"Lần này ra ngoài, ta muốn lãng phí hết mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch!"
"Cho nên ý tưởng của ta chính là chờ đến khi hắn chỉ còn thiếu một khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch nữa là có thể luyện hóa ra được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm thì ta sẽ nói là không còn nữa!"
"Chờ hắn triệt để thất bại thì ta lại nói là ta vừa mới tìm được, như vậy thì hắn có thể liên tục rèn luyện nhiều lần như vậy!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng nói ra ý tưởng của mình.
"Chủ nhân!"
"Ý tưởng phá của này rất là kỳ diệu!"
"Chỉ cần hắn không thành công, như vậy thì cho dù hắn rèn luyện bao nhiêu khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cũng đều được xem như lãng phí, mà lãng phí thì tương đương với là phá của a!"
"Hơn nữa chỉ cần tốc độ hắn rèn luyện rất nhanh thì muốn lãng phí hết mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cũng chỉ là chuyện trong vài phút mà thôi!"
Sau khi nghe được ý tưởng của Diệp Phong, Diệp Tiểu Quái lại lên tiếng nịnh nọt!
"Tiểu Quái!"
"Mặc dù đây là một ý tưởng phá của không tệ nhưng ta hoàn toàn không ngờ được là rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm bên trong Long Hoàng Minh Viêm Thạch lại phải gánh chịu đau đớn khủng bố như vậy!"
"Nói thật, ta có chút muốn từ bỏ ý tưởng phá của này!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Diệp Phong lại vẻ mặt nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình lúc này!
"Chủ nhân!"
"Có phải là ngài cảm thấy xây dựng niềm vui sướng khi phá của của mình ở trên sự đau khổ của đối phương cho nên có chút không đành lòng đúng không?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng đoán được cái gì, sau đó lên tiếng hỏi thăm.
"Không phải!"
"Ta cũng không ngại khi xây dựng niềm vui sướng khi phá của của mình trên sự đau khổ của người khác, bởi vì sau khi xong việc thì ta đều sẽ đền bù cho bọn họ!"
"Chỉ là Vũ Thiên Hành như vậy cũng quá thống khổ!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Diệp Phong cũng giải thích rõ cho nàng biết.
"Chủ nhân!"
"Có phải là ngài đã suy nghĩ nhiều rồi hay không!"
"Mặc dù bây giờ hắn nhìn nhìn như rất là đau khổ nhưng thật ra là hắn rất thích thú đó!"
"Cho dù cuối cùng không có rèn luyện ra được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm thì hắn cũng sẽ cảm kích ngài đó!"
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Quái lại bỗng nhiên nói một câu như vậy.
? ? ?
Nhìn như rất thống khổ nhưng thật ra thì rất thích thú?
Cho dù cuối cùng không thể nào rèn luyện ra được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm thì hắn cũng sẽ cảm kích ta?
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp mộng.
"Tiểu Quái!"
"Ngươi nói như vậy là có ý gì, sao ta lại nghe không hiểu?"
Sau đó, Diệp Phong trưng vẻ mặt nghi hoặc ra lên tiếng hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Mặc dù Vũ Thiên Hành đã tu luyện Ngũ Hành Ma Dục Công đến cảnh giới đại viên mãn nhưng hắn còn chưa có đột phá bình cảnh đại viên mãn!"
"Mà bình cảnh này đã khiến cho hắn bị kẹt lại mấy ngàn năm!"
"Chỉ có đột phá bình cảnh này thì hắn mới coi như là triệt để thành công tu luyện công pháp cấm kị này, mà đến lúc đó cấm kị khi tu luyện cũng sẽ không còn tồn tại nữa!"
"Nói cách khác, chỉ khi nào hắn đột phá được bình cảnh này thì mới có thể phá thân, nếu không thì cho dù đến chết hắn cũng không thể phá thân, trừ phi hắn không cần một thân tu vi thông thiên này nữa!"
Nói đến đây, Diệp Tiểu Quái cũng dừng một chút, sau đó mới tiếp tục nói ra: "Mà sở dĩ hắn kẹt ở tình cảnh này lâu như vậy là vì ý chí lực của hắn đã lên đến hạn mức cao nhất, hoàn toàn không thể chịu đựng được sự dụ dỗ đến từ trăm tên trời sinh mị thể, mà bây giờ chúng ta làm như vậy chính là đang biến tướng giúp hắn tăng ý chí lực lên!"
? ? ?
Ta phá của, tra tấn hắn!
Mà hắn mặc dù bị tra tấn nhưng ý chí lực lại được tăng lên!
Cuối cùng thậm chí có có thể đột phá bình cảnh đại viên mãn Ngũ Hành Ma Dục Công, từ đó triệt để phóng thích bản thân, có được một cuộc sống mới?
Nghe Diệp Tiểu Quái giải thích xong, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Diệp Phong như không thể tin vào tai của mình!
"Tiểu Quái!"
"Nếu như là tình huống này thì thú vị lắm!"
"Dù sao ta làm như vậy chính là đang giúp hắn!"
Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt Diệp Phong nở một nụ cười xấu xa, hắn không ngờ được là mình phá của một đợt mà còn có thể biến nó thành một lần giúp người làm niềm vui!
Một bên khác!
"Ngọa tào!"
"Ta ở chỗ này đau đến chết đi sống lại nhưng mà hai người các ngươi lại đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào ta mà cười?"
Lúc này, Vũ Thiên Hành đang lăn lộn kêu rên trên mặt đất, khi để ý thấy cảnh tượng này thì cả người đều choáng váng, hơn nữa không biết tại sao khi nhìn thấy nụ cười quái dị của hai người đó thì trong lòng hắn cảm thấy có chút bất an khó hiểu!
…………………………….
Một lát sau!
"Diệp thiếu! ! !"
"Long Hoàng Minh Viêm Thạch đã dùng hết, mau tới đỉnh ta một đợt!"
Rất nhanh, giọng nói tràn đầy lo lắng của Vũ Thiên Hành vang lên bên cạnh.
? ? ?
Thần mẹ nó đỉnh ngươi một đợt?
Ngươi không thể nói chuyện đàng hoàng hơn được hay sao?
Ngươi nói như vậy rất dễ khiến cho người khác hiểu lầm!
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, sau đó đưa một cái thần giới có chưa tám nghìn chín trăm chín mươi chín khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cho hắn!
"Ngọa tào!"
"Diệp thiếu, ngươi thật ra sức!"
Mà sau khi Vũ Thiên Hành kiểm tra xong tình huống bên trong thần giới này phát hiện ra nó chứa nhiều Long Hoàng Minh Viêm Thạch như vậy thì cũng hưng phấn đáp lại một tiếng!
Hả?
Đầu tiên là đỉnh ngươi một đợt!
Bây giờ lại là thật ra sức!
Mẹ nó, ngươi có thể nói chuyện đàng hoàng được hay không!
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, khóe miệng Diệp Phong trực tiếp co quắp!
"Tiểu Quái!"
"Ngươi xác định một vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch là có thể rèn luyện ra Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm?"
Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Diệp Tiểu Quái đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
Chương 1074 - Ta đã thất bại sau đó ngươi nói là ngươi tìm được?
"Chỉ cần có chịu đựng được nỗi khổ khi Minh Viêm đốt người, như vậy thì Long Hoàng Minh Viêm ẩn chứa bên trong một vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cũng đủ để rèn luyện ra Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm!"
"Cho nên ngài cho hắn hết thảy chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối, hắn chắc chắn thất bại!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.
"Tốt!"
"Vậy chúng ta nằm trên ghế xích đu, ăn thịt nướng, uống chút rượu, chờ hắn thất bại đi!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, sau đó lấy hai cái ghế đu và thịt Phệ Thiên Ma Long dự trữ và hai bầu rượu ngon từ trong không gian của hệ thống ra!"
"Chủ nhân!"
"Ngài nằm đi, việc nướng thịt giao cho ta là được!"
Nhìn thấy Diệp Phong lấy nguyên liệu nấu ăn ra, Diệp Tiểu Quái cũng vội vàng nhận lấy.
"Mỹ nữ thịt nướng!"
"Rượu ngon uống!"
"Tùy ý phá của!"
"Giúp người làm niềm vui!"
"Đây chính là một loại hưởng thụ!"
Nằm trên ghế xích đu, đầu tiên là nhìn Vũ Thiên Hành đang lăn lộn kêu rên trên mặt đất một chút, sau đó lại nhìn Diệp Tiểu Quái mặc một bộ áo đen bó sát người lộ rõ dáng người ngạo mạn một chút, Diệp Phong nở một nụ cười tự nói.
Một bên khác!
"Ngọa tào!"
"Các ngươi có còn là người nữa hay không?"
"Có cần phải chó như vậy hay không!"
Lúc này, Vũ Thiên Hành đang dựa vào ý chí lực kinh khủng để chịu đựng Long Hoàng Minh Viêm tra tấn nhìn thấy hai người Diệp Phong và Diệp Tiểu Quái trực tiếp nằm trên ghế xích đu ăn thịt nướng, uống rượu ngon, chuyện này khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu, phải biết, bây giờ hắn đang chịu đủ mọi tra tấn!
...
Một canh giờ qua đi!
"Nhanh!"
"Sắp thành công!"
"Ta lập tức sẽ trở thành cường giả đỉnh cao đầu tiên ở trong thần giới có được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm!"
Lúc này, xem xét Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình trong cơ thể, Vũ Thiên Hành cũng triệt để hưng phấn lên, nhớ lại một canh giờ bị tra tấn cực kỳ kinh khủng, lại nhìn Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình một chút, hắn bỗng nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ đều là đáng giá!
