm thấy ánh mắt mà chủ nhân đang nhìn ta có chút không đúng?"
"Không phải là hắn đang nghĩ là ta mọc cánh tay trái ra là đang muốn thắng thắn đó chứ?"
Nghĩ đến khả năng này, Diệp Tiểu Kiếm cũng luống cuống, dù sao mục đích của hắn là món áp dụng đạo lý đối nhân xử thế mà không phải là muốn để lại ấn tượng xấu cho Diệp Phong!
"Chủ nhân!"
"Ta mọc cánh tay trái ra là muốn cho trò chơi này trở nên thú vị hơn một chút, công bằng một chút!"
"Nhưng mà trò chơi này vẫn luôn là điểm yếu của ta chắc chắn ta không chơi lại ngài!"
Sau đó, Diệp Tiểu Kiếm nhìn về phía Diệp Phong uyển chuyển biểu đạt ý nghĩ của mình.
"Ừm?"
"Công bằng?"
Nghe được hắn nói như vậy, Diệp Phong cũng không để ý tới chuyện hiểu ý nghĩa chân chính trong đó mà là đặt sự chú ý lên trên hai chữ công bằng!
"Tiểu Kiếm!"
"Nói đến công bằng, bây giờ ta mới phát hiện chúng ta chưa có trọng tài!"
"Một cái trò chơi, nếu như ngay cả trọng tài cũng không có thì đâu thể nói đến chuyện công bằng, ngươi nói đúng hay không?"
Sau đó, Diệp Phong trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm lên tiếng hỏi thăm.
? ? ?
Công bằng?
Trọng tài?
Đây là những thứ quái quỷ gì!
Những lời ta vừa mới nói hoàn toàn không phải là ý này, ý của ta là vật hy ta có được hai tay thì cái trò chơi này sẽ càng thêm thú vị hơn nữa, ngươi cũng có thể chơi càng vui vẻ hơn nữa, mà ta cũng có thể cố ý thua ngươi, ý của ta là như vậy đó!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cả người đều bối rối!
"Không được!"
"Tại sao ta lại có cảm giác là hiểu lầm càng ngày càng sâu vậy!”
"Nếu không ta trực tiếp nói rõ cho chủ nhân biết đi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp quay qua nhìn Diệp Phong, khi hắn chuẩn bị nói ra ý tưởng chân thật của bản thân thì một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện ở trong tầm mắt của bọn họ!
"Tiểu Đường!"
"Bái kiến chủ nhân!"
Sau khi Diệp Tiểu Đường ăn kẹo que đi từ trong vết nứt không gian ra thì lập tức quỳ một gối xuống trước mặt Diệp Phong, sau đó thần thái cung kính lên tiếng hô lên.
"Ngọa tào! ! !"
"Chủ nhân lại gọi tiểu ma nữ này đến?
"Đây là để nàng tới làm trọng tài hay là để cho nàng tới đây kéo đứt cánh tay của ta nữa?"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường đi từ trong vết nứt không gian ra, Diệp Tiểu Kiếm cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại chơi tuyệt tình như vậy!
"Thân phận trọng tài chắc chắn chỉ là một ngụy trang!"
"Mà sợ là mục đích thật sự của chủ nhân là muốn cho nàng đến đây để kéo đứt cánh tay của ta!"
"Không thể không nói, một loạt thao tác này của chủ nhân thật là tuyệt!"
Nghĩ đến khả năng này, Diệp Tiểu Kiếm cũng lắc đầu nở nụ cười khổ, sau đó tự lẩm bẩm: "Không phải là ta chỉ muốn áp dụng đạo lý đối nhân xử thế một lần thôi sao, tại sao lại khó như vậy chứ!"
Một bên khác!
"Tiểu Đường!"
"Ta và Tiểu Kiếm muốn chơi một trò chơi nhỏ kéo búa bao!"
Chương 1056 - Chủ nhân, có cần phải chơi tuyệt tình như vậy hay không!
"Nhưng mà bây giờ đang thiếu một người làm trọng tài cho nên ta mới gọi ngươi qua đây, mà ngươi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất đó chính là làm một trọng tài công bằng công chính, tuyệt đối không thể để cho trò chơi này xuất hiện bất kỳ hành vi không công bằng nào!"
"Kế tiếp, ta sẽ nói cho ngươi biết quy tắc trò chơi!"
Lúc này, Diệp Phong đầu tiên là nói rõ nguyên nhân hắn kêu Diệp Tiểu Đường đến đây, sau đó bắt đầu giảng giải quy tắc trò chơi!
"Chủ nhân!"
"Quy tắc trò chơi, Tiểu Đường đã rõ ràng!"
"Tiểu Đường nhất định sẽ làm trọng tài tốt!"
"Tuyệt đối sẽ không để cái trò chơi này xuất hiện bất kỳ hành vi không công bằng nào!"
Nghe Diệp Phong giảng giải xong quy tắc, Diệp Tiểu Đường vội vàng lên tiếng cam đoan, sau đó đi thẳng tới chỗ Diệp Tiểu Kiếm!
"Ai!"
"Nên tới vẫn là tới!"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường nở một nụ cười xấu xa đi thẳng tới chỗ mình, Diệp Tiểu Kiếm cũng đoán được cái gì, sau đó gượng cười tự nói, mà nếu như biết trước tình huống sẽ phát triển thành như thế này thì hắn sẽ không mọc ra cánh tay trái!
Mà bây giờ cũng bởi vì hắn mọc ra cánh tay trái cho nên không chỉ là bị Diệp Phong hiểu lầm mà còn phải bị Diệp Tiểu Đường sống sờ sờ kéo xuống lần nữa, có thể nói là hắn tự tìm cái khổ cho mình!
"Đường tỷ!"
"Ngươi vừa mới chính miệng cam đoan với chủ nhân là tuyệt đối sẽ không để cho trò chơi nhỏ này xuất hiện bất kỳ một hành vi không công bằng nào!"
"Mà bây giờ nếu như ngươi kéo đứt cánh tay trái của ta thì chính là không công bằng đối với ta!"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường đi tới, trực tiếp dùng tay phải nắm lấy cánh tay trái của mình, Diệp Tiểu Kiếm cũng mặt lộ vẻ không cam lòng lên tiếng nhắc nhở.
"Tiểu Kiếm!"
"Có phải là ngươi ngốc hay không?"
"Ta mới là trọng tài, ta nói công bằng là công bằng, ta nói không công bằng là không công bằng!"
"Nếu như ngươi nói chuyện có tác dụng thì cần đến người làm trọng tài như ta làm gì?"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói ra một câu buồn cười như vậy, Diệp Tiểu Đường cũng trêu ghẹo lên tiếng nói.
