Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 1094: CHƯƠNG 1094 - CẨU CA TA GIẬN DỮ, CHẮC CHẮN QUẦN CŨNG KHÔNG ĐỂ LẠI!

"Bởi vì công tác phí của chúng ta chỉ có một ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên, cho nên nếu như chúng ta muốn bớt lại thì tối đa cũng chỉ có thể bớt được một trăm gốc mà thôi!"

Phát hiện sư tôn cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Dao Trì Thánh Nữ cũng lên tiếng hỏi thăm.

"Bớt cái rắm!"

"Chúng ta chỉ là người làm công mà thôi, chúng ta chỉ cần làm tốt phận sự của mình là được!"

"Về phần Diệp thiếu muốn xử lý bao nhiêu thì là chuyện của người ta, chúng ta có tư cách gì mà xen vào, chúng ta xứng sao?"

Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt trực tiếp lên tiếng khiển trách.

? ? ?

Vừa nãy không phải chính miệng ngươi nói muốn khuyên Diệp thiếu nghĩ lại xem có thể bớt lại một chút hay không sao?

Bây giờ sao chỉ trong nháy mắt mà ngươi đã thay đổi rồi?

Chẳng lẽ nói cũng bởi vì công tác phí chỉ là một ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên đó hay sao?

Nghe được sư tôn nói như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cất công tác phí năm ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên thuộc về cá nhân mình vào.

"Sư tôn!"

"Vậy chúng ta nên xử lý mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên này như thế nào?"

Sau đó, Dao Trì Thánh Nữ lập tức lên tiếng hỏi thăm, dù sao nàng đã lấy được công tác phí, vậy thì nàng nhất định phải nghĩ cách làm cho tốt chuyện này mới được!

"Ta có biện pháp!"

"Ngươi cứ ở đó chờ ta ta lập tức đi qua đó tìm ngươi!"

"Sau đó chúng ta tại giúp Diệp thiếu xử lý mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên đó!"

Nói xong, Sở Hồng Nguyệt trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch.

"Tiểu Sở!"

"Ta không biết là ai liên hệ ngươi!"

"Nhưng ngươi trực tiếp gạt ba người chúng ta qua một bên, như vậy có phải là có chút không tôn trọng chúng ta rồi hay không?"

Sau khi Sở Hồng Nguyệt cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch, cách đó không xa, một nam tử khôi ngô ngồi trên bàn uống rượu ngon mặt lộ vẻ không vui lên tiếng chất vấn.

"Không sai!"

"Là ngươi cầu chúng ta tới thương nghị!"

"Nhưng bây giờ lại để chúng ta ở một bên không thèm để ý tới, như vậy ta có thể cho rằng ngươi làm như vậy là đang cố ý khiêu khích chúng ta hay không?"

Ngay sau đó, một nữ tử trung niên mặc váy áo màu đỏ cũng lên tiếng nói theo.

"Tiểu Sở!"

"Bọn họ nói..."

Khi người sau cùng lại một tên nam tử đầu trọc cũng chuẩn bị nói cái gì đó thì rốt cuộc Sở Hồng Nguyệt cũng không nhịn nổi nữa mà mở miệng mắng to: "Đủ rồi! Trái một tiểu Sở, phải một tiểu Sở, lẽ nào các ngươi nghĩ là lão nương sợ các ngươi đúng không?"

"Không phải là các ngươi đang muốn liên thủ lại với nhau để đối phó Dao Trì Thánh Địa ta hay sao?"

"Được, vậy thì chúng ta cứ chơi!"

"Nhưng mà đừng nói là ta không có nhắc nhở các ngươi, nếu như bất kỳ ai trong số các ngươi dám động thủ với Dao Trì Thánh Địa trước thì ta sẽ không thèm quan tâm tới hai cái thế lực khác, trực tiếp liều chết với thế lực động thủ trước đó, cuối cùng coi như Dao Trì Thánh Địa ta bị diệt thì ta cũng phải kéo cái thế lực đó chôn theo!"

Choáng váng!

Nhìn thấy Sở Hồng Nguyệt đột nhiên kiên cường lên, ba người ngồi trên bàn trực tiếp choáng váng!

Bởi vì chuyện này hoàn toàn không giống với tình huống mà bọn họ dự đoán!

Theo như bọn họ nghĩ thì Sở Hồng Nguyệt bỗng nhiên mời bọn họ chạy tới đây thì chắc chắn chính là chịu thua nhận sợ, sau đó bọn họ chia cắt một chút lợi ích, từ bỏ đối phó Dao Trì Thánh Địa!

Nhưng hiện tại xem ra mọi chuyện trực tiếp phát triển vượt ra khỏi tầm tay của bọn họ!

"Sở Hồng Nguyệt!"

"Ngươi muốn liều một phen với tam đại thế lực chúng ta thật hay sao?"

"Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, bất kỳ một cái thế lực nào trong số tam đại thế lực chúng ta đều không yếu hơn Dao Trì Thánh Địa ngươi, mà một khi tam đại thế lực chúng ta liên thủ lại với nhau thì ngươi ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có!"

Nhìn thấy Sở Hồng Nguyệt như phát điên lên, người lên tiếng đầu tiên là nam tử khôi ngô cũng từ chỗ ngồi đứng dậy sau đó nhìn chằm chằm vào đối phương gằn từng chữ từng chữ lên tiếng nhắc nhở.

"Hừ!"

"Có cơ hội phản kháng hay không, không thử một chút làm sao biết đâu?"

"Ta vẫn là câu nói đó, nếu như các ngươi muốn chiến thì ta sẽ chiến với các ngươi một trận!"

Nghe được đối phương nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng cực kỳ kiên định biểu lộ thái độ của mình!

"Tốt! Tốt! Tốt!"

"Nếu như Sở Thánh Chủ đã làm ra quyết định, vậy chúng ta cũng không cần phải tiếp tục trò chuyện với nhau nữa!"

"Ngươi ở chỗ này chờ tam đại thế lực chúng ta đến vây công đi!"

Nói xong, nam tử khôi ngô là người đầu tiên đi đến cửa đại điện, mà nữ tử váy đỏ và nam tử đầu trọc đang đứng bên cạnh nhìn thấy như vậy thì cũng đứng dậy đi đến cửa đại điện.

"Người ở bên trong đều nghe kỹ cho ta!"

"Mau chuẩn bị thần giới bảo vật trên người cho kỹ sau đó ngoan ngoãn giao ra đây!"

"Nếu không, Cẩu ca ta giận dữ, chắc chắn quần cũng không để lại!"

Đúng lúc này, một giọng nói cực kì kêu ngạo trong nháy mắt vang vọng khắp toàn bộ Dao Trì Thánh Địa!

…………………………………….

"Sở Thánh Chủ!"

"Xem ra Dao Trì Thánh Địa các ngươi xuống dốc thật!"

"A miêu a cẩu gì cũng dám đến Thánh Địa các ngươi kêu gào!"

Nghe được tiếng kêu gào như thế, nam tử khôi ngô đã đi đến cửa đại điện củng quay đầu nhìn về phía Sở Hồng Nguyệt lớn tiếng nói, trong giọng nói tràn đầy trào phúng.

"Hừ!"

"Muốn cút thì cút, không cần phải nói nhảm nhiều như vậy!"

Nghe được đối phương nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng tức giận lên tiếng nói.

Ha ha!

Nghe được nàng nói như vậy, nam tử khôi ngô cũng không có tức giận mà chỉ cười lạnh một tiếng sau đó trực tiếp rời khỏi đại điện!

Mà nữ tử váy đỏ và nam tử đầu trọc đang đứng bên cạnh nhìn thấy như vậy thì cũng nở một nụ cười lạnh theo sau đó đều rời khỏi đại điện!

"Đáng chết !"

"Ta cũng muốn xem xem là ai mà dám đến Dao Trì Thánh Địa ta cướp bóc!"

Chương 1095 - Một con chó mà ngươi nuôi đang đánh cướp Thánh Địa chúng ta?

Sau khi ba người đều rời khỏi đại điện, lúc này Sở Hồng Nguyệt mới mang theo lửa giận vô tận, nhanh chân đi đến cửa đại điện, nàng muốn phát tiết toàn bộ lửa giận đè nén trong lòng lên trên đám người không biết sống chết đến đây cướp bóc!

Bên ngoài Thánh Địa!

"Cẩu ca!"

"Ta nói như vậy có đủ phách lối hay không?"

Lúc này, Phi Thiên Trư Trư kêu gào xong thì trên mặt cũng lộ ra vẻ đắc ý nhìn về phía tiểu hoàng cẩu cười lên tiếng nói.

"Bình thường!"

"Nhưng mà câu nói cuối cùng của ngươi cũng rất là không tệ!"

Nghe được Phi Thiên Trư Trư nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng cười đáp lại một câu.

"Cẩu ca!"

"Có ba tên sâu kiến bên trong sâu kiến không coi chúng ta ra gì muốn trực tiếp rời khỏi đây!"

"Có cần ta một kiếm trực tiếp chặt đứt hai chân của bọn họ hay không?"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Kiếm vẫn luôn giữ im lặng đứng bên cạnh cũng liếm môi một cái, sau đó tràn đầy hưng phấn lên tiếng nói.

"Thô bạo!"

"Quá thô bạo!"

"Tiểu Kiếm, đến khi nào thì ngươi mới chịu thay đổi tật xấu này của ngươi đây!"

"Phải biết, chúng ta là giặc cướp, mục đích là cướp tiền, không phải đả thương người, cho nên ngươi đừng có hở một tí là chặt cánh tay chặt chân, như vậy sẽ làm hạ thấp thân phận của chúng ta!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm đề nghị như vậy, tiểu hoàng cẩu lại lắc đầu, sau đó trực tiếp khiển trách.

"Cẩu ca!"

"Nhưng trong số ba người đó có một người nói a miêu a cẩu gì cũng dám đến cướp bóc, hắn nói như vậy rõ ràng là đang giễu cợt ngươi, dù sao trong đoàn đội chúng ta chỉ có một mình ngài là chó!"