"Ừm?"
"Tình huống như thế nào?"
"Long Hoàng Minh Viêm Thạch đâu?"
"Tại sao không có rồi?"
Sau khi Vũ Thiên Hành cảm thấy Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm của mình chỉ còn kém một bước cuối cùng thôi thì lại phát hiện Long Hoàng Minh Viêm Thạch ở trong thần giới lại không còn nữa, chuyện này khiến cho hắn lập tức trở nên gấp gáp sau đó quay qua nhìn Diệp Phong vội vàng hô: "Diệp thiếu, Long Hoàng Minh Viêm Thạch đã dùng hết rồi, nhanh giúp ta đỉnh một đợt, ta sắp thành công rồi!"
"Cái gì!"
"Lại không có?"
"Nhưng ta cũng không có a!"
Nghe được tiếng la của Vũ Thiên Hành, Diệp Phong cũng ra vẻ giật mình đáp lại.
? ? ?
Sự tra tấn cực kỳ kinh khủng này ta phải chịu đựng trọn vẹn một canh giờ!
Mà khi ta sắp thành công thì ngươi lại nói là ngươi không có?
Ngươi xác định không phải là ngươi đang cố ý chơi ta đó chứ?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại trả lời hắn một câu như vậy, thậm chí bây giờ hắn rất muốn hỏi Diệp Phong một câu: "Trước đó là ai lời thề son sắt cam đoan nói Long Hoàng Minh Viêm Thạch trong tay mình tuyệt đối đủ?"
"Diệp thiếu!"
"Ta thật sự sắp thành công!"
"Nếu không ngươi tìm lại trong thần giới xem thử xem còn có thể tìm ra được mấy khối nữa hay không, cho dù chỉ tìm ra một khối thôi cũng được nữa!"
Lúc này, Vũ Thiên Hành cũng mặt lộ vẻ không cam lòng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng cầu khẩn!
"Vũ môn chủ!"
"Ta đã kiểm tra nhiều lần nhưng mà thật sự là không tìm được!"
"Ta cũng hết cách rồi!"
"Hơn nữa ta cũng không ngờ được là nhiều Long Hoàng Minh Viêm Thạch như vậy mà vẫn còn chưa đủ!"
Nghe được Vũ Thiên Hành cầu khẩn, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ nhún vai, sau đó lên tiếng đáp lại.
Hỏng mất!
Nghe được Diệp Phong trả lời, Vũ Thiên Hành trực tiếp hỏng mất!
Cảm giác thành công đang ở trước mắt nhưng không thể nào với tới được khiến cho hắn hỏng mất!
"Xung kích bình cảnh Ngũ Hành Ma Dục Công, mỗi một lần ta đều thất bại ở thời khắc cuối cùng do không thể nào giữ vững được bình tĩnh trong lòng!"
"Bây giờ rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm cũng là chênh lệch một lần cuối cùng như thế, cuối cùng dẫn đến thất bại!"
"Cho dù ta có ý chí lực khủng bố nhưng liên tiếp đối mặt đả kích như thế thì ta cũng thật sự không chịu nổi!"
Lúc này, cảm nhận được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình trong cơ thể đang từ từ tán loạn, Vũ Thiên Hành cũng nở một nụ cười khổ sau đó lên tiếng lẩm bẩm.
Mấy phút sau!
"Ồ!"
"Sao chỗ này lại còn nhiều Long Hoàng Minh Viêm Thạch như vậy chứ?"
Sau khi Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm trong cơ thể Vũ Thiên Hành hoàn toàn tán loạn biến mất, Diệp Phong cũng ra vẻ kinh nghi hô một câu như vậy!
Xoát!
Nghe được hắn nói như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp hai mắt trợn tròn quay qua nhìn Diệp Phong, trong ánh mắt tràn ngập vẻ cực kỳ khiếp sợ!
"Vũ môn chủ!"
"Ta vừa mới mở ra, ngươi đoán xem, ta lại phát hiện ra được một đống lớn Long Hoàng Minh Viêm Thạch!"
"Mà có những Long Hoàng Minh Viêm Thạch này, ngươi hoàn toàn có thể một lần nữa!"
"Thế nào, có vui vẻ hay không, có hạnh phúc hay không?"
Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Vũ Thiên Hành bị kinh hãi cười lên tiếng nói.
? ? ?
Ta vừa mới tiếp nhận tra tấn một canh giờ, khi sắp thành công thì ngươi tìm không thấy!
Bây giờ ta đã hoàn toàn thất bại thì ngươi lại nói là ngươi tìm được?
Sau đó còn muốn ta tiếp tục một lần nữa?
Lại đến một lần còn chưa tính, ngươi còn hỏi ta có vui vẻ hay không có hạnh phúc hay không?
Câu hỏi này ta phải trả lời như thế nào đây?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Thiên Hành cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, nếu như vừa nãy là vì nguyên nhân cá nhân của hắn mà khiến cho hắn thất bại vậy bây giờ nhận được một cơ hội nữa thì chắc chắn là hắn sẽ vui vẻ sẽ hạnh phúc!
Chương 1075 - Giúp ta tìm? Chẳng lẽ là lần này có hi vọng?
Nhưng vừa khéo thất bại không phải vấn đề của hắn mà là do Diệp Phong không có kịp thời cung cấp Long Hoàng Minh Viêm Thạch, dưới loại tình huống này, có được cơ hội một lần nữa hắn cũng không biết là mình có nên vui vẻ hay không!
"Diệp thiếu!"
"Vui vẻ, ta vui vẻ a!"
"Có thể có được cơ hội rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm một lần nữa, đương nhiên là ta sẽ vui vẻ rồi!"
"Nhưng mà ta có thể hỏi trước một câu là lần này số lượng Long Hoàng Minh Viêm Thạch có đủ hay không?"
Sau khi tỉnh táo lại, Vũ Thiên Hành trên mặt nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
……………………………..
"Đủ!"
"Tuyệt đối đủ!"
"Vũ môn chủ, ngươi cứ yên tâm trăm phần trăm!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi mình như vậy, Diệp Phong cũng vỗ bộ ngực bảo đảm lần nữa.
? ? ?
Yên tâm trăm phần trăm?
Ta cho dù có yên tâm tới một ngàn phần trăm cũng không thể nào bù được một câu nói không có của ngươi!
Nghe được Diệp Phong cam đoan, Vũ Thiên Hành cũng lắc đầu nở nụ cười khổ, hắn cảm thấy câu hỏi này của mình hỏi ra có chút dư thừa!
"Diệp thiếu!"
"Vậy thì ta sẽ bắt đầu lại từ đầu một lần nữa!"
"Lần này người tuyệt đối đừng có gạt ta đó, sự tra tấn kinh khủng đó ta không muốn phải tiếp nhận lần thứ ba đâu!"
Nói xong, Vũ Thiên Hành cực kỳ thuần thục nằm xuống đất, chuẩn bị đau khổ lăn lộn một lần nữa!
Một bên khác!
"Ta thật sự không có lừa ngươi!"
"Bởi vì Long Hoàng Minh Viêm Thạch đúng là đầy đủ thật chỉ là ta không muốn đưa cho ngươi mà thôi!"
"Về phần ngươi không muốn tiếp nhận lần thứ ba, không thể nào có chuyện đó được!"
"Hơn nữa, lần thứ ba cũng không phải kết thúc, đằng sau còn có lần thứ tư, lần thứ năm, lần thứ sáu..."
"Có thể ngươi sẽ vì chuyện này mà oán hận ta cho là ta đang cố ý tra tấn ngươi nhưng ngươi không biết là ta làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi!"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng trên môi nở một nụ cười tự lẩm bẩm, dù sao hắn làm như vậy là đang trợ giúp đối phương tăng ý chí lực lên, đương nhiên là hắn sẽ không có cảm giác áy náy rồi!
Một canh giờ qua đi!
"Ngọa tào! ! !"
"Lại mẹ nó không có?"
"Hơn nữa còn là không có trong thời khắc mấu chốt?"
Xem xét Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình trong cơ thể, lại nhìn cái thần giới đã trống không, Vũ Thiên Hành trực tiếp thần sắc sụp đổ quay qua nhìn Diệp Phong.
"Vũ môn chủ!"
"Ngươi nhìn ta làm gì?"
"Tranh thủ chuyên tâm rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm đi chứ!"
Chú ý tới Vũ Thiên Hành nhìn về phía mình, Diệp Phong cũng ra vẻ nghi ngờ lên tiếng nhắc nhở.
? ? ?
Ta chuyên tâm luyện cái quần què!
Thần giới đã trống không rồi, ngươi kêu ta rèn luyện cái quỷ gì nữa?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Vũ Thiên Hành cũng treo đầy hắc tuyến, sau đó trực tiếp nói ra: "Diệp thiếu, Long Hoàng Minh Viêm Thạch bên trong thần giới đã được sử dụng hết rồi nhưng còn chưa đủ, không biết trong tay ngươi còn có hay không?"
Nói thật, có kinh nghiệm lần đầu tiên, lần này lên tiếng hỏi thăm Vũ Thiên Hành cũng không có ôm hi vọng nhiều, nếu không thì hắn đã vội vàng lên tiếng hỏi thăm chứ không phải là bày tỏ thái độ không nhanh không chậm như vậy!
"Cái gì!"
"Lại không đủ?"