Xoẹt!
Ngay sau đó, Diệp Tiểu Đường tay phải dùng sức trực tiếp kéo đứt cánh tay trái của Diệp Tiểu Kiếm, sau đó nhìn Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp nói ra: "Tốt, bây giờ ngươi có thể chơi trò chơi nhỏ với chủ nhân rồi đó!"
...
Một lát sau!
"Tiểu Kiếm!"
"Đừng có rầu rĩ không vui như vậy!"
"Mặc dù trong trò chơi công bằng này ngươi không có thắng được ta!"
"Nhưng ta cũng sẽ cho ngươi một chút bồi thường!"
Nhìn Diệp Tiểu Kiếm đã bị nhổ hết tóc, nhìn dáng vẻ rầu rĩ không vui của hắn lúc này, Diệp Phong cũng cười nói một câu như vậy.
Hả?
Đền bù?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Tiểu Kiếm đầu trọc cũng trong nháy mắt hứng thú, sau đó vội vàng dò hỏi: "Chủ nhân, đền bù cái gì?"
"Bắt thăm!"
"Ta sẽ viết bốn con số một, hai, bảy, tám trong bốn miếng giấy rút thăm!"
"Mà bốn con số này cũng đại biểu cho bốn thành viên chính thức của đội hộ vệ bại gia, đến lúc đó, ngươi rút được cái nào thì ta sẽ để người đó ra hóng gió!"
"Có thể nói, không cần biết là ngươi rút trúng ai thì đến lúc đó bọn họ đều sẽ cảm thấy cảm kích ngươi!"
"Nếu có thể rút trúng số một, có nàng bảo bọc, ngươi có thể đi ngang!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong cười giải thích rõ cho hắn biết.
Ừm!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó vội vàng nói: "Chủ nhân, cái đền bù này ta thích!"
"Xong!"
"Sao chủ nhân lại cho hắn đền bù tốt như vậy!"
"Mà nếu như Tiểu Kiếm rút trúng Đại tỷ đại thật thì còn ai dám động tới hắn nữa!"
Sau khi Diệp Tiểu Đường đang đứng bên cạnh nghe được tình huống này thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình!
Một lát sau!
"Trong lòng kích động!"
"Tay run rẩy!"
"Nếu như có thể để cho ta rút trúng Đại tỷ đại, ta nguyện ý dâng ra mười vạn năm tuổi thọ của Đường tỷ!"
Lúc này, sau khi rút ra một cái mảnh giấy nhỏ từ trong tay của Diệp Phong, Diệp Tiểu Kiếm âm thầm cầu nguyện, sau đó trên mặt lộ vẻ khẩn trương trực tiếp mở ra tờ giấy nhỏ trong tay!
Rất nhanh, một chữ bát to lớn xuất hiện ở trong tầm mắt của Diệp Tiểu Kiếm.
"Ngọa tào!"
"Không phải đâu!"
"Ta dùng một đầu tóc đổi ra người lại là lão Bát?"
"Hắn hoàn toàn không xứng!"
Nhìn chữ bát trong mảnh giấy nhỏ, Diệp Tiểu Kiếm không dám tin vào hai mắt của mình!
"Tiểu Kiếm!"
"Ngươi rút trúng chính là ai?"
Nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Tiểu Kiếm lúc này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"A!"
"Không biết, ta còn không có nhìn đâu!"
Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp nhét mảnh giấy nhỏ trong tay vào trong miệng!
? ? ?
Không thấy đâu?
Ngươi nghĩ là ta mù hay sao?
Còn nữa, mẹ nó ngươi ăn hết cái mảnh giấy nhỏ đó là có ý chi?
Nghe hắn nói như vậy, lại nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm làm ra thao tác lẳng lơ như vậy, Diệp Phong trực tiếp liền mộng!
"Chủ nhân!"
"Ta muốn rút ra những người mà ta không muốn rút ra trước, như vậy cái cuối cùng còn lại chính là cái mà ta muốn!"
Sau đó, Diệp Tiểu Kiếm chững chạc đàng hoàng thêu dệt vô cớ.
"Ngọa tào!"
"Cáu tên Tiểu Kiếm này nói láo thật là trơn!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, trước đây hắn hoàn toàn không có phát hiện được ở phương diện nói láo thì Diệp Tiểu Kiếm có thiên phú mạnh như vậy!
"Tiểu Kiếm!"
"Một cơ hội cuối cùng!"
"Rút trúng người nào thì chính là người đó!"
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm lên tiếng nhắc nhở.
"Chủ nhân!"
"Tiểu Kiếm minh bạch!"
Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Diệp Tiểu Kiếm cũng khẽ gật đầu, sau đó trên mặt tràn đầy vẻ khẩn trương rút một cái tờ giấy nhỏ từ trong tay của Diệp Phong lần nữa!
"Nhất định phải rút trúng Đại tỷ đại!"
"Nếu như không có rút trúng Đại tỷ đại, vậy cũng phải rút trúng lão Thất mới được!"
"Nếu như rút trúng Nhị tỷ, vậy cuộc sống sau này của chúng ta sẽ không dễ chịu cho lắm!"
Mang theo thần sắc khẩn trương, Diệp Tiểu Kiếm từ từ mở tờ giấy nhỏ trong tay ra!
Rất nhanh, một chữ hai to lớn xuất hiện ở trong mắt của Diệp Tiểu Kiếm!
Bành!
Chương 1057 - Người đó chính là... Bát Quái Vương 'Nhị tỷ'!
"Xong!"
"Lần này xong đời rồi!"
"Ngày tốt lành của mọi người triệt để chấm dứt rồi!"
Nhìn thấy chữ hai trên tờ giấy nhỏ, cho dù là tên điên Tiểu Kiếm cũng trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
"Tuyệt không phải Đại tỷ đại!"
"Nếu thật sự rút trúng Đại tỷ đại thì sợ là Tiểu Kiếm đã hưng phấn đến nhảy dựng lên rồi!"
"Mà nhìn dáng vẻ của Tiểu Kiếm lúc này, giống như là sống không còn gì để luyến tiếc!"
"Vậy thì tuyệt đối không có khả năng là lão Thất và lão Bát, bởi vì nếu như là hai người bọn họ thì Tiểu Kiếm hoàn toàn sẽ không có phản ứng gì quá lớn!"
"Nhìn như vậy vậy thì chỉ còn lại một người duy nhất, mà người đó chính là... Bát Quái Vương 'Nhị tỷ' ! ! !"