Nghe được tiểu hoàng cẩu răn dạy, Diệp Tiểu Kiếm không có phản ứng gì quá lớn mà trực tiếp nói ra tình huống này.

"Cái gì!"

"Ta, Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất Kiếm Cẩu, hắn lại dám nói ta là a cẩu chỗ nào cũng có?"

"Mẹ nó, cái này mèo có thể nhẫn nhưng chó không thể nhịn!"

"Hơn nữa, hắn nói như vậy không phải là đang giễu cợt ta mà hắn nói như vậy là đang trào phúng chủ nhân, dù sao mắng chó cũng phải nhìn chủ nhân của nó chứ!"

"Ta bị trào phúng không quan trọng, nhưng hắn dám trào phúng chủ nhân, ta chắc chắn không nhịn được!"

"Tiểu Kiếm, một hồi chờ sau khi cái tên khốn khiếp đó đi ra ngoài thì trực tiếp chém chết hắn cho ta!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, tiểu hoàng cẩu trực tiếp nổi giận, sau đó hạ mệnh lệnh tất chặt cho Diệp Tiểu Kiếm.

? ? ?

Ta cũng chỉ nói chặt chặt cánh tay chặt chân, kết quả ngươi vừa xuất hiện thì muốn chém chết đối phương?

Rốt cuộc là ta tàn bạo hay là ngươi tàn bạo đây!

Còn nữa, rõ ràng là đối phương đang giễu cợt ngươi kết quả ngươi lại có thể đổi trắng thay đen tăng mức độ nghiêm trọng của chuyện này lên đến cấp chủ nhân?

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Diệp Tiểu Kiếm cũng treo đầy hắc tuyến, sau đó trong lòng âm thầm nghĩ: "Ngươi biết chơi như vậy, sẽ dạy hư A Lang, A Long và A Trư đó!"

"Ừm?"

"Tại sao chủ nhân lại liên lạc với ta rồi?"

Đúng lúc này, tiểu hoàng cẩu bỗng nhiên phát hiện được Truyền âm Thạch trong cái thần giới mà nó đang đeo ở trên chân chó bỗng nhiên có phản ứng, sau đó lập tức lấy Truyền âm Thạch ra, cũng kích hoạt.

"Chủ nhân!"

"Ta nhớ ngươi muốn chết!"

Sau khi kích hoạt Truyền âm Thạch, tiểu hoàng cẩu rất là hưng phấn lên tiếng nói trước.

"Cẩu Tử!"

"Ta lâu lâu mới liên hệ với ngươi một lần, ngươi có thể đừng có hèn hạ như vậy hay không?"

Nghe được tiểu hoàng cẩu hô lên một tiếng rất là đê tiện như vậy, một bên khác, Diệp Phong cũng mặt xạm lại lên tiếng nói, thậm chí bởi vì quen thuộc, ở bên khác hắn không tự chủ được mà bày ra tư thế sút gôn!

"Cẩu Tử!"

"Bây giờ ta rất là nhàm chán cho nên mới nghĩ đến ngươi!"

"Ngươi ở đâu, có phải là đang cướp bóc hay không?"

Sau đó, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Ngài có thể nhớ tới Cẩu Tử trong lúc nhàm chán thì có thể nói đây là vinh hạnh lớn lao của Cẩu Tử!"

"Thậm chí bây giờ ta kích động đến mức chỉ hận không thể lập tức chạy đến bên cạnh ngày để cho ngày đạp ta mấy cái!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng lập tức mở ra hình thức liếm chó!

"Tốt tốt tốt!"

"Cẩu Tử, ngươi có thể bình thường một chút hay không!"

"Lúc trước khi ta nhặt được ngươi thì ngươi không có như vậy đâu!"

Nghe đến đây, Diệp Phong cũng vội vàng kêu dừng, đối mặt với tiểu hoàng cẩu đê tiện đến mức không có ranh giới cuối cùng, bây giờ hắn chịu phục thật, hơn nữa hắn cũng không ngờ được là lúc trước truyền mảnh vỡ Hoàng Tuyền Kiếm Ý cho tiểu hoàng cẩu, để nó đạp vào kiếm đạo, nó lại tu luyện cả song kiếm!

"Chủ nhân!"

"Vậy sau này ta sẽ cố gắng khống chế mình!"

"Về phần ta bây giờ thì đúng là đang cướp bóc!"

"Mà mục tiêu ta cướp bóc hình như tên là Dao Trì Thánh Địa gì đó!"

Lúc này, tiểu hoàng cẩu cũng hơi bình thường một chút, sau đó lập tức nói rõ tình huống trước mắt của mình.

Hả?

Cẩu Tử lại đang tiến hành cướp bóc ở Dao Trì Thánh Địa?

Sau khi biết được tình huống của tiểu hoàng cẩu, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn Dao Trì Thánh Nữ đang đứng cách đó không xa.

"Cẩu Tử!"

"Dao Trì Thánh Địa là người một nhà!"

"Thay mục tiêu cướp bóc đi!"

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch.

Hả?

Dao Trì Thánh Địa là người một nhà?

Trùng hợp như vậy?

Nhìn Truyền âm Thạch đã mất đi liên hệ, tiểu hoàng cẩu cũng toát ra vẻ mộng bức.

"Tiểu Kiếm!"

"Hủy bỏ kế hoạch chém người!"

"Dao Trì Thánh Địa là người một nhà!"

Sau đó, tiểu hoàng cẩu nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm lên tiếng nói.

"Người một nhà?"

"Cẩu ca, nhưng mà người mắng ngươi không phải là người của Dao Trì Thánh Địa!"

"Thậm chí ba người sắp từ Thánh Địa ra đó còn chuẩn bị liên thủ diệt đi Dao Trì Thánh Địa!"

Nghe được nó nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm lập tức nói ra tình huống này.

"Nha!"

"Vậy coi như quá tốt rồi!"

"Tiểu Kiếm, một hồi đừng nói nhảm, chờ sau khi ba người đó đi ra ngoài, trực tiếp chém chết!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng mặt lộ vẻ hưng phấn lên tiếng nói.

? ? ?

Chương 1096 - Một con chó mà ngươi nuôi đang đánh cướp Thánh Địa chúng ta? (2)

Vừa nãy chỉ là chém một người thôi!

Bây giờ thì biến thành chém ba người rồi?

Còn nói ta thô bạo, ta thấy ngươi mới là một con chó thô bạo chân chính!

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng khóe miệng co giật tự nói.

...

Một bên khác!

"Dao Trì Thánh Nữ!"

"Ta nuôi một con chó, hình như nó đang đánh cướp Thánh Địa các ngươi!"

"Ngươi tranh thủ liên lạc sư tôn ngươi một chút, để sư tôn ngươi đối xử với nó tốt một chút nếu không ta sợ là sư tôn của ngươi sẽ bị thiệt thòi!"

Sau khi cắt đức liên hệ Truyền âm Thạch, Diệp Phong nhìn về phía Dao Trì Thánh Nữ đang đứng cách đó không xa lên tiếng nhắc nhở.

? ? ?

Một con chó ngươi nuôi đang đánh cướp Thánh Địa chúng ta?

Sau đó còn kêu sư tôn ta đối xử với nó tốt một chút, nếu không, sư tôn ta sẽ thiệt thòi?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt Dao Trì Thánh Nữ như không thể tin vào tai của mình, bởi vì chuyện này quá là hoang đường!

"Mặc dù có chút hoang đường!"

"Nhưng lỡ như là thật thì sao?"

Nghĩ đến đây, Dao Trì Thánh Nữ lại dùng Truyền âm Thạch liên hệ cho sư tôn của nàng một lần nữa!

"Tiểu Nguyệt!"

"Có phải là Diệp thiếu đã chờ đến sốt ruột rồi hay không?"

"Ngươi tranh thủ giải thích với Diệp thiếu một chút, nói là bên Thánh Địa xảy ra một số chuyện nhỏ chờ ta giải quyết xong thì ta lập tức chạy tới đó!"

Không đợi Dao Trì Thánh Nữ hỏi thăm, giọng nói của Sở Hồng Nguyệt lập tức vang lên ở trong đầu của nàng.

Hả?

Chuyện nhỏ?

Chẳng lẽ là chó Diệp thiếu nuôi đang đánh cướp Thánh Địa thật?

Nghĩ đến đây, Dao Trì Thánh Nữ vội vàng hỏi: "Sư tôn, có phải là có một con chó đang đánh cướp Thánh Địa chúng ta hay không?"

"Cái gì?"

"Chó?"

"Tiểu Nguyệt, ngươi đang nói mê sảng gì đó!"

"Mặc dù Thánh Địa chúng ta đang bị ăn cướp nhưng mà người ăn cướp tuyệt đối không thể nào làm một con chó được, hơn nữa ta cũng đang đi từ bên trong Thánh Địa ra ngoài, không cần biết đối phương là ai, ta cũng phải khiến cho đối phương phải trả giá đắt vì sự ngu xuẩn của mình, ta muốn cho hắn biết, Dao Trì Thánh Địa cũng không phải ai cũng có thể đến ăn cướp!"

Nghe được Dao Trì Thánh Nữ hỏi thăm, Sở Hồng Nguyệt cũng lập tức lên tiếng trả lời.

"Sư tôn! ! !"

"Như vậy thì không sai được!"

"Người đang ăn cướp Thánh Địa chúng ta chắc chắn chính là con chó mà Diệp thiếu nuôi!"

"Mà Diệp thiếu vừa mới kêu ta nhắc nhở ngươi một câu, nhất định phải đối xử với chó của hắn tốt một chút, nếu không thì sợ là ngươi sẽ bị thiệt thòi đó!"

"Tóm lại, con chó đó là chó của Diệp thiếu, chúng ta cứ cúng bái nó như là tổ tông của mình là được rồi, nếu không, rất có thể chúng ta sẽ không lấy được công tác phí một ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên!"

Lo lắng có thể sư tôn mình sẽ không để ý mình, Dao Trì Thánh Nữ chỉ có thể lấy công tác phí ra nói chuyện!