"Vậy ta tranh thủ thời gian tìm giúp ngươi!"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng ra vẻ giật mình kinh hô một tiếng, sau đó hai mắt nhắm lại nghỉ ngơi trên ghế xích đu, mà cảnh tượng này khi người khác nhìn vào thì giống như là Diệp Phong đang vận dụng thần thức để kiểm tra đông đảo thần giới của mình!
Hả?
Giúp ta tìm?
Nói cách khác lần này có hi vọng?
Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Vũ Thiên Hành vốn đã không ôm nhiều hy vọng lại dấy lên ngọn lửa hi vọng một lần nữa, sau đó dùng ánh mắt chờ mong nhìn về phía Diệp Phong.
Một phút!
Hai phút!
Ba phút!
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, Vũ Thiên Hành cũng toát ra vẻ vội vàng, bởi vì hắn cảm nhận được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình trong cơ thể mình ssã bắt đầu có dấu hiệu sắp tán loạn!
"Rốt cuộc Diệp thiếu có tìm được hay không a!"
"Ta hi vọng sau một khắc hắn có thể mở hai mắt ra dường nào!"
"Sẽ không phải là hắn đã ngủ thiếp đi đó chứ!"
"..."
Nhìn thấy Diệp Phong cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Vũ Thiên Hành cũng thần sắc sụp đổ tự nói, dù sao cảm giác ôm hy vọng chờ đời khiến cho người ta cực kỳ khó chịu!
Lâu chừng nửa nén nhang!
"Xong!"
"Lại mẹ nó xong con bê!"
"Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình hoàn toàn tán loạn sạch sẽ!"
Lúc này, chú ý tới Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình trong cơ thể hoàn toàn tán loạn sạch sẽ, Vũ Thiên Hành cũng tỏ vẻ sống không còn gì để luyến tiếc.
"Vũ môn chủ! ! !"
"Ta tìm được!"
"Hơn nữa số lượng cũng không ít, lần này tuyệt đối đủ để cho ngươi dùng!"
Đúng lúc này, Diệp Phong cảm thấy cũng không xê xích gì nhiều, trực tiếp mở hai mắt ra, sau đó mặt lộ vẻ kích động hô to lên.
? ? ?
Ta thất bại!
Ngươi đã tìm được?
Hơn nữa số lượng còn không ít?
Thế nào, đủ ta nếm thử lần thứ ba đấy chứ?
Nghe được hắn nói như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp quay qua nhìn Diệp Phong, sau đó mặt lộ vẻ không hiểu lên tiếng hỏi: "Diệp thiếu, đều là Long Hoàng Minh Viêm Thạch, tại sao ngươi lại không để chung một chỗ sau lần nào cũng phải đi tìm như vậy?"
"Vũ môn chủ!"
"Ngươi không biết!"
"Thần giới ta dùng để đựng rác rưởi nhiều lắm, tối thiểu cũng phải có trên trăm triệu cái!"
"Cho nên ta thật sự không có thời gian sắp xếp!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cực kỳ khiêm tốn giải thích!
Hả?
Thần giới chứa rác rưởi?
Ngươi lại xem Long Hoàng Minh Viêm Thạch là rác rưởi?
Không chỉ có như thế, thần giới chứa rác rưởi như thế này ngươi lại có hơn trăm triệu cái?
Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp nghe đến choáng váng!
"Vũ môn chủ! !"
"Ngươi đừng đứng ngây ra đó làm gì!"
"Tranh thủ thời gian rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm Thạch a, nếu không thì ngươi lại thất bại một lần nữa đó!"
Chương 1076 - Giúp ta tìm? Chẳng lẽ là lần này có hi vọng? (2)
Nhìn thấy Vũ Thiên Hành cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Diệp Phong cũng ra vẻ lo lắng lên tiếng nhắc nhở.
"Diệp thiếu!"
"Ta đã thất bại!"
Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Vũ Thiên Hành cũng gượng cười giải thích.
"Ai!"
"Vũ môn chủ, lần này cũng trách ta!"
"Nếu như ta có thể tìm ra được sớm một chút thì có thể ngươi sẽ không thất bại rồi!"
"Nhưng mà, thất bại là mẹ của thành công, chỉ cần chúng ta có đủ nhiều Long Hoàng Minh Viêm Thạch, vậy thì còn có cơ hội!"
Nói xong, Diệp Phong cầm thần giới chứa chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch trong tay đưa cho Vũ Thiên Hành!
? ? ?
Thần mẹ nó thất bại là mẹ của thành công?
Phải biết mỗi một lần ta thất bại thì tương đương với mỗi một lần ta chịu khổ vô ích, phải biết, đau đớn khi Long Hoàng Minh Viêm đốt người có thể dùng mấy chữ sống không bằng chết để hình dung đó!
Nghe được hắn nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy cái thần giới chứa Long Hoàng Minh Viêm Thạch Diệp Phong đưa tới, Vũ Thiên Hành thân thể đều không tự chủ được run rẩy lên!
"Chờ một chút!"
"Chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối!"
"Lại là chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối!"
"Lần thứ hai nếm thử, Long Hoàng Minh Viêm Thạch Diệp thiếu cho ta chính là số lượng này, kết quả cuối cùng hoàn toàn không đủ, thậm chí rất có thể còn kém một khối là thành công!"
"Mà bây giờ Diệp thiếu lại cho ta số lượng này, hắn thật sự không biết hay là hắn đang cố ý chơi ta?"
Chú ý tới số lượng Long Hoàng Minh Viêm Thạch ở trong thần giới, Vũ Thiên Hành cũng khẽ nhíu mày trầm tư.
"Vũ môn chủ!"
"Ngươi còn đang chờ cái gì, tranh thủ thời gian rèn luyện a!"
"Nếu ngươi còn kéo dài thời gian nữa thì mặt trời sẽ xuống núi đó!"
Nhìn thấy Vũ Thiên Hành cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Diệp Phong cũng lên tiếng thúc giục.
"Ừm?"
"Bây giờ không phải là còn chưa tới giữa trưa đó sao?"
"Sao lại nói tới chuyện mặt trời xuống núi?"
Nghe được hắn nói như vậy, Vũ Thiên Hành cũng không hiểu được ý nghĩa trong đó sau đó lập tức nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, về đề phòng bất trắc xảy ra ngươi hãy tìm tiếp nữa đi, chờ ngươi tìm ra được một chút Long Hoàng Minh Viêm Thạch nữa thì ta sẽ lập tức bắt đầu rèn luyện!”
"Ừm?"
"Bị phát hiện nhanh như vậy hay sao?"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng hơi hơi nhíu mày.
"Vũ môn chủ!"
"Ngươi nói đúng!"
"Hai lần trước chính là bị hỏng chuyện do chuẩn bị không đủ!"
"Cho nên lần này chúng ta nhất định phải chuẩn bị thêm một chút mới được!"
Trầm mặc một lát, sau đó Diệp Phong lập tức nghĩ ra một ý kiến hay, sau đó trên môi nở một nụ cười lên tiếng đáp lại.
"Ừm?"
"Chủ nhân bắt đầu giở trò rồi hay sao?"
Diệp Tiểu Quái đang đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng lá lên vẻ chờ mong, bởi vì nàng biết rõ một chuyện, đó chính là trước khi Diệp Phong lãng phí hết sạch mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch thì hoàn toàn sẽ không để cho Vũ Thiên Hành rèn luyện thành công!
Mà Thiên Mệnh Chi Thuật của nàng không thể nào tính ra được bất cứ chuyện gì có liên quan tới Diệp Phong, cho nên, phàm là những chuyện xảy ra trên người Diệp Phong thì đều khiến cho nàng tràn ngập cảm giác chờ mong!
Mấy phút sau!
"Tìm được!"
"Vũ môn chủ, lần này ngươi có thể yên tâm to gan rèn luyện!"
"Bởi vì lần này trong cái thần giới mà ta tìm thấy được đủ để chứa được một vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch!"
Làm bộ tìm một hồi, sau đó Diệp Phong mặt lộ vẻ hưng phấn hô to lên.
Hả?
Là ta đa nghi sao?
Hai lần trước Diệp thiếu thật sự không phải đang cố ý chơi ta?
Nhìn thấy cái thần giới mà Diệp Phong đang cầm trong tay, Vũ Thiên Hành cũng chau mày tự nói.
...
Một canh giờ sau!
"Chủ nhân!"
"Vũ Thiên Hành sắp sử dụng xong ba khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cực kỳ và rèn luyện hoàn thành!"
"Ngài thật sự muốn để cho hắn rèn luyện ra được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm hay sao?"
Lúc này, trên mặt Diệp Tiểu Quái lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Làm sao có thể có chuyện đó được!"
"Trước khi lãng phí hết sạch mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch thì ta sẽ không để cho hắn rèn luyện thành công!"
"Đúng rồi!"
"Bụng ta bỗng nhiên có chút khó chịu, ta đi vệ sinh một lát!"
"Một hồi nếu như hắn có hỏi ta thì ngươi cứ trả lời theo đúng tình hình thực tế là được!"
"Còn nữa, cái thần giới này ngươi cầm lấy đi, nếu như hắn không chủ động hỏi thì ngươi cũng đừng nói ra, nếu như hắn chủ động hỏi thì ngươi cứ nói là ta đã đem đi rồi!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp chạy ra khỏi Ngũ Hành Điện!
Mà lúc này, Vũ Thiên Hành đang chuyên tâm rèn luyện ba khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cuối cùng hoàn toàn không biết là Diệp Phong đã bắt đầu giở trò chơi hắn!
Một lát sau!
"Diệp thiếu!"
"Giống như hai lần trước, chỉ kém một chút!"
"Tranh thủ đỉnh ta một đợt!"