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Đường cũng cảm thấy trong nháy mắt toàn thân không còn sức lực, sau đó cũng ngồi bệt xuống dưới đất, trên mặt cũng lộ ra vẻ sống không còn gì để luyến tiếc!
"Ừm?"
"Tình huống như thế nào?"
"Không phải chỉ là bốc thăm thôi hay sao, các người có cần phải có phản ứng lớn như vậy hay không?"
Nhìn hai người ngồi liệt trên mặt đất, Diệp Phong cũng toát ra vẻ khó hiểu.
"Hai!"
"Tiểu Kiếm, vận may của ngươi cũng rất là tốt nha!"
"Mặc dù không có rút trúng một, nhưng rút trúng hai, nàng cũng đủ bảo kê ngươi chứ!"
Đi lên trước, cầm mảnh giấy nhỏ trong tay Diệp Tiểu Kiếm, nhìn thấy trong đó viết một chữ hai to lớn, Diệp Phong cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm cười lên tiếng nói.
"Chủ nhân!"
"Nàng có che chở cho ta hay không đã không còn quan trọng nữa!"
"Ta chỉ hy vọng sau khi nàng đi ra thì có thể cách xa ta một chút thôi!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng gượng cười nói ra một câu như vậy.
Hả?
Sau khi nàng đi ra người không mong nàng có thể bảo kê ngươi mà chỉ mong là nàng có thể cách xa ngươi một chút?
Đây là tình huống như thế nào?
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp mộng, chuyện này hoàn toàn không giống như tình huống mà hắn dự đoán!
"Chủ nhân!"
"Nể tình ta vẫn luôn phục thì ở bên cạnh chủ mẫu, sau này nếu như có nàng xuất hiện thì có thể đừng gọi ta đến hay không!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Đường cũng vang lên ở bên cạnh.
"Ừm?"
"Các ngươi như vậy là tình huống như thế nào?"
"Một người hy vọng nàng cách xa mình một chút!"
"Một người hoàn toàn không muốn gặp nàng!"
"Nàng là ma quỷ hay sao mà khiến cho các ngươi e sợ nàng như thế?"
Nghe được Diệp Tiểu Đường nói như vậy, rốt cục Diệp Phong cũng nhịn không được hiếu kỳ trong lòng nữa mà nhìn về phía hai người trực tiếp hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Nàng tinh thông Thiên Mệnh Chi Thuật!"
"Có thể nói, chỉ cần nàng muốn biết chuyện của bất kỳ một sinh linh nào thì đều có thể suy tính ra hết tất cả trong thời gian cực ngắn!"
"Năng lực của nàng kinh khủng còn chưa tính, nhưng nàng còn thích nhiều chuyện!"
"Luôn thích suy tính ra bí mật ở sâu trong lòng của người khác, sau đó công khai ra ngoài, đây mới là nguyên nhân khiến cho chúng ta e ngại nàng!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Đường nở một nụ cười khổ lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Ừm?"
"Tinh thông Thiên Mệnh Chi Thuật?"
"Như vậy thì cũng giống như Dạ Lăng Tuyết thôi, không phải là nàng cũng đang học tập bí thuật khuy thiên cơ hay sao!"
Biết được năng lực của nhân vật số hai này, Diệp Phong không tự chủ được nghĩ đến Nhị đệ tử Dạ Lăng Tuyết đã bái nhập Thiên Cơ Các!
"Chủ nhân!"
"Nếu không chúng ta hãy đổi thành người khác đi!"
"Gọi lão Thất ra cũng được a!"
Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên trầm mặc lại, Diệp Tiểu Kiếm cũng lên tiếng thử thăm dò.
"Vậy sao có thể được!"
"Nếu như ngươi đã rút trúng nàng thì nhất định phải là nàng!"
"Hơn nữa ta cũng rất là tò mò cái tính nhiều chuyện của nàng rốt cuộc là kinh khủng như thế nào!"
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm đề nghị, Diệp Phong lại trực tiếp cự tuyệt, hơn nữa hắn chuẩn bị sau này khi đi ra ngoài phá của thì sẽ dẫn theo Bát Quái Vương này ra ngoài, như vậy thì mới thú vị!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng ba trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới!"
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ồ!"
"Bốn tên đó sử dụng hết một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù nhanh như vậy hay sao?"
Nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng vang lên trong đầu, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên quay qua nhìn Thần Táng Cốc.
Oanh!
Ngay sau đó, một luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể của Diệp Phong bạo phát ra!
Thần Kiếp Cảnh Nhất Trọng!
Lúc này, khí tức trên người Diệp Phong đã đạt đến Thần Kiếp Cảnh Nhất Trọng, mà muốn triệt để vững chắc tu vi này thì nhất định phải vượt qua đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân!
………………………………….
Một bên khác!
"Sở trưởng lão!"
"Uông Uy huynh!"
"Chờ ra Thần Táng Cốc, ta và Diệp thiếu phải trở về cung môn!"
"Không phải là hai người các ngươi muốn đi xem hay sao, vậy đến lúc đó hãy đi theo chúng ta luôn!"
Sau khi bốn người lãng phí hết sạch một ngàn vạn tấm Ngự Lôi Phù, sau đó ngồi trên Thiên Đạo kiếp vân bay ra bên ngoài Thần Táng Cốc, Hoắc Sơn nhìn về phía hai người Sở Nguyên Phi và Uông Uy nói ra quyết định của mình.
"Ừm?"
"Hoắc đại nhân, ngươi không đi Tinh Túc Tông chúng ta sao?"
Nghe được quyết định này của Hoắc Sơn, Sở Nguyên Phi cũng sững sờ, sau đó vội vàng lên tiếng hỏi thăm.
"Không đi!"
"Hai ngày này trang bức ta đã trang đủ lắm rồi, ta thật sự không muốn tiếp tục trang bức nữa!"
"Cho nên ta chuẩn bị về cung môn sớm!"
Nghe được Sở Nguyên Phi hỏi thăm, Hoắc Sơn cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.
"Hoắc đại nhân!"
"Nếu là như vậy, vậy ta và Uông Uy sẽ theo ngài cùng nhau về cung môn!"
"Chúng ta thật sự rất muốn xem thử xem cung môn mà ngài và Diệp thiếu sáng lập rốt cuộc sẽ kinh thế hãi tục đến cỡ nào!"
Sau khi biết rõ ý đồ của Hoắc Sơn, Sở Nguyên Phi cũng nói ra quyết định của mình!
Hả?
Các ngươi đều muốn đi?
Chỉ để một mình ta trở về tông môn chịu phạt?
Các ngươi có cần phải chó như vậy hay không!