"Đúng đúng đúng!"

"Tiểu Nguyệt, ngươi nói đúng!"

"Nếu như người đang ăn cướp ở bên ngoài là con chó mà Diệp thiếu nuôi thật thì ta phải coi nó như tổ tông cúng bái mới được, nếu không, Diệp thiếu tức giận, công tác phí của chúng ta cũng sẽ không còn!"

Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nhắc nhở mình như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng lập tức lên tiếng trả lời.

"Không được!"

"Ba tên khốn kiếp đó đi ra ngoài trước rồi ta phải nhanh chóng đi ra ngoài để bảo vệ Cẩu gia!"

Đúng lúc này, Sở Hồng Nguyệt bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó lập tức cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra bên ngoài Thánh Địa!

Bên ngoài Thánh Địa!

"Ha ha ha!"

"Thú vị, đúng là thú vị lắm!"

"Ta hoàn toàn không ngờ được là người đang ăn cướp Dao Trì Thánh Địa không phải là người mà là một con chó!"

"Như thế xem ra Dao Trì Thánh Địa này xuống dốc thật rồi!"

Đi ra khỏi Thánh Địa, sau khi nam tử khôi ngô nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm, Tiểu Thương Long, Phệ Huyết Đường Lang, Phi Thiên Trư Trư và tiểu hoàng cẩu đứng ở trước nhất phía đối diện thì trên mặt lộ ra vẻ sững sờ sau đó không nhịn được mà cười lớn lên tiếng giễu cợt.

"Đúng vậy a!"

"Ta sống hơn vạn năm, đây là lần đầu tiên nhìn thấy chó biết đánh cướp đó!"

"Nói thật, ta muốn bắt nó về nuôi chơi, dù sao một con chó thú vị như vậy cũng hiếm có lắm!"

Ngay sau đó, nữ tử váy đỏ đang đứng bên cạnh cũng cười lên tiếng nói.

"Các ngươi để ý con chó biết đánh cướp này!"

"Nhưng ta để ý đoàn đội ăn cướp mà nó làm thủ lĩnh!"

"Một người, một lang, một long, một trư, tổ hợp như vậy thật là kỳ dị!"

"Hơn nữa tan cũng rất là tò mò không biết tại sao một người ba thú này lại cam tâm tình nguyện đi theo bên cạnh con chó này đi ăn cướp khắp nơi?"

Lúc này, nam tử đầu trọc đang đứng bên cạnh cũng nói ra ý nghĩa trong lòng của mình.

"Tần Tông chủ!"

"Trần Môn chủ!"

"Nếu như hai người các ngươi đã có hứng thú với đoàn đội của con chó đó vậy thì trực tiếp bắt đi còn chờ cái gì nữa?"

Nghe được lời của hai người, nam tử khôi ngô cũng nở một nụ cười lên tiếng nhắc nhở.

Oanh!

Nhưng mà, đúng lúc này, một cỗ khí tức uy áp kinh khủng trong nháy mắt trấn áp ba người, mà dưới khí tức uy áp kinh khủng này, ba người bọn họ ngay cả cử động một ngón tay cũng không thể làm được!

Luống cuống!

Lúc này ba người trực tiếp luống cuống, mà nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm đang nở một nụ cười khát máu ở phía đối diện, bọn họ bị hù đến sắp tiểu ra quần, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là kiếm khách cụt một tay đang đứng bên cạnh tiểu hoàng cẩu giống như là một tên tiểu đệ lại có thực lực kinh khủng như thế!

"Không được!"

"Kiếm khách cụt một tay kinh khủng đó lại chém ra một đạo kiếm khí kinh khủng có thể xé rách không gian!"

"Đây là muốn trực tiếp diệt chúng ta?"

Đúng lúc này, khi ba người nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm đang đứng ở đối diện trực tiếp tiện tay chém ra một đạo có thể kiếm khí xé rách không gian, trong nháy mắt cảm giác tuyệt vọng tràn ngập trong lòng của bọn họ, bởi vì đối mặt với Diệp Tiểu Kiếm thực lực kinh khủng như vậy bọn họ ngay cả năng lực phản kháng cũng không có!

Chương 1097 - Nhóm ba người khổ cực đáng thương!

Nhưng mà bây giờ bọn họ vẫn còn ôm một tia hy vọng cuối cùng đó chính là kiếm khí như vậy chỉ có một đạo, như vậy thì rất có thể chỉ giết một người trong số ba người bọn họ mà không phải là giết hết toàn bộ bọn họ!

"Ngọa tào! ! !"

"Nữ tử váy đỏ muốn bắt chó đó, ngươi không giết!"

"Lão đầu trọc muốn bắt đoàn đội chó, ngươi không giết!"

"Ngược lại muốn giết một quần chúng vô tội như ta?"

Khi nam tử khôi ngô nhìn thấy đạo kiếm khí có thể xé rách không gian đó trực tiếp bay thẳng về phía mình thì cả người choáng váng, hắn vốn cho là mình là người có hy vọng sống sót nhất nhưng hắn vạn lần không ngờ được là mẹ nó đối phương không ra bài theo kịch bản!

Vô thanh vô tức!

Theo đạo kiếm khí có thể xé rách không gian chém ngang qua thân thể của nam tử khôi ngô, sau đó nam tử khôi ngô trực tiếp biến mất ở trong tầm mắt của tất cả mọi người.

Một bên khác!

"Không. . . không phải đâu!"

"Triệu Lư Khôn có tu vi mạnh mẽ Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng a!"

"Kết quả một kiếm miểu sát?"

"Mà kiếm khách cụt một tay có thể miểu sát hắn vẫn chỉ là một tiểu đệ ở bên cạnh con chó đó?"

Mới từ trong Thánh Địa chạy ra, Sở Hồng Nguyệt nhìn thấy cảnh này thấy cả người trực tiếp sợ đến choáng váng đồng thời rốt cuộc nàng cũng hiểu được tại sao học trò cưng của mình lại nhắc nhở mình như vậy!

Nếu như mình đắc tội con chó đó thật thì sợ là không cần đối phương xuất thủ mình đã bị tiểu đệ của người ta miểu sát mất rồi!

...

"Cẩu ca!"

"Người mắng ngươi đã bị chém chết rồi!"

"Hai người còn lại cũng trực tiếp chém chết hay sao?"

Giải quyết hết nam tử khôi ngô, sau đó Diệp Tiểu Kiếm cũng mặt lộ vẻ hưng phấn nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng hỏi thăm.

"Chặt!"

"Nhất định phải chém chết!"

"Còn muốn bắt ta về nuôi chơi, mẹ nó, lẽ nào nghĩ ta là một con chó mua vui cho người khác hay sao!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm mình như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng mặt mũi tràn đầy vẻ giận dữ lên tiếng nói.

"Kiếm ca!"

"Nữ tử váy đỏ giao cho ngươi!"

"Về phần lão đầu trọc đó thì giao cho chúng ta đi!"

"Mẹ nó, còn muốn bắt hết chúng ta về, như vậy không phải là đang xem thường chúng ta hay sao?"

Lúc này, Phệ Huyết Đường Lang đang đứng bên cạnh cũng cực kỳ tức giận nói ra ý nghĩ của mình.

"Phi Thiên Trư Trư!"

"Chia Gatling đặc thù của ngươi cho chúng ta một cái!"

"Chúng ta cùng nhau thình thịch chết lão đầu trọc đó!"

Sau đó, Phệ Huyết Đường Lang nhìn về phía Phi Thiên Trư Trư đang đứng bên cạnh hô to lên.

"Lang ca!"

"Đề nghị này của ngươi tốt!"

"Nghe nói như vậy ta cũng bắt đầu hưng phấn!"

Nghe được Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, Phi Thiên Trư Trư cũng hưng phấn đáp lại, sau đó trực tiếp nhảy lên một cái, bắt đầu một màn biến thân hoa lệ trên không trung!

…………………………….

"Ngọa tào!"

"Con heo đó biến thân!"

"Hơn nữa bộ áo giáp kì quái mà nó đang mặc trên người rất là đẹp trai!"

Sau khi Phi Thiên Trư Trư hoàn thành hoa lệ biến thân, ánh mắt mọi người đều tập trung lên trên súng ống chiến giáp mà nó đang mặc trên người!

"Lang ca!"

"Long ca!"

"Tiếp Gatling!"

Sau đó, Phi Thiên Trư Trư tháo hai cái Gatling đặc thù từ trên súng ống chiến giáp xuống ném cho Phệ Huyết Đường Lang và Tiểu Thương Long!

"Thần khí có tạo hình kỳ lạ đó rốt cuộc là cái gì?"

Mà sau khi mọi người thấy Gatling đặc thù trong tay Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư thì trên mặt đều lộ ra vẻ khó hiểu tự lẩm bẩm.

"Long đệ!"

"Trư đệ!"

"Chúng ta thử súng trước một chút!"

Cầm Gatling, Phệ Huyết Đường Lang hưng phấn hô to lên, ngay sau đó đưa họng súng nhắm thẳng vào Thánh Địa trước mặt!

Mà bên cạnh, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư nhìn thấy như vậy thì cũng chỉ thẳng họng súng về phía Thánh Địa!

? ? ?

Làm gì?

Các ngươi muốn làm gì?

Sao lại cầm Thần khí kỳ quái đó nhắm thẳng vào trong Thánh Địa của ta?

Phía dưới, Sở Hồng Nguyệt nhìn thấy cảnh này thì cả người trực tiếp choáng váng, thậm chí nhìn Thần khí kỳ quái đó nàng còn cảm thấy bất an khó hiểu!

"Sở Thánh Chủ!"

"Ngươi còn sững sờ ở đó để làm gì?"

"Tranh thủ mở thủ hộ kết giới Thánh Địa ra đi!"

"Nhớ kỹ, nhất định phải tăng thủ hộ kết giới lên tới cấp cao nhất, hơn nữa Thần Linh Tinh duy trì thủ hộ kết giới cũng phải chuẩn bị sung túc, nếu không, Thánh Địa ngươi sẽ bị bọn chúng trực tiếp diệt đi!"