Sau khi Vũ Thiên Hành hoàn thành rèn luyện chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn quay qua nhìn Diệp Phong đang đứng bên cạnh hô to lên.
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Người đâu?
Ngọa tào, người đâu?
Nhưng mà khi Vũ Thiên Hành phát hiện chỉ còn lại một mình Diệp Tiểu Quái đang đứng bên cạnh thì não hải trong nháy mắt nổ tung, cả người trực tiếp ngẩn ra ngay tại chỗ!
"Quái tiểu thư!"
"Diệp thiếu đâu?"
Sau khi tỉnh táo lại, Vũ Thiên Hành mặt lộ vẻ bất an quay qua nhìn Diệp Tiểu Quái lên tiếng hỏi thăm.
"Vũ môn chủ!"
"Vừa nãy chủ nhân bụng có chút không thoải mái, sau đó đi ra ngoài đi vệ sinh rồi!"
"Hẳn là chẳng mấy chốc nữa là sẽ trở về!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng nở một nụ cười quyến rũ sau đó lên tiếng đáp lại.
Hả?
Bụng không thoải mái?
Sau đó ra ngoài đi vệ sinh rồi?
Thần Đạo Giả còn cần đi vệ sinh hay sao?
Hơn nữa xóm không đi muộn không đi nhân lúc ta sắp thành công thì hắn lại đi ra ngoài?
Mẹ nó, rõ ràng là hắn đang chơi ta!
Chương 1077 - Không đùa chơi chết ta, các ngươi trong lòng khó chịu?
Sau khi nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Vũ Thiên Hành cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, hắn biết lần rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm này lại mẹ nó xong con bê, nói cách khác, hắn đã phải chịu tội ba lần vô ích!
"Không được!"
"Một hồi Diệp thiếu trở về chắc chắn sẽ còn để cho ta thử đến lần thứ tư!"
"Đến lúc đó cho dù nói như thế nào đi nữa ta cũng không thể nào tiếp tục thử nữa!"
Lúc này, Vũ Thiên Hành cũng âm thầm đưa ra một quyết định quan trọng, sau đó tự lẩm bẩm: "Ta biết mà, bọn họ đâu có tốt bụng như vậy, vô duyên vô cớ đưa cho ta một món quà lớn như thế, hóa ra mục đích thật sự của bọn họ là muốn chơi ta!"
"Nếu không phải ý chí lực của ta cực kỳ khủng bố, đổi lại thành người khác thì bây giờ đã xong đời lâu rồi!"
Lâu chừng nửa nén nhang!
"Tán loạn sạch sẽ!"
"Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm sắp thành hình lại tán loạn sạch sẽ!"
"Mà không có gì bất ngờ xảy ra, lúc này hẳn là Diệp thiếu cũng nên trở về đến rồi!"
Nghĩ đến đây, Vũ Thiên Hành trực tiếp nhìn thẳng về phía cửa đại điện.
"Vũ môn chủ!"
"Vừa nãy bụng có chút không dễ chịu, cho nên đi ra ngoài giải quyết một chút!"
"Đúng rồi, có phải là ngươi đã rèn luyện thành công rồi hay không?"
Đúng lúc này, Diệp Phong từ bên ngoài đại điện đi đến, sau đó nhìn về phía Vũ Thiên Hành lên tiếng hỏi thăm.
"Thật chuẩn a!"
"Ta vừa mới triệt để thất bại thì ngươi lập tức trở lại ngay!"
"Hơn nữa, hai lần trước, thời gian ngươi tìm được Long Hoàng Minh Viêm Thạch cũng giống y như thời điểm này, nếu như nói ngươi không phải cố ý muốn chơi ta thì ngay cả chó cũng không tin!"
Nhìn thấy Diệp Phong đi tới, Vũ Thiên Hành càng thêm tin tưởng vào phỏng đoán của mình.
"Diệp thiếu!"
"Ngươi cầm thần giới chứa Long Hoàng Minh Viêm Thạch đi ra ngoài đi vệ sinh, vậy thì sao ta có thể thành công cho được!"
Sau đó, Vũ Thiên Hành quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Ai nói ta đem thần giới đi?"
"Ta ra ngoài đi vệ sinh, lúc đó ta có giao cái thần giới đó lại cho Tiểu Quái mà!"
"Chẳng lẽ ngươi không có hỏi nàng lấy hay sao?"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng ra vẻ ngạc nhiên hỏi thăm.
? ? ?
Ngươi không có lấy đi?
Mà là đưa cái thần giới có chứa Long Hoàng Minh Viêm Thạch đó lại cho Quái tiểu thư?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp mộng, sau đó nhìn về phía Diệp Tiểu Quái lên tiếng dò hỏi: "Quái tiểu thư, cái thần giới đó ở trong tay của ngươi thật hay sao?"
"Đúng vậy đó!"
"Khi chủ nhân đi ra, trực tiếp giao cái thần giới này lại cho ta!"
"Nói là khi nào ngươi cần thì trực tiếp giúp ngươi đỉnh một đợt!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng lấy cái thần giới đó ra, sau đó cười giải thích rõ cho hắn biết.
"Quái tiểu thư!"
"Nếu như cái thần giới này đã nằm ở trong tay của ngươi tại sao vừa rồi ngươi lại không nói với ta một tiếng nào hết vậy?"
Nhìn thấy cái thần giới nằm ở trong tay của Diệp Tiểu Quái, Vũ Thiên Hành cũng hai mắt trợn tròn nhìn Diệp Tiểu Quái lên tiếng hỏi thăm.
"Vũ môn chủ!"
"Ngươi cũng không có hỏi ta!"
"Hơn nữa ta cũng không có biết rõ tình huống rèn luyện của ngươi!"
"Vậy ngươi không nói thì ta cũng đâu có biết được chừng nào thì ngươi cần tới!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng mặt mũi tràn đầy ủy khuất lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Ngọa tào!"
"Tra tấn nhục thể của ta xong, lại bắt đầu tra tấn tinh thần của ta đúng không?"
"Các ngươi biết chơi như vậy cha mẹ của các ngươi có biết hay không?
Nghe được nàng nói như vậy, Vũ Thiên Hành nhìn về phía hai người Diệp Phong và Diệp Tiểu Quái giống như đang nhìn hai ma quỷ!
"Vũ môn chủ!"
"Thất bại là mẹ của thành công!"
"Mặc dù lần này ngươi thất bại nhưng ta còn có Long Hoàng Minh Viêm Thạch, chúng ta vẫn còn có cơ hội!"
Nhìn thấy Vũ Thiên Hành cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Diệp Phong cũng cười lên tiếng đề nghị!
Hả?
Còn mẹ nó đến nữa hả?
Nếu như không chơi chết ta thì trong lòng của các ngươi cảm thấy khó chịu có đúng hay không?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong mắt Vũ Thiên Hành cũng hiện lên vẻ sợ hãi, sau đó trực tiếp bộc phát toàn lực, dùng tốc độ nhanh nhất vọt thẳng tới cửa đại điện, bây giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng rời xa hai ma quỷ này!
………………………………………..
"Vũ môn chủ!"
"Chỉ cần hôm nay ngươi dám bước ra đại điện này một bước!"
"Vậy ta sẽ nói tất cả toàn bộ bí mật của ngươi cho toàn bộ người trong Ngũ Hành Môn biết!"
Ngay khi Vũ Thiên Hành sắp xông ra khỏi đại điện, giọng nói của Diệp Tiểu Quái vang lên sau lưng.
Hả?
Nếu như ta dám rời khỏi đại điện!
Ngươi sẽ nói tất cả những bí mật của ta cho toàn bộ người trong Ngũ Hành Môn biết?
Mẹ nó, ngươi có cần chó như vậy hay không!
Nghe được nàng nói như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp ngừng lại ngay tại cửa đại điện, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng cầu khẩn: "Diệp thiếu, có thể đừng có chơi ta như vậy được hay không, ta đã tiếp nhận ba lần đau đớn không giống người, ta thật sự gánh không được a!"
"Vũ môn chủ!"
"Dù sao ngươi cũng vượt qua ba lần, vậy lại kháng thêm bảy lần nữa cũng đâu có sao đâu!"
"Chỉ cần ngươi kháng xong mười lần, chúng ta lập tức rời khỏi đây, tuyệt đối sẽ không tra tấn ngươi thêm tới lần thứ mười một!"
Nghe được Vũ Thiên Hành cầu khẩn, Diệp Phong lại lắc đầu, sau đó nói thẳng ra mục đích mình đến đây lần này, cuối cùng còn vỗ ngực lên tiếng bảo đảm!
? ? ?
Thần mẹ nó lại kháng thêm bảy lần nữa thì cũng đâu có sao đâu?
Những lời không biết xấu hổ như vậy mà ngươi cũng có mặt mũi nói ra được hay sao?
Còn nữa, ngươi có thể đừng có bảo đảm với ta được không, phải biết, sự cam đoan của ngươi hoàn toàn không có một chút xíu uy tín nào, khiến cho trong lòng của ta rất là hốt hoảng!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Thiên Hành cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại chuẩn bị tra tấn hắn mười lần!
Chương 1078 - Dù sao ngươi cũng vượt qua ba lần, vậy lại kháng thêm bảy lần cũng đâu có sao đâu!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi xem chúng ta có thể thương lượng một chút hay không, chính là tra tấn ta ít một chút!"
"Dù sao mười lần thật sự nhiều lắm, ta thật sự không gánh được đâu!"
Sau khi tỉnh táo lại, Vũ Thiên Hành nhìn về phía Diệp Phong thăm dò.