Chương 1058 - Diệp thiếu, tại sao Thiên Đạo kiếp vân không bổ ngươi?
Lê Văn Uyên đang bưng trà đổ nước bên cạnh nghe được hai người nói chuyện với nhau như vậy thì cả người trực tiếp choáng váng!
"Không được!"
"Ta tuyệt không thể tự trở về Tinh Túc Tông!"
"Nếu không, chắc chắn là ta phải chịu phạt thay cho bọn họ!"
Nghĩ đến đây, Lê Văn Uyên cũng là làm ra một cái quyết định, sau đó nhìn về phía Hoắc Sơn thăm dò: "Hoắc đại nhân, có thể cho ta theo các ngươi về cung môn của các ngươi tham quan hay không?"
"Ừm?"
"Ngươi cũng muốn đi tham quan?"
"Ngươi cho rằng đây là chuyện tốt sao?"
"Ta cho ngươi biết, nếu như người đi tham quan thì ngươi sẽ bị đả kích đến hoài nghi nhân sinh cho nên ta đề nghị tốt nhất là ngươi đừng có đi!"
Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm, Hoắc Sơn cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng khuyên bảo, mặc dù lúc trước hắn rất là thống hận Lê Văn Uyên nhưng bây giờ khúc mắc trong lòng của hắn đã được giải, hơn nữa đối phương còn không biết xấu hổ nịnh nọt hắn, nịnh nọt đến mức hắn cũng không tiện đối phó đối phương nữa, cho nên hắn đưa ra lời khuyên này cũng là lời khuyên thật lòng của hắn!
Hả?
Sẽ bị đả kích đến hoài nghi nhân sinh?
Đang nói đùa với ta đúng không!
Nếu thật sự khủng bố như vậy thì Uông Uy và Sở Nguyên Phi sẽ đi sao?
Nghe được Hoắc Sơn thuyết phục, Lê Văn Uyên lại lơ đễnh, sau đó trực tiếp vỗ ngực bảo đảm: "Hoắc đại nhân, ngài yên tâm đi, năng lực chịu đựng của ta vốn cực kỳ mạnh mẽ, cho dù là nhìn thấy chuyện không thể tưởng tượng nổi như thế nào thì ta cũng sẽ mỉm cười tuyệt đối sẽ không hoảng hốt!"
"Sở trưởng lão!"
"Lúc đầu, đi cung môn của Hoắc đại nhân, ta còn rất khẩn trương!"
"Nhưng bây giờ có thêm một người làm bạn, ta lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều!"
Nhìn thấy dáng vẻ tự tin hiện rõ ở trên mặt của Lê Văn Uyên, Uông Uy cũng dùng thần thức truyền âm nói với Sở Nguyên Phi ý nghĩ trong lòng mình lúc này.
"Đúng vậy đó!"
"Một mình thống khổ không bằng cả đám đều thống khổ!"
"Có Lê trưởng lão gia nhập, tâm tình của ta cũng đã khá hơn nhiều!"
Nghe được Uông Uy nói như vậy, Sở Nguyên Phi cũng cười đáp lại một câu.
Một bên khác!
"Được thôi!"
"Nếu như ngươi nghĩ như vậy thì cùng nhau đi đi!"
Nhìn thấy dáng vẻ tự tin và ánh mắt kiên định của Lê Văn Uyên, Hoắc Sơn cũng bất đắc dĩ nhún vai, sau đó trực tiếp đồng ý với hắn.
...
"Ngọa tào!"
"Thiên Đạo uy áp!"
"Diệp thiếu đột phá, đây là chuẩn bị độ kiếp!"
Sau khi bốn người ngồi Thiên Đạo kiếp vân vừa mới bay ra khỏi Thần Táng Cốc thì một luồng uy áp chấn nhiếp thiên địa trong nháy mắt bao phủ lấy bọn họ, sau đó, bốn người chú ý tới đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân đang nhanh chóng ngưng tụ thành hình ở trên không trung và Diệp Phong đang tản ra khí tức Thần Kiếp Cảnh Nhất Trọng bên dưới!
"Đâm nó!"
"Diệp thiếu, nhanh để cho kiếm khách cụt một tay đi lên đâm nó!"
"Ta thích nhìn thấy dáng vẻ Thiên Đạo kiếp vân run lẩy bẩy!"
"Đúng vậy đó!"
"Mặc dù Diệp thiếu đang độ kiếp nhưng Thiên Đạo kiếp vân cũng dám xuất hiện, nó không phải là dũng cảm mà là nó đang muốn bị đâm!"
Sau đó, hai người Uông Uy và Sở Nguyên Phi tràn đầy hưng phấn bắt đầu trò chuyện.
? ? ?
Đây chính là Thiên Đạo kiếp vân đó!
Tại sao các ngươi hoàn toàn không có chút e ngại nào hết vậy?
Mặc dù dưới chân chúng ta có một cái Thiên Đạo kiếp vân, nhưng đây cũng không phải là lý do khiến cho các ngươi không sợ hãi Thiên Đạo kiếp vân ở trên đó một chút nào!
Nghe được hai người nói như vậy, lại chú ý tới dáng vẻ hưng phấn ở trên mặt của hai người, lúc này Lê Văn Uyên hoàn toàn không biết gì cả trực tiếp ngẩn ra tại chỗ!
"Bốn vị!"
"Xin lỗi, vừa nãy có cảm ngộ sau đó tùy tiện đột phá một chút!"
"Nhưng mà chuyện này cũng không ảnh hưởng đến chúng ta đi đường!"
"Chúng ta có thể tiến về Tinh Túc Tông bất cứ lúc nào!"
Lúc này, Diệp Phong cũng chú ý tới bốn người từ bên trong Thần Táng Cốc bay ra ngoài, sau đó thần sắc nhẹ nhõm nhìn về phía bốn người lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Tình huống như thế nào?"
"Các ngươi đều là tình huống như thế nào a!"
"Đây chính là Thiên Đạo kiếp vân, tại sao các ngươi đều không có e ngại nó?"
"Chẳng lẽ Thiên Đạo kiếp vân cũng không cần mặt mũi hay sao, các ngươi làm như vậy không sợ là nó nổi điên lên hay sao?"
Nhìn thấy người trong cuộc Diệp Phong cũng không xem Thiên Đạo kiếp vân ra gì, Lê Văn Uyên thật sự muốn điên rồi, bởi vì tình huống này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường!
"Diệp thiếu!"
"Ta chơi chán!"
"Không muốn đi Tinh Túc Tông, cho nên chúng ta trực tiếp trở về cung môn đi!"