Ngay lúc Sở Hồng Nguyệt còn đang ngây người thì Diệp Tiểu Kiếm bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt của nàng sau đó vẻ mặt nghiêm túc nhìn Sở Hồng Nguyệt lên tiếng nhắc nhở.

Hả?

Bọn chúng không phải chỉ muốn thử súng thôi sao?

Mặc dù ta không biết súng là cái gì nhưng mà chữ thử này thì ta vẫn hiểu nghĩa của nó là cái gì!

Chỉ thử một chút mà thôi thì sao còn liên quan tới an nguy của Thánh Địa của ta nữa?

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nhắc nhở, Sở Hồng Nguyệt càng bối rối hơn, nhưng mà nàng cảm thấy chắc chắn Diệp Tiểu Kiếm sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa cho nên nàng cũng lập tức xông vào bên trong Thánh Địa, bắt đầu triệu tập tất cả trưởng lão Thánh Địa cấp tốc mở ra thủ hộ kết giới Thánh Địa, hơn nữa còn lập tức tăng cấp bậc của thủ hộ kết giới lên mức cao nhất!

"Ngọa tào!"

"Sở Hồng Nguyệt lại mở ra thủ hộ kết giới Thánh Địa!"

"Hơn nữa còn tăng lên tới cấp cao nhất?"

"Như vậy nếu như có đủ nhiều Thần Linh Tinh, cho dù có mấy vị cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong xuất thủ thì cũng không thể nào đánh vợ được thủ hộ kết giới này trong thời gian ngắn được!"

Lúc này, nữ tử váy đỏ và nam tử đầu trọc đã khôi phục lại được hành động nhìn thấy thất thải kết giới hiện ra ở trên Thánh Địa thấy trên mặt đều lộ ra vẻ giật mình.

Mà bọn họ không biết là người mà sau đó mấy người Diệp Tiểu Kiếm, Phệ Huyết Đường Lang muốn đối phó chính là hai người bọn họ!

"Long đệ!"

"Trư đệ!"

"Bắt đầu thình thịch một đợt!"

Nhìn thấy thủ hộ kết giới Thánh Địa đã mở ra, Phệ Huyết Đường Lang cũng hưng phấn hô to lên.

Đột đột đột!

Chương 1098 - Các ngươi xem trọng ta như thế, mẹ nó ta rất hoảng a!

Theo Phệ Huyết Đường Lang vừa nói dứt câu, ba cái Gatling điên cuồng xoay tròn, đồng thời vô số đạo bạch quang cũng giống như mưa tên màu trắng điên cuồng bắn thẳng đến chỗ thủ hộ kết giới!

"Ngọa tào!"

"Đó rốt cuộc là cái gì?"

"Mỗi một đạo bạch quang tản ra khí tức đều đạt đến Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Chẳng lẽ nói lực lượng ẩn chứa trong mỗi một đạo bạch quang đều có thể sánh với một kích toàn lực của cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hay sao?"

Khi nữ tử váy đỏ và nam tử đầu trọc phát hiện ra được khí tức mà mưa tên màu trắng đó tản ra thì hai người đều trợn tròn con mắt kinh hô lên, không nói khoa trương một chút nào, trong số mưa tên đó, bất kì một đạo bạch quang nào cũng đều có thể trực tiếp xóa bỏ bọn họ!

Oanh!

Theo mưa tên màu trắng phô thiên cái địa va chạm vào thủ hộ kết giới, một tiếng nổ vang đinh tai nhức óc cũng vang lên theo!

Cùng lúc đó, thủ hộ kết giới tăng lên tới đỉnh cấp cũng trực tiếp bị mưa tên màu trắng đánh nát dưới ánh mắt đờ đẫn của tất cả mọi người, ngay cả một giây đồng hồ cũng không thể chống đỡ được!

"Thật là đáng sợ!"

"Thần khí có tạo hình kỳ lạ đó thật là đáng sợ!"

"Dù ta đã trực tiếp tăng thủ hộ kết giới lên đến mức cao nhất, dù ta đã chuẩn bị đủ nhiều Thần Linh Tinh, nhưng khi đối mặt với đòn công kích của Thần khí kể lạ đó thì thậm chí thủ hộ kết giới ngay cả một giây đồng hồ cũng không thể gánh được, nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy thì có đánh chết ta cũng không thể nào tin vào sự thật đáng sợ này được!"

Lúc này, Sở Hồng Nguyệt đi từ trong Thánh Địa ra, thần sắc đờ đẫn tự nói.

"Trần Môn chủ!"

"Nơi này thật là thật là đáng sợ!"

"Chúng ta nhanh chóng về nhà đi!"

Mà nhìn thấy cảnh tượng khó có thể tin này, trong mắt nữ tử váy đỏ cũng hiện lên vẻ sợ hãi sau đó quay đầu qua nhìn nam tử đầu trọc đang đứng bên cạnh lên tiếng đề nghị.

"Đúng!"

"Về nhà!"

"Sau này nếu như không có chuyện gì thì chúng ta không tiếp tục ra khỏi cửa nữa bên ngoài thật là đáng sợ!"

Lúc này, nam tử đầu trọc đã bị làm cho sợ mất mật cũng lên tiếng tán đồng với đề nghị của nữ tử váy đỏ.

"Cẩu. . . Cẩu gia!"

"Đây là thần giới và tất cả bảo vật còn lại trên người chúng ta, chúng ta chủ động nộp lên!"

"Ngươi xem, nếu không có chuyện gì khác thì chúng ta có thể đi trước hay không?"

Sau đó, nam tử đầu trọc lập tức lấy ra tất cả thần giới và bảo vật sau đó nhìn về phía tiểu hoàng cẩu đang đứng đối diện lên tiếng thăm dò.

"Đi?"

"Một ngươi muốn bắt ta về nuôi chơi!"

"Một ngươi muốn bắt đoàn đội ta!"

"Các ngươi cho rằng ta sẽ thả các ngươi đi sao?"

Nghe được nam tử đầu trọc hỏi thăm, tiểu hoàng cẩu cũng thần sắc khinh thường lên tiếng đáp lại.

Xoát!

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Kiếm trực tiếp xuất hiện ở trước mặt nữ tử váy đỏ sau đó trên mặt lộ ra vẻ trêu chọc nhìn chằm chằm vào đối phương lên tiếng nói ra: "Muốn đi cũng được, nhưng ngươi nhất định phải đánh thắng ta mới được, nếu như không đánh thắng được ta thì ta sẽ chém chết ngươi!"

? ? ?

Đánh thắng ngươi?

Ngươi mẹ nó chỉ dựa vào khí tức uy áp thì có thể trấn áp ta ở trên mặt đất không thể động đậy, ngươi kêu ta lấy cái gì để thắng ngươi được đây?

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, nữ tử váy đỏ trực tiếp choáng váng!

Xoát! Xoát! Xoát!

Cùng lúc đó, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư thử xong Gatling cũng trực tiếp xuất hiện trước mặt nam tử đầu trọc, sau đó Phệ Huyết Đường Lang nhìn chằm chằm đối phương tràn đầy hưng phấn nói ra: "Đối thủ của ngươi là ba người chúng ta, đừng nói ta không cho ngươi cơ hội sống sót, chỉ cần ngươi có thể chống đỡ được chúng ta thình thịch một đợt, vậy chúng ta sẽ thả ngươi rời khỏi đây, nếu như người gánh không được vậy chúng ta chỉ có thể thình thịch chết ngươimà thôi!"

? ? ?

Kháng các ngươi thình thịch một đợt?

Thủ hộ kết giới cấp cao nhất của Dao Trì Thánh Địa cũng không gánh được một đợt thình thịch của các ngươi, các ngươi kêu ta kháng một đợt?

Mẹ nó, các ngươi coi trọng ta như vậy, ta rất hoảng!

Nghe được Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, nam tử đầu trọc bị hù sắp khóc, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương là để mắt tới mình như vậy!

...

Một bên khác!

"Dao Trì Thánh Nữ!"

"Sao sư tôn của ngươi vẫn chưa tới?"

Chú ý tới Sở Hồng Nguyệt cả buổi vẫn không có xuất hiện, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ nhìn về phía Dao Trì Thánh Nữ lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp Phong đạo hữu!"

"Ta cũng không biết được tại sao!"

"Ta đã dặn dò sư tôn đừng có đắc tội con chó đó của ngài!"

"Nếu không, ta hỏi lại xem sao?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Dao Trì Thánh Nữ cũng vội vàng đáp lại.

"Không cần hỏi!"

"Dù sao chúng ta cũng rảnh rỗi không có chuyện gì làm, đi qua đó coi thử đi!"

"Vừa khéo ta cũng có chút nhớ con chó đó!"

Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp đưa ra quyết định.

…………………………………..

"Tốt!"

"Vừa khéo ta cũng nhớ sư tôn của ta!"

Nghe được Diệp Phong đưa ra lời đề nghị này, Dao Trì Thánh Nữ đầu tiên là sững sờ, sau đó rất là hưng phấn lên tiếng đáp lại.

(Sở Hồng Nguyệt: Diệp thiếu nhớ chó, ngươi nhớ ta! Ngươi đúng là học trò cưng của ta!)

...

Một lát sau!

"Ừm?"

"Tình huống ở chỗ này là như thế nào?"

"Tại sao lại náo nhiệt như vậy?"

Khi Diệp Phong và Dao Trì Thánh Nữ thông qua Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định đi vào bên ngoài Dao Trì Thánh Địa, nhìn thấy cảnh tượng giương cung múa kiếm trước mắt thì trên mặt của hai người đều toát ra vẻ mộng bức.

"Chủ nhân! ! !"

"Ta nhớ ngươi muốn chết!"

Đúng lúc này, tiểu hoàng cẩu lập tức phát hiện ra Diệp Phong, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn chạy thẳng tới chỗ Diệp Phong, trên gương mặt chó nở một nụ cười đê tiện!

"Ừm?"