"Một lần cũng không thể ít!"
"Vũ môn chủ, lần này ta làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho người thôi!"
"Chờ sau khi ngươi kháng xong mười lần, không chừng sẽ còn cám ơn ta nữa đó!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm, Diệp Phong cũng trực tiếp đáp lại.
Hả?
Vì tốt cho ta?
Sau khi xong chuyện ta còn phải cảm ơn ngươi?
Là ngươi điên rồi hay là ta điên rồi?
Nghe được Diệp Phong trả lời mình như vậy, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Vũ Thiên Hành như không thể tin vào tai của mình
"Vũ môn chủ!"
"Thời gian eo hẹp nhiệm vụ nặng!"
"Ngươi hãy tranh thủ bắt đầu đi!"
Lúc này, Diệp Phong nhìn về phía Vũ Thiên Hành lên tiếng thúc giục.
Một lát sau!
Lần thứ tư!
Lần thứ năm!
Lần thứ sáu!
...
Lần thứ mười!
"Ha ha ha ha ha!"
"Kết thúc!"
"Cuối cùng kết thúc!"
"Có trời mới biết là ta vượt qua một ngày hôm nay như thế nào!"
Lúc này, vượt qua đau đớn của mười lần Long Hoàng Minh Viêm đốt người, Vũ Thiên Hành cũng ngồi liệt trên mặt đất, ngửa đầu phá lên cười!
Một bên khác!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng năm trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Long Hoàng Minh Viêm Thạch *10000, ban thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới!"
Lúc này, tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
Oanh!
Ngay sau đó, một luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể Diệp Phong bạo phát ra!
"Ngọa tào! ! !"
"Có phải là Diệp thiếu này điên rồi hay không!"
"Tại sao hắn lại tiến hành đột phá ở bên trong Ngũ Hành Môn chúng ta chứ?"
"Chẳng lẽ hắn không biết làm như vậy không chỉ sẽ hại chính bản thân hắn mà cũng sẽ hại luôn mấy vạn đệ tử của Ngũ Hành Môn chúng ta hay sao?"
Cảm nhận được khí tức đột phá này, Vũ Thiên Hành đang ngồi bệt ở dưới mặt đất trực tiếp trừng lớn hai mắt quay qua nhìn Diệp Phong!
"Tiểu Quái!"
"Ngươi đi nói với Thiên Đạo kiếp vân một tiếng, hãy nói là ta còn chưa có chuẩn bị xong!"
"Để nó đi tới một cái chỗ không có ai để chờ đi!"
Ngay lúc Vũ Thiên Hành tràn đầy tuyệt vọng, Diệp Phong chợt nói một câu nói như vậy.
? ? ?
Ngươi chưa chuẩn bị xong, vậy ngươi đột phá cọng lông a!
Hơn nữa đó chính là Thiên Đạo kiếp vân, ngươi kêu nó chờ ngươi thì nó sẽ chờ ngươi hay sao?
Nghe được hắn nói như vậy, Vũ Thiên Hành cảm thấy chắc chắn Diệp Phong điên rồi, nếu không thì một người bình thường sao có thể nói ra một chuyện buồn cười như vậy được!
Một lát sau!
Hả?
Chuyện gì xảy ra?
Sao Thiên Đạo uy áp lại đột nhiên biến mất rồi?
Sau khi Diệp Tiểu Quái rời khỏi đại điện, Thiên Đạo uy áp bao phủ toàn bộ Ngũ Hành Môn biến mất trong nháy mắt, chuyện này khiến cho Vũ Thiên Hành trực tiếp bối rối!
"Không thể nào có chuyện như vậy được!"
"Tuyệt đối không thể nào có chuyện như vậy được!"
"Ta không tin đây là sự thực!"
Mang theo vẻ không tin, Vũ Thiên Hành trực tiếp xông ra đại điện!
"Bay đi!"
"Thiên Đạo kiếp vân lại bay đi thật!"
"Chẳng lẽ nói Thiên Đạo kiếp vân phải đi tìm một chỗ không có ai sau đó chờ Diệp thiếu chuẩn bị kỹ càng hay sao?"
Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân trên không trung đang chậm rãi lướt tới nơi xa, chuyện này trực tiếp khiến cho Vũ Thiên Hành nhìn đến choáng váng, có thể nói cảnh tượng này đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn!
Bên trong đại điện!
"Một hồi trên đường về cung môn, có thể để cho Thiên Đạo kiếp vân dùng điện để mát xa cho ta một phen, như vậy thì chắc chắn ta có thể ngủ ngon giấc!"
"Nhưng mà tại sao hệ thống lại thưởng cho ta một vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch nữa vậy?"
"Cái này giữ lại cũng không có tác dụng gì!"
"Nếu không xem nó như công tác phí đưa cho Vũ Thiên Hành đi, như vậy cũng có thể giúp cho hắn rèn luyện ra được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong lập tức đưa ra một quyết định, đó chính là để Vũ Thiên Hành tiếp nhận tra tấn lượt thứ mười một, nhưng mà lần này đối phương có thể có được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm chân chính!
...
Bên ngoài đại điện!
"Vũ môn chủ!"
"Mặc dù ngươi bị tra tấn mười lần!"
"Nhưng ngươi có để ý rằng ý chí lực của ngươi đã được tăng lên một lần nữa hay không!"
"Mà dựa vào ý chí lực của ngươi bây giờ, đột phá bình cảnh cuối cùng của Ngũ Hành Ma Dục Công cũng không phải là chuyện khó gì!"
"Nói cách khác, ngươi sắp có được một cuộc sống mới!"
Diệp Tiểu Quái trở lại, nhìn thấy một mình Vũ Thiên Hành đứng ngây ngốc ở cửa đại điện thì cũng đi qua cười lên tiếng nhắc nhở.
Ừm!
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Vũ Thiên Hành cũng toàn thân đột nhiên chấn động, bởi vì đúng là hắn không có nhận ra được tình huống này, bây giờ nhớ lại những gì mà Diệp Phong đã nói trước đó, hắn bỗng nhiên hiểu ra thứ gì đó!
"Quái tiểu thư!"
"Các ngươi hao phí gần mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch hi hữu, đắt đỏ chính là vì ma luyện sức mạnh ý chí của ta, từ đó có thể để cho ta đánh vỡ bình cảnh cuối cùng của Ngũ Hành Ma Dục Công?"
Lúc này, Vũ Thiên Hành cũng mặt lộ vẻ khiếp sợ nhìn về phía Diệp Tiểu Quái lên tiếng hỏi thăm.
"Xem như thế đi!"
"Thật ra thì chủ nhân của ta là một thần hào phá của!"
"Lần này mục đích hắn tới đây chính là đến để phá của, còn về phần giúp ngươi tăng ý chí lực lên chính là chuyện thuận tay mà làm thôi!"
Nghe được Vũ Thiên Hành hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Quái cũng thuận miệng đáp lại một câu.
"Hóa ra là như vậy!"
"Nhưng mà cho dù đó chỉ là các ngươi thuận tay mà làm thì phần ân tình này Vũ Thiên Hành ta cũng sẽ khắc trong tâm khảm!"
"Về sau, nếu có cần Vũ Thiên Hành ta, các ngươi cứ..."
Không đợi Vũ Thiên Hành nói xong, Diệp Tiểu Quái trực tiếp ngắt lời nói: "Ngươi không cần phải cảm ơn ta đâu, người mà ngươi phải cảm ơn chính là chủ nhân của ta kìa!"
Bên trong đại điện!
"Rốt cục về đến rồi!"
Chương 1079 - Nhiệm vụ ngẫu nhiên, ngụy trang thành người nghèo?
"Nếu như Vũ Thiên Hành biết lần này có thể có được Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm thật thì chắc chắn hắn sẽ hưng phấn đến nhảy dựng lên!"
Nhìn thấy hai người Vũ Thiên Hành và Diệp Tiểu Quái từ bên ngoài đi vào, Diệp Phong cũng cười tự nói.
………………………………….
"Diệp thiếu!"
"Đại ân không lời nào cảm tạ hết được!"
"Sau này nếu như có chuyện cần dùng tới Vũ Thiên Hành ta thì ngài cứ mở miệng!"
Sau khi đi vào đại điện, Vũ Thiên Hành trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Phong, sau đó trên mặt tràn đầy vẻ cảm kích lên tiếng nói.
Hả?
Đây là tình huống như thế nào vậy?
Thấy cảnh này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ quay qua nhìn Diệp Tiểu Quái.
"Chủ nhân!"
"Ta đã nói cho hắn biết dụng tâm lương khổ của ngài khi ngài cố ý tra tấn hắn mười lần lần!"
Nhìn thấy dáng vẻ nghi hoặc hiện rõ trên mặt Diệp Phong, Diệp Tiểu Quái cũng cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Hóa ra là như vậy!"
"Ta đang không biết tại sao hắn lại quỳ xuống!"
Sau khi biết rõ được tình huống này, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
"Đúng rồi!"
"Vũ môn chủ, trong tay của ta còn có chút Long Hoàng Minh Viêm Thạch còn lại, ngươi có muốn thử một lần nữa hay không!"
"Lần này ta cam đoan ngươi tuyệt đối có thể rèn luyện ra Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm!"
Sau đó, Diệp Phong cũng nghĩ đến cái gì, trực tiếp nhìn về phía Vũ Thiên Hành lên tiếng hỏi thăm.
? ? ?
Còn tới nữa?
Trước đó là ai nói chỉ cần ta kháng xong mười lần thì tuyệt đối sẽ không tra tấn ta tới lần thứ mười một?