"Đúng rồi, ba người bọn họ đều muốn đến cung môn của chúng ta tham quan và ta cũng đã đồng ý rồi cho nên dẫn theo bọn họ cùng nhau trở về!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hoắc Sơn cũng lập tức nói ra quyết định mà mình vừa mới đưa ra.
Hả?
Chơi chán?
Không muốn đi Tinh Túc Tông trang bức nữa rồi?
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó khẽ gật đầu nói ra: "Được, nếu như ngươi đã không muốn chơi nữa thì chúng ta trở về cung môn đi!"
"Chủ nhân!"
"Nếu như không có chuyện gì khác thì ta về thượng giới trước, tiếp tục phục thị chủ mẫu!"
"Chủ nhân!"
"Nếu như không có chuyện gì khác thì ta về cung môn chơi với Tiểu Cước, dù sao, Nhị tỷ sắp ra, trong lòng của ta thật sự rất là sốt sắng, phải chơi với Tiểu Cước một hồi để phát tiết tâm trạng khẩn trương của mình mới được!"
Lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Đường và Diệp Tiểu Kiếm cũng vang lên ở bên cạnh.
"Không có việc gì!"
"Các ngươi đi về trước đi!"
Nghe được hai người nói như vậy, Diệp Phong khẽ gật đầu.
Một lát sau!
"Diệp thiếu!"
"Bây giờ ta có chút khó hiểu!"
"Tại sao Thiên Đạo kiếp vân phía trên không có đánh Thiên Đạo lôi kiếp xuống, ngược lại lại đi theo chúng ta vậy?"
Trên đường đi tới Tinh Hồn Sơn, Lê Văn Uyên nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân đã ngưng tụ thành hình ở trên không trung không những không có đánh Thiên Đạo lôi kiếp kinh khủng xuống mà ngược lại còn liên tục đi theo bọn họ, tình huống quỷ dị này hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của hắn, thấy thế trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ tò mò quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
Chương 1059 - Hai người các ngươi giải thoát, vậy ta làm sao bây giờ?
"Bởi vì ta còn chưa chuẩn bị xong a!"
"Nếu như nó dám bổ ta ở thời điểm này thì có thể nói là nó đã phế đi!"
"Cho nên nó phải đợi ta chuẩn bị xong đồng thời đạt được ta cho phép thì nó mới có thể đánh Thiên Đạo lôi kiếp xuống bổ ta!"
Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.
………………………………………………..
? ? ?
Cũng bởi vì ngươi chưa chuẩn bị xong cho nên Thiên Đạo kiếp vân phải chờ ngươi?
Thậm chí cần phải được ngươi cho phép thì nó mới dám bổ?
Ngươi có cần phải trâu bò như vậy hay không hả!
Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Lê Văn Uyên bị kinh hãi thật sự, hắn hoàn toàn không ngờ được là mẹ nó độ kiếp còn có thể độ kiếp như thế!
"Lê trưởng lão!"
"Ngươi đừng có ngạc nhiên như vậy!"
"Còn nhớ rõ hôm qua cỗ Thiên Đạo uy áp bao phủ toàn bộ Thiên Tinh Thành đó hay không?"
"Lúc ấy chắc chắn là ngươi đang bị trấn áp, nhưng ta và Uông Uy lại đi theo Diệp thiếu và Hoắc đại nhân đi đến chỗ có người độ kiếp, cụ thể là chuyện gì xảy ra thì ta không thể nói kỹ càng với ngươi nhưng ta có thể nói với ngươi là người độ kiếp đó dẫn xuất Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo kiếp vân, sau đó bị thủ hạ của Diệp thiếu thọc bảy mươi vạn đao!"
"Có thể nói, ở trong mắt chúng ta Thiên Đạo kiếp vân là tồn tại vô thượng, nhưng ở trong mắt Diệp thiếu thì nó chính là cái đồ rác rưởi có thể tùy tiện đâm chơi đó!"
Nhìn thấy vẻ khiếp sợ hiện rõ ở trên mặt của Lê Văn Uyên, Sở Nguyên Phi cũng dùng thần thức truyền âm lên tiếng nhắc nhở.
"Thì ra là thế!"
"Chẳng trách tất cả các ngươi đều không xem Thiên Đạo kiếp vân ra gì!"
Nghe được Sở Nguyên Phi nhắc nhở như vậy, Lê Văn Uyên mới hiểu rõ ra.
...
"Sở trưởng lão!"
"Nói thật, ta đã có chút không gánh được!"
"Tất cả mọi người đều là độ kiếp, nhưng phương thức độ kiếp của Diệp thiếu sao lại chênh lệch với chúng ta nhiều như vậy chứ!"
Nhìn thấy Diệp Phong nằm trên ghế xích đu đi ngủ, sau đó Thiên Đạo kiếp vân bổ ra một đoạn nhỏ một đoạn nhỏ Thiên Đạo lôi kiếp, dùng phương thức cực kỳ ôn nhu đánh vào người Diệp Phong, cảnh tượng này khiến cho Lê Văn Uyên kinh hãi, sau đó quay qua nhìn Sở Nguyên Phi đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Đừng nói ngươi gánh không được!"
"Ta cũng có chút gánh không được a!"
"Loại phương thức độ kiếp này, mẹ nó ta cũng là lần đầu tiên gặp được đó!"
"Hơn nữa ngươi có phát hiện ra hay không, Diệp thiếu ngủ rất say sưa, như vậy thì chứng minh là lực lượng ẩn chứa bên trong mỗi một đoạn nhỏ Thiên Đạo lôi kiếp đó không những sẽ không tạo thành tổn thương và đau đớn cho Diệp thiếu mà ngược lại sẽ mang tới cho hắn một cảm giác cực kỳ sảng khoái, mà sau khi lực lượng ẩn chứa bên trong một đoạn nhỏ Thiên Đạo lôi kiếp đó hoàn toàn biến mất thì đoạn Thiên Đạo lôi kiếp tiếp theo mới bổ xuống!"
"Nói cách khác, chúng ta độ kiếp, Thiên Đạo kiếp vân tuyệt đối không nương tay một chút nào!"
"Mà Diệp thiếu độ kiếp, Thiên Đạo kiếp vân lại hầu hạ hắn giống như là tổ tông của mình!"
Nghe được Lê Văn Uyên hỏi thăm, Sở Nguyên Phi cũng cười khổ nói ra ý nghĩ của mình.
Một lát sau!
"Rốt cục phải kết thúc!"
"Nếu như còn tiếp tục như vậy nữa thì ta sẽ khó chịu đến chết mất!"
Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân trên không trung bắt đầu tiêu tán, hai người Lê Văn Uyên và Sở Nguyên Phi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, dù sao hai người bọn họ có tu vi Thần Kiếp Cảnh Tam Trọng, như vậy thì chứng minh là bọn họ đã vượt qua được đệ nhất trọng, đệ nhị trọng và đệ tam trọng Thiên Đạo kiếp vân!
Nhưng bây giờ thấy Diệp Phong dùng phương thức thoải mái như vậy để thuận lợi độ kiếp thành công, lại nghĩ tới ba lần độ kiếp cửu tử nhất sinh của mình trước đó, tâm lý của bọn họ thật sự có chút không có ổn định!
Tổng kết một câu chính là khó khăn mà mình gặp phải tuy là đáng sợ nhưng khi nhìn thấy người khác hưởng thụ được cảm giác vui vẻ lại khiến cho mình càng lo lắng hơn nữa!
"Đinh! Bởi vì Hoắc Sơn sớm kết thúc con đường trang bức cho nên nhiệm vụ ngẫu nhiên có thời hạn ba ngày cũng kết thúc sớm!"
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, ban thưởng năm trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới, ban thưởng Vô Ngân Huyền âm Thủy *10000 ấm!"
Sau khi Thiên Đạo kiếp vân bắt đầu tiêu tán, Diệp Phong vẫn còn ngủ say, giọng nói của hệ thống lại vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
Oanh!
Ngay sau đó, một luồng khí tức đột phá lại bộc phát từ trong cơ thể của Diệp Phong một lần nữa.
Mà Thiên Đạo kiếp vân vừa mới tiêu tán cũng nhanh chóng ngưng tụ lại ở trên không trung một lần nữa, nhưng mà lần này Thiên Đạo uy áp lại tăng lên một cấp bậc, bởi vì lần này Diệp Phong dẫn xuất ra đệ nhị trọng Thiên Đạo kiếp vân!
"Ngọa tào!"
"Vừa đột phá xong, lại mẹ nó đột phá?"
"Hơn nữa còn là đột phá trong giấc ngủ?"
Mà thấy cảnh này, ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Lê Văn Uyên đều hai mắt trợn tròn che miệng kinh hô lên, phải biết, cho dù là Thiên Đạo kiếp vân vừa mới xuất hiện cũng không dám tạo ra một chút xíu tiếng động nào, chỉ sợ đánh thức Diệp Phong, như vậy bọn họ nào dám tạo ra tiếng động chứ!
...
"Sở trưởng lão!"
"Giúp một chút, dùng chưởng đao đánh cho ta ngất xỉu đi!"
"Ta thật sự không thể nhịn được nữa cho nên hãy để cho ta hạnh phúc hôn mê đi!"
Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân bổ ra một đoạn nhỏ một đoạn nhỏ Thiên Đạo lôi kiếp lần nữa, Lê Văn Uyên trực tiếp không chịu nổi, sau đó nhìn về phía Sở Nguyên Phi đang đứng bên cạnh, chỉ vào sau gáy của mình lên tiếng thỉnh cầu.
"Lê trưởng lão!"
"Ta cũng nhìn không được!"
"Lúc trước chúng ta độ kiếp, đó thật sự là cửu tử nhất sinh, bây giờ nhớ lại thì ta vẫn còn có chút nghĩ mà sợ nhưng bây giờ lại nhìn thấy Diệp thiếu dùng phương thức thoải mái dễ chịu như vậy để độ kiếp trong lòng của ta khó chịu cực kỳ!"
Chương 1060 - Diệp Phong đặt tên, Bát Quái Vương 'Nhị tỷ' luống cuống!
"Cho nên ngươi hãy cho ta một cái chưởng đao đi, nếu không ta sợ là trái tim này của ta sẽ bị phế bỏ mất!"
Nghe được Lê Văn Uyên thỉnh cầu, Sở Nguyên Phi cũng cười khổ mà nói ra ý nghĩ của mình.
"Sở trưởng lão!"
"Đã như vậy, vây hai chúng ta phối hợp một đợt đi!"
"Trực tiếp dùng chưởng đao của mình đánh vào sau gáy của đối phương, như vậy thì hai chúng ta có thể hạnh phúc cùng nhau hôn mê!"
Nhìn thấy Sở Nguyên Phi cũng có ý nghĩ này, Lê Văn Uyên trực tiếp đưa ra một biện pháp giải quyết như vậy!
Bành! Bành!
Theo hai tiếng vang trầm đục vang lên, hai người Lê Văn Uyên và Sở Nguyên Phi nở một nụ cười hạnh phúc ngã xuống.
? ? ?
Hai người các ngươi giải thoát, vậy ta làm sao bây giờ?
Mặc dù các ngươi đều là trưởng lão mà ta chỉ là một đệ tử nội môn nhưng cũng không thể không xem ta là người như vậy được!
Uông Uy đang đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì cả người trực tiếp ngớ ngẩn tại chỗ, hắn hoàn toàn không ngờ được là hai người đó lại chó như vậy trực tiếp bỏ qua hắn!
"Uông Uy huynh!"
"Bọn họ là tình huống như thế nào?"
Lúc này, Hoắc Sơn đang nằm trên ghế xích đu nghỉ ngơi nghe một tiếng vang khác lạ vang lên thì mở hai mắt ra, nhưng mà khi hắn mở hai mắt ra thì nhìn thấy hai người đang nằm ở dưới đất sau đó trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ quay qua nhìn Uông Uy lên tiếng hỏi thăm.
"Hoắc đại nhân!"
"Bởi vì phương thức độ kiếp của Diệp thiếu quá dễ chịu cho nên bọn họ chịu không được kích thích như vậy, trực tiếp dùng chưởng đao đánh về phía sau gáy của đối phương, sau đó cứ như vậy!"
Nghe được Hoắc Sơn hỏi thăm, Uông Uy cũng vội vàng giải thích rõ cho hắn biết.
"Hóa ra là như vậy sao!"
"Vậy Uông Uy huynh, ngươi có chịu được hay không?"
"Có cần ta giúp ngươi một chút hay không?"
Sau khi biết rõ được tình huống, Hoắc Sơn nhìn về phía Uông Uy lên tiếng hỏi thăm.
"Cần! ! !"
"Hoắc đại nhân, ta cần sự giúp đỡ của ngài!"
"Mặc dù ta còn chưa từng độ kiếp nhưng ta cũng không thể tiếp tục xem được nữa!"
"Nếu không thì ta sợ là ta sẽ sinh ra tâm lý đáng sợ là ta độ kiếp như vậy cũng được!"
Nghe được Hoắc Sơn hỏi thăm mình như vậy, Uông Uy cũng kích động vội vàng lên tiếng đáp lại, mà trong ánh mắt hắn nhìn về phía đối phương cũng tràn đầy vẻ cảm kích!