"Con chó này chạy tới, nhìn dáng vẻ của nó sao ta cảm thấy có chút đê tiện?"

"Chẳng lẽ đây chính là con chó thích ăn cướp mà Diệp thiếu nuôi sao?"

Chương 1099 - Nam tử đầu trọc và nữ tử váy đỏ bị chơi hỏng!

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu chạy tới, Dao Trì Thánh Nữ đang đứng bên cạnh trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ tự lẩm bẩm.

"Ừm?"

"Thanh niên lạ lẫm đang đứng bên cạnh Tiểu Nguyệt chẳng lẽ chính là vị Diệp thiếu thần bí đó?"

"Còn nữa, từ đầu đến giờ con chó đó vẫn luôn là ta lão đại thiên lão nhị, nhưng mà sau khi nhìn thấy Diệp thiếu thần bí đó thì lại lập tức trở nên đê tiện như vậy chứ?"

Lúc này, cũng chú ý tới tình huống của tiểu hoàng cẩu Sở Hồng Nguyệt cũng khẽ nhíu mày tự lẩm bẩm.

Một bên khác!

"Ai!"

"Ta không muốn ra chân thêm lần nữa!"

"Nhưng tại sao ngươi nhất định phải ép ta chứ?"

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu chạy tới, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ bất đắc dĩ bày ra tư thế sút gôn!

"Chủ nhân!"

"Để cho ta bay lên đi!"

Khi chạy đến khoảng cách cách Diệp Phong không đủ ba mét, tiểu hoàng cẩu trực tiếp trượt một cái, sau đó lại xoay người một cách hoa lệ cuối cùng trực tiếp đứng vững ngay vị trí tốt nhất mà Diệp Phong có thể đá ra!

Bành!

Theo Diệp Phong đá mạnh một cái, tiểu hoàng cẩu trực tiếp bay ra ngoài, mà trên không trung nó cũng thuần thục đặt hai cái chân trước ở dưới đầu, sau đó nằm ngửa nhất chân sau bắt chéo lên!

Tư thế ưu nhã đó!

Thần thái nhàn nhã đó!

Trực tiếp khiến cho tất cả mọi người xung quanh nhìn đến choáng váng!

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó, đây là tình huống như thế nào?"

"Cẩu gia vừa mới xây dựng được hình tượng uy nghiêm ở trong lòng ta lại trực tiếp bị một cước này đạp nát!"

Lúc này, cách đó không xa Sở Hồng Nguyệt thấy cảnh này thì cả người trực tiếp choáng, phải biết, trước khi Diệp Phong đến, sống chết của tất cả mọi người ở đây bao gồm cả nàng và mấy vạn tên đệ tử trong Thánh Địa đều nắm giữ trong tay Cẩu gia!

Mà một vị Cẩu gia mạnh mẽ như vậy, bây giờ lại biểu hiện ra một phương diện đê tiện như vậy, hai mặt tương phản cực lớn như vậy ai thấy mà không bối rối chứ!

...

"Soái Bức Huyết!"

"Tiểu Thương Long!"

"Phi Thiên Trư Trư!"

"Ba người các ngươi cầm Gatling muốn làm gì?"

Sau khi đạp bay tiểu hoàng cẩu, trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ nghi ngờ nhìn về phía ba thú Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Cái tên đầu trọc đang đứng đối diện nói muốn anh Đường Lang nướng, cho nên ta muốn thình thịch hắn!"

"Chủ nhân!"

"Cái tên đầu trọc đang đứng đối diện đó nói là muốn ăn thịt rồng chiên cho nên ta muốn thình thịch hắn!"

"Chủ nhân!"

"Cái tên đầu trọc đang đứng đối diện đó nói là muốn dùng nồi sắt để hầm phi trư cho nên ta muốn thình thịch hắn!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Phệ Huyết Đường Lang lập tức lên tiếng giải thích trước, mà Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư đang đứng bên cạnh nghe xong thì cũng lập tức lên tiếng giải thích giống như là Phệ Huyết Đường Lang, bắt đầu thêu dệt vô cớ.

? ? ?

Mẹ nó, ta nói muốn ăn Đường Lang nướng, thịt rồng chiên và phi trư hầm từ khi nào?

Mặc dù các ngươi rất mạnh nhưng các ngươi cũng không thể nào mở to mắt nói lời bịa đặt như thế được!

Nam tử đầu trọc đang đứng đối diện nghe được ba thú nói như vậy thì cả người trực tiếp choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là ba con thú giặc cướp muốn cầm Gatling kinh khủng thình thịch hắn lại có thể không biết xấu hổ nói ra những lời như vậy!

"Ừm?"

"Tên đó cũng dám có ý đồ với các ngươi?"

"Đây không phải đang vả mặt ta sao?"

Nói đến đây, Diệp Phong dừng một chút, sau đó trực tiếp mắng to: "Mẹ nó , hung hăng thình thịch hắn cho lão tử, cuối cùng lại cho hắn hai pháo!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức đi tới chỗ Diệp Tiểu Kiếm, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Nếu như Tiểu Kiếm nói đối phương là kẻ địch, vậy ta sẽ phối hợp với ba thú các ngươi chơi một chút!"

"Tiểu Kiếm!"

"Đó cũng là kẻ địch hay sao?"

Đi tới trước mặt Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Phong cũng chỉ vào nữ tử váy đỏ đang run lẩy bẩy ở đối diện lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Nàng không chỉ là kẻ địch!"

"Thậm chí, nàng. . . nàng còn muốn mưu đồ làm loạn với ta!"

"Nếu không phải ngài kịp thời chạy tới, nói không chừng ta đã bị nàng khi dễ rồi!"

Không đợi Diệp Tiểu Kiếm trả lời, tiểu hoàng cẩu chạy trở về lần nữa trực tiếp hô to lên, trên mặt tràn đầy vẻ ủy khuất!

? ? ?

Thần mẹ nó mưu đồ làm loạn?

Ta chỉ cảm thấy hứng thú với một con chó biết đánh cướp như ngươi mà thôi, nhưng sao đến khi qua miệng chó của ngươi thì trực tiếp thay đổi thành như vậy?

Còn nữa, mẹ nó ta là Thần Đạo Giả, hơn nữa, muốn dáng người có dáng người, muốn diện mạo có diện mạo, muốn tu vi có tu vi, nếu như ta muốn làm gì đó, còn không phải là nam nhân sẽ xếp hàng để cho ta lựa chọn hay sao?

Dưới tình huống này, ta sẽ tìm một con chó hoang như ngươi?

Nghe được nó nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy vẻ ủy khuất ở trên mặt của tiểu hoàng cẩu vừa mới chạy tới, nữ tử váy đỏ tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy, nàng hoàn toàn không ngờ được là cái con chó hoang này có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy được!

Một bên khác!

"Mẹ nó!"

"Soái Bức Huyết, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư nói bừa coi như nói còn nghe được!"

"Nhưng đến lượt ngươi có phải là có chút quá mức rồi hay không?"

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp bị kinh hãi!

"Chủ nhân!"

"Nhanh để Tiểu Kiếm chém chết nữ nhân này đi!"

"Bây giờ ta chỉ cần nhìn thấy nàng là sợ!"

Nhìn thấy Diệp Phong cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, tiểu hoàng cẩu hí tinh nhập thể cũng ra vẻ hoảng sợ sợ hãi nhìn thoáng qua nữ tử váy đỏ sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nhắc nhở.

Hả?

Mẹ nó ngươi sợ cái chim!

Có Phi Thiên Trư Trư và Diệp Tiểu Kiếm, cho dù ta có không đến đây thì nàng cũng không thể nào đụng đến ngươi dù chỉ là một sợi lông chó!

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Diệp Phong treo đầy hắc tuyến, sau đó trực tiếp phất phất tay nói với Diệp Tiểu Kiếm: "Tiểu Kiếm, mau chém chết nữ lưu manh đó đi, nếu như ngươi không chém chết nàng thì ta sẽ bị con chó hoang này làm cho buồn nôn đến chết!"

? ? ?

Chương 1100 - Phương thức phá của Cửu Diệu Tuyết Liên!

Thần mẹ nó chém chết nữ lưu manh?

Mẹ nó, ta đã sắp chết tới nơi rồi mà các ngươi còn phải đổ tội lên đầu của ta nữa?

Các ngươi có còn là người nữa hay không?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nữ tử váy đỏ cả người đều muốn điên rồi, nàng vốn cho rằng nam tử đầu trọc bị thình thịch chết là đã chết rất là biệt khuất rồi nhưng nàng không ngờ được là mình chết còn biệt khuất hơn cả hắn!

Cách đó không xa!

"Người khác giết người, đều trực tiếp động thủ!"

"Nhưng Diệp thiếu và những con thú giặc cướp mà hắn nuôi trước khi giết người thì còn phải tiến hành tra tấn tinh thần của kẻ địch một đợt!"

"Có thể nói là quá đáng sợ!"

Thấy cảnh này, lúc này Sở Hồng Nguyệt cũng run giọng lên tự lẩm bẩm.

Một lát sau!

"Sở Thánh Chủ!"

"Kẻ địch đã được giải quyết hết!"

"Tiếp theo, có phải chúng ta nên xử lý rác rưởi rồi hay không!"

Sau khi mấy người Diệp Tiểu Kiếm, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long giải quyết xong nữ tử váy đỏ và nam tử đầu trọc, Diệp Phong lập tức đi đến trước mặt Sở Hồng Nguyệt cười hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Trước khi xử lý rác rưởi thì ta muốn nói một tiếng cảm ơn ngươi!"

"Bởi vì nếu như không có sự trợ giúp của ngươi thì ba người đó liên thủ lại với nhau đến lúc đó Dao Trì Thánh Địa ta coi như nguy hiểm!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng tràn đầy cảm kích nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói cảm ơn.

"Sở Thánh Chủ!"

"Chút chuyện nhỏ này không cần cảm ơn!"

"Chúng ta nên tranh thủ nghiên cứu đám rác rưởi đó đi!"