Mặc dù ngươi là thần hào phá của, thậm chí ngay cả Thiên Đạo kiếp vân cũng phải nghe theo lời người nói nhưng ngươi không thể lặp đi lặp lại nhiều lần nói không giữ lời như thế!
Nghe được Diệp Phong đề nghị như vậy, Vũ Thiên Hành trực tiếp mộng, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương tra tấn hắn tra tấn đến nghiện luôn!
"Diệp thiếu!"
"Ta có thể cự tuyệt sao?"
Sau đó, Vũ Thiên Hành mặt lộ vẻ bất an quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Vũ môn chủ!"
"Tại sao phải cự tuyệt?"
"Lần này ta nói là sự thật, tại sao ngươi lại không chịu tin ta chứ?"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ bất đắc dĩ lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Tại sao ta lại không chịu tin ngươi lẽ nào trong lòng ngươi không biết hay sao?"
"Chỉ trong một ngày hôm nay thôi ngươi đã vỗ ngực cam đoan với ta bao nhiêu lần rồi?"
"Mà đã có lần nào ngươi làm tròn lời hứa của mình hay chưa?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Thiên Hành cũng trong lòng chửi ầm lên sau đó mới quay qua nhìn Diệp Phong giải thích rõ: "Diệp thiếu, không phải ta không tin, chủ yếu là ta đã không còn hứng thú gì với Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm, cho nên ta thật sự không muốn tiếp tục rèn luyện Long Hoàng Minh Viêm Thạch!"
"Như vậy sao!"
"Vậy thì một vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch trong tay của ta cũng chỉ có thể đưa cho người khác rồi!"
Nghe được Vũ Thiên Hành nói như vậy, Diệp Phong cũng ra vẻ tiếc nuối lên tiếng nói.
Hả?
Một vạn khối?
Không phải chín nghìn chín trăm chín mươi chín khối?
Nhưng mà nghe được hắn nói như vậy, Vũ Thiên Hành lại hai mắt đột nhiên sáng lên sau đó vội vàng lên tiếng nói: "Diệp thiếu, ta vừa mới suy nghĩ kỹ lại rồi, dù sao ta đã kháng mười lần, vậy cũng không thiếu lần thứ mười một, nếu không ta thử lại lần nữa đi!"
"Được thôi!"
"Nếu như ngươi muốn thử thì hãy thử đi!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức đưa một cái thần giới chứa mười vạn khối Long Hoàng Minh Viêm Thạch cho Vũ Thiên Hành!
...
"Tiểu Quái!"
"Thời gian không còn sớm, chúng ta cần phải trở về!"
Nhìn thấy Vũ Thiên Hành lăn lộn kêu rên trên mặt đất, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Diệp Tiểu Quái đang đứng bên cạnh lên tiếng nói.
"Chủ nhân!"
"Vậy ta đưa ngài về Tinh Hồn Cung trước, sau đó ta lại đưa Thiên Đạo kiếp vân qua!"
"Như vậy, một hồi khi ngài nghỉ ngơi thì có thể để Thiên Đạo kiếp vân dùng điện mát xa cho ngài!"
Diệp Tiểu Quái nghe xong thì trực tiếp mở ra một cái khe hở không gian ở trước người sau đó thần thái cung kính quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng nói.
...
Một canh giờ sau!
"Thành công?"
"Ta lại thành công rèn luyện ra Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm?"
Lúc này, kiểm tra thấy Long Hoàng Minh Viêm Chi Tâm trong cơ thể, Vũ Thiên Hành vẫn chưa dám tin đây là sự thật!
"Ồ!"
"Diệp thiếu và Quái tiểu thư đâu?"
Sau khi tỉnh táo lại, lúc này Vũ Thiên Hành mới chú ý tới hai người Diệp Phong và Diệp Tiểu Quái đã không còn ở trong đại điện!
"Diệp thiếu!"
"Mặc dù ta không biết ngài là ai!"
"Nhưng hai phần ân tình này ta nhất định khắc trong tâm khảm!"
"Về sau nếu như có chỗ nào cần đến ta thì Vũ Thiên Hành ta tuyệt đối sẽ chạy tới bên cạnh ngài trong thời gian ngắn nhất!"
Lúc này, Vũ Thiên Hành cũng vẻ mặt thành thật tự lẩm bẩm.
...
Tinh Hồn Sơn, Tinh Hồn Cung!
"Người khác độ kiếp, sinh tử khó liệu!"
"Diệp thiếu độ kiếp, Thiên Đạo kiếp vân sinh tử khó liệu!"
"Đây chính là chênh lệch a!"
Lúc này, bọn người Hoắc Sơn, Sử Đại Xuyên, Tôn Long, Ba Phong nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vânn đang thận trọng bổ một đạo lại một đạo lôi kiếp nho nhỏ xoa bóp cho Diệp Phong đang ngủ say ở cách đó không xa, trong mắt đều toát ra vẻ hâm mộ.
Sáng sớm ngày thứ hai!
"Thần Kiếp Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!"
"Xem ra thời gian ta ở lại thần giới cũng không còn nhiều nữa!"
Sau khi tỉnh lại, phát hiện tu vi của bản thân mình đã thuận lợi đột phá đến Thần Kiếp Cảnh Tam Trọng đỉnh phong, Diệp Phong cũng cười tự nói.
"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, Dao Trì Thánh Nữ sắp đi ngang qua Tinh Hồn Sơn, mời túc chủ ngụy trang thành một người nghèo đi theo bên cạnh đối phương, sau đó đến Thần Vực Thành thì tùy ý phá của trước mặt đông đảo thiên kiêu, chỉ cần thành công phá của ba lần coi như nhiệm vụ thành công, nhiệm vụ thành công, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực cao đột phá một cái tiểu cảnh giới, tỉ lệ cực cao thu hoạch được ban thưởng đặc thù, nhiệm vụ thất bại, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực thấp đột phá một cái tiểu cảnh giới, thời gian nhiệm vụ ba ngày!"
Hả?
Chương 1080 - Nhiệm vụ ngẫu nhiên, ngụy trang thành người nghèo? (2)
Hệ thống muốn cho ta giả heo ăn thịt hổ hay sao?
Nghe hệ thống bỗng nhiên ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, trên mặt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ hứng thú.
"Hệ thống!"
"Nếu như ta đi theo bên cạnh Dao Trì Thánh Nữ này, không cẩn thận bại lộ ra thân phận thần hào phá của thì có phải là sẽ khiến cho nhiệm vụ thất bại hay không?"
"Dù sao để cho ta giả thành một người nghèo là một chuyện rất là khó!"
Sau đó, Diệp Phong cũng nghĩ đến cái gì, trực tiếp lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ, cách hiểu về nghèo của mỗi người đều không giống nhau, cho nên người chỉ cần ngụy trang mình thành người mà ngươi cho là nghèo là được rồi, ta lấy một cái ví dụ so sánh, thường ngày ở bên ngoài ngươi sẽ dùng cực phẩm Thần Linh Tinh dựng giường Linh Tinh, nhưng ngươi ngụy trang thành người nghèo, sau đó chỉ có thể dùng đê phẩm Thần Linh Tinh để dựng giường Linh Tinh, bởi vì ngươi sẽ cho rằng, một người cho dù có nghèo thì cũng chỉ có thể nghèo thành như vậy mà thôi, như vậy thì phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ!"
"Ừm?"
"Hệ thống, như vậy có phải là ta hạ thấp trình độ tiêu phí của ta đến mức mà ta cho là thấp nhất là được rồi đúng không?"
Nghe được hệ thống giải thích, Diệp Phong lại hỏi thăm lần nữa.
"Đinh! Túc chủ, chính là ý này, dù sao chúng ta là thần hào phá của, cho dù có ngụy trang thành người nghèo thì cũng không thể để cho mình chịu ủy khuất được đúng không!"
Thú vị!
Như thế này thì thú vị lắm!
Xem nhiệm vụ ngẫu nhiên do hệ thống ban bố này có thể mang lại cho ta niềm vui thú lớn bao nhiêu đi!
Nghe được hệ thống nói như vậy, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười.
Một lát sau!
Bên ngoài Tinh Hồn Sơn, chín mươi dặm phía bắc!
"Hệ thống!"
"Sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem nên làm như thế nào mới có thể khiến cho Dao Trì Thánh Nữ đó chú ý, đồng thời có thể thành công đi theo bên cạnh nàng!"
Đi tới con đường mà Dao Trì Thánh Nữ nhất định phải đi qua, sau đó Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống!
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, Dao Trì Thánh Nữ có một sở thích cực kỳ kỳ lạ, đó chính là thích kỳ nhân dị sĩ, cho nên chỉ cần có thể biểu hiện ra một chút năng lực đặc thù thì có thể gây ra sự chú ý của đối phương, nếu như đối phương cảm thấy hứng thú thì có thể cực kỳ dễ dàng đi theo bên cạnh đối phương!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống lập tức vang lên trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Thích kỳ nhân dị sĩ?"
"Đây đúng là một sở thích kỳ lạ!"
"Nhưng mà năng lực như thế nào mới có thể xem là năng lực đặc thù?"
Nghe được hệ thống trả lời mình như vậy, Diệp Phong cũng hơi hơi nhíu mày, sau đó tiếp tục ra lệnh: "Hệ thống, lại tiếp tục sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem những kỳ nhân dị sĩ trước đây mà Dao Trì Thánh Nữ yêu thích có những năng lực đặc thù gì!"