"Quá mạnh!"
"Chỉ trong thời gian mấy tháng, Diệp thiếu đã phát triển đến trình độ này!"
"Có thể nói là quá kinh khủng!"
Sau khi Uông Uy cũng mang theo nụ cười hạnh phúc ngã trên mặt đất, lúc này Hoắc Sơn mới đưa mắt qua nhìn Diệp Phong vẫn còn đang ngủ say bên cạnh, cảm nhận được khí tức mạnh mẽ phát ra từ trên người của đối phương thì trong mắt của hắn cũng lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ.
Một lát sau!
"Ừm ~ "
"Ngủ một giấc như thế này thật là thoải mái!"
"Không thể không nói, Thiên Đạo kiếp vân khống chế cường độ lôi điện xoa bóp này thật là tỉ mỉ!"
Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, đầu tiên là thoải mái duỗi lưng một cái sau đó cười tự lẩm bẩm.
"Ngọa tào!"
"Cung chủ, đây là tình huống như thế nào?"
"Chẳng lẽ chúng ta tao ngộ địch tập rồi?"
Nhưng mà khi Diệp Phong chú ý tới ba người Uông Uy, Sở Nguyên Phi và Lê Văn Uyên đã hôn mê ngã xuống đất thì trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi ngờ nhìn về phía Hoắc Sơn lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Dưới chân chúng ta giẫm lên Thiên Đạo kiếp vân, ai dám đến tập kích chúng ta a!"
"Còn ba người bọn họ bắt đầu nói từ lần đột phá thứ hai của ngươi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hoắc Sơn cười kể rõ lại tình huống vừa mới xảy ra.
"Cái gì! ! !"
"Trong lúc ta ngủ, cũng dẫn đệ nhị trọng Thiên Đạo kiếp vân ra ngoài rồi?"
"Như vậy có thể nói là mẹ nó ta chỉ ngủ một giấc thôi mà đã mơ mơ hồ hồ đột phá được 2 cái tiểu cảnh giới?"
Nghe Hoắc Sơn nói xong, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ khiếp sợ kinh hô lên!
? ? ?
Chính ngươi đột phá, chính ngươi không biết?
Còn nữa, liên tiếp đột phá hai cái tiểu cảnh giới không phải là một chuyện đáng để vui vẻ hay sao nhưng mà nhìn dáng vẻ của ngươi hình như là rất là tức giận?
Nếu như để cho 3 người bọn họ nhìn thấy cảnh này thì không biết là 3 người bọn họ có còn sống nổi nữa hay không!
Nhìn thấy Diệp Phong lại có phản ứng lớn như vậy, Hoắc Sơn cũng toát ra vẻ mộng bức!
"Hệ thống!"
"Đây là do ngươi giở trò quỷ đúng không!"
"Ban đầu ở thượng giới, ta chị ngủ có một giấc sau đó mơ mơ hồ hồ đột phá từ Tiên Kiếp Cảnh Nhất Trọng đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng, kết quả bây giờ đến thần giới thì ngươi lại bắt đầu giở trò nữa rồi?"
Lúc này, Diệp Phong âm thầm lên tiếng chất vấn hệ thống.
(Hệ thống: ? ? ? Khi ở thượng giới, là Thiên Đạo kiếp vân muốn nhanh chóng đưa tiễn ngươi cho nên nó mới không ngừng tự mình tiến hóa, trực tiếp tăng thực lực của ngươi từ Tiên Kiếp Cảnh Nhất Trọng lên tới Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng, chuyện đó hoàn toàn không có liên quan tới ta, hơn nữa khi đó ngươi đã đổ oan cho ta một là, bây giờ lại nhắc lại chuyện này nữa, mặc dù ngươi là lão Lục nhưng cũng không thể khi dễ hệ thống như vậy được!)
"Đinh! Túc chủ, sở dĩ ngươi sẽ liên tục đột phá 2 cái tiểu cảnh giới là bởi vì Hoắc Sơn cho nên nhiệm vụ ngẫu nhiên mới kết thúc sớm!"
Nghe được Diệp Phong chất vấn, hệ thống cũng lập tức giải thích rõ cho hắn biết.
Hả?
Bởi vì Hoắc Sơn cho nên nhiệm vụ ngẫu nhiên mới kết thúc sớm?
Nghe nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó kiểm tra tình huống nhiệm vụ!
"Hóa ra là như vậy!"
"Bởi vì Hoắc Sơn kết thúc con đường trang bức sớm cho nên nhiệm vụ ngẫu nhiên có thời gian 3 ngày cũng kết thúc sớm theo!"
"Mà lần thứ hai ta đột phá thật ra là do hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên mà nhận được ban thưởng!"
Hiểu rõ được những tình huống này, Diệp Phong mới thôi.
...
"Cung chủ!"
"Chúng ta cần bao lâu nữa mới có thể trở về cung môn?"
Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Hoắc Sơn lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
Chương 1061 - Diệp Phong đặt tên, Bát Quái Vương 'Nhị tỷ' luống cuống! (2)
"Không có gì bất ngờ xảy ra, dựa vào tốc độ của Thiên Đạo kiếp vân thì chúng ta chỉ cần hai ngày là có thể chạy tới Tinh Hồn Sơn!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hoắc Sơn cũng lập tức trả lời.
"Hai ngày?"
"Như vậy thì hơi lâu!"
"Vừa khéo muốn gọi Bát Quái Vương ra hóng gió, vậy thì để nàng trực tiếp đưa chúng ta về cung môn đi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong âm thầm ra lệnh cho hệ thống: "Hệ thống, thả Bát Quái Vương xếp ở vị trí thứ hai trong đội hộ vệ bại gia chính thức ra đi!"
Oanh!
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, một khe hở không gian xuất hiện ở ngay trước mặt ngay sau đó một cô gái tóc dài mặc một bộ quần áo đen bó sát người lộ rõ đường cong dáng người uyển chuyển đi từ trong đó ra.
"Thuộc hạ!"
"Bái kiến chủ nhân!"
Sau khi nữ tử áo đen chậm rãi rơi xuống trước mặt Diệp Phong, lập tức quỳ một gối xuống sau đó thần thái cung kính lên tiếng hô.
"Quá đẹp!"
"Nàng còn xinh đẹp hơn Sử Đại Xuyên gấp trăm lần!"
"Hơn nữa giọng nói cũng êm tai hơn Sử Đại Xuyên gấp trăm lần!"
"Thật không biết Diệp thiếu tìm ở đâu ra, nhưng mà không thể không nói, Diệp thiếu thích nam nhân như vậy sao!"