Nghe được Sở Hồng Nguyệt nói như vậy, Diệp Phong cũng cười đáp lại một câu.

Cách đó không xa!

"Xử lý rác rưởi?"

"Chủ nhân đang muốn phá của có đúng không?"

"Như vậy thì ta phải đi qua đó giúp đỡ một chút!"

Lúc này, cách đó không tiểu hoàng cẩu nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo, sau đó chuẩn bị chạy tới chỗ Diệp Phong.

"Cẩu ca!"

"Ngươi đừng có đi qua nhúng tay vào đó!"

"Bởi vì thân phận của chủ nhân bây giờ là một người nghèo, một người nghèo đến mức không thể nào nghèo hơn được nữa!"

"Cho nên nếu như ngươi đi qua đó nói thẳng ra thân phận thần hào phá của của chủ nhân thì đó không còn là chuyện đá ngươi một đá nữa mà là rất có thể sẽ trực tiếp tiêu diệt ngươi!"

Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm bày ra một cái thủ thế hình cây kéo sau đó để ở dưới cổ của tiểu hoàng cẩu làm ra động tác cắt cổ!

"Tiểu Kiếm!"

"Không có. . . không có nghiêm trọng như vậy chứ!"

Nghe được hắn nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm làm ra động tác như thế, tiểu hoàng cẩu cũng bị hù toàn thân khẽ run rẩy!

"Không nghiêm trọng như vậy?"

"Như thế cũng chỉ là hình phạt nhẹ nhất!"

"Cẩu ca, cho nên hãy nghe theo lời ta nói tranh thủ rút lui đi, đừng có đứng ở đây ảnh hưởng đến chủ nhân giả làm người nghèo, nếu như chúng ta không cẩn thận nói sai gì đó thì phiền phức lớn lắm!"

Lặng lẽ nhìn qua chỗ trống bên phía bên phải, Diệp Tiểu Kiếm cũng vội vàng nói ra ý nghĩ của mình cho tiểu hoàng cẩu nghe.

"Đúng đúng đúng!"

"Tranh thủ rút lui đi, chúng ta không thể ở đây làm ảnh hưởng chủ nhân được!"

Nói xong, tiểu hoàng cẩu nhìn về phía Diệp Phong cách đó không xa hô lớn: "Chủ nhân, nếu không có chuyện gì khác thì chúng ta đi trước đây dù sao còn có rất nhiều thế lực đang chờ đưa tiền cho chúng ta!"

Sau đó, cũng không đợi Diệp Phong đáp lời, tiểu hoàng cẩu lập tức dẫn theo Diệp Tiểu Kiếm và ba thú Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long, Phi Thiên Trư Trư cấp tốc thoát đi nơi này.

"Hô!"

"Rốt cuộc có thể chạy khỏi chỗ đó rồi!"

"Bị Nhị tỷ nhìn chằm chằm trong lòng của ta rất là hoảng hốt!"

Sau khi Diệp Tiểu Kiếm thoát đi Dao Trì Thánh Địa, trên mặt lộ ra vẻ nghĩ mà sợ tự lầm bầm, mặc dù những người khác không phát hiện được Diệp Tiểu Quái đang núp trong bóng tối nhưng hắn có thể phát hiện ra được!

Một bên khác!

"Ừm?"

“Chạy?"

"Chỉ đi cướp bóc mà thôi có cần gấp gáp như vậy hay không?"

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu đột nhiên rời đi, bọn người Diệp Tiểu Kiếm, Phệ Huyết Đường Lang, Diệp Phong cũng toát ra vẻ mộng bức.

"Diệp thiếu!"

"Đối với xử lý Cửu Diệu Tuyết Liên, ta có một ý tưởng như thế này!"

"Chúng ta có thể tìm mấy Luyện Khí Sư, sau đó dung hợp Cửu Diệu Tuyết Liên vào trong Thần khí rác rưởi!"

Đúng lúc này, giọng nói của Sở Hồng Nguyệt vang lên bên cạnh.

"Ừm?"

"Cửu Diệu Tuyết Liên không chỉ có thể luyện đan mà còn có thể dùng để luyện khí?"

Nghe đến đây, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên hỏi ngược lại.

"Diệp thiếu!"

"Cửu Diệu Tuyết Liên cũng có thể dùng để luyện khí!"

"Nhưng mà nếu như dung hợp nó vào bên trong Thần khí thì chỉ có thể để cho Thần khí có thêm một chút hơi lạnh mà thôi!"

"Nói một cách đơn giản thì dung họp nói vào bên trong Thần khí thì hoàn toàn không thể nào phát huy ra được lực lượng chân chính của Cửu Diệu Tuyết Liên, thậm chí có thể nói là như vậy chính là phá của hơn nữa còn là phá của cực kì phát rồ!"

"Nếu như là một người bình thường thì hoàn toàn không làm như vậy!"

Nghe được Diệp Phong hỏi lại, Sở Hồng Nguyệt cũng lập tức lên tiếng giải thích cho hắn biết.

Ừm!

Còn có thể chơi như vậy nữa hay sao?

Diệp Phong nghe xong thì hai mắt sáng lên, nhưng hắn vẫn ra vẽ bất đắc dĩ lên tiếng nói ra: "Sở Thánh Chủ, ngươi cũng không hổ danh là sư tôn của Dao Trì Thánh Nữ, trong lòng hai sư đồ các ngươi thật là quá thiện lương, lúc nào cũng suy tính đến cảm nhận của người nghèo như ta!"

? ? ?

Sao trong lòng của ta lại lương thiện rồi?

Ai cân nhắc cảm thụ của ngươi rồi?

Ngươi đang nói gì đấy?

Nhưng mà nghe được Diệp Phong nói như vậy, lúc này Sở Hồng Nguyệt lại tỏ vẻ mộng bức bởi vì nàng hoàn toàn không nghe hiểu được Diệp Phong đang nói cái gì.

"Sư tôn!"

"Ngươi quên Diệp thiếu là một 'Người nghèo' hay sao!"

"Mà trong nhận thức của hắn, Cửu Diệu Tuyết Liên này ở trong mắt chúng ta chính là rác rưởi trong rác rưởi!"

"Nhưng ngươi lại nói Cửu Diệu Tuyết Liên như là rất là quý giá, chuyện này khiến cho hắn ngộ nhận rằng chúng ta đang cố ý khuếch đại giá trị của thứ rác rưởi này để cho hắn không sinh ra tâm lý tự ti!"

Chương 1101 - Phương thức phá của Cửu Diệu Tuyết Liên! (2)

Ngay lúc Sở Hồng Nguyệt còn đang mộng bức thì giọng nói của Dao Trì Thánh Nữ vang lên trong đầu của nàng.

"Diệp thiếu!"

"Sư tôn ta chính là một người thiện lương như vậy!"

"Làm chuyện gì cũng luôn suy nghĩ cho người khác!"

"Thật ra thì những Cửu Diệu Tuyết Liên rác rưởi này bình thường chúng ta chỉ dùng để luyện chế một chút nồi bát bầu bồn, thậm chí luyện chế một chút thùng tắm, sau đó trong ngày hè nắng chói chang chúng ta dùng nó để tắm nước lạnh cũng rất là thuận tiện!"

Sau đó, Dao Trì Thánh Nữ nhìn về phía Diệp Phong cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Cửu Diệu Tuyết Liên rác rưởi?

Bình thường chúng ta dùng để luyện chế nồi bát bầu bồn?

Còn mẹ nó dùng để luyện chế thùng tắm, thuận tiện tắm nước lạnh?

Mà Sở Hồng Nguyệt đang đứng bên cạnh nghe được Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy thị trực tiếp nghe đến choáng váng sau đó trong lòng âm thầm kinh hãi tự lẩm bẩm: "Diệp thiếu không biết mình là thần hào, mà những người nghèo như chúng ta còn phải cố gắng giả bộ làm thần hào ở trước mặt của hắn, mẹ nó chuyện này cũng quá khó khăn đi chứ!"

"Hóa ra là như vậy!"

"Sở Thánh Chủ, như vậy thì không biết ở trong quý Thánh Địa có Luyện Khí Sư hay không?"

"Nếu như có thì hãy để cho bọn họ tranh thủ xử lý mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên này đi!"

Nhìn thấy Dao Trì Thánh Nữ phối hợp với mình giả làm người nghèo như vậy, Diệp Phong cũng cố nén ý cười lên tiếng nói.

"Diệp thiếu!"

"Chuyện này chỉ sợ là không được!"

"Bởi vì Cửu Diệu Tuyết Liên thật sự quá rác rưởi, những Luyện Khí Sư ở trong Thánh Địa chúng ta cũng lười luyện chế thứ này!"

"Cho nên ý tưởng của ta chính là chúng ta hãy đi tìm một tông môn chuyên luyện khí để cho bọn họ luyện chế những thứ rác rưởi này nếu như bọn họ không chịu thì chúng ta có thể cho bọn họ thêm tiền!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng vội vàng cự tuyệt, sau đó nói ra ý tưởng của mình.

Dù sao những Luyện Khí Sư ở trong Thánh Địa đều là mình tốn thời gian thật dài và rất nhiều tiền tài để bồi dưỡng được, nếu để cho bọn họ dùng Cửu Diệu Tuyết Liên để chế tạo một chút vật phẩm rác rưởi thì có thể nói sẽ tạo thành một xung kích cực lớn cho tâm linh của bọn họ, cho nên nàng cũng không thể hủy những Luyện Khí Sư dưới tay của mình được!

Về phần Luyện Khí Sư của những thế lực khác có đứng vững hay không thì nàng mặc kệ không thèm quan tâm!

……………………………..

"Ồ!"

"Sở Thánh Chủ này cũng rất là thông minh!"

"Thà rằng dùng tiền để Luyện Khí Sư của người khác chịu tra tấn này cũng không muốn để cho Luyện Khí Sư nhà mình chịu tra tấn này!"

"Còn nữa, nàng nói thêm tiền cũng nhắc nhở ta lần này ta hoàn toàn có thể phát động thêm một lần hành vi phá của nữa!"