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, trước mắt những kỳ nhân dị sĩ mà Dao Trì Thánh Nữ lôi kéo được tổng cộng có ba người, theo thứ tự là trời sinh thần lực nhưng lại có dáng người nhỏ gầy Lương Khoan, tu luyện công pháp loại chữa trị nhưng lại thích nghiên cứu độc trùng Chu Long, có được ngộ tính mạnh mẽ nhưng lại yêu thích nghiên cứu thức ăn ngon Tống Nham!"
"Dáng người nhỏ gầy lại trời sinh thần lực!"
"Có được năng lực chăm sóc người bị thương lại thích nghiên cứu độc trùng!"
"Có được ngộ tính kinh khủng lại không dùng vào tu luyện, ngược lại thích nghiên cứu thức ăn ngon!"
"Cái đám người này đúng là có chút thú vị!"
"Nhưng mà ta phải làm ra năng lực đặc thù gì để có thể gây ra sự chú ý của Dao Trì Thánh Nữ đây?"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.
"Đinh! Túc chủ, ngươi là một siêu cấp lão Lục không đi theo con đường bình thường, năng lực đặc thù đó không phù hợp với thân phận của ngươi!"
Ngay lúc Diệp Phong còn đang cúi đầu trầm tư, giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Hệ thống, vậy ngươi cho rằng ta nên làm ra một cái năng lực đặc thù như thế nào?"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Đinh! Túc chủ, nếu như ta nói ra thì sẽ không có ý nghĩa nữa, ngươi chỉ cần tiêu hao năm ngàn vạn điểm phá sản thì hệ thống sẽ có thể trợ giúp ngài giải quyết phiền não này!"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong lại bỗng nhiên trầm mặc lại.
"Hệ thống đã không phải là hệ thống thuần khiết như lúc ban đầu nữa!"
"Bây giờ nó cũng đã có một chút thuộc tính của lão Lục!"
"Mà bây giờ nó chủ động muốn giúp ta giải quyết phiền não, nếu như nói bên trong đó không có bẫy, có đánh chết ta ta cũng không tin đâu!"
"Nhưng mà rốt cuộc nó muốn làm cho ta một cái năng lực đặc thù như thế nào?"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng làm ra một cái quyết định, đó chính là sao chuyện này lại cho hệ thống xử lý, bởi vì bản thân hắn cũng rất muốn biết rốt cuộc hệ thống sẽ làm ra cho hắn một cái năng lực đặc thù như thế nào!
Một phút sau!
"Đinh! Hệ thống chế tạo đan dược đặc thù đã hoàn thành, mời túc chủ mau chóng xem xét!"
Rất nhanh, giọng nói của hệ thống lập tức vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Không hổ là hệ thống!"
"Thật sự là nhanh a!"
Nghe được giọng nói của hệ thống, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ mong đợi tra xem tình huống của đan dược đặc thù!
Oanh Thiên Đan: Hệ thống xuất phẩm, hẳn là tinh phẩm, phục dụng viên đan dược này thì có thể toác ra Oanh Thiên Thí cực kỳ khủng bố, nhắc nhở, Oanh Thiên Thí hình thành phong bạo kinh khủng, có thể trực tiếp xoá bỏ tất cả Thần Đạo Giả hoặc Thần thú Thần Kiếp Cảnh trở xuống trong phạm vi nhất định!
"Ngọa tào! ! !"
"Mẹ nó, cái này là cái thứ quỷ gì!"
"Một hồi Dao Trì Thánh Nữ tới, mẹ nó ta oanh nàng trước một cái?"
Chương 1081 - Một hồi Dao Trì Thánh Nữ tới, mẹ nó ta oanh nàng trước một cái?
Xem xét đan dược đặc thù mà hệ thống chuyên môn chế tạo riêng cho mình, Diệp Phong cả người đều choáng váng, hắn biết bây giờ hệ thống có chút thuộc tính lão Lục nhưng mà hắn hoàn toàn không ngờ được là hệ thống lại chơi lục như vậy!
Hơn nữa Oanh Thiên Đan mạnh mẽ như vậy, hệ thống lại giúp hắn luyện chế ra trọn vẹn một vạn viên!
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, còn có ba phút nữa Dao Trì Thánh Nữ sẽ đến khu vực oanh tạc, mời túc chủ sớm phục dụng Oanh Thiên Đan chuẩn bị sẵn sàng!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, nếu như phục dụng một lần một viên Oanh Thiên Đan thì đó chính là một phát, nếu như trực tiếp phục dụng một lượng lớn Oanh Thiên Đan thì đó chính là liên phát, cho nên, muốn chơi như thế nào thì phải dựa vào tâm tình của túc chủ!"
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống lại vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
Hả?
Mẹ nó, cái này còn chia ra làm một phát và liên phát?
Như vậy thì có phải là có thể hiểu thành thân thể của ta tương đương với thân súng, mà Oanh Thiên Đan này giống như đạn, ta nuốt từng viên từng viên một thì ta chính là súng ngắn, còn ta nuốt một lần một đống thì ta chính là súng máy?
Nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống, khóe miệng Diệp Phong trực tiếp co quắp!
Một bên khác!
"Không ngờ được là một trăm năm trôi qua nhanh như vậy!"
"Cũng không biết lần này thiên kiêu bảng chi tranh sẽ xuất hiện gương mặt mới hay không!"
Lúc này, Dao Trì Thánh Nữ đang trên đường đi trên mặt cũng lộ ra nụ cười tự lẩm bẩm, có thể nói, thiên kiêu chi chiến cách mỗi trăm năm mới tổ chức một lần là một trong số những chuyện khiến cho nàng cảm thấy cực kỳ hứng thú!
"Ồ!"
"Người thanh niên đang đứng ở nơi xa lại có tu vi kinh khủng Thần Kiếp Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!"
"Hơn nữa hắn cũng đang đi thẳng tới hướng đi đến Thần Vực Thành, chẳng lẽ hắn cũng muốn tham gia thiên kiêu chi chiến lần này, từ đó tranh đoạt một thứ hạng trên bảng thiên kiêu?"
Lúc này, Dao Trì Thánh Nữ cũng chú ý tới Diệp Phong phía trước, nhưng mà khi nàng phát hiện ra tu vi mạnh mẽ của Diệp Phong thì trên mặt cũng lộ ra vẻ hứng thú.
"Dao Trì Thánh Nữ!"
"Ngươi là Dao Trì Thánh Nữ!"
Nhìn thấy Dao Trì Thánh Nữ bay qua ngang bên cạnh mình nhưng không có để ý tới mình thì Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó ra vẻ giật mình kinh hô lên.
"Vị đạo hữu này!"
"Có chuyện gì sao?"
Nhìn thấy đối phương nhận ra thân phận của mình, Dao Trì Thánh Nữ cũng không có phản ứng gì quá lớn, dù sao nàng là thiên chi kiều nữ xếp hạng thứ ba trên thiên kiêu bảng, có thể nói, phóng nhãn toàn bộ thần giới, có rất nhiều người nhận ra nàng, chỉ là nàng không cần phải làm quen với những người đó, bởi vì người bình thường hoàn toàn không đáng giá để nàng làm quen!
"Dao Trì Thánh Nữ!"
"Ngươi đang định đi đến Thần Vực Thành sao?"
Nhìn thấy Dao Trì Thánh Nữ ngừng lại, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Không sai!"
"Ta muốn đi Thần Vực Thành!"
"Nếu như không có chuyện gì khác thì ta đi trước đây!"
Nói xong, Dao Trì Thánh Nữ chuẩn bị trực tiếp rời khỏi đây!
"Chờ một chút!"
"Dao Trì Thánh Nữ, ta cũng chuẩn bị đi đến Thần Vực Thành!"
"Nhưng mà ta lại không rành đường cho lắm cho nên chúng ta có thể kết bạn cùng đi với nhau hay không?"
Nhìn thấy Dao Trì Thánh Nữ chuẩn bị rời khỏi đây, Diệp Phong cũng lên tiếng thăm dò một câu.
"Vị đạo hữu này!"
"Xin lỗi, ta không có thói quen kết bạn cùng đi đường với người khác cho nên vẫn là thôi đi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng trực tiếp cự tuyệt, mặc dù nàng cảm thấy cực kỳ hứng thú với Diệp Phong nhưng cũng không có nghĩa là nàng muốn các bạn cùng đi với đối phương!
"Ai!"
"Xem ra vẫn phải vận dụng Oanh Thiên Đan a!"
"Dù sao, chỉ khi nào ta có thể đi theo bên cạnh nàng thì ta mới có thể giả nghèo được!"
Nhìn thấy đối phương trực tiếp cự tuyệt, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó chuẩn bị vận dụng đại sát chiêu!
………………………………….
"Dao Trì Thánh Nữ! ! !"
"Mau tránh ra!"
"Ta sắp nhịn không nổi!"
Nuốt một viên Oanh Thiên Đan, sau đó Diệp Phong lập tức quay qua nhìn Dao Trì Thánh Nữ hô to lên, sau đó quay lưng lại, cúi người, làm xong tư thế chuẩn bị nã pháo!
"Mẹ nó! ! !"
"Mẹ nó, quá là xấu hổ!"
"Hệ thống, mẹ nó ngươi cút ra đây cho ta, ta cam đoan ta sẽ không đánh chết ngươi đâu!"
Lúc này, làm xong tư thế chuẩn bị nã pháo, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ lúng túng ở trong lòng rống lớn lên.
Một bên khác!
Dao Trì Thánh Nữ còn chưa đi xa nghe được Diệp Phong nói ra một câu kỳ quái như vậy thì cũng dừng bước sau đó trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ quay đầu lại nhìn Diệp Phong.