Bên cạnh, Hoắc Sơn nhìn thấy nữ tử áo đen bỗng nhiên xuất hiện này thì cũng tỏ vẻ tán thành dáng người và dung mạo của đối phương, chỉ là hắn nghĩ đối phương là nam nhân!
Bởi vì bị Sử Đại Xuyên ảnh hưởng, một khi có mỹ nữ cực phẩm xuất hiện ở bên cạnh Diệp Phong thì Hoắc Sơn đều sẽ không tự chủ được có ý nghĩ như vậy.
"Hoắc Sơn đúng không!"
"Ta cho ngươi biết, lão nương là nữ, toàn thân cao thấp đều là chân tài thực học, nếu như ngươi còn dám nghĩ ta là nam nữa thì ngươi coi chừng ta sẽ tiêu diệt huynh đệ của ngươi!"
Đúng lúc này, nữ tử áo đen chợt quay đầu nhìn về phía Hoắc Sơn đang đứng bên cạnh, sau đó dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn đối phương, cũng lên tiếng cảnh cáo.
? ? ?
Nàng lại biết được ý nghĩa trong lòng của ta.
Chẳng lẽ nàng biết Độc Tâm Thuật?
Nghe được nữ tử áo đen nói như vậy, Hoắc Sơn cũng tỏ vẻ giật mình.
"Cung chủ!"
"Nàng cũng không phải loại người như Sử Đại Xuyên!"
"Còn nữa, thực lực của nàng hơn xa Diệp Tiểu Kiếm, cho nên ngươi tuyệt đối đừng có trêu chọc nàng nếu không thì ngươi sẽ thê thảm lắm đó!"
Nghe được nữ tử áo đen nói như vậy, Diệp Phong cũng hiểu rõ ra, sau đó nhìn về phía Hoắc Sơn cười nhắc nhở.
Hả?
Thực lực của nàng còn mạnh mẽ hơn Tiểu Kiếm đại nhân thọc Thiên Đạo kiếp vân bảy mươi vạn kiếm?
Mà nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Hoắc Sơn cũng toát ra vẻ chấn kinh!
...
"Nếu như ngươi đã đi ra thì hãy đặt tên cho ngươi trước đi!"
Nhắc nhở Hoắc Sơn xong, Diệp Phong nhìn về phía nữ tử áo đen cười lên tiếng nói.
Trừng!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nữ tử áo đen bỗng nhiên giật mình, thậm chí trên mặt đều toát ra vẻ bất an, bởi vì nàng biết Diệp Phong đặt tên quá tùy tính!
Ví dụ như là Tiểu Cước, Tiểu Chùy, Tiểu Hắc, nàng thật sự lo lắng Diệp Phong sẽ đặt cho nàng một cái tên cực kỳ quái dị!
Mà Thiên Mệnh Chi Thuật của nàng lại không thể nào sử dụng với Diệp Phong, tình huống hoàn toàn không biết không nằm trong sự khống chế này khiến cho nàng có chút hốt hoảng!
"Chủ nhân!"
"Xin ngài ban tên!"
Mặc dù trong lòng rất là hốt hoảng nhưng mà nữ tử áo đen cũng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể toát ra vẻ mặt kích động nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm!
...
Tinh Hồn Sơn, Tinh Hồn Cung!
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó đây không phải là khí tức của Nhị tỷ sao?"
"Chủ nhân lại thả nàng ra ngoài rồi?"
Lúc này, khi mấy người Diệp Tiểu Cước, Diệp Tiểu Chùy, Diệp Tiểu Bạch và Diệp Tiểu Hắc phát hiện ra được khí tức quen thuộc này thì sắc mặt đều đột nhiên thay đổi thậm chí thân thể cũng bắt đầu run rẩy nhè nhẹ!
……………………………………..
"Xong!"
"Nhị tỷ tới, ngày tốt lành của chúng ta cũng sắp chấm dứt rồi!"
"Đúng vậy a!"
"Cũng không bằng thả Đại tỷ đại ra!"
"Mặc dù Đại tỷ đại trời sinh tính cao lạnh, lúc rảnh rỗi còn thích quản lý chúng ta nhưng mà nàng không có vạch trần bí mật nhỏ ở trong lòng của chúng ta ra!"
"Ai!"
"Các ngươi đừng nói những chuyện vô dụng này nữa!"
"Bây giờ Nhị tỷ đã được thả ra, chúng ta phải chuẩn bị tâm lý cho tốt đi!"
"..."
Ngay sau đó, mấy người gượng cười nói ra tiếng lòng của mình.
"Mẹ nó!"
"Kiếm ca, đừng mẹ nó đánh!"
"Nhị tỷ đã đi ra, ngươi còn có tâm tư đánh ta?"
Lúc này, Diệp Tiểu Cước một mực chạy trốn trên không trung cũng thần sắc sụp đổ quay đầu lại nhìn Diệp Tiểu Kiếm rống lớn lên.
"Ta biết a!"
"Cũng là bởi vì ta đã biết Nhị tỷ muốn ra cho nên ta mới tranh thủ trở về đây đánh rơi một lần để hóa giải tâm trạng khẩn trương của ta lúc này!"
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm nhếch miệng, sau đó giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Ngươi đã sớm biết chuyện này?
Sau đó mẹ nó ngươi tâm tình khẩn trương, đến đánh ta làm dịu tâm tình?
Mẹ nó, ngươi chó như vậy Nhị tỷ biết không?
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Diệp Tiểu Cước như không thể tin vào tai của mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Tiểu Kiếm có thể làm ra được chuyện chó như vậy, thậm chí bây giờ hắn rất muốn rống to một câu với Diệp Tiểu Kiếm: "Ngươi đánh ta là làm dịu tâm tình, vậy tâm tình khẩn trương và tâm linh bị thương của ta thì ai sẽ an ủi ta đây?"
Hả?
Không thích hợp!
Tại sao ánh mắt những người còn lại nhìn ta đều trở nên không đúng?
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước chợt phát hiện một tình huống, đó chính là lúc này mấy người Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Bạch và Diệp Tiểu Chùy phía dưới đều dùng ánh mắt tràn đầy trêu tức nhìn mình!
"Chờ một chút!"
"Sẽ không phải là bọn họ nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, sau đó cũng chuẩn bị đánh tầng một trận, dùng chuyện này để làm dịu tâm tình khẩn trương của bọn họ đó chứ!"
Nghĩ đến khả năng này, Diệp Tiểu Cước trực tiếp luống cuống!
"Tiểu Cước!"
"Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, nếu không chúng ta luận bàn tỷ thí một trận đi!"