Nghĩ đến đây, khóe miệng Diệp Phong nở một nụ cười sau đó trực tiếp nhìn về phía Sở Hồng Nguyệt lên tiếng nói ra: "Sở Thánh Chủ, mặc dù ta rất nghèo, nhưng tìm người khác chế tạo những vật phẩm rác rưởi này hẳn là cũng không tốn bao nhiêu tiền chứ, cho nên số tiền này hãy để cho ta bỏ ra!"

Hả?

Ngươi cho?

Vậy sao có thể được?

Tiền này nếu là ngươi cho, như vậy thì chúng ta cũng đâu có tiện đòi công tác phí từ ngươi!

Nghĩ đến đây, Sở Hồng Nguyệt lập tức đưa ra một quyết định đó chính là cơ hội thêm tiền để nhất định phải cướp tới tay!

"Diệp thiếu!"

"Giống như như lời ngươi nói, chế tạo những vật phẩm rác rưởi này hoàn toàn không có tốn bao nhiêu tiền!"

"Cho nên, ta trực tiếp cho là được!"

"Còn nữa, tìm thế lực nào, luyện chế vật phẩm gì, để bọn họ hoàn thành trong bao lâu, tất cả những chuyện nhỏ nhặt này cứ giao hết cho ta không cần ngài phải quan tâm đâu!"

Sau đó, Sở Hồng Nguyệt nhìn về phía Diệp Phong cười nói ra ý nghĩ của mình.

"Ừm?"

"Ta không quan tâm là không quan tâm, nhưng ngươi phải để cho ta phá của!"

"Còn nữa, ngươi cũng không phải bại gia tử, tại sao lại giành cơ hội tiêu tiền này với ta chứ?"

Nghe được Sở Hồng Nguyệt nói như vậy, Diệp Phong cũng toát ra vẻ nghi hoặc.

"Chờ một chút!"

"Không phải là nàng cho rằng nếu như ta bỏ ra số tiền này thì sẽ không cho các nàng công tác phí đó chứ!"

Nghĩ đến khả năng này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Sở Hồng Nguyệt thăm dò: "Sở Thánh Chủ, nếu như người nghĩ bỏ ra số tiền này vậy thì ta cũng không rành với ngươi, nhưng mà có một chuyện ta phải nói trước một chút, cho dù là ai bỏ số tiền này ra thì công tác phí là một ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên đó đều sẽ đưa cho ngươi!"

? ? ?

Ai móc số tiền này ra thì công tác phí cũng đều cho ta?

Vậy ta tranh đoạt làm cái gì nữa?

Tranh để làm người bị hố hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cả người đều bối rối, nàng hoàn toàn không ngờ được là mọi chuyện lại trở thành như thế này, nếu như biết trước tình huống sẽ là như vậy thì nàng còn giành làm cái gì chứ!

Dù sao tìm một tông môn chuyên môn luyện khí sau đó để cho tất cả Luyện Khí Sư bên trong đó cùng nhau xuất thủ, cho dù chỉ luyện chế những thứ bình thường thì số lượng Thần Linh Tinh hao tổn cũng tuyệt đối không phải là một con số nhỏ, bởi vì nếu như ngươi cho quá ít thì người ta sẽ không nhận làm!

"Đồ nhi!"

"Mau giúp vi sư!"

"Nếu như có thể không móc số tiền này, vậy chắc chắn sẽ không móc!"

Sau đó, Sở Hồng Nguyệt lập tức dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Dao Trì Thánh Nữ, đồng thời cũng dùng thần thức truyền âm nói rõ tình muốn cho nàng biết.

"Sư tôn! !"

"Mặc dù Diệp thiếu rất nghèo nhưng chút tiền lẻ này hắn vẫn có thể lấy ra được!"

"Mà nếu như ngay cả số tiền này mà ngươi cũng giành thanh toán, đó mới là không tôn trọng Diệp thiếu!"

"Cho nên, số tiền này ngươi cũng đừng giành với Diệp thiếu!"

Nghe được sư tôn nói như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng vội vàng lên tiếng khuyên bảo.

"Diệp thiếu!"

"Là ta cân nhắc không chu toàn!"

"Nhưng mà ta thật sự không có ý coi thường ngươi!"

Chương 1102 - Ta đang tranh cái gì? Tranh nhau làm người bị hố hay sao?

"Vì biểu đạt áy náy của ta, số tiền này ta sẽ không giành với ngươi, đến lúc đó ngươi trả tiền, ta làm việc, chúng ta tuyệt đối có thể xử lý hết mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên rác rưởi này trong thời gian ngắn nhất!"

Theo Dao Trì Thánh Nữ vừa nói dứt câu, giọng nói của Sở Hồng Nguyệt cũng lập tức vang lên.

? ? ?

Vì biểu đạt áy náy của ngươi, số tiền này ngươi không tranh với ta?

Ngươi biết nói chuyện như vậy cha mẹ của ngươi có biết hay không?

Nghe được Sở Hồng Nguyệt nói như vậy, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự bởi vì hắn hoàn toàn không ngờ được là trình độ nói chuyện của đối phương có thể cao tới mức độ như vậy!

Hơn nữa hắn cũng xác nhận được một sự kiện đó chính là trước đó đối phương cứ giành trả tiền với hắn mục đích thực sự là vì công tác phí là một ngàn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên đó!

"Sở Thánh Chủ!"

"Vậy tiền này ngươi nghĩ cho bao nhiêu là phù hợp?"

"Một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh, đủ sao?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong lập tức nhìn về phía Sở Hồng Nguyệt lên tiếng hỏi thăm.

"Cái gì!"

"Một. . . một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh?"

Mà nghe được Diệp Phong thuận miệng nói ra cái số này, Sở Hồng Nguyệt cũng hai mắt trợn tròn kinh hô lên, thậm chí hô hấp cũng bắt đầu biến dồn dập, không nói khoa trương một chút nào, thời khắc này, nàng động lòng!

"Làm sao bây giờ?"

"Ròng rã một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh a!"

"Con số này đã sắp sánh được với một phần hai nội tình của Dao Trì Thánh Địa!"

"Mà bây giờ chỉ tùy tiện chế tạo một chút vật phẩm bình thường thì có thể có được một phần tài phú ngang tàng như thế, nếu như ta có thể lấy được thì ta tuyệt đối sẽ vui đến trong lòng nở hoa, nhưng nếu để cho thế lực khác lấy được thì khiến cho trong lòng ta còn khó chịu hơn là giết ta nữa!"

"Nhưng nếu như ta nhận đơn này, dùng mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên chế tạo vật phẩm bình thường, những Luyện Khí Sư trong Thánh Địa tuyệt đối sẽ điên mất!"

Lúc này, Sở Hồng Nguyệt trực tiếp lâm vào xoắn xuýt!

Một lát sau!

"Mặc kệ!"

"Coi như là ma luyện tâm cảnh của bọn họ một lần đi!"

"Dù sao, cơ hội mai luyện như thế này là ngàn năm một thuở nếu như bỏ lỡ thì sau này sẽ không có nữa đâu!"

"Cho nên ta thật sự không phải là vì một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh, ta chỉ muốn tốt cho bọn họ mà thôi!"

Tự mình thuyết phục mình một phen, sau đó Sở Hồng Nguyệt trực tiếp nở nụ cười, nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, ta vừa mới suy nghĩ lại nếu như chúng ta đi ra ngoài tìm tông môn chuyên luyện khí thì vẫn có chút phiền phức, hơn nữa con sẽ lãng phí không ít thời gian, cho nên biện pháp tốt nhất vẫn là để cho những Luyện Khí Sư trong Thánh Địa ra tay đi!"

Hả?

Không có tiền, ngươi bảo hộ Luyện Khí Sư nhà mình!

Có tiền, ngươi trực tiếp đẩy Luyện Khí Sư nhà mình vào trong hố lửa?

Ngươi tốt như vậy, những Luyện Khí Sư trong Thánh Địa các ngươi có biết không?

Nghe được Sở Hồng Nguyệt nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó vẻ mặt thành thật tự lẩm bẩm: "Suy nghĩ của nữ nhân đúng là nói thay đổi là sẽ lập tức thay đổi!"

"Sở Thánh Chủ!"

"Không phải là Luyện Khí Sư trong Thánh Địa của các ngươi không muốn luyện những thứ rác rưởi này hay sao?"

"Vậy nếu như để cho bọn họ ra tay thì có phải là bọn họ có chút không muốn hay không!"

Sau đó, Diệp Phong lập tức nhìn về phía Sở Hồng Nguyệt lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Bọn họ vẫn luôn luyện chế các loại bảo vật Thần khí, đồ phòng ngự tương đối phức tạp!"

"Cũng đã đến lúc để cho bọn họ luyện chế một chút vật phẩm rác rưởi để cho bọn họ buông lỏng một chút!"

Nghe được Diệp Phong lo lắng, Sở Hồng Nguyệt cũng cười giải thích, mặc dù nói như vậy thì rất mâu thuẫn với những lời mà nàng nói trước đó nhưng chỉ cần có tiền thì tất cả đều không thành vấn đề!

"Vậy cũng được!"

"Nhưng mà buông lỏng thì buông lỏng nhưng dù sao bọn họ cũng giúp ta xử lý rác rưởi cho nên vẫn phải cho bọn họ công tác phí!"

Nói xong, Diệp Phong đưa một cái thần giới có chứa một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh cho Sở Hồng Nguyệt, mà cái thần giới có chứa một tỷ khối cực phẩm Thần Linh Tinh này đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi công tác phí bình thường, cho nên số lượng cực phẩm Thần Linh Tinh vượt mức điều là do Diệp Phong dùng điểm phá sản hối đoái ra!

Nhưng mà Diệp Phong hoàn toàn không có đau lòng chút nào, dù sao bây giờ hắn phá của chỉ là mong cầu vui vẻ mà thôi!

……………………………………

Trừng!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Hồng Nguyệt cũng trong nháy mắt hưng phấn lên, phải biết, nàng chỉ đang chờ một câu nói này mà thôi!