"Ừm?"
"Tư thế của hắn là như thế nào?"
"Chẳng lẽ nói hắn muốn thả khí?"
"Cũng không đúng đâu, thả khí thì thả khí, tại sao lại kêu ta né tránh?"
Lúc này, nhìn thấy tư thế quái dị của Diệp Phong, Dao Trì Thánh Nữ cũng tỏ vẻ khó hiểu.
Oanh!
Đúng lúc này, một tiếng nổ vang đinh tai nhức óc từ trên người của Diệp Phong bạo phát ra, ngay sau đó, một cỗ phong bạo kinh khủng giống như một đầu phong long nổi giận trực tiếp vọt thẳng tới chỗ của Dao Trì Thánh Nữ đang đứng cách đó không xa!
Trừng!
Mà nhìn thấy Diệp Phong toác ra phong bạo kinh khủng như vậy, khi cảm nhận được khí tức kinh khủng mà phong bạo này phát ra, Dao Trì Thánh Nữ kinh hãi trong nháy mắt hai mắt trợn tròn, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin được!
Nàng hoàn toàn không ngờ được là cái rắm Diệp Phong toác ra lại có thể kinh khủng đến mức độ như vậy!
"Cái này. . . cái này không phải là đang thả khí!"
"Hắn như vậy chính là đang nã pháo thẳng về phía ta!"
Sau khi tỉnh táo lại, Dao Trì Thánh Nữ nhanh chóng tránh qua một bên, mặc dù phong bạo kinh khủng này sẽ không làm tổn thương đến nàng nhưng mà dù sao phong bạo kinh khủng này cũng là do Diệp Phong toác ra tới, nếu như không né tránh thì sau này ở trong thần giới sẽ lưu truyền một giai thoại, đó chính là Dao Trì Thánh Nữ nàng đã từng bị người dùng cái rắm bắng trúng!
Chương 1082 - Cái này không phải là đang thả khí mà là đang nã pháo về phía ta!
"Quá kinh khủng!"
"Cái rắm này thật sự quá kinh khủng!”
"Không nói khoa trương một chút nào, nếu như là Thần Đạo Giả Thần Kiếp Cảnh trở xuống tao ngộ cái phong bạo kinh khủng này thì chắc chắn sẽ bị trực tiếp xóa bỏ!"
Nhìn phong bạo kinh khủng gào thét vọt qua ngang mình, Dao Trì Thánh Nữ cũng mặt lộ vẻ nghĩ mà sợ tự lẩm bẩm.
"Dao Trì Thánh Nữ!"
"Xin lỗi!"
"Vừa nãy không thể khống chế lại được, không có làm bị thương ngươi chứ?”
Lúc này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ lúng túng đi tới trước mặt Dao Trì Thánh Nữ, sau đó ra vẻ quan tâm hỏi thăm.
"Ta không sao!"
"Nhưng mà, ngươi cái này. . . khí lưu này của ngươi sao lại mạnh như vậy?"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Dao Trì Thánh Nữ cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Ta cũng không biết rõ nữa!"
"Dù sao kể từ lúc nhỏ thì khí lưu của ta đã mạnh mẽ hơn người khác một chút rồi!"
Nghe được đối phương hỏi thăm, Diệp Phong cũng chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn.
? ? ?
Mạnh mẽ hơn một chút?
Ngươi là mạnh hơn người khác một chút hay sao?
Mẹ nó đó là mạnh ức điểm điểm thì có!
Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Dao Trì Thánh Nữ lại trực tiếp nở nụ cười khổ, nhưng mà bây giờ nàng lại càng hứng thú với Diệp Phong hơn nữa, bởi vì nàng cảm thấy trong tiểu đội ghi nhân dị sĩ của mình chỉ thiếu một nhân vật rất có tính đại biểu như Diệp Phong!
"Vị đạo hữu này!"
"Không phải là ngươi không biết được đi đến Thần Vực Thành sao!"
"Nếu đã như vậy thì chúng ta kết bạn cùng nhau đi đi!"
Sau đó, Dao Trì Thánh Nữ nở một nụ cười ngọt ngào, trực tiếp lên tiếng mời Diệp Phong!
"A!"
"Nữ nhân!"
"Vừa mới nãy còn nói là không muốn kết bạn cùng đi với ta, bây giờ phát hiện ra ta mạnh như vậy thì bắt đầu chủ động mời ta rồi?"
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ mời mình, Diệp Phong cũng nhếch miệng, sau đó trên mặt nở một nụ cười lên tiếng đáp lại: "Dao Trì Thánh Nữ, vậy hì làm phiền ngươi!"
Chỗ tối!
"Lần này mặc dù chủ nhân đi tới Thần Vực Thành không có gọi ta nhưng ta cũng phải đi theo cùng mới được!"
"Dù sao đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện cực kỳ hay ho!"
"Đặc biệt là Dao Trì Thánh Nữ này!"
Lúc này, nhìn hai người Diệp Phong và Dao Trì Thánh Nữ phía xa xa, Diệp Tiểu Quái cũng mặt lộ vẻ hưng phấn tự nói, mặc dù nàng không thể nào suy tính ra được bất kỳ chuyện gì có liên quan tới Diệp Phong nhưng nàng có thể suy tính ra được một ít chuyện có liên quan tới Dao Trì Thánh Nữ, mà những chuyện đó đều có liên quan tới Diệp Phong!
...
"Diệp Phong đạo hữu!"
"Ngươi ngoại trừ thả khí mạnh mẽ một chút thì còn có chỗ nào khác thường nữa hay không?"
Nói chuyện phiếm một hồi, trên mặt Dao Trì Thánh Nữ lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
Hả?
Thần mẹ nó còn có chỗ nào khác thường nữa hay không?
Đây là vấn đề mà một nữ hài tử nên hỏi hay sao?
Ngươi hỏi như vậy thì ta biết trả lời như thế nào đây?
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ hỏi mình một câu như vậy, Diệp Phong trực tiếp mộng, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương lại hỏi ra vấn đề như vậy.
"Diệp Phong đạo hữu!"
"Ngươi không nên hiểu lầm!"
"Ý ta không phải là đang hỏi về phương diện đó mà ý của ta là ở thần thông, công pháp, ngộ tính, các phương diện đấy còn có chỗ nào khác thường nữa hay không!"
Nhìn thấy Diệp Phong cả buổi mà vẫn không có trả lời ngược lại lại dùng một loại ánh mắt khác thường nhìn về phía mình, chuyện này khiến cho Dao Trì Thánh Nữ lập tức kịp phản ứng lại, sau đó thần sắc hốt hoảng vội vàng giải thích.
"Nguyên lai là những phương diện này a!"
"Vậy thì nghèo có tính hay không?"
"Ta cảm thấy ở phương diện nghèo thì ta là nổi bật nhất!"
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ giải thích như vậy, Diệp Phong cũng tròng mắt đảo một vòng sau đó cười lên tiếng trả lời.
Hả?
Ở phương diện nghèo thì ngươi là người nổi bật nhất?
Đây cũng là một chuyện đáng để khoe khoang hay sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng tỏ vẻ giật mình, nàng hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong sẽ trả lời mình một câu như vậy.
"Đúng rồi!"
"Còn chưa có xem sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay nữa!"
Trả lời câu hỏi của Dao Trì Thánh Nữ xong, sau đó Diệp Phong mới nhớ tới chuyện này, lập tức kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!
Sản phẩm bại gia hôm nay: Kim Ngọc Thần Lộ * một thùng lớn.
Kim Ngọc Thần Lộ: Một loại thiên tài địa bảo đặc thù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, sau khi phục dụng, có thể dựa vào lực lượng đặc thù ẩn chứa bên trong để tăng cường thức hải, để thần trí của mình trở nên càng mạnh mẽ hơn!
"Ồ!"
"Sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay lại là thiên tài địa bảo có thể tăng cường thức hải!"
"Nhưng mà cái thứ quỷ này phải phá của như thế nào mới thú vị hơn đây?"
Sau khi tra xét xong tin tức của sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.
Một bên khác!
"Chờ một chút!"
"Nếu như ở phương diện nghèo hắn là người nổi bật nhất như vậy không phải là hắn rất nghèo hay sao!"
"Vậy nếu như ta dùng tiền để mua chuộc hắn thì chẳng phải là có thể khiến cho hắn gia nhập vào tiểu đội kỳ nhân dị sĩ của ta một cách dễ dàng hay sao?"
Lúc này, Dao Trì Thánh Nữ cũng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó trên mặt toát ra vẻ tự tin, dù sao nàng thân là Thánh nữ Dao Trì Thánh Địa, thiên chi kiêu nữ xếp hạng thứ ba thiên kiêu bảng, tài lực của nàng cực kỳ khủng bố!
"Diệp Phong đạo hữu!"
"Ngươi sao vậy, có phải là có khó khăn gì hay không?"
"Nếu như cần ta hỗ trợ ngươi thì ngươi cứ mở miệng nói thẳng!"
Đúng lúc này, Dao Trì Thánh Nữ cũng chú ý tới lúc này Diệp Phong đang cúi đầu trầm tư, sau đó mặt lộ vẻ ân cần lên tiếng hỏi thăm.
……………………………….
"Không có gì!"
"Chính là trong tay có chút rác rưởi, ta đang nghĩ phải làm như thế nào mới có thể giải quyết hết đây!"
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ hỏi thăm mình như vậy, Diệp Phong cũng cười lên tiếng giải thích rõ cho nàng biết.
Hả?