"Diệp thiếu!"

"Xử lý những rác rưởi này cũng cần một chút thời gian!"

"Nếu không, ngươi đi vào bên trong Thánh Điện nghỉ ngơi một hồi, đợi sau khi xử lý xong thì ta sẽ thông báo tình huống lại cho ngươi?"

Sau khi cầm lấy thần giới, Sở Hồng Nguyệt cố nén kích động lên tiếng nói với Diệp Phong.

...

Dao Trì Thánh Địa, trong Thánh Điện!

"Diệp thiếu!"

"Thật ra thì có một chuyện ta rất tò mò!"

"Chính là chỗ mà ngươi sống trước đây là một chỗ như thế nào?"

Bên trong đại điện, trên mặt Dao Trì Thánh Nữ lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Chỉ là một chỗ rất đơn sơ!"

"Nhà tranh là dùng Thủy Vân Huyễn Tinh chế tạo!"

"Đường núi là dùng Vân Lãng Độc Thạch trải!"

"Toàn bộ Thánh Địa, sân luyện võ, Thánh Điện, chỗ ở các loại cũng chỉ là dùng cực phẩm Thần Linh Tinh chế tạo!"

"Về phần ăn bình thường thì càng keo kiệt hơn nữa!"

"Thường ăn nhất chính là thịt Phệ Thiên Ma Long, bởi vì tông môn chúng ta nuôi một vạn con ấu long Phệ Thiên Ma Long, muốn ăn thì làm thịt một con!"

"Đúng rồi, bình thường cho những ấu long Phệ Thiên Ma Long tắm rửa cũng dùng hạt sương bình thường như Bạch Diễm Minh Lộ!"

Nghe được Dao Trì Thánh Nữ hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói đơn giản một chút về tình huống của Tinh Hồn Thánh Địa.

Hô! Hô! Hô!

Lúc này, nghe đến mấy câu này, Dao Trì Thánh Nữ hô hấp đều trở nên dồn dập, trên mặt tràn ngập vẻ khó có thể tin, nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng một cái Thánh Địa lại có thể giàu có đến phát rồ như vậy!

"Dao Trì Thánh Nữ!"

"Ngươi bị làm sao vậy?"

Chương 1103 - Thánh Chủ, có phải là người điên rồi hay không?

Nhìn thấy dáng vẻ của Dao Trì Thánh Nữ lúc này, Diệp Phong cũng tỏ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.

"Không có. . . không sao cả!"

"Chính là sống giàu có đủ lâu, bỗng nhiên có cảm giác muốn tới chỗ của các ngươi trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Dao Trì Thánh Nữ cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng đáp lại.

"Chuyện này sợ khó mà làm được!"

"Bởi vì sư tôn ta thích thanh tịnh, cho nên cũng không thích người khác tới Thánh Địa quấy rầy cuộc sống của hắn!"

Nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Dao Trì Thánh Nữ, Diệp Phong cũng uyển chuyển cự tuyệt, bởi vì hắn cảm thấy nếu như là mình nói được thì Dao Trì Thánh Nữ tuyệt đối sẽ lập tức từ bỏ thân phận thánh nữ, sau đó theo hắn về Tinh Hồn Thánh Địa, dù chỉ là đến đó để làm một tên tạp dịch!

Ai!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng bất đắc dĩ thở dài, trong mắt tràn đầy thần sắc thất vọng.

Một bên khác!

"Thánh Chủ!"

"Ngươi bỗng nhiên triệu tập chúng ta tới đây là đã xảy ra chuyện gì hay sao?"

Lúc này, phong chủ Thiên Luyện Phong Hùng Dịch cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.

"Hùng Phong chủ!"

"Ta nhận một cái đơn lớn cho Thánh Địa, cần tất cả Luyện Khí Sư trong Thiên Luyện Phong các ngươi cùng nhau xuất thủ!"

"Hơn nữa nhất định phải hoàn thành trước khi trời tối mới được!"

Nghe được Hùng Dịch hỏi thăm, Sở Hồng Nguyệt cũng trưng vẻ mặt nghiêm túc ra lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

"Cái gì?"

"Cần tất cả Luyện Khí Sư trong Thiên Luyện Phong chúng ta cùng nhau xuất thủ?"

"Hơn nữa còn phải hoàn thành trước lúc trời tối?"

Nghe đến đây, Hùng Dịch cũng kinh hô một tiếng, sau đó khẽ nhíu mày lên tiếng nói ra: "Thánh Chủ, vậy rốt cuộc thì cái đơn lớn này là gì?"

"Luyện chế mười vạn vật phẩm rác rưởi!"

"Ví dụ như là nồi bát bầu bồn, Thiêu Hỏa Côn, thùng tắm, dao phay các loại, tóm lại đều là những thứ chỉ cần dùng thần mỏ rác rưởi nhất là có thể luyện chế ra được, các ngươi chỉ cần tập trung luyện chế là được rồi!"

"Nhưng mà có một yêu cầu duy nhất chính là khi luyện chế mỗi một vật phẩm rác rưởi thì nhất định phải dung hợp một loại thiên tài địa bảo đặc thù vào trong đó!"

Nghe được Hùng Dịch hỏi thăm, Sở Hồng Nguyệt cũng lập tức giải thích, đồng thời cũng đưa thần giới chứa mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên cho đối phương.

Hả?

Luyện chế mười vạn vật phẩm rác rưởi?

Mẹ nó, cái này mà cũng có thể gọi là một đơn lớn sau?

Là năng lực của chúng ta không được hay là Thánh Chủ đã hiểu sai về ý nghĩa của hai chữ đơn lớn!

Nghe được Sở Hồng Nguyệt giải thích, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Hùng Dịch nhưng không thể tin vào tai của mình, dù sao đối với những Luyện Khí Sư như bọn họ thì luyện chế vật phẩm rác rưởi đơn giản giống như là ăn cơm uống nước vậy!

Hơn nữa bọn họ có khoảng chừng hơn một ngàn người, mỗi người hoàn thành một trăm vật phẩm rác rưởi thì có thể nhẹ nhõm hoàn thành nhiệm vụ, mà bọn họ luyện chế ra một trăm vật phẩm rác rưởi như nồi bát bầu bồn khả năng không dùng đến một canh giờ!

"Không đúng!"

"Thánh Chủ cũng không phải là một người thích nói đùa!"

"Hơn nữa, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng bây giờ cũng đủ để chứng minh được cái đơn lớn này tuyệt đối không có đơn giản giống như ta tưởng tượng!"

"Chẳng lẽ nói mấu chốt chân chính là thiên tài địa bảo đặc thù bên trong cái thần giới này?"

Nghĩ đến đây, Hùng Dịch trên mặt có chút tò mò trực tiếp thả thần thức đã kiểm tra tình huống bên trong thần giới.

"Cái này. . . tất cả đều là Cửu Diệu Tuyết Liên?"

"Hơn nữa còn toàn bộ đều là Cửu Diệu Tuyết Liên thành thục?"

Sau khi Hùng Dịch kiểm tra và nhìn thấy lít nha lít nhít mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên bên trong thần giới thì cả người trực tiếp ngẩn ra tại chỗ, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin, hắn hoàn toàn không ngờ được là ở bên trong một cái thần giới rất là bình thường như vậy mà lại chứa mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên!

"Chờ một chút!"

"Thánh Chủ vừa mới nói muốn dung hợp thứ bên trong cái thần giới này vào trong vật phẩm rác rưởi mà chúng ta luyện chế ra!"

"Như vậy thì chẳng phải là chúng ta phải dung hợp mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên có giá trị không thể đo lường này vào trong vật phẩm rác rưởi?"

Ý thức được tình huống này, Hùng Dịch đột nhiên quay qua nhìn Sở Hồng Nguyệt!

"Hùng Phong chủ!"

"Ngươi đoán không lầm, ta chính là muốn dung hợp mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên này vào bên trong vật phẩm rác rưởi mà chúng ta luyện chế ra được!"

Nhìn thấy Hùng Dịch đột nhiên nhìn về phía mình, Sở Hồng Nguyệt biết ngay là đối phương đã nhìn thấy tình huống bên trong thần giới, sau đó trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía đối phương lên tiếng nói.

"Thánh Chủ!"

"Có phải là ngươi điên rồi hay không!"

"Đây chính là mười vạn gốc Cửu Diệu Tuyết Liên đó, giá trị của nó hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được!"

"Mà nếu như chúng ta dung hợp những Cửu Diệu Tuyết Liên nay vào bên trong vật phẩm rác rưởi thật thì tương đương với hủy hoại bọn chúng, đến lúc đó chúng sẽ trở nên không đáng một đồng, sẽ trở thành rác rưởi thật sự!"

Nghe được Sở Hồng Nguyệt nói như vậy, Hùng Dịch vội vàng lên tiếng khuyên bảo, mặc dù hắn không biết Thánh Chủ nhà mình lấy được nhiều Cửu Diệu Tuyết Liên như vậy từ đâu nhưng hắn tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Thánh Chủ nhà mình phá của như vậy được!

Mà còn có chuyện quan trọng nhất đó chính là hắn hoàn toàn không xuống tay được, không nói khoa trương một chút nào, hắn cướp nhạc tài phú cả đời chỉ sợ cũng không mua nổi hai gốc Cửu Diệu Tuyết Liên, nếu như để cho hắn phá của như vậy thật thì hắn tuyệt đối sẽ điên mất!

"Hùng Phong chủ!"

"Ngươi nói như vậy là có ý gì?"

"Những Cửu Diệu Tuyết Liên này vốn không phải là rác rưởi hay sao?"

Nghe được Hùng Dịch thuyết phục, Sở Hồng Nguyệt lại cười như không phải cười nhìn đối phương sau đó nói ra một câu như vậy.

"Cái gì?"

"Cửu Diệu Tuyết Liên! ! !"

"Vốn chính là rác rưởi?"

"Thánh Chủ, ngươi đừng có nói mê sảng như vậy có được hay không, những Cửu Diệu Tuyết Liên này là..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!